Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái

Chương 23: Chương 23




Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Kì thi trôi qua hơn một tuần, rốt cuộc cũng đã có kết quả, Chu Tử Chu quả nhiên là xếp hạng nhất của toàn học viện. Ngoại trừ quân huấn xin nghỉ một ngày kia, lại cộng tất cả các môn còn lại, điểm vẫn là đứng đầu học viện. Vì vậy chiều hôm đó danh sách học bổng quốc gia cũng được công bố, mấy trăm tệ liền được chuyển vào tài khoản của cậu. Tuy rằng cũng không phải là số tiền lớn, thế nhưng cũng đủ cho cậu sinh hoạt ở nhà ăn được một thời gian dài.

Ước lượng số tiền hiện tại, Chu Tử Chu bắt đầu ở trên mạng tìm cho Kiều Lưu một món quà sinh nhật. Thế nhưng cậu đảo một vòng tìm tòi ba chữ “Qùa sinh nhật”, lại chỉ nhảy ra toàn mấy cái như táo tây bằng pha lê, hoa hồng ép dẻo, vân vân, quả thật là muốn mù luôn con mắt. Đừng nói Kiều Lưu chắc chắn sẽ không thích, ngay cả thẩm mỹ như hạch của Chu Tử Chu cũng cảm thấy ghét bỏ.

Tiếp tục lướt xuống, cũng chỉ toàn là mấy cái Figure[1] bằng sắt hoặc thép gì đó, còn có các loại son môi nữa.

[1] Figure là từ tiếng anh dịch sang tiếng việt có nghĩa là nhân vật tượng trưng, hình minh họa. Bạn có thể hiểu đơn giản Figure tương tự như một bức tượng về một nhân vật nào đó trong truyện hoặc phim hoạt hình chẳng hạn. Nó là loại hình giải trí phổ biến của dân Otaku (chủ yếu là người yêu thích anime và manga)

Cái trước quá đắt cậu mua không nổi, nhưng cái sau…

Chu Tử Chu khá là phát sầu vì chuyện này.

Sáng hôm nay cậu dậy sớm, lại theo thói quen rón rén xốc chăn Kiều Lưu lên, quen thuộc chạm vào trán y một cái, sau đó rửa mặt xong, lại đeo cặp tới lớp. Sáng nay có hai tiết dạy thay, cũng là tiết học nhàm chán nhất trong truyền thuyết. Kiều Lưu và Lâm Lương không có hứng thú với tiết này, có thể cúp thì cúp.

Chu Tử Chu thì ngược lại, cậu luôn ngồi ở hàng ghế đầu, ghi ghi chép chép, đem những lời giáo sư nói xuống từng cái ghi chép lại cẩn thận.

Sau khi tan học, lại có hai bạn nữ tới tìm cậu, hỏi mượn vở của cậu để chép bài, lại hỏi một chút về trọng điểm của các kì thi.

Trường đại học cũng không có quan trọng nhiều về thành tích, thế nhưng trong lớp lại có học bá của toàn học viện, đương nhiên là được rất nhiều người quan tâm rồi.

Quả thật gần đây tỉ lệ người tiếp cận Chu Tử Chu càng ngày càng có xu hướng tăng cao.

Chỉ là cậu không phát hiện, hết một nửa trong nhóm này đều là nữ sinh, có người còn mời cậu ăn cả cơm.

Thế nhưng Vương Thuỵ đã sớm dặn dò Chu Tử Chu, bảo cậu tận lực không tiếp xúc với những thứ mang thể chất âm hàn, để tránh khỏi bị ảnh hưởng tới thân thể cậu, kích thích hàn khí trong người của Kiều Lưu.

Vì vậy Chu Tử Chu danh chính ngôn thuận mà từ chối tất tần tật.

Trước đây khi còn ở dưới quê, cũng không phải là không có nữ sinh tới tiếp cận cậu, khi đó Chu Tử Chu bất quá là một tên ngốc không hiểu gì cả, kìm chế mặt đỏ tim đập ở trong lòng mà nói muốn dồn hết vào học tập mà từ chối. Khiến cho các nữ sinh đều nói cậu ngốc y chang cái đầu gỗ.

Nhưng mà cậu lại không nghĩ tới, người thành phố lại có cái nhìn rất khác, Chu Tử Chu từ chối ăn cùng với họ, hai nữ sinh này cũng không thấy lúng túng, một phen đùa giỡn hì hì mà vẫn ngồi xuống, lại ngầm ở dưới đáy lòng bình luận, nói Chu Tử Chu chắc chắn là thuộc loại cấm dục kia,

Lâm Hoắc Nhiên lúc đi ngang qua tình cờ nghe thấy những lời này liền tỏ vẻ: “??? Excuse me???”

Cái miệng hắn tựa như con vịt, hoàn toàn nói không được cái gì, cả ngày lắp ba lắp bắp, nhanh chóng nhắn cho Kiều Lưu một tin: “Mẹ nó không ngờ lại có mấy em gái bảo Chu Tử Chu thuộc hệ cấm dục ha ha ha, tao hình như không còn hiểu nổi tiếng Trung Quốc nữa rồi mày ơi!”

Kiều Lưu: “…”

Giờ nghỉ trưa, Chu Tử Chu nói những chỗ trọng điểm xong, thấy nữ sinh vẫn ngồi cạnh cậu, cười híp mắt tán dóc với cậu, không hề có nửa điểm muốn rời đi, lại do dự một chút, không nhịn được hỏi: “Nếu con gái tụi cậu tăng quà cho nam sinh, sẽ tặng cái gì vậy?”

Nữ sinh hỏi: “Bạn trai?”

Chu Tử Chu lập tức nói: “Không phải bạn trai, chính là bạn tốt nhất của các cậu nhưng là con trai ấy.”

“Còn nói không phải bạn trai thì là cái gì, thời đại này làm gì có tình bạn thuần khiết giữa nam với nữ chứ, nếu là đã có bạn trai, lại còn đi tặng quà cho bạn thân là con trai, đây không phải là muốn cho bạn trai mình đội mũ xanh à?” Phương Tình ngồi ở hàng ghế sau, nghe thấy Chu Tử Chu nói, cũng không nhịn được nhướn lên nói.

“Rồi rồi, coi như là bạn trai đi.” Chu Tử Chu cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng vẫn hỏi: “Vậy các cậu sẽ tặng cái gì?”

“Khăn quàng cổ nè, hoa hồng nè, bàn phím cherry[1] nè, cái gì chẳng được.” Phương Tình nói: “Dù gì bọn họ cũng là đàn ông con trai mà? Cũng đâu cần giống như chọn son màu nào như tụi con gái.”

[2] Nguyên văn (樱桃键盘) – Dạng bàn phím VIP á, bên mình cũng có, mắc như quỷ:v có hình minh hoạ.

Tặng bàn phím à, coi bộ cũng không tồi. Chu Tử Chu lập tức mở giấy ghi chú ra, hàng đầu tiên liền ghi bàn phím, thế nhưng lúc nãy ở trên máy tính tìm một hồi, lại phát hiện một cái bàn phím bèo nhất cũng đã một ngàn tệ, bàn tay nắm con chuột cũng cứng đờ.

“Dù sao đi nữa, đó hẳn là bạn gái đi, là sinh nhật bạn gái của cậu à?” Nữ sinh ngồi bên cạnh trêu chọc cậu.

Vừa dứt lời, đỉnh đầu liền truyền tới thanh âm của một nam sinh: “Bạn học, nhường chút, cô chiếm chỗ của tôi.”

Chu Tử Chu ngẩng đầu lên, Kiều Lưu một mặt không cảm xúc, đứng ở chỗ đó.

Chu Tử Chu sáng sớm đã rời cửa, Kiều Lưu còn đang tiếp tục ngủ nướng, dựa theo thường lệ y sẽ không thèm tới cái tiết học chán ngắt kia, ngủ xong lại bắt đầu chơi game tới mười hai giờ trưa chờ Chu Tử Chu mang cơm về ăn. Hiện tại chỉ mới hơn chín giờ, Kiều Lưu đã mặc áo khoác cùng quấn khăn cổ chạy tới, tóc còn rối như tơ vò, hình như là chưa có chải qua.

Chu Tử Chu theo bản năng hỏi: “Sao cậu lại tới đây?” Không phải hiện tại đã ngủ như heo chết rồi sao?

Kiều Lưu liếc cậu một cái, triển khai skill mặt thối, một bộ ông đây không cao hứng, cũng không biết là ai chọc gì y, nói: “Tôi không thể tới sao, quấy rầy cậu à?”

Nữ sinh quay đầu lại, phát hiện đó là Kiều Lưu, mặt lập tức đỏ lên, tư thế kia hoàn toàn khác hẳn so với lúc nói chuyện với Chu Tử Chu. Nữ sinh vốn hoạt bát hào phóng lại nháy mắt biến thành e thẹn ngại ngùng. Nữ sinh lí nhí như muỗi kêu mà chào hỏi Kiều Lưu, sau đó nhanh chóng ôm sách vở dời đi chỗ khác.

Kiều Lưu đặt mông ngồi xuống chỗ của nữ sinh lúc nãy, hai tay đút trong áo khoác.

Chu Tử Chu lúc này mới phát hiện y ngay cả sách cũng không mang, mặc áo khoác đi giày thể thao chạy tới, vớ cũng không có xỏ, vì thế mắt cá chân liền quang minh chính đại lộ ra bên ngoài, tinh tế một đoạn trắng nõn, nhìn cũng muốn run theo. Sao lại tới lớp với bộ dạng này? Còn đột nhiên khó chịu như thế nữa?

“Cậu không mang sách à?” Chu Tử Chu hỏi.

“Quên rồi, cậu cho tôi coi chung đi.” Kiều Lưu dựa sát ghế vào, bất thình lình kéo sách Chu Tử Chu lại, cau mày vèo vèo lật vài trang, y rất muốn nhìn xem thử có nữ sinh nào dám lén lút lưu lại phương thức liên hệ gì ở đây hay không. Trước đây có mấy nữ sinh tiếp cận y cũng chơi cái trò này, khiến Kiều Lưu tưởng dãy số đó là mình ghi, còn không cẩn thận gọi qua, kết quả bên kia liền truyền tới giọng kinh hỉ của nữ sinh, mém chút nữa còn đem y doạ chết ném văng điện thoại.

Cái tên Chu Tử Chu này lại ngu ngốc như thế, ngộ nhỡ tình cờ gọi đi lại dấy lên một đoạn duyên phận gì thì sao, nhất định phải đem cái khả năng này bóp chết từ trong trứng.

Kết quả lật vài trang, nhìn thấy một tấm ghi chú màu vàng, bên trên có chữ.

Kiều Lưu còn chưa kịp nhìn rõ, muốn nhìn kĩ lại, đã bị Chu Tử Chu sợ hết hồn mà đem quyển sách kia đoạt lại. Đây chính là quà sinh nhật mà cậu muốn tặng cho Kiều Lưu, hiện tại bị y phát hiện, lúc đó sẽ không còn cảm giác kinh hỉ nữa.

Kiều Lưu trong nháy mắt trợn mắt, một mặt không thể tin nhìn chằm chằm Chu Tử Chu: “Chu Tử Chu! Cậu làm vậy là có ý gì! Có thứ gì mà tôi không thể nhìn hả?”

Chu Tử Chu nghẹn tới đỏ mặt, nói: “Làm gì có chớ.”

“Đưa đây!” Kiều Lưu không tin, vươn tay muốn cướp lấy, nhưng lại không xê dịch được miếng nào. Chu Tử Chu đem sách giữ chặt ở trong ngực, tựa như bảo vệ bảo bối vậy, tư thế kia lọt vào mắt Kiều Lưu, càng cảm thấy trong sách nhất định là giấu thứ gì đó mà nữ sinh kia cho Chu Tử Chu, chưa chắc chỉ là một mảnh giấy bình thường, có khi nào còn là tín vật định ước hay không. Nếu không Chu Tử Chu tại sao lại không cho y nhìn!

Tay Kiều Lưu lôi kéo nửa ngày cũng không chẳng có tác dụng gì, tên nhà quê này khí lực sao lại lớn như vậy hả! Y uy hiếp nói: “Cậu mà không đưa tôi giận đó!”

Chu Tử Chu do dự một chút, nhanh chóng đem quyển sách đưa ra sau lưng, nhanh chóng rút giấy ghi chú ra nhét vào túi quần, sau đó đưa sách tới trước mặt Kiều Lưu, dỗ dành nói: “Nè.”

Kiều Lưu: “…” Đừng tưởng tôi không thấy! Coi tôi là thằng mù hả! Còn dám chơi chiêu à!

Chu Tử Chu muốn cho qua chuyện này, bởi vì Kiều Lưu chẳng qua chỉ là tâm huyết dâng trào, lòng hiếu kì trỗi dậy, nên muốn nhìn sách của cậu mà thôi. Nếu cậu kiên trì không đưa, ai biết Kiều Lưu lại có thể làm ra cái dạng gì. Ai ngờ cậu vẫn là khinh thường tính nhỏ nhen này của Kiều Lưu rồi.

Tròn chỉnh hai tiết, Kiều Lưu ôm tay ngồi ở bên cạnh cậu không nhúc nhích, gương mặt kéo dài xuống như mặt ngựa.

Ai không biết còn tưởng giáo sư giảng bài sai rồi, khiến vị giáo sư trẻ tuổi ở dưới cũng thấp thỏm lo âu.

Đây còn chưa tính, Chu Tử Chu mở quyển sách kia ra, ghi ghi chép chép một hồi, bỗng nhiên nghe Kiều Lưu ở bên cạnh mặt không cảm xúc cười lạnh một tiếng, âm thanh quái dị bất quá cũng rất êm tai, nhưng nụ cười này lại thật khủng bố tinh thần người khác, khiến toàn thân Chu Tử Chu đều nổi lên da gà, bút máy đều trượt khỏi tay.

Thật vất vả chịu đến hết tiết, tiếng chuông vang lên, Kiều Lưu ngồi ở đó không xê dịch, Chu Tử Chu không ra được, cậu thử chọt chọt Kiều Lưu nói: “Cậu sao vậy, nếu không cậu cầm về xem đi, thật sự là không có gì, giấy ghi nhớ kia là tôi ghi mấy thứ dễ quên ấy mà.”

Cậu thật sự là nhìn không ra, lòng hiếu kì của người này sao lại ghê gớm đến như vậy, không thoả mãn tò mò của y, còn có thể tức thành một bộ dạng như vậy?

Kiều Lưu mất hứng ngồi tại chỗ, không đáp, mãi tới tận khi Chu Tử Chu thật cẩn thận mà đụng vào y lần nữa, y mới nhìn Chu Tử Chu một cái, gương mặt tuấn tú lạnh ngắt, sau một hồi mới tức giận mắng: “Chu Tử Chu, tôi nói với cậu điều này, nếu tôi có bạn gái, tôi sẽ không thích người đó nói chuyện với người khác, ngay cả trao đổi phương thức liên lạc cũng đừng có mơ. Tôi thích người đó, thì người đó cũng chỉ có thể thích một mình tôi! Nếu có người nào dám mơ ước tới người đó, tôi sẽ bất chấp tất cả hậu quả mà giết chết tên đó!”

Chu Tử Chu: “…”

Nghe thật là tàn nhẫn, thế nhưng đầu óc của Chu Tử Chu cũng rất mờ mịt, đây là ý gì, tự nhiên lại nhắc tới vấn đề bạn gái này ra làm gì? Cậu hoài nghi Kiều Lưu có phải là bị mắc chứng bệnh ảo tưởng bị hại hay không, bản thân còn chưa có bạn gái, đã bắt đầu nghĩ tới chuyện bạn gái leo tường? Hơn nữa dùng mặt mũi kia của Kiều Lưu, lại có người dám đội mũ xanh cho y à?

“Đã biết chưa hả?” Kiều Lưu buồn bực nói.

Chu Tử Chu nửa ngày không hiểu nổi lô gích của y, nhưng vẫn là thuận theo đáp, vội vã gật đầu, nói: “Ừa.”

Cậu tựa như gà mổ thóc, cơn tức của Kiều Lưu cũng giảm đi không ít, chống tay lên bàn, đứng dậy nhường chỗ cho Chu Tử Chu, một đôi con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm Chu Tử Chu đến không chớp mắt, tựa như đang quan sát một người có thể leo tường bất cứ lúc nào.

Chu Tử Chu lại giống như được đặc xá từ bên trong nhanh chóng đi ra, chạy tới bên cửa sổ, đem tất cả đều đóng lại. Mấy ngày nay là mùa mưa, bên ngoài không phải đổ mưa phùn thì chính là đổ mưa tuyết, Kiều Lưu mắt cá chân lại lộ ra bên ngoài, ngộ nhỡ bị gió thổi tới đông lạnh thì sao a.

Lúc nãy y vừa vào lớp, cậu vốn đã muốn truyền lời với mấy bạn học gần cửa sổ đóng cửa lại, thế nhưng cậu quy củ quen rồi, ngồi ở hàng ghế đầu, không dám ở dưới mí mắt của giáo sư làm loạn, chỉ có thể nỗ lực ngửa thân thể ra sau, ít nhiều gì cũng có thể chặn lại một ít gió cho Kiều Lưu.

Bên cạnh có mấy nữ sinh khác nhìn thấy Chu Tử Chu đóng cửa lại, có chút bất mãn nói: “Trong phòng nhiều người như vậy, rất ngộp a, đừng đóng cửa có được không?”

Chu Tử Chu thật sự không tiện, liền vội vàng lách người qua, hai tay chắp ở trước ngực nói: “Xin lỗi nha, chịu khó một tiết nữa thôi là chúng ta tan học rồi.”

Nữ sinh kia thấy mặt mũi cậu cũng không tệ, cũng không tiện trách móc nữa, không đáp.

Kiều Lưu ngồi ở bên này, ôm tay nhìn chằm chằm Chu Tử Chu chạy về phía cửa sổ, lúc nhận ra được cậu đang làm cái gì, sắc mặt đột nhiên nhu hoà xuống. Hừ, tên ngốc này là thuộc phái hành động mới đúng, tuy ngoài miệng vẫn luôn không nói ra mấy thứ động người, thế nhưng một chuyện lại một chuyện, lại tựa như đang rót nước sôi vào lòng người, khiến nó từng chút từng chút ấm lên.

Kiều Lưu cong cong đôi môi, thu lại tầm mắt, lập tức lại rơi trên sách giáo khoa của Chu Tử Chu, cuối cùng vẫn là không nhịn được, nhanh chóng đem sách lật qua lật lại. Giấy ghi chú sớm đã bị Chu Tử Chu giấu đi, không biết ở trên đó tới tột cùng là ghi cái gì, thật khiến Kiều Lưu ảo não muốn chết.

Ngón tay Kiều Lưu đụng tới trên con chuột, Macbook màu bạc mà y đưa cho Chu Tử Chu liền sáng lên, trên màn hình đang dừng tại văn bản Word, mặt trên có hơn mười mấy nhóm đồ. Ánh mắt Kiều Lưu theo bản năng mà đảo qua, liền ngây cả người.

1. Figure (Thường chơi game, nên hẳn là thích mô hình đi, lúc đó hỏi y một chút thử xem. Chỉ là đắt quá, tới ba, bốn ngàn tệ một cái, nếu mà mua cái này, phải nhịn ăn nhịn mặc mấy tháng lận đó.)

2. Bút máy (Không thường viết chữ, loại.)

3. Khăn quàng cổ (Sợi len nhung cũng không tệ, phải nói là chuẩn luôn ấy chứ, có thể giữ ấm, tính thực dụng còn rất cao, lại không biết y thích màu gì, xem ra vẫn phải nói bóng nói gió một hồi a.)

4. Bánh ngọt (Loại ngay từ vòng giữ xe, chẳng có gì mới mẻ, tính khí y như vậy, chắc chắn y sẽ không thích, nói không chừng còn cảm thấy mình không có thành ý mà tức giận nữa thì mệt.)

5.Bàn phím (Thường chơi game, mua thứ này y hẳn sẽ nhận đi, nhưng mà y hình như đã có rồi thì phải.)



Kiều Lưu đọc nhanh như gió, phát hiện có tới vài trang.

Ở dưới cùng còn có thấy được một hàng chữ văn bản và vài con số: Tặng quà sinh nhật cho Kiều Lưu, 3851 kí tự, 134 dòng.

Kiều Lưu dùng dư quang nhìn thấy Chu Tử Chu đã đóng cửa lại xong, muốn trở về phía này, vội vã đem máy tính ‘Bẹp’ một tiếng đóng lại, trên mặt nhất thời giống như nước sôi, ùng ục ùng ục bốc khói tán loạn, còn đỏ tới nhỏ máu, đỏ cực kì luôn ý.

Y cảm thấy tên nhà quê này lại ở trong lòng y dội nước sôi a, đem trái tim y đều bỏng tới nổi bong bóng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.