Mở Nhầm Cửa Không Gian

Chương 73: Chương 73: Chương 70




"Tôi sai rồi,đừng đùa nữa,ta hướng các ngươi xin lỗi." Trần Bình lớn tiếng xin tha,nếu như hắn hôm nay thật làm trò cởi quần ra hắn liền tình nguyện đập đầu đi chết.

An Dật giả dạng thành một tiểu hài tử cái hiểu cái không tùy hứng nói:"Kia sao còn chưa nhảy cho con xem?"

Tô Nghi liền muốn đi đến ngăn cản,dù sao đây tốt xấu gì cũng là người của hắn không thể để cho An Dật chơi như vậy,tuy rằng thường ngày tên này không nghe lời thường xuyên gây rắc rối nhưng vào thời khắc mấu chốt vẫn là một người đáng để tin cậy vào.

An Dật xoay người liền trực tiếp bò về phía Clovis,dáng vẻ vô cùng đáng yêu nói không lên lời:"Con không phải cố ý."

Vừa rồi Trần Bình dùng đầu đập vào tường hiện tại cũng đã ngất đi rồi,hắn cuối cùng cũng tránh được một kiếp.

Sau khi Trần Bình ngã xuống,bạn bè của hắn lập tức đem hắn đỡ đi,vào lúc Trần Bình cho rằng thật sự có thể tránh được một kiếp,bên tai vậy mà xuất hiện một thanh âm nãi thanh nãi khí,da đầu Trần Bình một mảnh tê dại rơi xuống hầm băng,tại sao phải đi ra đây? Tại sao lại bị tiểu quỷ kia quấn lên người? Tên tiểu tử kia vậy mà còn muốn tối nay cùng em trai nó đến tìm hắn chơi a. Bởi vì,hắn còn chưa nhảy xong điệu múa thoát y! Hắn cũng biết lời nói này cũng chỉ có mỗi tiểu tử kia nói cho hắn nghe,bất quá vậy cũng tốt không cần phải ở trước mặt nhiều người nhảy không phải sao? Đêm nay làm thế nào cũng phải ngồi ngốc trong phòng không đi ra. Cũng từ đây Trần Bình đã trở thành tân binh ngoan nhất trong tay Tô Nghi...

Clovis cười đem An Dật bế lên nguyên bản những ánh mắt kia nhìn phụ tử hai người nọ có chút e thẹn tất cả điều trầm mặc.

Tô Nghi huy tay một chút,hiện tại việc này vẫn không có nhiều người biết lắm:"Được rồi tan hết đi,mọi người nổ lực huấn luyện,rất nhanh tất cả chúng ta sẽ làm một nhiệm vụ."

An Lạc Vũ vẫn luôn nhìn An Lạc đang nằm ngủ say,tiểu tử này chờ chút nữa tỉnh dậy thấy anh trai không ở liền muốn náo loạn thêm một trận,thế nhưng là An Lạc Vũ vẫn tuân theo lời dặn của tinh linh hoàng không quấy rầy giấc ngủ của hài tử nhất định phải để chính nó tỉnh dậy.

An Lạc Vũ nhìn Tô lão gia tử đi vào:"Ông ngoại sao lại đến đây?"

"Chúng ta ra bên ngoài nói,đừng đem đứa nhỏ đánh thức."

Hai người ngồi ở phòng trà,An Lạc vũ uống một ngụm trà quản gia chuẩn bị.

"Tiểu an a,con có cách nào làm nam nhân sinh con không a? Lão Trần kia đã đến đây phiền ta nhiều năm,ta phỏng nếu không giúp được lão già ấy thì ta nhất định sẽ bị làm phiền đến chết a." Tô lão gia tử cũng hết cách mỗi lần đi chơi cờ lão Trần đều ở cạnh bên đặc biệt là sau khi An Lạc Vũ trở về mấy ngày nay mỗi ngày đều giống nhau đến chặn cửa.

Phương diện này An Lạc Vũ cũng chưa từng nghe qua,tất cả người trong tinh linh tộc đều có thể mang thai nhưng cũng có những tinh linh mấy ngàn năm cũng không có được một đứa con nếu là có biện pháp tinh linh tộc dân số hẳn đã sớm tăng:"Ông ngoại,cái này con cũng không rõ,vẫn là để con đi hỏi Clovis một chút."

"Nói thật a,tiểu An con xem nhà ta cũng chỉ có mỗi mình Tô Nghi một người nối dõi tông đường,con của con cũng không đến lượt nhà chúng ta,ông ngoại con cũng muốn dưỡng một được chắt trai a,ông ngoại già rồi,con cũng không có khả năng luôn bồi bên cạnh ông nếu có thể làm tiểu tử Dương Tuấn kia sinh cho một đứa thật tốt." Lão gia tử tuy rằng vừa rồi nói chuyện của Trần lão gia tử,nhưng kỳ thật ông cũnv muốn một đứa chắt trai,An Dật cùng An Lạc ông rất thích,nhưng hai đứa nhỏ kia cũng đã có chủ,ông cũng không thể thường xuyên nhìn thấy nếu như là Dương Tuấn sinh thì liền khác,ông có thể trực tiếp nuôi dưỡng bên người,nói vậy Dương Tuấn cũng không dám nói cái gì không đúng.

An Lạc Vũ biết lão nhân gia kỳ thực rất cô đơn,trong nhà con cháu thì điều bận rộn không ai có thể luôn bồi lão gia tử mà bạn bè của ông mỗi năm lại thiếu một người:"Như vậy đi,con sẽ hỏi mẫu phụ một chút."

An Lạc lung lay bò đến bên trong lòng ngực của An Lạc Vũ:"Baba,anh trai đâu? Daddy cũng không thấy."

An Lạc Vũ bế đứa nhỏ đang muốn bò lên người y:"Vẫn luôn thấy con ngủ cho nên không đánh thức,anh con cùng daddy đã ra ngoài rồi,rất nhanh sẽ trở về."

Vừa rồi còn ở trong bộ dạng mơ mơ màng màng lập tức hoàn toàn tỉnh táo lại một bộ bị người khi dễ:"Con biết anh và daddy nhất định là đi xây cửa truyền thống,đều không đợi bảo bảo,baba con thương tâm,daddy cùng anh đều không cần con."

An Lạc Vũ nhìn tiểu gia hỏa một khắc trước còn đang mơ mơ màng màng bây giờ lại tựa như tiểu tức phụ bị người chà đạp khi dễ,đứa nhỏ này thật là làm sao vậy? Rõ ràng lúc còn ở tinh linh chi tâm cũng không có như vậy ni.

An Lạc Vũ đánh gãy lời nói của An Lạc:"Nói ngốc gì vậy? Baba ở chỗ này,chẳng lẽ daddy cùng anh con cũng không cần baba?"

An Lạc một khắc trở lại bình thường:"Baba con đói,muốn ăn." An Lạc Vũ cảm thán y quả thật rất nhanh đã thích ứng được cái điệu bộ chuyển đổi nhanh như chớp của con mình rồi.

Sau khi An Lạc ăn no,An Lạc Vũ vì bồi thường đứa nhỏ không được daddy mang đi,liền gọi một cuộc điện thoại cho người mang bánh kem đến.

Tiểu gia hỏa ăn đến cả miệng bóng nhẫy,bơ dính đầy mặt cùng trên tay. Lúc này một âm thanh từ cửa bên ngoài truyền đến:" Baba con về rồi,em trai đã dậy chưa?"

"Em dậy rồi." An Dật vừa nói cũng đã đi đến cửa nhìn em trai dùng đôi mắt mở to ướt dầm dề không tiếng động lên án, chuyện bé cùng daddy ném nó ở nhà,trông phi thường thương tâm,ánh mắt cũng ảm đạm.

An Lạc Vũ nhìn một lớn một nhỏ:"Các người về rồi,sao nào?"

Clovis nở nụ cười:"Đã chuẩn bị xong rồi,chỉ cần nhân loại tiến hóa liền có thể đến nơi đó rèn luyện."

Clovis vừa tiến đến đã nhìn thấy tiểu nhi tử dùng ánh mắy thê thảm nhìn hắn,đứa nhỏ này lại làm sao vậy? Thời điểm hắn ra ngoài cũng không có vấn đề gì:"An Lạc Vũ,hài tử là bị sao vậy?"

An Dật liền cười nói:"Không có gì,tối hôm qua em ấy xem TV thấy tiểu tức phụ,đã si ngốc rồi."

An Lạc vừa nghe thấy lời của anh trai,lập tức nhảy dựng lên hung ác nhìn về An Dật rất có khí thế chiến đấu đến chết.

An Dật nhỏ giọng nói bên tai An Lạc:"Em trai đừng cào,ngứa,anh xin em tha cho,đêm nay anh với em cùng nhau đi xem một nam nhân múa thoát y,lần trước chưa xem xong đã bị baba phát hiện,đêm nay chúng ta liền đi được không?"

An Lạc nhìn anh trai có chút do dự,cuối cùng bé vẫn gật đầu quyết định đi xem kích thích,phải biết ở tinh linh chi tâm không có mấy thứ này,có thể khám phá toàn bộ cơ thể một người một cách triệt để sâu sắc như vậy nếu đã có cơ hội xem một lần tất nhiên không thể bỏ qua nha.

An Lạc Vũ nhìn hài tử đã trở về bình thường,tâm cuối cùng cũng buông xuống:"Clovis,anh có biết có cái gì có thể nam nhân mang thai không?"

"Cái này anh không biết,ở văn minh cấp chín đều không có thuốc khiến nam nhân mang thai,bất quá cũng có một ít khoa học kỹ thuật khiến hai người đàn ông có được một đứa con,nếu muốn nam nhân mang thai chúng ta có thể đi hỏi mẫu phụ." Clovis ôm An Lạc Vũ vào trong lòng ngực.

Ban đêm im ắng,Clovis cùng An Lạc Vũ đang tiến hành kế hoạch tạo người,hai tiểu gia hỏa gần nhất ở trái đất liền dị thường không an phận,không ai quản bắt đầu đi làm chuyện xấu.

Bạn tốt của Trần Bình mở cửa nhìn vị huynh đệ đang uống rươu giải sầu:"Đại ca,cậu như thế nào ở trong phòng uống rượu giải sầu? Ra chơi đi,phát tiết được thì tốt,tên tiểu tử kia quả thật lợi hại,những người trong này căn bản không phải là đối thủ của nó,liền tính cho dù bị chơi cũng không có mất mặt."

"Tôi muốn yên tĩnh một chút,cậu đi ra ngoài đi." Trần Bình nghĩ nếu thật sự trốn không thoát bất quá cũng chỉ cần ở trong phòng nhảy còn tốt hơn là bị một đống người vây xem,hắn thật là tại sao lại xui xẻo như vậy? Buổi chiều tuy rằng là giả bộ ngất xỉu,nhưng đâm vào tường thật sự là dùng sức a,hắn cho rằng chính bản thân mình cũng đã hôn mê nhưng tiểu tử kia lại có thể nhìn ra được,quả thật là không thể trốn thoát được.

Vị bạn này không hiểu rõ nội tình buổi chiều nay,nhưng hắn tin tưởng Trần Bình vĩnh viễn điều là cường đại,ngày mai ắt sẽ khôi phục,nên liền đóng cửa rời đi.

An Lạc ghé lên trên quầy,đôi mắt mở to lúng liếng nháy:"Ngươi uống rượu a,uống ngon không?"

Trần Bình nghĩ hài tử này thật là có bao nhiêu là đáng yêu a,nhưng mà ai có thể nói cho hắn biết hai tiểu hài tử đáng yêu như vậy rốt cuộc là bị cha mẹ vô lương nào nuôi dưỡng thành như vậy a?!

"Đáng chết." Trần Bình thầm rủa một tiếng,đã lúc nào rồi còn suy nghĩ mấy cái không đâu,chẳng lẽ là do hắn đã uống say rồi? Có lẽ bản thân hắn có thể hống hai tên nhóc này,hẳn là sẽ tránh được một kiếp múa thoát y.

"Uống không ngon,trẻ nhỏ không thể uống rượu,các ngươi gọi là gì?" Trần Bình âm thầm cảm thấy may mắn không phải vừa xuất hiện đã cưỡng chế cởi quần áo,tiểu hài tử a,chỉ cần hắn lân la đến làm quen hắn liền không cần làm chuyện kia.

"Ta gọi là An Lạc,đây là anh ta An Dật." An Lạc chỉ vào anh trai bên cạnh nói.

An Lạc hiện tại đã biến thành một con mèo tham ăn hỏi:"Ngươi nói chỗ này có cái gì ăn ngon không?"

"Có,ta đi lấy cho các ngươi." Trần Bình cảm thấy thật ra hiện tại ở chung với hai đừa nhỏ này cũng không tồi lắm.

Rất nhanh trước mặt hai đứa nhỏ đã có vô số đồ ăn vặt,kỳ thật Trần Bình cũng không thường xuyên ăn mấy thứ này,nhưng là mấy người bạn kia luôn không ngừng đưa cho hắn thành ra tất cả món ăn ở đây điều chưa bao giờ hết.

An Lạc cầm một cây kem liếm,đôi mắt thẳng lăng lăng nhìn về phía Trần Bình.

Trần Bình nhìn đứa nhỏ dùng một loại ánh mắt khát vọng nhìn mình hắn có chút mềm lòng:"An Lạc đúng không? Ngươi muốn cái gì?"

An Lạc nãi thanh nãi khí nói:"Ngươi có thể nhảy,ta cùng anh trai tới xem ngươi múa thoát y." An Dật bên cạnh gật đầu tán thành.

Trần Bình thiếu chút nữa là té ngã xuống đất,vì cái gì lúc nãy hắn lại cảm thấy mấy đứa nhỏ này thật dễ nói chuyện? Bọn nó vẫn luôn ghi nhớ chuyện này có được không? Dù sao hắn cũng đã đem tất cả mọi thứ bản thân sở hữu đều cống hiến hết rồi a.

Trần Bình khuôn mặt đỏ sậm:"Các ngươi có thể hay không nhìn đến đống quà vặt này mà buông tha cho ta?"

Rất tiếc phải làm Trần Bình thất vọng rồi,hai tiểu gia hỏa sau khi nghe thấy lời hắn liền nhanh chóng nhất trí làm động tác phe phẩy cái đầu nhỏ chứ không phải là gật đầu.

An Lạc chu cái miệng nhỏ:"Nhanh nhảy đi,đem nhạc mở nào,bằng không sẽ cho ngươi nhảy ở bên ngoài."

"Nhảy liền nhảy,lão tử một đại nam nhân,sợ gì hai đứa nhỏ các ngươi." Cảm giác được chính mình vô pháp thoát khỏi Trần Bình liền quát,hắn kéo áo thun trên người,trực tiếp đem áo quăng đi.

An Lạc một ngụm liền phun ra ngụm kem chưa kịp nuốt:"Anh hai thật khó coi,một lão đại nam nhân trần truồng,vặn thắt lưng,tiểu kê kê lúc lắc,em ăn không vô nữa."

Nguyên bản Trần Bình vẫn còn đang lắc mông dưa chuột đong đưa,nghe thấy lời của An Lạc trực tiếp ngã xuống đất dậy không nổi.

Qua một hồi lâu Trần Bình rốt cuộc hồi hồn:"Ta già rồi,nơi đó cũng già rồi,hơn nữa tiểu jj của ta không nhỏ,như thề nào có thể so với hai nhóc tì các ngươi!" Trần Bình tức giận gào thét,có xem đã không tệ rồi còn ngại đông ngại tây cái gì hả?!

"Không đúng,các ngươi không nhìn đúng không? Thật tốt quá." Trần Bình vội vội vàng vàng tay chân luống cuống mặc quần áo.

Liền vào lúc Trần Bình mắc xong quần áo,cổ hắn liền bị người đè xuống mắt đất:"Ngô,ai? Buông ta ra!"

Hai tiểu gia hỏa nhìn thấy người đến đây,chớp mắt liền chạy mất không thấy bóng dáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.