Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Chương 167: Chương 167: Hái hoa hái nhầm hoa bá vương




Dịch Thanh Vân vừa nói ra câu đó, lập tức liền hối hận, nhìn thấy vẻ mặt của mỹ nữ trước mắt kinh ngạc không tin thì càng thêm hối hận!

Tuy rằng mình thật sự cảm thấy mỹ nữ này thoạt nhìn rất quen mắt, nhưng cũng không thể nói lời này! Câu nói chuyên dùng để bắt chuyện kinh điển này trước đây đã từng bị tiểu muội cười nhạo là không có ý gì mới mẻ, khó trách mỹ nữ nghe xong thì nét mặt kiều mị không có một chút ngượng ngùng nào.

Nhưng mà bây giờ là ban ngày ban mặt, câu thơ “Hội hướng Dao đài nguyệt hạ phùng[1]” gì đó mà tiểu muội đã đọc không sử dụng được rồi, muốn nghĩ câu khác, ai ai! Sách đến lúc cần dùng thì hận là đọc quá ít a, lần tới phải kêu muội muội chuẩn bị mấy bài thơ hay để dùng cho những tình cảnh khác nhau, gặp mỹ nữ sẽ không xấu hổ như vầy.

[1] Thanh Bình điều tam thủ - Lý Bạch:

李白

清平调三首之一

云想衣裳花想容,春风拂槛露华浓

若非群玉山头见,会向瑶台月下逢

Thanh bình điều tam thủ chi nhất

Vân tưởng y thường hoa tưởng dung,

Xuân phong phật hạm lộ hoa nùng.

Nhược phi quần ngọc san đầu kiến,

Hội hướng Dao đài nguyệt hạ phùng.

Dịch nghĩa:

Nhìn mây ngỡ xiêm áo, nhìn hoa lại tưởng dáng người,

Gió xuân phất qua mái hiên cửa (sổ) sương móc trên cánh hoa đượm nồng.

Bằng như không phải gặp đám người đẹp (quần ngọc) bên đầu núi,

Thì ta sẽ cùng nàng gặp nhau ở Dao đài dưới ánh trăng.

Dịch:

Trông mây hoa, tưởng dáng hồng,

Hiên xuân gió thổi đượm nồng sương sa.

Ví không vướng đám quần thoa,

Dao đài dưới ánh trăng ta gặp cùng.

Nhưng mà Dịch Thanh Vân dù sao cũng là Dịch Thanh Vân, danh hiệu hoa công tử tung hoành khóm hoa không phải là giả, phản ứng một cái, lập tức chuyển đề tài, thay đổi một câu bắt chuyện mới: “Tiểu sinh nói lỡ lời, lỡ lời! Cô nương nhân phẩm xuất chúng như thế này, nếu đã gặp qua sao lại có thể quên chứ?”

Hồng Dực nghe câu nói đầu tiên của Dịch Thanh Vân trong lòng vốn tràn đầy kích động, thầm nghĩ: Hắn đúng là vẫn còn ấn tượng với mình!

Đến khi nghe xong câu thứ hai, toàn bộ kích động, ngạc nhiên mừng rỡ trong nháy mắt biến thành thất vọng phẫn nộ, thì ra chỉ là một chiêu trò để quyến rũ con gái của hoa hoa công tử! Thật là, thật là có lý nào như thế chứ!

Hồng Dực vừa hận Dịch Thanh Vân hoa tâm cợt nhã, vừa hận chính mình sao lại vì một câu nói vô tình đùa giỡn của hắn mà xúc động thất lễ, biểu cảm trên mặt lập tức rét lạnh đến mức có thể nạo ra một lớp sương giá.

Dịch Thanh Vân rất biết cách nhìn sắc mặt mỹ nữ, lúc này đoán chừng Hồng Dực là một nữ nhân cực kỳ đoan trang bảo thủ, biểu hiện của mình lại rất càn rỡ, muốn khắc phục sự cố, vì thế lập tức thay đổi vẻ mặt, chuyển sang bộ dáng nhìn như chính nhân quân tử, hòa nhã nói: “Cô nương đến đây để tìm người sao. Có cần tiểu sinh giúp đỡ không?”

Hồng Dực nhìn hắn, nhất thời không biết nên bực bội hay nên cười, tên hoa hoa công tử này thật đáng giận, đáng ghét! Không giáo huấn hắn một chút thật là không được mà!

“Công tử, tiểu nữ đến đây để thăm khách, đã gặp qua chủ nhân rồi, đang muốn về nhà. Nhưng mà lúc ra đến cửa, lại không biết người nhà đã chạy đi đâu...” Hồng Dực lộ ra vẻ mặt u buồn khiến người ta nhìn thấy liền đặc biệt thương xót.

Hai mắt Dịch Thanh Vân lập tức tỏa ra nhiệt huyết. Tuy rằng hắn nhìn ra được nữ nhân này hẳn phải là một cao thủ tột đỉnh, hơn nữa nơi xuất hiện lại là trước cửa cứ điểm của Trầm thị, một vị trí cực kỳ nhạy cảm, nhưng trong viện im ắng không hề có một chút dấu hiệu canh gác nào, vì thế đương nhiên liền đoán nàng có thể là một quản lý cấp dưới nào đó, cũng không để ý nhiều.

Lúc này nghe mỹ nhân nói vậy, rõ ràng là có ý tứ gì đó với mình, cho nên tìm một cái cớ tốt để mình được ở cạnh nhiều hơn một chút, thỏa mãn lòng hư vinh to lớn của nam nhân, lập tức vỗ ngực nói: “Nếu cô nương không chê, tiểu sinh xin hộ tống tiểu thư về nhà?”

Hồng Dực nũng nịu cười nói: “Vậy làm phiền công tử.”

Dịch Thanh Vân đưa tay làm một tư thế mời, thật sự là ngọc thụ lâm phong, hào phóng khôi ngô, nhưng mà trong mắt Hồng Dực lại thấy lửa giận xoát một cái đột ngột dâng cao ba trượng (1 trượng bằng 10 thước).

Hồng Dực đi không lâu, Triệu Chính nghe cấp dưới báo lại rằng nàng cùng Dịch công tử “gặp mặt ngẫu nhiêu” ở ngoài cửa, Dịch công tử đã đi theo nàng.

Triệu Chính rất rõ tác phong của Quỷ Công giáo, lo sợ vị anh vợ này gặp chuyện không may, vội vàng chạy vào báo tin, lại thấy Kỉ Kiến Thận ngồi ở trên ghế cười nhàn nhạt: “Dịch Thanh Vân và giáo chủ là người quen cũ, không có việc gì. Hồng giáo chủ là người có chừng mực. Trước khi trời tối đen sẽ thả hắn quay về thôi.”

Thả quay về? Triệu Chính nghe vậy thì đầu đầy hắc tuyến, Hồng giáo chủ lừa Dịch Thanh Vân đi làm gì? Giang hồ đồn đại Quỷ Công giáo có rất nhiều tà thuật dị thuật, trong đó nghe nói có thể thông qua giao hợp nam nữ để bổ sung sinh lực, tuổi xuân mãi mãi, Hồng giáo chủ không lẽ muốn... Triệu Chính rùng mình một cái, nể tình Tuyền Cơ, hắn rất muốn cứu Dịch Thanh Vân, nhưng nhìn sắc mặt Hoàng thượng thì lại quyết định tốt hơn hết nên che kín lương tâm vừa nổi lên coi như là không thấy gì hết là tốt nhất.

Nam nhân a. Lớn lên bộ dạng trêu ong ghẹo bướm cũng không phải là chuyện tốt a! Triệu Chính tiếc hận thở dài. Âm thầm cảm thấy may mắn vì mình có mã ngoài đoan chính nghiêm túc.

Vào hoàng hôn, Dịch Thanh Vân quả nhiên đã trở lại. Quần áo xem như chỉnh tề, vẻ mặt tuy rằng quái dị nhưng dù sao cũng không đến nỗi tiều tụy, xem ra Hồng giáo chủ đúng là đã thủ hạ lưu tình không hủy hoại chà đạp hắn triệt để.

Triệu Chính rất chu đáo và thức thời không tiến lên hỏi hắn buổi chiều đã im hơi lặng tiếng đi đâu, đã xảy ra chuyện gì, mắt nhìn hắn chào hỏi cũng không nói tiếng nào đã đi trở về phòng, đóng cửa sổ khóa chặt cửa phòng, qua một hồi, dường như nghe được một tiếng gào thét bi thảm, chậc chậc! Nam nhân đáng thương!

Ngày trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã đến ngày đến núi Xích Thánh bái tế Thánh quân. Trong hoàng cung cửa mở rộng, nhiều cung nữ, thái giám, thị vệ, quan viên vây xung quanh xe mà Hoàng thượng và Hoàng hậu ngồi đi ra cửa chính, chậm rãi hướng về phía núi Thánh Sơn phía bắc kinh thành mà đi.

Vì để phòng ngừa bất trắc, Nhạc Nghịch cùng Tuyền Cơ vẫn ngồi chung một xe như cũ, nhưng lần này là Hoàng đế xuất hành, Tuyền Cơ mang thân phận Hoàng hậu, so với lần trước bị đối xử như tội phạm mà ngồi xổm trong góc thùng xe bị đánh mắng xem thường, đương nhiên không thể xem như nhau được.

Tuyền Cơ lúc này mới phát hiện thì ra Nhạc Nghịch muốn khoe khoang cũng rất khoa trương, chiếc xe mà bọn họ ngồi này do mười sáu tuấn mã cùng một màu trắng thuần khiết kéo đi. Tuấn mã tốt như vậy, trước đây Tuyền Cơ chỉ thấy qua trong tiết mục đua ngựa ở nước ngoài.

Để đảm bảo trên đường đi không làm chậm trễ thời gian, duy trì tốc độ đi về phía trước, loại tuấn mã tốt như vậy được chuẩn bị làm ba đợt, thay phiên nhau.

Không những xe rất xa hoa lộng lẫy, mà không gian cực lớn còn được thiết kế xa xỉ thành ba phòng và một sảnh, trên xe ngựa có thư phòng, phòng ngủ, toilet, và phòng sinh hoạt thường ngày, vì để cho Hoàng đế có thể ngẫu nhiên thưởng thức phong cảnh bên ngoài xe, còn đặc biệt thiết kế hành lang chung quanh xe ngựa.

Tuyền Cơ ngồi trên chiếc xe siêu xa hoa này, thành tâm kiểm điểm chính mình không có hiểu biết, cảm thấy rất hối hận vì đã từng khinh thường cổ nhân tiềm thức. Cái gì mà RV danh tiếng đẳng cấp trăm vạn, cái gì mà Mercedes - Benz, Lincoln, Rolls - Royce, thật là xấu hổ nếu để người ta nhìn thấy, tất cả đều chỉ là đồ chơi!

Thán phục không kéo dài lâu, Tuyền Cơ bắt đầu bất an không yên.

Trên xe này có phòng ngủ!

Rất không may mắn là trong phòng ngủ chỉ có một cái giường!

Nếu Nhạc Nghịch dự tính buổi tối ở lại trên xe, vậy không phải là mình và hắn ngủ một giường?!

Tuy rằng nàng tình nguyện ngủ trên mặt đất cũng không muốn cùng tên đại biến thái Nhạc Nghịch ngủ cùng một giường, nhưng mà hiện tại tất cả mọi người cho rằng mình là Hoàng hậu của Nhạc Nghịch, sợ ngay cả cơ hội để mình ngủ trên mặt đất cũng không có!

Nhạc Nghịch liếc mắt nhìn người ở phía trước đang bày ra vẻ mặt xấu xí, đau khổ muốn chảy nước, hỏi: “Làm sao vậy? Không thoải mái?”

Tuyền Cơ đang trái lo phải nghĩ biện pháp ứng phó, bị hỏi như thế, lúc này mới tỉnh táo lại, vội vàng tỏ dáng vẻ yếu ớt nói: “Ta… đầu ta hơi choáng, chắc là hôm qua ngủ không tốt.” Trước hết phải mở sẵn một cửa, đợi đến chiều thì sống chết gì cũng phải đòi tìm cho bằng được một dịch trạm hành quán để nghỉ ngơi, tránh việc bị bức bách phải cùng đại biến thái ở chung trong một phòng, cùng ngủ trên một giường.

Nhạc Nghịch lại không đoán được trong lòng Tuyền Cơ có nhiều lo lắng như vậy, nghe xong chỉ cười nhẹ nói: “Một ngày thì đã ngủ hết nửa ngày, vậy mà còn ngủ không tốt sao, giống như heo nhỏ vậy.” Ngay cả chính hắn cũng không phát hiện trong giọng nói mang theo ý tứ hàm xúc vô cùng thân thiết

Tuyền Cơ mắng lại trong lòng, ngươi mới là heo! Nhưng hiện tại hoàn cảnh mạnh hơn con người, đành phải nhẫn nhịn, tiếp tục giả bộ yểu điệu

Nhạc Nghịch đột nhiên đứng lên tiến đến trước mặt Tuyền Cơ, Tuyền Cơ còn chưa kịp hoảng sợ, người đã bị ôm ngang lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.