Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Chương 102: Chương 102: Sự báo thù của Triệu đại phúc hắc




Cảnh Hòa đế đanh mặt lại, mắt dường như có tia sáng lóe qua, giọng điệu hoàn toàn bất đồng với sự bình thản khi nãy: “Chuyện bất trắc của Bình Hi, trẫm sẽ điều tra rõ! Ngươi theo trẫm hồi cung, về Ninh Vân, thì cứ ở lại đây lo liệu việc hậu sự cho Bình Hi rồi mới tính tiếp.”

Tuyền Cơ mơ hồ chứng thực được những suy đoán trong lòng, hai tay giấu trong tay áo đã nắm chặt lại thành quyền, trên mặt cũng không lộ chút biểu hiện gì: “Thật không dám giấu, ta vô ý đã trúng độc mãn tính, nếu chậm trễ chữa trị, chỉ sợ không qua được nửa năm, ta và đại ca muốn rời đi, là vì muốn tới Phồn Tinh cốc tìm sư đệ huynh ấy chữa trị.”

Cảnh Hòa đế ngạc nhiên không tin được, liền phất tay để thân tín đi triệu tập thái y đến bắt mạch cho Tuyền Cơ.

Kết quả đã rõ, Cảnh Hòa đế biết Tuyền Cơ trúng độc Triền miên, sắc mặt trầm xuống, nói: “Ai dám cả gan hạ độc ngươi?”

Tuyền Cơ tâm tư xoay chuyển một lúc, nói: “Là người bên cạnh Phụ vương - Từ Vân, hắn muốn lợi dụng ta để uy hiếp Phụ vương.”

Cảnh Hòa đế tức giận nói: “Tên chết tiệt đó đang ở đâu?!”

“Sau khi Phụ vương mất hắn cũng mất tích.” Tuyền Cơ nói dối không chớp mắt, âm thầm cảm thấy may mắn lúc đầu không để cho người trong Vương phủ biết được chuyện mình đưa Từ Vân đến biệt viện ở ngoài phủ để canh chừng.

Cảnh Hòa đế trầm ngâm nói: “Thân phận của ngươi hiện giờ đi khỏi kinh thành rất nguy hiểm, để Ninh Vân đi tìm sư đệ hắn, ngươi ở lại trong cung điều dưỡng đi!”

Tuyền Cơ không ngờ Cảnh Hòa đế lại có thể không nể mặt đến mức này mà vẫn cứng rắn muốn giữ nàng lại, đành nói: “Ta đi nói với đại ca một tiếng rồi sẽ đi về cung cùng với Hoàng tổ phụ.”

Cảnh Hòa đế cũng không lo sợ hai người có thể chạy trốn được dưới sự bao vây dày đặc như thế này, liền hào phóng đồng ý. Tuyền Cơ đi ra khỏi phòng, liền lôi Dịch Thanh Vân đi vào hậu viện, để thái giám cùng thị vệ bị rớt lại cách xa một khoảng mới thấp giọng nói: “Đại ca, cho dù muội nói gì, huynh cũng phải giữ bình tĩnh. Không được lộ ra biểu tình đặc biệt gì.”

Sau khi thấy Dịch Thanh Vân gật đầu. Liền thấp giọng kể lại sơ sơ chuyện cùng Cảnh Hòa đế hồi nãy. Cuối cùng nói: “Lão… Lão già kia là bị Cảnh Hòa đế phái người ám sát… Hắn sớm muộn gì cũng sẽ xuống tay với huynh.”

Dịnh Thanh Vân miễn cưỡng cố duy trì gương mặt bình tĩnh như thường, thấp giọng cả kinh hỏi: “Vì sao hắn muốn giết lão… lão già kia? Đó là con trai hắn!”

Tuyền Cơ cười khổ nói: “Hắn cho rằng muội là Thiên nữ…” Mắt thấy thị vệ bốn phía bộ dáng như hổ rình mồi, không kịp giải thích, chỉ vội vàng thấp giọng nói vài câu với Dịch Thanh Vân, sau đó mới quay về sảnh.

Dịch Thanh Vân bây giờ đối với lão già đang ngồi phía trên kia lòng đã lạnh đến cực điểm, lạnh nhạt đối đáp vài câu liền nói phải lập tức xuất phát đi tìm sư đệ để cứu Tuyền Cơ rồi cáo từ rời đi.

Cảnh Hòa đế nghĩ tính mạng của Thiên nữ còn phải nhờ cậy vào hắn, cũng không cản, hào phóng cho đi.

Bên ngoài Vương phủ đã chuẩn bị xe ngựa, Cảnh Hòa đế liền lên xe. Cung nữ thái giám liền mời Tuyền Cơ lên xe ngựa phía sau, Tuyền Cơ thấy bây giờ vòng vây đang tập trung ở phía trước, xung quanh mình chỉ thấy mười mấy tên thị vệ, hít sâu một hơi. Nhớ lại một lần các bộ pháp của Phù Phong Bộ, bỏ qua người cung nữ đang giơ tay ra, bước sang bên phải, loáng cái đã đến sau lưng của mấy vị cung nữ thái giám.

Tuyền Cơ không dám nghĩ nhiều, liền hướng về ngõ tắt bên sườn chạy đến, một bên lợi dụng Phù Phong Bộ pháp lẩn tránh những người chạy đến cản nàng.

Bọn thị vệ được ra lệnh không được dùng đến đao kiếm giáo với Tuyền Cơ, vì thế, binh khí trên tay liền trở nên vướng víu. Vài tên thị vệ vội vàng ném hết đao kiếm bên mình, định dùng tay không bắt người. Kỳ lạ là người rõ ràng đang ở bên cạnh nhưng lần nào cũng bắt trượt!

Hiện trường bị Tuyền Cơ xông vào như thế, trật tự bị loạn hết cả lên!

Mọi người vạn lần không ngờ một nữ tử yếu đuối như vậy mà cũng dám một mình đột phá vòng vây, trở tay không kịp, trơ mắt nhìn Tuyền Cơ chạy vào ngõ nhỏ, mới cất bước đuổi theo.

Ở cửa ngõ đậu một chiếc xe ngựa chắn hơn phân nửa lối đi, Tuyền Cơ nghiêng người lách vào chỗ hổng, lúc này một gã thị vệ đã đuổi đến sát nàng.

Nơi này quá hẹp, Tuyền Cơ không thể thi triển Phù Phong Bộ để tránh né, người thị vệ này vội vàng giơ tay bắt đại, một tay quơ loạn bắt được cái thắt lưng đang bay phấp phới phía sau nàng liền kéo về phía sau.

Tuyền Cơ vừa rồi đã giấu một thanh chủy thủ trong tay áo, lúc này không hề do dự liền vung tay lên, cắt đứt sợi thắt lưng, thừa dịp tên thị vệ ngã về phía sau theo quán tính, nàng thuận lợi lách qua bên kia xe ngựa.

Dịch Thanh Vân đã chờ sẵn ở đó, đem Tuyền Cơ kéo qua, một chưởng giơ lên, bánh xe bên trái của xe ngựa ầm một tiếng vỡ thành mấy khúc, xe ngựa nghiêng ngay tại chỗ, nguyên một cái ngõ liền bị chắn lại.

Mấy lần xảy ra chuyện bất ngờ, lúc đám thị vệ dời được xe ngựa xông vào trong ngõ, sao còn có thể nhìn thấy bóng dáng Tuyền Cơ nữa?!

Cảnh Hòa đế giận dữ, vội vàng tuyền lệnh đóng chặt cửa thành, chỉ tiếc thời đại này không có thông tin liên lạc phát triển như hiện đại, có việc gì gọi một cú điện thoại là xong, ở đây còn phải dùng đến kỵ binh truyền tin, chờ bọn chúng đi đến cửa thành, thì Dịch, Tạ hai người đã sớm ra khỏi thành đi rồi…

Sau một trận hỗn loạn, một gã thái giám vừa rồi hộ tống Tuyền Cơ lên xe thừa dịp mọi người đang rối ren, lặng lẽ rời khỏi đơn vị ẩn vào phố xá xung quanh. Sau nửa canh giờ, người này thay đổi thành một người nông dân bán rau, đẩy ra cửa sau đại viên của một nhà phú hộ ở vùng phụ cận, không tiếng động đưa vào một giỏ rau xanh, nhận lấy một chuỗi tiền, xoay người rời đi, qua vài con phố, lẫn vào đám người tấp nập.

Trong khuôn viên phú hộ đó, Triệu Chính nhận lấy giỏ rau xanh từ tay thủ hạ, bỏ đi đám rau xanh, lấy ra hai bình sứ nhỏ, đổ mấy viên thuốc trong bình vào một cái đĩa sứ đã chuẩn bị từ trước, cẩn thận đếm kỹ, rồi cẩn thận đưa cho Triệu Kiến Thận đang đi ra từ trong thư phòng, bẩm báo: “Tổng cộng có sáu mươi ba viên đều ở chỗ này ạ.”

Triệu Kiến Thận cười nói: “Tốt, liền cho Tuyền Cơ nghỉ ngơi mấy ngày, bản công tử lại đi gặp ông anh vợ lớn này.”

Triệu Chính trong lòng run lên, Tuyền Cơ không có thuốc Triền miên, ngày mai độc sẽ bắt đầu phát tác. Thiếu gia còn muốn chờ vài ngày mới đi cứu người, còn không phải là khiến Dịch Thanh Vân muốn phát điên sao, hắn chỉ ôm muội muội một chút mà trả thù như vậy cũng quá tàn nhẫn rồi! Ai! Cũng chỉ có thể trách Dịch Thanh Vân rất không may a, nếu không phải loại độc Triền miên này nội trong bảy ngày vô hại, thiếu gia sẽ không nỡ để Tuyền Cơ bị độc phát mấy ngày mới chịu đi cứu nàng. Dịch Thanh Vân cũng sẽ bị kinh hách ít hơn mấy ngày.

Bỗng nhiên lại nghe Triệu Kiến Thận nói: “Đem Từ Vân xử lý rồi, chúng ta liền rời đi thôi, nhớ rõ đừng để hắn chết thoải mái.”

Triệu Chính vội vàng đáp: “Vâng!”

Từ Vân vốn bị Dịch Thanh Vân nhốt ở một cứ điểm của Dịch gia phía ngoài kinh thành, ngày hôm qua Triệu Kiến Thận đột nhiên phân phó người bắt hắn đến, Triệu Chính liền biết cái tên dám cả gan lập ra kế sách làm hại Tuyền Cơ này sẽ không có được kết cục tốt, nhưng mà hắn cũng không có chút xíu đồng tình nào đối với tên này, cho dù chủ thượng không phân phó, hắn cũng sẽ để cho cái tên khốn nạn một lòng chỉ vì lợi ích cá nhân mà lập kế khiến cha hại con gái này chết được thoải mái đâu.

Trong mắt Triệu Chính lướt qua một tia khát máu, tự mình đến mật thất để chấp hành “công vụ”.

Mấy ngày sau, thi thể của đại tổng quản Từ Vân - người đã một thời hiển hách trong Hi Vương phủ, sau khi Hi thân vương gặp thích khách qua đời thì đột nhiên mất tích một cách thần bí, đã được tìm thấy trong bãi tha ma phía Tây kinh thành, toàn thân có vô số vết thương, cho thấy đã trải qua rất nhiều sự tra tấn tàn khốc, chỉ trừ khuôn mặt coi như là còn nguyên vẹn, đôi mắt mở to trừng trừng sau khi chết giống như bị kinh sợ vô cùng, quan phủ sau khi khám nghiệm tử thi xong cũng không nắm được manh mối nào, trong kinh thành nổi lên rất nhiều lời đồn mới - Từ Vân cấu kết với đám thích khách giết Hi thân vương, bị oan hồn của Hi thân vương đòi mạng chết thảm.

Lời đồn này không đến mấy ngày liền bị một lời đồn khác nhấn chìm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.