Mờ Ám

Chương 45: Chương 45: Vì em tất cả đều xứng đáng




"Tấn Tuyên! Có chuyện gì thế?"

Cô không hề quen một Tấn Tuyên yếu đuối như thế. Dương như anh đang cố che giấu điều gì đó, nhưng lại bất cẩn để lộ ra mặt yếu đuối. Anh có tâm sự! Đợi anh buông ra, Vu Tiệp mới chậm rãi quay người lại. Vừa quay lại, cô bắt gặp nụ cười lạ lùng của anh, trong sáng, đơn giản, đến ánh mắt cũng dịu dàng như nước. Thật không giống anh chút nào!

Tấn Tuyên gạt tóc mái của cô ra, nói: "Anh chỉ nhớ em thôi!". Một câu nói đơn giản nhưng lại chứa trọn nỗi nhớ khiến Vu Tiệp thấy lòng mình rung động. Anh kéo tay cô ngồi xuống giường: "Khi làm việc có thể anh sẽ quên em nên em cũng xem như không có anh là được!". Anh đi thẳng đến bàn, cởi áo ngoài ra vắt lên ghế rồi ngồi xuống và bắt đầu mở laptop.

Vu Tiệp nhìn anh tập trung vào màn hình máy tính làm việc. Anh... để cô ngồi thế ư? Không cần cô giúp, chỉ cần cô ngồi cạnh thôi sao? Bao thắc mắc dồn trong đầu nhưng thấy dáng vẻ chăm chú của anh, cô lại không thể hỏi cho ra nhẽ được. Vu Tiệp cứ ngồi lặng lẽ bên giường nhìn anh làm việc. Có lẽ anh đang làm bản báo cáo kế hoạch, ngón tay thon dài lướt trên bàn phím, tiếng gõ lách tách vang lên trong phòng, ngoài ra không còn một tiếng động nào khác. Lưng anh rất thẳng, cơ bắp mạnh mẽ lấp ló sau lớp áo sơ mi, ánh đèn chiếu trên người anh phân bóng lưng thành hai mảng sáng tối, mái tóc đen dày đã dài đến gáy, gương mặt nhìn nghiêng rất đẹp trai, dưới ánh đèn đường nét càng hấp dẫn hơn. Đó là lần đầu Vu Tiệp quan sát anh kỹ đến thế. Anh...thật sự rất đẹp trai! [ Vâng, chúng em biết người yêu chị đẹp trai rồi ạ =.=]

"Em có thể xem tivi". Tấn Tuyên đột ngột quay sang thì bắt gặp ánh mắt cô đang chăm chú nhìn mình. Ánh mắt biết cười khẽ chớp, anh rất hài lòng với vẻ mặt của cô hiện tại.

Vu Tiệp hoảng hốt cụp mắt xuống, đứng phắt lên quay nghiêng người, ngón tay vụng về đan vào nhau, bên tai vẫn nghe thấy tiếng Tấn Tuyên cười khẽ, rồi sự tĩnh lặng lại quay về, anh chăm chú làm tiếp công việc của mình, không nói gì thêm. Vu Tiệp cố trấn tĩnh, cầm điều khiển tivi lên. Thực ra, cô không muốn xem nhưng trong phòng quá yên tĩnh, rất dễ bị anh quyến rũ nên cô phải làm gì đó để phân tâm. Vu Tiệp chỉnh âm thanh rất nhỏ, chỉ mình cô nghe thấy, rồi lặng lẽ chuyển kênh, nhưng chẳng chú ý đến tivi chút nào, trong đầu vẫn nghĩ đến hành động bất thường của Tấn Tuyên. Anh rất nghiêm túc và hoàn toàn chìm đắm vào công việc, như quên đi trong phòng còn có một người khác, nhưng những lời anh nói lúc nãy lại khiến cô thấy có một nỗi bất an mơ hồ, nhất định là anh có chuyện gì đó.

Thời gian chậm chạp trôi qua, Tấn Tuyên thật sự không hề lên tiếng, từ âm thanh và tốc độ gõ bàn phím của anh cũng đủ biết anh chú tâm đến mức nào, Vu Tiệp cũng im lặng chăm chú xem tivi, thỉnh thoảng dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh của Tấn Tuyên, cả tối đó hồn cô như bay trên mây. Mười một giờ ba mươi, Tấn Tuyên bỗng dừng tay, quay sang nhìn Vu Tiệp: "Hôm nay em có báo với nhà là không về chưa?"

Câu hỏi đột ngột khiến Vu Tiệp ngẩn ra: "Chưa".

"Họ có hỏi không?" Tấn Tuyên quay lại nhìn màn hình máy tính, vừa gõ phím vừa hỏi.

"Chắc là không", Vu Tiệp khẽ trả lời. Anh hỏi thế là có ý gì? Lẽ nào không định về? Nhiều việc đến thế cơ à? "Anh còn làm bao lâu nữa mới xong?"

Tấn Tuyên ngẩn người, dừng tay rồi chậm rãi quay sang nhìn Vu Tiệp, nói: "Đêm nay không về".

Vu Tiệp hoàn toàn bất ngờ. Không về? Ai nhận lời không về chứ, anh chỉ bảo cô ở đây tăng ca với anh, đâu có nói phải ở cả đêm, hơn nữa cô qua đêm ở ngoài thế này, bố mẹ mà biết thì lột da cô mất.

"Tôi phải về", Vu Tiệp rất nghiêm túc.

Tấn Tuyên quay lại, im lặng, gõ gõ ngón tay trên bàn như đang chơi piano, vẻ mặt cũng thay đổi, mãi sau mới nghiêng đầu, ánh mắt nhìn cô ra hiệu đến gần anh. Tay Vu Tiệp run lên, do dự một lúc rồi cô vẫn từ từ tiến lại.

Cô đứng trước mặt anh nhưng không thể hiểu nổi anh đang nghĩ gì. Lý trí bảo cô rằng mặc kệ anh nói gì, cô cũng phải từ chối, khi ở cùng anh trong một căn phòng, luôn có một âm thanh bất an đang lên tiếng cảnh báo, thật sự...cô rất sợ. Tấn Tuyên vừa đưa tay lên, chưa kịp chạm vào thì Vu Tiệp đã hốt hoảng lùi lại. Cô đang sợ? Tấn Tuyên cười thầm, mèo hoang nhỏ gần đây sao trở nên yếu ớt thế? Tấn Tuyên chậm rãi đứng lên, Vu Tiệp lùi lại một bước thật dài, dáng người cao lớn của anh khiến cô thấy rất áp lực, hơn nữa cô cũng không thích vẻ mặt khó hiểu của anh lúc này.

Tấn Tuyên nhấc bổng cô lên. Vu Tiệp chưa kịp phản ứng thì đã bị anh nhấc lên ngồi trên bàn, đôi chân đột ngột rời khỏi mặt đất khiến cô sợ hãi chụp lấy tay anh, kêu lên thành tiếng. Chết mất thôi, làm trò gì thế? Cô định nhảy xuống, nhưng lại bị anh chống hai tay hai bên kẹp vào giữa, khống chế không cho cô trốn thoát. Độ cao ngang nhau khiến cô càng thấy rõ hơn nét do dự trong mắt anh. Nhất định là anh có tâm sự gì đó nhưng tại sao lại cố ý làm như không có chuyện gì khiến cô phải nghĩ ngợi lung tung? Cô thôi không chống cự nữa, nhìn anh chăm chú. Thấy Vu Tiệp đã ngoan ngoãn hẳn, khóe môi Tấn Tuyên nhướn lên, đôi mắt lộ rõ vẻ vui sướng.

"Đêm nay ở lại đây với anh" Giọng nói trầm khàn uể oải, rất biết quyến rũ người khác.

Cổ họng Vu Tiệp thắt lại, cô khó nhọc nuốt nước bọt, anh có ý gì đây? Ở lại với anh, ở lại thế nào? Cứ ngồi thế thôi à? Hay là... Cô căng thẳng đến nỗi cổ họng cũng run lên, không ngờ giọng nói thốt ra còn run rẩy hơn: "Anh... rốt cuộc là... bị sao thế?"

"Thích anh không?" Tấn Tuyên dần dần đưa mặt sát lại gần cô, gần đến mức hơi thở hai người quyện lại với nhau, nhịp tim cũng bất thường.

Tim cô thắt lại, Vu Tiệp hoảng loạn nhìn sang nơi khác, không dám đối diện với ánh mắt cháy bỏng đó. Một câu hỏi quá bất ngờ khiến tim cô loạn nhịp. Cô phải trả lời thế nào đây? Ngón tay dài của anh khẽ nâng cằm cô lên, đôi mắt dài nheo lại, anh không cho cô cơ hội trốn tránh.

"Anh chỉ muốn biết tất cả có đáng hay không?" Giọng nói trầm thoát ra từ đôi môi gợi cảm, ánh mắt lặng lẽ quan sát gương mặt rồi nhìn thẳng vào mắt cô.

Đầu óc Vu Tiệp càng hỗn loạn hơn, thế nào là đáng hay không đáng? Mù mờ quá. Cô khẽ há miệng, nhưng không thốt ra nổi câu nào, anh sắp khiến cô phát điên rồi, sao cô cứ có cảm giác như mình rơi vào một màn sương dày đặc, còn anh thì cứ liên tục tạo ra những đám sương mờ mịt hơn.

Tấn Tuyên nhìn vẻ mặt đờ đẫn của cô, khẽ cười: "Anh không muốn để em...đi". Ánh mắt anh dần dần nhìn xuống rồi dừng lại ở đôi môi cô. Cô không biết, không biết gì cả, anh không muốn rời khỏi cô!

...

Đôi môi gợi cảm của Tấn Tuyên đã ập xuống môi cô, nhốt chặt mọi nghi vấn của cô, cũng như những lời anh không thể nói ra. Có biết anh nhớ em đến mức nào không? Có biết anh phiền muộn thế nào không? Em không cần biết, vì những điều này chỉ nên để anh chịu đựng, anh chỉ cần trong lòng em có anh, chỉ có anh, còn lại tất cả đều giao cho anh gánh vác!

Nụ hôn cuồng nhiệt của anh như bão táp mưa sa, rất gấp gáp, rất cuồng nhiệt, như đang nuốt trọn mọi ý thức và phản kháng của cô, đầu lưỡi linh hoạt và đôi môi nóng bỏng thoải mái vuốt ve sự mềm mại của cô, hơi thở nặng nề cướp đoạt mọi lý trí, cô kháng cự yếu ớt, hoảng hốt giằng ra, nhưng tất thảy đều vô hiệu. Cô chỉ có thể lùi mãi ra sau, đến khi tựa vào tấm gương trên tường thì không còn đường thoát. Đôi môi anh công kích chiếm hữu, không hề có ý định buông tha, càng hôn càng mãnh liệt, luồng điện cực mạnh đang len lỏi giữa hai người.

Đừng, đừng mà, tiếng nói từ đáy lòng bật ra ngoài miệng đã bị nụ hôn của anh thiêu cháy hoàn toàn. Người cô mỗi lúc một nóng, đôi tay túm lấy áo anh cũng dần dần mất đi sức lực, như đang chà sát trên người anh, rất mờ ám và quyến luyến.

Môi và lưỡi anh di chuyển trên gương mặt cô, từ mắt, đến lông mày, cánh mũi, gò má hồng, rồi chầm chậm đảo quanh khóe môi cô, khẽ cắn, để lại dấu vết chỉ thuộc về anh trên đó, đôi tay anh luồn vào mái tóc cô, khẽ kéo xuống khiến gương mặt cô hơi ngước lên, đầu lưỡi anh trượt qua chiếc cằm ngẩng cao của cô. Tư thế khó khăn ấy khiến cô hít thở rất vất vả, khi đầu lưỡi anh khẽ khàng lướt qua vùng cổ họng nhạy cảm, cô bỗng thấy toàn thân run rẩy, âm thanh phát ra trở thành tiếng rên rỉ mờ ám nhất, vành tai cũng nóng rực, cơ thể cô khẽ co lại. Khó chịu quá, khó chịu quá, trái tim cô như bị vật nào đó xâm chiếm, lớn lên từng tấc, từng tấc một, căng phình như muốn nổ tung

"Tấn Tuyên..." Không thể nhận ra âm thanh yếu ớt ấy có phải do cô thốt ra hay không, cũng không biết cô muốn anh dừng lại hay tiếp tục, nhưng cơ thể cô lại nóng rực lên một cách rất chân thật, nhiệt độ tăng cao theo sự chiếm hữu của anh.

Tấn Tuyên nghe thấy thế, đôi môi nóng rực đang di chuyển dần dừng lại nhưng vẫn hôn nhẹ lên da thịt cô.

Tiếng nói khẽ khàng lọt vào tai Vu Tiệp: "Bảo anh buông tha em thế nào đây?". Anh không muốn buông em ra chút nào.

Vu Tiệp mơ màng đưa tay lên định đẩy anh ra, nhưng cảm thấy sức lực như đang bị anh rút sạch, anh đứng lặng im dựa đầu vào trán cô. Vu Tiệp có thể nghe rõ âm thanh trong cổ họng anh, anh đang cố gắng kiềm chế bản thân.

Một lúc lâu sau, Tấn Tuyên mới ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt mơ màng của cô, yêu cầu ngang ngược: "Nói em thích anh đi".

Vu Tiệp đỏ bừng mặt nhìn gương mặt chân thành ấy, ánh mắt nghiêm túc đúng là rất đẹp. Tại sao đến hôm nay cô mới nhận ra, lúc anh quyến rũ nhất lại là vẻ nghiêm túc ngỗ ngược như thế này? Tim cô thắt lại rồi lại thả lỏng, cô thật sự thật sự thích anh mất rồi!

Vu Tiệp cán môi, xấu hổ khẽ "ừm" một tiếng, giọng nói nhỏ xíu ấy trong tích tắc còn vang vọng hơn cả tiếng sấm, xuyên thẳng qua lồng ngực, chạm vào trái tim anh!

Đôi mắt Tấn Tuyên như phát sáng, niềm vui sướng và mừng rỡ hiện rõ trên gương mặt điển trai. Vì cô, anh biết tất cả đều xứng đáng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.