Mộ Thiếu, Vợ Cậu Lại Trọng Sinh Rồi

Chương 59: Chương 59: Tôi muốn




Editor: Bắp

Beta: Từ

- -----------------------------------------------------

Cô ta vừa mới thăng chức không lâu, còn đang trong kỳ khảo sát, nếu là bởi vì vụ án này mà bị giáng chức, là quá thiệt thòi rồi.

Nhưng chính cô ta đã đồng ý với Mộ Vinh Hiên, sẽ xử lý tốt chuyện này…

Nghĩ đến đây, ánh mắt Kiều Tĩnh Gia nhìn về phía Mộ Tử không che dấu được sự ngoan độc.

Mộ Tử cười khanh khách ngồi trên ghế sofa màu lam làm bằng da thật, khuôn mặt trắng nõn trơn bóng, đôi mắt trong suốt đen láy, cô tinh nghịch nghiêng chân, vô cùng đáng yêu.



So với lời đồn hoàn toàn không giống nhau.

Kiều Tĩnh Gia từ miệng Mộ Vân Mộ Linh biết đến Mộ Tử là một thiếu nữ xấu xí, lại ngu xuẩn, tính tình bướng bỉnh nóng nảy.

Cô ta hy vọng Mộ Tử chính là cái người trong miệng các cô nói kia, như vậy, dễ dàng đối phó hơn nhiều.

“Người một nhà cần gì phải huyên náo căng vậy…” Kiều Tĩnh Gia nén giận khuyên cô.

“Đúng vậy, vì sao lại thế nhỉ?” Trong mắt Mộ Tử hàm chứa ý cười, âm thanh trong trẻo: “Tôi cũng muốn hòa giải, chỉ là các người vẫn luôn không đồng ý nha.”

Kiều Tĩnh Gia suýt nữa cắn trúng lưỡi!

Cái gọi là hòa giải mà Mộ Tử nói, là muốn đi Gerry học!

Cái này cũng không phải là mười lăm vạn có thể tống cổ được! Chỉ là một năm học phí đã hơn năm mươi vạn, ba năm học, hơn nữa chưa tính các loại phụ phí, ít nhất là hai trăm vạn!

Hai trăm vạn a.

Cho dù Mộ Vinh Hiên có đủ khả năng, đây cũng tuyệt đối là con số khiến hắn đau xót!

Kiều Tĩnh Gia cảm thấy, đây không còn là chuyện mà cô có thể giải quyết được nữa rồi.

“Tôi sẽ thương lượng với anh cả cháu.” Kiều Tĩnh Gia quyết định tạm thời để yên cho cô.

“Được nha, hai người cứ thương lượng đi.”

Mộ Tử giống như đồng cảm, lập tức đáp ứng, lại tiếp tục nói: “ Dì cứ bàn bạc đi, anh cả khẳng định vẫn sẽ không đồng ý thôi, dì Kiều nhớ nói rõ với anh ấy, mấy năm nay mỗi lần tôi bị thương đều có giữ lại sổ khám, ghi âm trị liệu tâm lý, còn có tôi tự mình ghi lại sổ nhật ký, tuy rằng bằng chứng có khả năng thiếu tính khách quan, nhưng mà, nếu công bố trên mạng, nhất định sẽ vô cùng xuất sắc.”

Mộ Tử duỗi tay, giống như đánh bàn phím, như là nói giỡn nói: ”Nhật ký hào môn con gái nuôi bị ngược đãi, tiêu đề này đủ bắt mắt không?”



Sắc mặt Kiều Tĩnh Gia trắng bệch, sau đó xanh mét đến khó coi!

“Cô đang đe dọa tôi?!” Cô ta quát khẽ.

“Sao lại nói là đe dọa?” Mộ Tử cười nhạt: “Đây là giao dịch.”

Kiều Tĩnh Gia giận dữ đứng dậy, lạnh lùng nói: “Tôi sẽ truyền lại đúng những gì cô nói cho Mộ tiên sinh!”

Cô ta muốn dùng thân phận trưởng bối Mộ Vinh Hiên tới trấn áp Mộ Tử! Xem cô còn có thể kiêu ngạo như thế nào nữa!

“ Từ từ”. Mộ Tử gọi cô ta.

Kiều Tĩnh Gia sửng sốt, ngay sau đó trong lòng mừng thầm.

Mộ Tử đây là sợ?

Rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, không dỗ được, vậy thì hù dọa cô, như vậy có thể khiến cô khuất phục.

Kiều Tĩnh Gia tự tin tràn đầy xoay người lại.

Mộ Tử nâng má, không nhanh không chậm nói: “Tôi muốn thêm một điều kiện, tôi muốn, chiếc hummer màu hồng nhạt trong nhà kia.”

Kiều Tĩnh Gia giận tím mặt: “ Đó là xe của Mộ Tắc Ninh.”

Tô Tử và Mộ Tắc Ninh là vợ chồng, Tô Tử đã chết, xe tự nhiên sẽ là của Mộ Tắc Ninh.

Mộ Tử căn bản là không để ý, cũng hiện ra vài phần tính trẻ con vô lại nói: “Tôi mặc kệ đó là xe ai, dù sao tôi muốn, không cho tôi, tôi sẽ chia sẻ cuốn nhật ký cho bàn dân thiên hạ xem.”

Kiều Tĩnh Gia tức giận, tức giận đến muốn học máu!

Cô ta thật vất vả mới lấy được chiếc xe từ trong tay Mộ Tắc Ninh, mới đi được hai ngày, thế nhưng muốn cô ta trả lại!?

“Anh ba của cô mấy ngày nay không ở nhà, chờ anh ấy trở về rồi nói!” Khuôn mặt Kiều Tĩnh Gia dữ tợn, không còn vẻ nho nhã, dịu dàng lúc mới đến.

Mộ Tử nghe vậy sửng sốt.

Mộ Dung Thừa vừa mới nói là bọn họ sẽ không gặp mặt, Mộ Tắc Ninh liền không ở nhà?

…… Là trùng hợp, hay là Mộ Dung Thừa động tay chân vào?

Nếu đúng là vậy, Mộ Dung Thừa quả thật đáng sợ….

Lúc cô đang còn giật mình, Kiều Tĩnh Gia đã giẫm lên giày cao gót rời đi.

Mộ Tử hoàn hồn, đôi mắt đen sáng ngời đảo quanh, đứng dậy đi ra cửa---

Cô cười hì hì đối với Kiều Tĩnh Gia nói: “ Dì Kiều, hôm nay thật ngại quá, dì cố ý đến đây hòa giải, kết quả như vậy….. Xem ra trình độ nghiệp vụ của cô có chút không được nha, thực tập ba năm thật sự đủ sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.