Mối Tình Đầu Sau Bốn Năm Chia Tay Đến Cửa Hàng Của Tôi Mua Bánh Ngọt

Chương 5: Chương 5




Biên tập: Mộ Vũ

Quan Tử Sơn mang theo nụ cười trên mặt đáp “Cảm ơn cậu đã cho ý kiến, lần sau chúng tôi sẽ suy xét để hoàn thiện.” Trong lòng lại không nhịn được mắng mỏ, ai quy định trong tiệm bánh ngọt nhất định phải bán bánh sữa pudding hả?

Cậu thanh niên lộ vẻ thất vọng, gật gật đầu rồi bưng khay bánh xoay người tìm một góc ngồi xuống.

Tiệm bánh ngọt không lớn, giữa chỗ trống chỉ bày mấy cái bàn thôi, có điều trước kia Quan Tử Sơn trang trí cửa hàng vẫn tốn không ít tâm tư, dù không lớn nhưng không gian vẫn được bài trí rất có phong cách riêng.

Quan Tử Sơn tự nhận bản thân anh vẫn hiểu rõ khẩu vị của giới trẻ, dù sao anh vừa mới cởi bỏ thân phận sinh viên chưa được bao lâu, lúc sửa sang cũng dựa theo phong cách mình thích, đối với thẩm mỹ của bản thân anh vẫn rất tự tin.

Mới khai trương cửa tiệm được mấy ngày thật sự có khách hàng bị phong cách bài trí hấp dẫn mà bước vào, nhưng việc làm ăn cũng không được tính là tốt, bây giờ khách hàng trong tiệm chỉ có một người thanh niên, Quan Tử Sơn cho dù không muốn chú ý đến cậu thì cũng không thể bỏ qua một người lớn sống sờ sờ ở đó.

Cậu thanh niên ngồi ở góc vắng vẻ trong tiệm mặt đối mặt với anh, bởi vì hai người đối diện nhau, Quan Tử Sơn không tránh khỏi đưa ánh mặt đặt trên người nọ, lúc này đã gần giữa trưa cũng là lúc ánh mặt trời chói nhất trong ngày. Tuy đã vào đông nhưng ánh mặt trời của thành phố D lại vẫn rực rỡ tươi sáng, xuyên qua lớp kính của cửa sổ chiếu lên một bên mặt của người kia, khiến trên khuôn mặt cậu xuất hiện một mảnh mơ hồ không rõ.

Mái tóc đen nhánh mềm mại của cậu bị ánh nắng chiếu lên một vầng sáng nhạt ấm áp, lông mi thật dài khẽ rũ xuống làm người ta nhìn không rõ ánh sáng lưu chuyển nơi đáy mắt cậu. Một tay cậu cầm dĩa, chậm rãi múc một miếng bánh ca cao nhỏ sau đó đưa lên miệng.

Quan Tử Sơn nghĩ thầm, nếu người thanh niên này chỉ là người xa lạ bèo nước gặp gỡ với anh, vậy thì hình ảnh này vẫn là cảnh đẹp ý vui.

Anh không biết người này có thật sự đã quên mất mình hay không, có điều vừa rồi ánh mắt cậu nhìn anh hoàn toàn chỉ như đang nhìn một người xa lạ, đáy mắt không có bất kỳ dao động cảm xúc nào, biểu cảm cũng rất bình tĩnh, không có vẻ gì là nhận ra anh.

Nếu cậu thật ra không quên anh vậy anh thật sự chân thành khen ngợi diễn xuất của cậu quá tốt, dùng một câu cũ mà nói, thì diễn xuất ấy quả thật có thể đi tranh giải Oscar.

Đương nhiên, Quan Tử Sơn cũng không có ý định chào hỏi cậu, bọn họ đã chia tay nhiều năm như vậy, mà nay đối phương hiển nhiên đã quên đi anh mà anh còn chạy tới chào hỏi người ta, đây không phải tự tìm mất mặt sao?

Thanh niên chậm rãi ăn bánh ca cao, cậu ăn rất chậm, vẻ mặt cũng rất trang trọng thành kính, giống như đang hưởng thụ thứ ngon nhất trên thế giới.

Không thể không nói, so với những người khác chỉ vì lấp đầy bụng mà ăn bánh ngọt, thợ làm bánh hiển nhiên càng thích những người ăn bánh ngọt để cảm thụ mùi vị hơn. Quan Tử Sơn im lặng đánh giá biểu tình trịnh trọng của thanh niên khi ăn, khóe miệng không nhịn được mà cong cong, trong tim chiếm được không ít thoả mãn.

Quan Tử Sơn chợt nhớ tới, lúc trước sở dĩ anh chọn nghề làm bánh ngọt, hình như có liên quan với người này.

Anh còn nhớ rõ cậu thích đồ ngọt, mỗi ngày đi học trong túi áo đều lấp đầy một đống kẹo bọc đường, loại kẹo này là hoa quả tẩm đường dùng lớp giấy trong suốt bọc lại, lúc đó cậu thiếu niên ấy sau mỗi lần ăn xong đều cẩn thận gom những giấy bọc đó lại. Những mảnh giấy trong suốt rất đẹp, dưới nắng mặt trời sẽ hắt lên loang lổ hào quang rực rỡ đủ loại màu sắc.

Bởi vì cậu thích đồ ngọt lại có sở thích thu gom giấy gói kẹo, lúc ấy cậu thường xuyên bị cười nhạo đây là sở thích của con gái.

Sáng sớm trước giờ học mỗi hôm đều có rất nhiều học sinh đem bữa sáng đến ăn trong phòng học, có người mang mì xào, có người mang bánh mì, có người mang trứng gà… Có đủ loại kiểu ăn sáng, trung học là thời kỳ phát triển cơ thể, các vị phụ huynh luôn luôn thay đổi bữa sáng cho con em mình một cách đa dạng. Chỉ có cậu, mỗi sáng đều là những món bánh nhỏ ngọt ngấy y như nhau.

Quan Tử Sơn đang đắm chìm trong hồi ức thời trung học, chợt nhớ tới người kia từng nói với anh, cậu thích ăn đồ ngọt, cậu thích ăn bánh ngọt, sau này lớn lên cậu muốn làm một thợ làm bánh, còn muốn mở một tiệm bánh ngọt.

Lúc ấy anh trả lời thế nào nhỉ?

Nghĩ tới đây, Quan Tử Sơn nhịn không được khẽ lắc đầu, trong lòng mỉm cười, xem ra cậu không thực hiện giấc mộng của mình, ngược lại anh lại đánh bậy đánh bạ thực hiện mộng ước của cậu.

Thật ra lúc trước Quan Tử Sơn không phải muốn mở một tiệm bánh ngọt, từ năm nhất đại học anh đã ấp ủ mộng ước mở cửa hàng riêng, cho nên không ngừng làm thêm và phấn đấu đạt học bổng để có nguồn vốn khởi đầu. Chỉ là anh vẫn chưa quyết định cụ thể mở cửa hàng gì, anh cảm thấy ở gần trường học mở một tiệm trà sữa hoặc quán lẩu đều giúp anh kiếm được tiền.

Sau đó khi hạ quyết tâm không hiểu vì sao anh lại nghĩ đến mở tiệm bánh ngọt, rồi anh chạy đi học một lớp đào tạo. Không nghĩ đến ngược lại anh thật sự có vài phần thiên phú làm bánh kem, làm ra bánh ngọt cũng có hình dạng, không nói đến trình độ năm sao, nhưng so với những chiếc bánh bán bên ngoài thì hương vị cũng có phần nhỉnh hơn.

Hồi phục tinh thần, Quan Tử Sơn nhịn không được đưa mắt đặt trên đôi tay của người kia, tay nắm dĩa của cậu thon dài trắng trẻo, trái lại bàn tay của bản thân anh, bởi vì thường xuyên ngâm trong nước đã sắp nhìn không được.

…Sở dĩ anh chắc chắn cậu không thực hiện giấc mộng của mình cũng bởi vì hai bàn tay này.

Anh khẽ cười nhẹ, quả nhiên giấc mơ chỉ là giấc mơ, có lẽ bởi vì nó vĩnh viễn không có khả năng thực hiện sao?

Nhưng vào lúc này, một tiếng chuông gió trong trẻo thức tỉnh Quan Tử Sơn đang như đi vào cõi thần tiên. Tiểu Kiều mệt mỏi ôm hai quyển sách bước vào, chào hỏi Quan Tử Sơn mấy câu liền đi vào mặc cái tạp dề rồi bước ra quầy thu tiền.

Mà phía sau Tiểu Kiều còn có mấy nữ sinh, mấy nữ sinh hiển nhiên có quen biết với Tiểu Kiều, các cô gái đầu tiên đều chào hỏi Tiểu Kiều sau đó bắt đầu khen ngợi cách trang hoàng trong tiệm “Trang trí đẹp mắt quá ha.”

“Đúng vậy đúng vậy, cảm giác rất có phong cách.”

Quan Tử Sơn sửng sốt một lát, Tiểu Kiều sát lại nhẹ nhàng nói với anh “Hôm nay em ở trong lớp làm một mẩu quảng cáo nhỏ.” Quan Tử Sơn hiểu rõ, Tiểu Kiều liền quay đầu lại giới thiệu với mấy nữ sinh kia, anh là ông chủ của tiệm bánh.

Đám nữ sinh xoay đầu lại, mắt bỗng sáng rực lên, quây lại líu ríu hỏi anh “Trang trí bánh ngọt trong tiệm là tự anh thiết kế sao?”, “Anh chủ trông thật trẻ, năm nay bao nhiêu tuổi vậy?” “Anh chủ đẹp trai vậy đã có bạn gái hay chưa?”…

Quan Tử Sơn mỉm cười trả lời từng câu một, trong lòng đã lại hơi sứt đầu mẻ trán, anh không nghĩ đến bạn học của Tiểu Kiều nhiệt tình như vậy, nhiệt tình đến nỗi anh sắp không đối phó được.

Thật vất vả mới trả lời xong vấn đề của các cô, Quan Tử Sơn vô tình ngẩng đầu lên, lại phát hiện chiếc bàn đối diện đã trống trơn, thanh niên vừa mới còn ở đó ăn bánh ngọt đã đi rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.