Mở Nhầm Cửa Không Gian

Chương 32: Chương 32: Người đuổi không đi




"Đi? Tôi vì sao phải đi? Con ở trong bụng cậu,chờ nó được sinh ra tôi còn muốn dẫn nó đi." Clovis bắt đầu chơi xấu,hắn một chút cũng không muốn quay về đối mặt với mấy người kia,hiện tại nghĩ lại hắn không có chỗ để đi,còn không bằng ở đây ăn vạ nhìn tiểu gia hỏa,đứa nhỏ này tính tính cũng là đứa con đầu tiên của hắn.

An Lạc Vũ nghe vậy liền nóng nảy,y rất thích đứa nhỏ,nếu bị người này mang đi,y liền không có bản lĩnh đi tìm con,nghĩ đến đây y càng đối với người trước mặt không tốt:"Hắc, anh có ý gì? Con là của tôi! Lúc trước không phải anh đã nghĩ sẽ bóp chết tôi sao? Cho nên con không có phần của anh,anh ở đâu lập tức cút về chỗ đó đi!"

Clovis nhìn người trước mặt đột nhiên tức giận,cảm thấy thật muốn cười,hắn chưa từng gặp qua một người ngắn như vậy vài phút mà xuất hiện nhiều biểu tình như vậy,đụng một chút liền tạc mao,hắn phi thường hứng thú,ở nơi này chắc hẳn sẽ rất vui,khóe miệng hắn bất giác cong lên.

An Lạc Vũ cả kinh hét lớn,nhìn hông đang khoác khăn tắm ở trước mắt y rơi xuống đất,có gì đặc biệt hơn người,chờ y có thời gian liền luyện,dáng người nhất định so với hắn càng tốt,y tuyệt đối không thừa nhận bản thân đang ganh tỵ,y nhanh chóng xoay người không nhìn đến thân thể kia nữa:" Anh mau mặc quần áo vào."

Clovis nghe tiếng thét chói tay của An Lạc Vũ,nhìn xuống khăn tắm đã rơi xuống đất,ngươi này thật đùa rất vui,như vậy cũng bị dọa đến hét lên,Clovis từ không gian lấy ra quần áo chậm rì rì mặc vào.

Lam Mao nở nụ cười nhìn baba cùng daddy giao tiếp thực vui vẻ,thành thật mà nói,nó cũng rất tức giận khi daddy muốn bóp cổ baba chết đi,nhưng nó cũng hi vọng baba cùng daddy có thể ở chung với nhau để gia đình bọn nó không rời nhau:" Daddy thật mất mặt,rõ như ban ngày thế nhưng không bận quần áo,thật xấu hổ."

Clovis vô lại nói:"Cậu không phải bây giờ vẫn tốt,tôi cũng không thực sự bóp chết cậu,tôi quyết định hiện tại muốn sống nơi này,phải nhớ rằng nếu không có tôi,như thế nào sẽ có tiểu gia hỏa đáng yêu như vậy."

"Không gọi tiểu gia hỏa nữa,tên con hiện tại gọi là Lam Mao,thế nhưng không được tên con ta sau lại giống như tên của động vật như vậy? Đúng rồi tên cậu là gì? Chúng ta về sau sống chung mái nhà,hiện tại giới thiệu chính thức một chút,tôi gọi là Clovis Fawkes."

"Tôi gọi An Lạc Vũ,nhũ danh bảo bảo gọi Lam Mao." An Lạc Vũ nói,được rồi kỳ thật y đặt tên có chút bất lực,tên này gọi có chút không quá khí phách,bất quá đã gọi theo thói quen cảm giác cũng thật tốt.

Clovis vươn hai ngón tay nhéo hai cánh Lam Mao,đem đứa nhỏ kéo đến trước mặt:"Lam Mao con thích tên này sao? Nếu không chúng ta đổi một cái."

Lam Mao nhìn khuôn mặt không ngừng biến hóa dọa kêu,baba chưa từng đối với nó như vậy thô lỗ,daddy quá xấu rồi,caca mau đem em trở về,Lam Mao kêu to trong lòng.

" Daddy buông ra,buông con ra,baba cứu mạng cánh của con muốn đứt."

"Nhanh buông Lam Mao ra,anh dọa đến con." An Lạc Vũ lập tức bắt tay Clovis,y cẩn thận đem Lam Mao từ ma trảo Clovis cứu ra,Lam Mao bay vài vòng quanh An Lạc Vũ,chịu kinh hách biến mất trong không khí,nó muốn tìm caca cáo trạng,daddy khi dễ nó,quả nhiên người này nên quay về địa phương trước kia.

An Lạc Vũ mắng Clovis tùy tiện đá một chân:" Ngươi hỗn đản dám dọa Lam Mao chạy."

"Ai nha,đau chết." An Lạc Vũ ôm chân nhảy dựng lên,thịt người này cũng quá cứng,giống như đá trúng tấm sắt,ngón chân đau quá nước mắt An Lạc Vũ cũng bị bức rơi xuống.

Clovis nhìn An Lạc Vũ ôm chân nhảy,lông mi chớp chớp,mắt khẽ vương vài giọt nước mắt,thật sự vô cùng thú vị,Clovis cảm thấy bản thân có chút kỳ lạ,rõ ràng chính mình thương tâm đau khổ,kết quả gặp người này tâm sự liền không còn,Dạ Khuynh cũng bị hắn vứt ra sau đầu.

An Lạc Vũ cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống,ngón chân cũng đã bớt đau,lúc nảy y còn thấy tên Clovis kia cười như thế nào khuôn mặt lúc này đã âm trầm xuống.

"Uy,anh sao vậy?" An Lạc Vũ lanh miệng hỏi

"Không có gì tôi đói bụng,cậu làm đồ ăn cho tôi ăn." Clovis nói,không tiếp tục quan tâm An Lạc Vũ,hắn vòng qua An Lạc Vũ đi đến bờ suối nhỏ ngồi trên đá trầm tư,hình như hắn cùng An Lạc Vũ bên nhau,tâm tình sẽ tốt lên,Clovis nghĩ điểm này có chút không bình thường.

"Uy,tôi dựa vào cái gì phải nấu cơm cho anh?" An Lạc Vũ thở phì một tiếng,người này tốt xấu gì cũng cứu y,tuy rằng trước kia người này cũng muốn bóp chết y,chờ Hắc Mao tỉnh lại liền kêu nó kêu người đem trở về,đánh cũng đánh không lại,đuổi cũng đuổi không về,An Lạc Vũ thở dài,phải làm sao bây giờ? Đầu của y cũng bắt đầu đau lên. Được! Tôi làm cơm cay chết anh,cho anh bắt tôi nấu! Vì vậy An Lạc Vũ quyết định hôm nay nấu cơm bỏ nhiều ớt cay vào các món.

Clovis ăn một ngụm thức ăn bị cay đến la lên:" Ngươi nấu chính là cái gì? Khó chịu muốn chết!" Hắn chưa từng ăn qua hương vị kỳ lạ đến như vậy,ăn vào miệng,khoang miệng giống như bị thiêu cháy. Clovis hung hăng thở một hơi,vị cay sau khi nhạt bớt,lại cảm thấy thật sự kỳ quái,cơn cay đi qua lại vô cùng đã nghiền,hắn lại một lần nữa gắp một ngụm thức ăn nhỏ,rất nhanh hắn vô cùng yêu thích hương vị này.

An Lạc Vũ nhìn nam nhân một chén một chén ăn xong,người này thật là lần đầu ăn cay sao? Người ngoài hành tinh đều là làm từ sắt thép đi? Quả là lợi hại,lúc này An Lạc Vũ mới thong thả ăn một phần.

"Còn có không? Ăn thật ngon." Clovis đẩy cái chén trước mặt, chỗ này cần phải nói một chút Clovis dùng nĩa ăn,hắn sẽ không dùng đũa.

An Lạc Vũ nhìn môi của Clovis so với ban đầu đã sưng lên không ít,không phúc hậu cười,bất quá màu đỏ hồng cũng thật là mê người,này quả nhiên là cực phẩm tiểu thụ a:" Anh còn muốn ăn sao? Nhìn miệng anh đi hahahaha."

"Đúng rồi,hiện tại anh ăn no cũnv đã có sức lực,mau về nhà anh đi." Y một lần nữa đuổi người,y cảm thấy người này quá nguy hiểm,nếu còn cho hắn ở lại một ngày nào đó lỡ hắn bắt cóc hai tiểu bảo bảo của y thì sao.

Clovis nhìn bộ dạng người trước mặt tạc mao,nhìn y biểu tình đề phòng cười tủm tỉm nói:" Hiện tại tôi đang bị trọng thương,căn bản không thể quay về,chờ thân thể tôi hồi phục tôi sẽ trở về."

An Lạc Vũ thở phì phì thu thập chén đũa:"Nếu anh còn bị thương thì hiện tại nên đi dưỡng thương đi."

An Thành trong tay hai cái giỏ nhỏ cá mới câu lên,mấy ngày trước hắn có nhận một công việc,hôm qua mới làm xong,hôm nay lại nhìn hai con cẩu đang nằm trong nhà mình,hắn quyết định phải dẫn bọn nó về nhà,bên kia dù sao Lạc Vũ ca cũng sống có một mình,nuôi chó an toàn một chút.

"Lạc Vũ ca,anh có đang bận sao?" An Thành đi vào nhà nói,phía sau hắn hai con cẩu đi theo lúc này đã chạy đi không thấy bóng dáng.

An Lạc Vũ cười:"Đang rửa chén thôi,cậu ăn chưa? Chưa ăn tôi nấu mì sợi cho cậu,hôm nay tôi làm món cay,ăn đã nghiền."

An Thành nhìn thấy Clovis đang ngồi ở trên bàn hỏi:" Lạc Vũ ca nhà anh hôm nay có khách à?"

An Lạc Vũ nhìn thoáng qua tên kia trả lời:" Một người bạn không quá thân."

"Xin chào,tôi tên là An Thành." An Thành nói,người này lớn lên thật đẹp mắt,trước kia hắn cảm thấy An Lạc Vũ lớn lên đã đẹp không nghĩ đến bạn của y càng đẹp hơn,bất quá đầu trọc có điểm kỳ lạ a.

Clovis nhướng mi một chút:"Tôi gọi là Clovis,là người nước ngoài."

"Tiếng trung của anh thật không tồi." An Thành cười,trước đây trên TV nhìn những người nước ngoài nói tiếng trung rất quái quái,giọng điệu thật không sao tả nổi.

"Đó là đương nhiên,vì Lạc Vũ mà cố gắng học." Clovis nói còn bắt chước An Thành chớp chớp mắt,kỳ thật đó là do quản gia Venus trực tiếp đưa máy phiên dịch vào đầu hắn,hắn căn bản không cần tốn sức lực,thời điểm cần thì phiên dịch là được,sực lực không tốn.

"Lạc Vũ ca có bạn chiếu cố thì tốt rồi,em về trước đây,này cá đã giết rồi,chờ một thời gian sẽ không còn tươi." An Thành đặt giỏ cá xuống chạy trối chết,hắn tổng thấy An Lạc Vũ cùng người kia quan hệ không bình thường,chẳng lẽ Lạc Vũ ca cùng nam nhân bên nhau sao? An Thành nghĩ.

Trình tự trên người Venus lóe lên,chủ nhân lạnh lùng của hắn từ khi nào đã biến thành như vậy? Trước kia khi còn thân vương Dạ Khuynh chủ nhân cũng không có như vậy,nhưng hiện giờ lại như một kẻ vô lại,chẳng lẽ là bị nóng đến hỏng đầu,Venus cảm thấy bản thân hẳn là nên khởi động lại,có lẽ chủ nhân sẽ bình thường như trước kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.