Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái

Chương 14: Chương 14




Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Xe của Kiều Lưu được đậu ở dưới bãi đỗ của giáo viên, xung quanh là khu nhà ở, tất cả những giáo viên của W đại đều ở chỗ này. Chu Tử Chu là lần đầu tới đây, đang đi chừng tám mươi mét, liền gặp được ba giáo sư rất là quen mắt.

Những giáo viên đó có chút cố ý dừng lại, cùng Kiều Lưu trò chuyện vài ba câu về tình hình học tập có chỗ nào khó hiểu hay gì không—— Đương nhiên là không rồi. Kiều Lưu một ngày hai mươi tư tiếng có thể học hai mươi tư phút là đã cảm tạ trời đất rồi.

Lúc lái xe tới cổng trường, Kiều Lưu hạ cửa sổ xuống đem thẻ đưa ra, tuy rằng chỉ để lộ nửa gò má một chút, cũng đã thu hút không biết bao nhiêu tầm mắt ném tới.

Nữ sinh của W đại kiến thức rộng rãi, cho nên cũng miễn dịch với trai đẹp, nhìn thấy trai đẹp cũng không hề bị lay động, thế nhưng, Kiều Lưu hiển nhiên không thể bị xếp vào thành phần ‘không hề bị lay động’ được.

Y chỉ là khiến cho người khác —— quỳ rạp thôi. Bất kể là gia thế, hay là khuôn mặt đi chăng nữa.

Chu Tử Chu ngồi ở ghế bên cạnh ghế lái, cùng y ra khỏi trường học, mới chính thức biết được Kiều Lưu ở trong trường là được hoan nghênh đến cỡ nào, quả thật cứ như nhân vật nổi tiếng nhất toàn trường!

Bản thân cậu từ lúc khai giảng tới nay, thời gian rảnh rỗi đều là ngồi đọc sách, căn bản không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, đương nhiên cũng sẽ không biết chuyện Kiều Lưu nhận được cả đống thư tình và thư mời giao lưu.

Những nữ sinh này có phải là không biết bộ mặt thật của Kiều Lưu không, tính khí xấu như thế, còn không biết giặt đồ của mình nữa.

Làm một tiểu tôm tép vô danh, Chu Tử Chu thề rằng bản thân cậu không thèm ganh tỵ đâu, nhưng vẫn là không nhịn được lấy điện thoại ra, còn không hề tiếc tiền mà bật 2G lên, lướt toàn bộ tin tức trên mạng, vừa mở diễn đàn trên trường ra cậu liền nhấp vào bài post đang hot nhất có liên quan tới Kiều Lưu.

Quả thật tựa như bị quỷ ám vậy.

Trên bài post là ảnh chụp ngày đầu tiên khai giảng Kiều Lưu lái xe tới trường, không biết là ai chụp trộm, quả thật là chụp y chang diễn viên Hàn Quốc luôn, chân dài, vai rộng eo thon, hơn thế còn thêm cái mắt kính chảnh choẹ kia nữa, y mặc một bộ đồ chói mắt, mang thắt lưng, trên áo mở ra hai nút, như ẩn như hiện mà lộ ra một phần cổ trắng nõn.

Chu Tử Chu xem hai tấm hình, xác thật rất đẹp trai, đẹp từ trong trứng. Cậu nhịn không được mà nói thầm trong lòng, đây có phải là đẹp như tranh vẽ, còn hơn hoa nở không a, cậu ngày nào cũng ở chung, tại sao lại không cảm thấy đẹp trai —— như thế.

“Cậu biết lái xe không?” Kiều Lưu cầm tay lái, đột nhiên hỏi.

Chu Tử Chu bị doạ cho giật nảy, cuống quít nhấn tắt màn hình, đem màn hình biến thành đen thui, giống như chuột con bị kinh sợ mà xoay vòng vòng, đem mắt rũ xuống: “A? Tôi không có bằng lái.”

Nếu Chu Tử Chu không xoắn xuýt như vậy, cũng sẽ không hấp dẫn tới sự chú ý của Kiều Lưu đang tập trung lái xe, nhưng cậu hoảng hốt như vậy, quả thật giống như vừa làm việc gì có lỗi xong vậy, Kiều Lưu lập tức cảnh giác! Ánh mắt quét qua cái điện thoại bị Chu Tử Chu nắm chặt trong tay, bất thình lình nói: “Cậu nhìn cái gì vậy?”

“Nhìn hạng mục chiêu sinh của hội học sinh.” Chu Tử Chu nói.

Kiều Lưu nhíu mày, đem xe càng lái nhanh hơn, cũng không có lập tức dừng ở bãi đậu xe phía dưới quảng trường tình nhân của trung tâm thành phố.

Chu Tử Chu cực kì không thích ngồi xe của y, bởi vì tốc độ xe của y quá nhanh, thật giống như đang đua xe vậy.

Rốt cuộc cũng dừng lại, Chu Tử Chu mới dám thở phào một tiếng, còn chưa kịp cởi dây an toàn, Kiều Lưu đã đột nhiên vươn tay ra đoạt lấy điện thoại trong tay cậu!

“Kiều Lưu! Đừng làm rộn!” Chu Tử Chu gấp tới chết, còn có chút xấu hổ.

“Tôi làm rộn khi nào hả, chỉ là thấy cậu ở trên xe chơi cái gì đó vẻ vui quá, cũng muốn biết một chút không được sao.” Kiều Lưu nhìn cậu nhướn mày, sau đó nhanh chóng xuống xe, đem cửa khoá lại, Chu Tử Chu có muốn xuống theo cũng không được, chỉ có thể đỏ mặt tía tai nhìn Kiều Lưu dựa ở ngoài cửa xe mà mở cái điện thoại không có mật khẩu của cậu.

Kiều Lưu mở ra trình duyệt mà Chu Tử Chu vừa mới nãy dùng, nhất thời liền ngây ra, sau đó mặt càng lúc càng đỏ, cả người đứng tại chỗ đỏ bừng bừng như cua hấp.

Tất cả đều là y!

Tất cả đều là y! Tất cả đều là y! Tất cả đều là y!(điều quan trọng x3 =))Chu Tử Chu tại sao lại ngốc chết như vậy a! Muốn ảnh thì cứ trực tiếp tìm mình là được rồi không phải sao, còn chạy lên diễn đàn làm chi hả trời!

Chu Tử Chu ngồi trong xe gấp tới độ sắp về với ông bà, vốn còn cho rằng Kiều Lưu sẽ tức giận, kết quả lại thấy Kiều Lưu mặt đỏ tới mang tai mà mở cửa xe cho cậu, đem điện thoại nhẹ nhàng trả lại cậu, khoé miệng giương cao cười với cậu: “Muốn nhìn thì cứ quang minh chính đại mà nhìn, sau này đừng có mà lén la lén lút nữa.”

Chu Tử Chu: “…” Cái giọng điệu này tại sao lại giống như muốn nói cậu cả ngày trùm mền lén lút ngắm hình Kiều Lưu vậy hả?! Cậu không có, cậu không có a! Hiện tại giải thích có còn kịp không?

Mắt nhìn đồ của Kiều Lưu rất tốt, trực tiếp mang Chu Tử Chu tới mấy chỗ rất có tiếng, mà bởi vì thời gian tương đối gấp, liền chọn một bộ có thể mặc luôn. Cô bán hàng hiển nhiên quen biết Kiều Lưu, trực tiếp cầm thẻ VIP của y đi ký sổ.

“Trước lấy số đo của ấy đã.” Kiều Lưu nói.

Chu Tử Chu nhìn quanh bốn phía, chỉ nhìn chất liệu của đống quần áo, cũng cảm thấy giá cả nhất định không rẻ. Cậu đối với chuyện ăn mặc trước giờ không hề để ý, cũng không có chú ý nhiều tới mẫu mã làm gì, cho nên vừa nhìn thấy một loạt đồ tây bày ra trước mặt, hai mắt liền tối sầm. Đồ tây không phải cái nào cũng như cái nào à, không phải là kiểu tay áo có cúc cùng với một chút hoa văn sao, tại sao đống đồ này lại thiết kế hoàn toàn khác như vậy a?

Đương nhiên, tên nhà quên Chu Tử Chu không hiểu thế nào là mốt. Cậu bó tay mà nhìn một vòng, để nhân viên đo vóc người. Sau khi đo xong, số đo quả nhiên rất làm nhân viên bán hàng hài lòng, thân hình cậu thon dài, tứ chi cân xứng, độ đàn hồi lại tốt, ngay cả cô bán hàng cũng nhịn không được mà khen cậu vài câu.

Chu Tử Chu bị khen tới mức cảm thấy xấu hổ.

Cậu rất ít khi được người khác khen, nhưng kỳ thật cũng muốn nghe nhiều hơn nữa, nhưng Kiều Lưu ở bên kia đã lên tiếng cắt ngang: “Đủ rồi đủ rồi, để cậu ấy trở về đây!” Âm thanh lớn tới mức khiến Chu Tử Chu và cô nhân viên đều giật mình, nếu y không phải là khách VIP, sớm đã bị đuổi ra ngoài rồi.

Chu Tử Chu trở lại bên cạnh y.

Kiều Lưu nhíu mày: “Cậu không quen không biết với cô ta mà sao nói chuyện vui vẻ vậy hả?”

Chu Tử Chu chẳng hiểu gì sất: “Không phải cậu nói để cô ấy đo cho tôi sao?”

“Vậy cậu không thể làm mặt lạnh để cô ta đo sao?”

Chu Tử Chu: “…”

Kiều Lưu bất mãn mà tiện tay lấy kẹo quýt trên bàn trà bỏ miệng, sau đó lại ném cho Chu Tử Chu một viên: “Cậu thích kiểu nào, có thể tự mình chọn.”

Chu Tử Chu lập tức chụp lấy viên kẹo, sau đó mím môi có chút cân nhắc. Trên đường tới đây cậu cũng đã nói qua với Kiều Lưu, cậu sẽ tự mình trả tiền, cho nên sau khi trở về sẽ đem số tiền mà Kiều Lưu thanh toán trả lại cho y. Bằng không lại có người nói cậu lợi dụng! Bất quá hiện tại cậu có chút lo lắng, tiền trong thẻ của cậu sợ là không đủ, hơn nữa cũng không biết Vương Thuỵ trả thù lao cho cậu là bao nhiêu, không biết có mua nổi một bộ ở nơi này hay không nữa.

“Nếu không tôi chọn giúp cậu nha?” Kiều Lưu cười cười, y nhìn Chu Tử Chu đứng trước mặt mình, một đôi mắt ướt nhẹp bất an còn có chút đáng thương, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một ý nghĩ, thật mẹ nó đáng yêu muốn chết! Chắc chắn là hi vọng mình có thể chọn cho cậu ta, cho nên mới không nói câu nào.

Lúc này tên nhà quê Chu Tử Chu thân cao mét tám ba ở dưới quê cũng coi như là cường tráng lại căn bản không hề hay biết, cậu hiện tại ở trong lòng Kiều Lưu lại là một tên dễ hoảng sợ, thường lén lút lau nước mắt, hám trai lại không dám nói tựa như con chuột đồng đáng thương chiếm không được hạt thóc ngon nhất.

Nếu như Chu Tử Chu biết suy nghĩ của Kiều Lưu, cậu không biết có nên vì bản thân thắp một cây nến, hay là thắp cho Kiều Lưu nữa.

Chu Tử Chu suy nghĩ một chút, nói: “Được.” So với gu thẩm mỹ vô căn cứ của mình, còn không bằng tin vào Kiều Lưu.

Kiều Lưu chọn cho cậu một bộ đồ tây kiểu mới với áo sơ mi trắng, sau đó đẩy cậu vào phòng thay đồ.

Kết quả sau khi mặc bộ đồ đầu tiên bước ra ngoài, mấy cô bán hàng ở xung quanh hai mắt đều phát sáng.

Vẻ đẹp của Chu Tử Chu so với vẻ đẹp lộ liễu của Kiều Lưu hoàn toàn tương phản, khắp toàn thân cậu đều có một loại cảm xúc ôn nhu kín đáo, một đôi mắt màu lưu ly có chút mê man lại hay ngại ngùng khi nhìn người khác, cùng vóc dáng thon dài lại có chút không phù hợp với nhau —— Nói chung, rất trẻ trung, rất đẹp trai, có loại cảm giác đơn thuần sạch sẽ.

Hơn nữa bộ quần áo được cắt may tinh xảo còn tôn lên khí chất của cậu ta, hoàn toàn khác hẳn so với vừa nãy, lúc đi ra, nói cậu xuất thân giàu có như Kiều Lưu cô bán hàng cũng sẽ tin.

“Thế nào?” Chu Tử Chu không quá tự tin, gọi Kiều Lưu một tiếng.

Kiều Lưu cầm tạp chí ở trên bàn trà thuỷ tinh, hơi mất tự nhiên lật qua lật lại, gương mặt anh tuấn đỏ bừng, nói: “Cũng được, mặc đại như vậy đi.” Mí mắt y hơi hé lên một chút, phát hiện mấy cô bán hàng ở bên cạnh đang thì thầm to nhỏ muốn lấy điện thoại ra chụp hình Chu Tử Chu, lập tức cuống lên, đứng lên rống: “Ai cho mấy cô tuỳ tiện chụp người khác vậy hả!”

Mấy cô bán hàng lập tức thu điện thoại lại, sao lại keo như vậy chứ, cũng không phải là diễn viên nổi tiếng, bọn tôi chỉ muốn đăng lên mạng xã hội một chút thôi mà!

Thật vất vả mới gặp được một anh đẹp trai, quên mất, là hai! Nhưng hiện tại cái vị khách VIP kia đã bị rớt điểm rồi.

Chu Tử Chu cũng cảm thấy ổn, thế nhưng nhìn Kiều Lưu như vậy, hẳn là cũng tầm thường thôi nhỉ? Bất quá cũng không chênh lệch bao nhiêu, cậu cũng không hi vọng lúc phỏng vấn quá chói mắt, chỉ cần không bị mấy mặt là được. Hơn nữa Chu Tử Chu cũng từng nghĩ, bây giờ mua một bộ đồ tây có chút mắc cũng không sao, sau này lúc tốt nghiệp cũng có thể dùng đi xin việc.

Cậu cảm thấy có chút hơi cứng ngắc, liền đứng ở trước gương nhìn một lát, đột nhiên nghe thấy một tiếng ‘Tách’, cho là mấy cô bán hàng chụp mình, vì vậy cũng không có quay đầu nhìn lại, kết quả lại nhớ tới mấy cô ấy bị Kiều Lưu nạt cho một trận, đều đem điện thoại cất hết rồi —— Vậy không phải các cô ấy, thì là ai?

Chu Tử Chu theo bản năng mà nghiêng đầu, Kiều Lưu vội vội vàng vàng dùng tạp chí đặt ở trước mặt mình, đem điện thoại nắm chặt ở trong tay, chỉ chừa lại một bên tai đỏ chót bị lộ ra khỏi tạp chí.

Chu Tử Chu đi tới, nói: “Kiều Lưu.”

“Cái gì? Gọi tôi làm gì?” Kiều Lưu dữ dằn nói: “Thử xong rồi thì đi, không có ai thèm chụp cậu đâu, đừng có tự sướng!”

Chu Tử Chu chỉ chỉ cuốn tạp chí trong tay y, nói: “Cậu hình như cầm ngược a.”

Kiều Lưu: “…”

Mua xong tây trang, Kiều Lưu tiện tay ở cửa hàng đồ thường bên cạnh mua thêm hai bộ, đồng thời gói lại. Hai người từ thang máy đi xuống lầu một. Lầu một là khu ăn uống, vừa vặn hai người ở buổi trưa liên hoan cũng chưa ăn cái gì, đều có chút đói bụng, cho nên tuỳ tiện tìm một nhà hàng lẩu, tính chọn một phần.

Kiều Lưu cầm thực đơn, nói: “Chọn phần uyên ương đi.” Y không biết Chu Tử Chu có ăn cay được không.

“Cũng được.” Chu Tử Chu không quan tâm ăn cái gì, có thể lấp đầy bụng là được, bất quá cậu vẫn là theo bản năng liếc trộm thực đơn, muốn nhìn giá cả có mắc hay không, lúc tính tiền còn có thể chia đôi với Kiều Lưu, thế nhưng Kiều Lưu rất nhanh liền đem thực đơn gấp lại, căn bản không cho cậu nhìn thấy giá!

Chu Tử Chu vừa muốn nói gì, liền nghe thấy phía sau có tiếng người gọi: “Kiều Lưu!”

Là giọng của con gái.

Cậu vừa quay đầu lại nhìn, liền thấy Lương Mạt cùng bạn cùng lớp của cô ấy xách giỏ đi tới. Thần sắc trên mặt Lương Mạt có chút kích động hưng phấn, ở bên ngoài có thể gặp được Kiều Lưu đối với cô mà nói có bao nhiêu kinh hỉ, gần như là trong nháy mắt đạp giày cao gót chạy tới.

Mà Chu Tử Chu trong lòng lại thở dài, thật tình, ăn cơm cũng không yên, cậu lại bắt đầu tiến vào trạng thái phòng bị chiến đấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.