Mộ Phần Trái Tim

Chương 16: Q.1 - Chương 16




“Người đi mua đồ, em thấy người cố ý chạy đến Thượng Hải cũng chỉ có anh.” Đi trên đường cái, cô vẫn không ngừng quở trách anh.

Nói chuyện tình yêu hai năm, cô và Hạ Nghị sắp bước vào thánh điện hôn nhân. Mà trên thực tế, thật ra cách hai người ở chung đã sớm không khác gì kết hôn.

Anh ngại chạy tới chạy lui phiền toái, vậy thì, cô không nói hai lời rất rõ ràng liền trực tiếp chuyển đến nhà anh. Anh ngại Fastfood bên ngoài không thể ăn, vậy thì cô liền thử một lần lại một lần, dần dần học những việc nhà kia. Thậm chí, anh không thích ăn trái cây, cô liền mỗi ngày chuẩn bị nước ép trái cây cho anh, anh ngại uống trà gói không tốt, anh ngại cà phê tan không đúng vị, vậy thì khi có thời gian rảnh, cô lại pha trà đạo, làm cà phê cho anh. Tất cả thời gian của cô, ngoài công việc, từ khi hẹn hò, cô vẫn hà khắc với mình như thế, nhưng lại vô cùng tốt với anh.

Yêu một người, không cần phải nói trên miệng, cô chỉ cần dùng hành động để biểu đạt. Tuy không rõ ràng lắm, đến cuối cùng anh có thể biết hay không.

“Ai nói thế? Khách hàng Vương tiên sinh của chúng ta không phải cả rèm cửa cũng chọn mua ở Thượng Hải à?” Anh nhíu mày.

“Muốn tìm đồ độc một chút, không bằng trực tiếp đến Hongkong hoặc châu Âu?” Cho dù sắp kết hôn, nét đẹp khi anh nhíu mày, vẫn làm cho tim cô đập không thôi.

Từ sau khi hẹn hò, tình cảm dồn nén này, dần dần thả lòng, cô dùng tất cả tình cảm, nghiêm túc đối đãi với quan hệ này. Anh là người đàn ông đầu tiên của cô, cô tin tưởng cũng sẽ là người cuối cùng.

“Ở Hongkong hoặc châu Âu vận chuyển về không tiện!” Anh cười hì hì.

Người khác cũng nói, vợ chồng hợp lực đồng tâm, hai năm này, công ty phát triển vô cùng nhanh.

“Em thấy, anh chỉ là muốn trước khi kết hôn đến Thượng Hải gặp bạn cũ đi chơi vài đêm thôi!” Cô vạch trần anh.

“Em hiểu anh quá đi!” Anh cũng không che giấu, cười đến không khiêm nhường.

Quả thật đến mua đồ không phải là mục đích quan trọng nhất, trước khi kết hôn, anh muốn vui vẻ với mấy đứa bạn một chút.

“Đừng đùa với lửa quá mức.” Cô cũng không ngăn cản, vừa chuyên chú nhìn cửa hàng trước mặt, vừa dặn dò.

Sau hôn lễ, ngày hôm sau phải về nhà, ngày thứ bảy mẹ muốn làm cá diếc, cũng bày tiệc rượu, hơn nữa, một tháng tiếp theo, bạn bè sẽ đến thăm nhà mới, lợi dụng thời gian anh đi chơi nhạc, cô có thể chọn cho mình đồ mới.

“Sao, sợ anh làm bậy à?” Nét mặt anh hơi mất bình tĩnh.

Cô không để ý đến anh, cười nhạt mà không nói.

“Này, làm sao anh có thời giờ xằng bậy, muốn phát triển công ty tốt, người làm việc cũng không phải chỉ có mình em!” Anh không phục giống như đứa bé không được ăn kẹo.

Cô cười lắc đầu cắt ngang lời anh, “Được rồi, đừng dài dòng nữa, em tin anh.” Việc khác không cần nhiều lời nữa.

Nếu ngay cả lòng tin ít nhất hai người cũng không có, cũng sẽ không thể cùng nhau đi qua hai năm, hơn nữa, cô cũng sẽ không quyết định lấy anh. Nhiều lúc, cô nguyện ý tin tưởng, bên ngoài ngang ngạnh, anh chỉ là có vẻ ham chơi mà thôi. Nhưng mà, cô không nghĩ đến đáp án kia, ngược lại làm cho anh giật mình.

“Đừng làm cho anh cảm động như vậy, được không?” Anh dùng cánh tay kẹp lấy cổ cô, giấu đi hơi ấm đang dâng lên trong lòng.

Lần đầu tiên, có người tình nguyện tin anh như thế. Tình cảm với Dư Vấn chưa nói đến yêu hay không yêu, có lẽ so với tình yêu, tình bạn của anh và cô, thành phần hợp tác càng chiếm đa số, nhưng cách họn ở chung hai năm, quả thật rất tự tại.

Cô rất không nể mặt đẩy anh ra, cười nhẹ bước qua. Tuy không quen thân mật trên đường cái, trong lòng cô khi đó thật ra có nhiều cảm xúc hạnh phúc. Chỉ là không ngờ, giây tiếp theo, thế giới bình tĩnh của cô đã bị phá hủy một cách vô tình.

“Vì thưởng cho Hạ phu nhân tương lai của chúng ta đã tín nhiệm Hạ tiên sinh như thế, vậy Hạ tiên sinh sẽ đưa Hạ phu nhân đến tiệm áo cưới!” Anh rất rộng rãi nói.

“Đi!” Cô gật đầu.

Chỉ cần không phải là cây mã đề trắng tinh u nhã, cô đều có thể. Rất nhiều thời điểm, mã đề trắng kia làm cho cô vô cùng không thoải mái, cho tới nay, thật ra trong lòng cô vẫn còn để ý. Tuy rằng, anh chưa bao giờ nhắc đến tên người đó, nhưng mà ở chỗ sâu trong linh hồn anh, hẳn là còn giấu quá khứ đó, bóng hình đó. Đó là nơi cô không chạm đến được, cũng không thể thay thế được, mà người phụ nữ thông minh như cô sẽ không nhàm chán đến mức tranh tình cảm của anh, lại càng không lấy vấn đề yêu hay không yêu để so đo, dù sao cái cô cần cũng chỉ là cuộc sống thật.

Đúng lúc đi qua một cửa hàng áo cưới trang hoàng không tồi, anh liền kéo cô vào. Cô mặc anh nắm tay cô. Trong cửa hàng có vài người cũng đang mặc thử áo cưới.

“Hạ phu nhân, em thấy bộ kia được không?” Anh chỉ vào một bóng cô dâu thanh tú đưa lưng về phía họ, cố ý nói.

Cô bất mãn nhăn mày. Làm ơn đi, bộ áo cưới này, nó và tính cách, hình tượng của cô hoàn toàn không hợp!

Thấy cô khó chịu, anh cười ha ha. Tiếng cười sảng khoái vang lên khiến cho khách trong cửa hàng ghé mắt. Bao gồm cả cô dâu mặc áo cưới kín đáo kia.

Bóng dáng mềm mại mảnh khảnh cuối cùng cũng quay người lại. Không khí ngưng tụ, bốn mắt nhìn nhau.

Anh nhất thời hóa đá, vô tình, năm ngón tay vốn trực tiếp nắm tay Dư Vấn kia thoáng buông ra.

※※※※※※※※※※※※※※

“Xin chào, đã lâu không gặp.” Là Dư Vấn tỉnh lại trước, bước lên hào phóng chào hỏi. Giống như tất cả ân oán tình thù chưa bao giờ từng xảy ra.

Đỗ Hiểu Văn lúc này mới bừng tỉnh, cứng ngắc đáp lại, “Xin chào… Đã lâu không gặp….”

“Về lúc nào?” Cô cười cười hỏi, vẻ mặt bình tĩnh.

Ngược lại, Đỗ Hiểu Văn run rẩy.

“Mình, sức khỏe mẹ mình không tốt… Mình phải về chăm sóc bà ấy…” Giọng càng nói càng khẽ.

“Làm con gái đây là việc nên làm.” Dư Vấn vẫn cười, chỉ là, cố giả vờ, nhưng ý cười lại không thể hiện trong mắt.

Tin tức về cô ấy, cô thật sự không thể tỏ vẻ vui mừng. Không khí lạnh xuống.

“Bây giờ đi làm ở đâu?” Bác sĩ Triệu ở bên cạnh, Dư Vấn đành phải tiếp tục hỏi.

“Cô giáo dạy mỹ thuật cho một trường tư nhân…” nhẹ giọng trả lời.

“À, nghề giáo viên được đó!” Dư Vấn thuận tiện đáp lời.

“…”

Không khí lại rơi vào ngượng ngùng.

“Hai người quen nhau sao?” Triệu Sĩ Thành lịch sự hỏi.

“Trung học ngồi cùng bàn.”

“Trung học ngồi cùng bàn.”

Hai người trăm miệng một lời, cùng đưa ra đáp án giống nhau.

Bạn trung học?

“Ba Hiểu Văn buôn bán ở Thượng Hải, lúc ấy hai em ngồi cùng bàn, lại còn là đồng hương, tình cảm chắc chắn rất khá!” Tuy không khí lúc này có hơi lạ, nhưng Triệu Sĩ Thành vẫn phỏng đoán.

Không khí vẫn lạnh, mà vẻ mặt Dư Vấn chỉ thản nhiên. Quá khứ là cô gây với bạn thân trước, cô thừa nhận, trước mặt tình yêu tình bạn thật yếu đuối, mà cô lại không thích hành hạ mình. Khi không còn kiên nhẫn lắng nghe nỗi buồn của bạn, tình bạn thật ra đã bắt đầu biến dạng, mà cô lại thích mọi chuyện thuận theo tự nhiên.

“Cùng đi ăn cơm tối đi, tôi mời khách.” Triệu Sĩ Thành mời thật lịch sự.

Nếu không phải lúc này, Dư Vấn nhất định sẽ tạo cơ hội hiểu lầm. Nhưng mà…

“Hiểu Văn, tên này rất quen đó?” Bạn cùng phòng vừa chọn xong áo cưới, đang muốn lại xin ý kiến của Dư Vấn với nét mặt nghi ngờ nhưng mà, chỉ vài giây thôi, cô đổi thành dáng vẻ căm giận, “Không phải là cái thứ vô…”

Dư Vấn giữ lấy cổ tay bạn cùng phòng, ngăn cô nói tiếp.

“Hôm nay tôi bận nhiều việc, lần sau hẹn được chứ?” Nụ cười của cô, vẫn trấn định mà khách khí như cũ.

“Vô” cái gì? Cho dù cảm thấy rất khác thường, nhưng mà, sắc mặt vợ chưa cưới tái nhợt quá mức, dường như thân thể rất không thoải mái, Triệu Sĩ Thành bỏ ý niệm hẹn đối phương đi ăn trong đầu đi, khách sáo, “Được, vậy hẹn lần sau.”

Trước khi bạn cùng phòng gây rối, Dư Vấn kéo cô ra xa.

“Dư Vấn, vì sao không cho mình vạch trần cô ta? Cô ta chỉ là kẻ thứ ba vô sỉ phá hỏng hạnh phúc của người ta!” Bạn cùng phòng căm giận thấp giọng.

“Cho dù quen cô ấy, mình cũng nên đi xa một chút, để tránh bị Hạ Nghị biết, cô ấy đã trở lại, không phải sao?” Dư Vấn cố làm mình cười thoải mái.

“Mình ghét nhất là kẻ thứ ba! Không được, cô ta phá hỏng hôn lễ của cậu, mình cũng phải phá hoại hôn lễ của cô ta, như thế mới công bằng!” Bạn cùng phòng thực không cam lòng. Cô muốn cho người đàn ông kia biết, người phụ nữ mình sắp lấy có bao nhiêu vô sỉ!

“Cậu à…” Dư Vấn ấn vào trán cô bạn “Giờ cậu đi phá hôn lễ của cô ta có gì tốt với chúng ta đâu?”

Dư Vấn bình tĩnh hỏi lại, làm hại cô bạn tính cách nóng nảy ngây người. Đúng thế, tốt chỗ nào? Chẳng may người ta không kết hôn được lại đi mách Hạ Nghị thì toi?

Dư Vấn biết đã khuyên cô bạn thành công, lập tức an tâm buông cô ra.

“Dư Vấn, chẳng lẽ cậu không tức sao? Cứ bỏ qua cho con tiểu tam đó như thế…” Tuy không chạy đi nữa nhưng cô bạn vẫn bày ra dáng vẻ không cam lòng.

Nghe vậy, Dư Vấn lặng im vài giây, mới thản nhiên nói: “Có lẽ ở trong mắt họ, mình mới là kẻ thứ ba chân chính phá hỏng hạnh phúc của người khác.”

Phòng người đó, trong ngăn kéo nhà, đến nay cũng còn có rất nhiều cuốn sách phác họa. Còn có mấy năm vừa mới chia tay kia, cho dù ở chung với cô, thỉnh thoảng anh uống rượu rất say, anh gạt cô say, nhiều lần gọi điện cho một người khác ở Tây An.

Nếu muốn thuyết phục cô đây không phải tình yêu thì thật sự rất khó. Cô chỉ là cố ý không biết, không phải, không muốn biết.

※※※※※※※※※※※※※※

Thì ra hai người là bạn thân à, CJoon, mời họ uống trà.

Một tối kia, Hạ Nghị, im lặng dị thường. Đỗ Hiểu Văn cũng thế. Chỉ có cô và CJoon, không ngừng nói chuyện, tán gẫu về công ty của cô và anh, tán gẫu về cuộc sống bộ đội buồn tẻ của CJoon. Mà Hạ Nghị cùng chỉ là thật “ngẫu nhiên” bốn mắt chạm nhau, sau đó, mọi người cũng ra vẻ lãnh đạm.

Nhưng mà, Dư Vấn thờ ơ lạnh nhạt, thầm rõ ràng. Có một nhịp tim đập loạn trong lúc bốn mắt chạm nhau kia, đó là, ma lực tình yêu không thể kháng cự.

※※※※※※※※※※※※※※

“Tống Dư Vấn!” Người mẫu quảng cáo mới Thiến Tiểu Ái vừa ký hợp đồng rồi, Hạ Nghị giống như một trận lốc xoáy, gào thét mà vào.

“Chồng hả, có việc sao?” Cô trấn định tự nhiên hỏi.

Cô không thích cho người ngoài biết vợ chồng họ bất hòa, nhưng Hạ Nghị đến giờ luôn lười che giấu, lại càng không phối hợp với hành động của cô. Chữ chồng mang theo lời cảnh cáo thản nhiên kia, làm cho Hạ Nghị muốn hộc máu.

“Tình Toàn là chuyện gì xảy ra?” Anh cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp chất vấn.

Cô buông bút, “Em đã nói rồi, bởi vì trái với hợp đồng, về việc bỏ hình tượng của Tình Toàn, đổi thành Thiến Tiểu Ái, hai người chúng ta đã có chung nhận thức.”

Mấy ngày hôm trước, không phải đã thông qua ở hội nghị rồi sao? Người mẫu mới Thiến Tiểu Ái, khí chất khá đoan trang, cười lên có một sự dịu dàng không nói hết, rất thích hợp với hình tượng lần này, hơn nữa Thiến Tiểu Ái không có scandal nào, rất hợp ý cô.

“Đúng! Nhưng, Hạ phu nhân, làm người lãnh đạo cao nhất công ty, tôi không nghĩ cô lại dùng thủ đoạn này đoạt lấy vị trí của Tình Toàn!” Hạ Nghị đáp thật khinh thường.

Thiến Tiểu Ái thấy tình hình bất thường, xấu hổ vội vàng cáo lui trước, để lại chiến trường cho đôi vợ chồng này.

“Hạ tiên sinh, tôi lại chọc ngài không vui à?” Người đã đi ra ngoài, cô nhún nhún vai, dựa vào ghế tựa chủ tịch cao lớn, không hề giả bộ, lãnh đạm thong dong hỏi.

Với dáng vẻ không thèm quan tâm này của cô, lửa giận trong lòng Hạ Nghị càng bốc lên không ngừng. Rốt cuộc là ai công và tư chẳng phân biệt được?

Anh ném di động lên bàn thật mạnh, hừ lạnh: “Hạ phu nhân, tôi rất muốn biết, là ai truyền tin Tình Toàn và giám đốc Hoàng? Rốt cuộc là ai hãm hại cô ấy? Lại là ai đã cố ý phá hỏng tác phẩm của tôi!”

Với sự kích động của anh, cô không muốn giải thích, cũng không nhìn cái chứng cứ kia một lần.

“Hạ phu nhân, cô phải cho tôi đáp án!” Anh mất kiên nhẫn rống to, cô không được có lệ.

Muốn đáp án? Vì thế, khóe môi của cô thản nhiên giương lên, chậm rãi trả lời, “Hạ tiên sinh, tục ngữ nói đúng, thương dăng bất đinh vô phùng đích đản*!”

*bất cứ sự việc gì chung quy đều có thể nhìn ra chỗ sơ hở, không thể che giấu được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.