Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Chương 127: Chương 127: Ta là mỹ nhân thì không cần buồn rầu cau có




Xế chiều, Dịch Thanh Vân cùng Tuyền Cơ xuất hiện ở cửa của con đường đá, Bạch Chí Tiêu từ xa trông thấy mỹ nhân mà mình nhung nhớ ngày đêm, ánh mắt không tránh khỏi sáng lên.

Tuyền Cơ tất nhiên sẽ chẳng dành cho hai vị này vẻ mặt thân thiện. Hai huynh muội cùng cưỡi ngựa đi đầu ra khỏi núi, huynh đệ họ Bạch thức thời lúc này cũng không bước lên để tự tìm bẽ mặt.

Quân đội của Thành quốc ở bên ngoài Lục Hà sơn đã sớm chuẩn bị xe ngựa cùng nữ hầu, chỉ còn chờ Tuyền Cơ lên xe thì lập tức nhổ trại khởi hành, một khắc cũng không dám trì hoãn.

Tuyền Cơ ngồi ở trong xe nhìn ra thấy bóng dáng Dịch Thanh Vân ngồi trên lưng ngựa bên ngoài xe, nước mắt không nén được lã chã rơi, hoàn toàn không để ý đến còn có hai nữ hầu lạ mặt cùng ở trên xe.

Lúc rời khỏi Phồn Tinh cốc, nàng cũng không nói với Triệu Kiến Thận một câu, thậm chí một cái liếc mắt cũng không có. Trong lòng nàng thực hận gã đàn ông vô liêm sỉ, bụng đầy tâm cơ này đã chẳng lưu tình chút nào mà đào khoét vào nỗi đau của nàng. Nhưng không thể không thừa nhận, điều hắn ám chỉ là sự thật, quả thực nàng đã liên lụy Dịch Thanh Vân, một lần rồi lại một lần khiến hắn lâm vào hoàn cảnh bị kẻ khác khống chế, tiến thoái lưỡng nan.

Lần đầu tiên gặp Dịch Thanh Vân, hắn phong lưu không thể kiềm chế đến mức nào, Tích Hoa công tử vốn là nên tự do tự tại lang bạt thiên hạ, nhưng mà hiện giờ… Lạc Dương đã có lần vô tình tiết lộ chuyện sư huynh rất hiếm khi ở lại cốc vượt quá hai tháng, một khi nghiên cứu ra được giống thực vật mới thành công thì sẽ quăng lại cho Lạc Dương tiếp tục chăm sóc, còn mình thì lại đi khắp thiên hạ tìm loài hoa mới.

Người như vậy, vì mình ở lại Phồn Tinh cốc hơn ba tháng, nếu không phải vì lần này xảy ra chuyện, chỉ sợ hắn còn có thể ở lại một năm hay có khi còn hơn thế.

Cuộc sống vui vẻ của mình lại xây dựng trên sự hy sinh tự do của đại ca sao? Tuyền Cơ dùng sức gạt đi nước mắt, khóc ngoại trừ để giải tỏa cảm xúc thì chẳng có chút tác dụng gì để giải quyết vấn đề. Chi bằng quan tâm đến sự tình trước mắt thì hơn.

Hai nữ hầu ngồi trên xe rõ ràng đã nhìn thấy mình khóc nhưng lại điềm tĩnh không nói một lời, e rằng cũng không phải nữ tử bình thường, nói không chừng là có võ công trong người. Nhìn lại các nàng, Tuyền Cơ đột nhiên nghĩ đến Chu Nhi Bích Nhi, phát hiện lần này Bạch Chí Dao không mang theo nha hoàn xuất môn, chẳng lẽ là ghét bỏ hai nữ tử không có võ công sẽ chẳng giúp được gì?

Nhưng Tuyền Cơ đối với Thành quốc hay là huynh đệ họ Bạch đều không có chút hảo cảm nào, cho nên đối với những người hầu của bọn họ cũng không thèm để ý đến.

Lúc vừa mới lên xe đã trông thấy huynh đệ Bạch thị cùng hai gã quan quân Thành quốc chào hỏi, hai gã quan quân kia thái độ kiêu căng, bộ dạng không quá để huynh đệ bọn họ trong mắt. Nghĩ lại cũng đúng, nước khác nhập quân toàn bộ vào nước mình, rắn rết lẫn lộn một chỗ nếu có thể hợp tác khắng khít mới là chuyện lạ. Thừa dịp này tranh thủ một chút, liền có thể biết được hai người nữ hầu bên cạnh mình là người của bên nào... Tuyền Cơ vừa nghĩ ngợi vừa dần dựa vào vách xe chợp mắt.

Đoàn xe suốt đêm chạy đến khi trăng lên giữa trời thì mới dừng lại một dịch trạm gần đó để nghỉ ngơi. Tuyền Cơ xuống xe nói với bốn người bọn Bạch Chí Dao: “Các ngươi giữ nữ hài kia ở đâu, ta muốn gặp nàng!”

Bốn đại nam nhân không nghĩ rằng Tuyền Cơ chỉ là một nữ tử nhỏ bé mà cũng dám trực tiếp đề nghị với mấy đại nam nhân. Bạch Chí Dao phản ứng nhanh nhất đáp lại: “Quận chúa xin cứ yên tâm, vị cô nương kia chúng ta sẽ tiếp đãi tốt, đợi đến khi đến kinh thành thì sẽ phái người hộ tống nàng trở về.”

Tuyền Cơ nhìn hắn một cái, nghiêm túc nói: “Ta không tin nổi ngươi!”

Bạch Chí Dao cứng đờ, còn định nói thêm thì nghe một gã quan quân trong số đó thản nhiên ra lệnh cho người hầu ở phía sau: “Nhanh đi đưa cái cô nương kia đến, chẳng phải chỉ là một tiểu nữ tử thôi sao, Bạch tướng quân cần gì phải làm Quận chúa không vui?!” Lời lẽ trong đó toàn bộ là để lấy lòng.

Tuyền Cơ nghe xong thì quay sang tươi cười với hắn, nói: “Đa tạ tướng quân! Chưa thỉnh giáo tướng quân họ gì?”

“À, bản, bản tướng quân họ Thái…”

Tên quan quân kia sớm đã vì mỹ mạo của Tuyền Cơ khiến thần hồn điên đảo, lại thấy Tuyền Cơ tươi cười rạng rỡ với hắn như vậy liền cảm thấy xương cốt cả người chẳng còn bao nhiêu cân lượng. Nghĩ nghĩ mình ở trước mặt mọi người gạt phăng mặt mũi của Bạch Chí Dao, lại lấy được lòng Thái tử phi tương lai thì không tránh khỏi đắc ý, ánh mắt nhìn về phía huynh đệ Bạch thị càng lúc càng tỏa ra vẻ khinh miệt.

Trên mặt Bạch Chí Dao vẫn tỏ ra bình thường mặc dù trong lòng lửa hận bốc lên điên cuồng, nghĩ dù sao ở Ninh quốc địa vị của mình cũng vô cùng tôn quý. Dù là vương tôn công tử có thấy mình thì cũng phải lễ kính thêm vài phần, hai đồ ngu trước mắt này ỷ vào là họ hàng của Hoàng hậu Thành quốc mới có địa vị ngày hôm nay. Nói đến cấp quan thì còn chẳng bằng với mình nhưng dám tỏ thái độ với huynh đệ bọn họ?!

Dịch Thanh Vân lặng lẽ đứng ở một bên không lên tiếng, lấy hiểu biết của hắn về tiểu muội, đãi ngộ nàng dành cho những kẻ địch này có khác biệt lớn như vậy tuyệt đối là có mục đích, đợi lát nữa lại hỏi xem nàng rốt cuộc dự định làm thế nào.

Thời điểm Tiểu Tuyết được dẫn đến trừ bỏ một chút hoảng sợ thì không có chút tổn thương gì. Tuyền Cơ cùng Dịch Thanh Vân nhẹ nhõm thở ra, vẻ mặt Tuyền Cơ ôn hòa nhìn về phía cái tên “Thái tướng quân” kia tống thêm mấy bát canh mê, tên tướng quân kia lúc này liền vỗ ngực xưng tên hứa một mình gánh chịu trách nhiệm đưa Tiểu Tuyết trở về. Dịch Thanh Vân lập tức âm thầm gọi tới hai gã tùy tùng ẩn mình gần đó hộ tống Tiểu Tuyết cả đêm về Phồn Tinh cốc, một bên âm thầm tự líu lưỡi, không ngờ tiểu muội bình thường dáng vẻ không sành sỏi chuyện phong tình nhưng đối với sắc lang cũng rất có biện pháp đấy thôi! Một khi đã vậy, sao không dùng chiêu này đối phó với Trầm Kiếm, lấy trình độ mê muội của tên kia đối với tiểu muội, sợ là khiến hắn chắp cả hai tay dâng lên toàn bộ cơ nghiệp Trầm thị mà cũng chẳng có lấy một cái nhăn mày.

Giờ phút này Triệu Kiến Thận cùng với Khiết Cẩn Minh đang đứng cách xa hai dặm sau sườn núi, an bài kế hoạch đánh lén cứu người của mấy hôm sau. Khiết Cẩn Minh không tình không nguyện lấy ra lệnh bài điều động ám vệ của Khiết quốc, ném cho Triệu Kiến Thận, nói: “Người của ta đều để cho ngươi sắp xếp!”

Triệu Kiến Thận cười nói: “Sao đột nhiên lại hào phóng như vậy?”

Khiết Cẩn Minh nhìn nhìn Lạc Dương đang quan sát đội ngũ Thành quốc cách đó không xa, xuy nói: “Nếu không phải Lạc Dương sống chết cũng bắt ta phải cứu người, ta mới mặc kệ. Thật không hiểu ngươi, nếu lưu luyến cái nữ nhân kia, vừa rồi cần gì phải để cho nàng đi cùng với người Thành quốc làm gì, hiện tại lại hùng hổ đến cứu, có thấy rất vô vị không?!”

Triệu Kiến Thận lạnh lùng liếc hắn, hắn là kẻ câm điếc ăn hoàng liên, có khổ thì tự mình chịu. Lúc trước giúp huynh đệ Bạch thị tạo thanh thế, vốn là muốn bức Tuyền Cơ bước ra khỏi mai rùa, ai biết ngược lại lại chọc tiểu rùa phát cáu.

Bây giờ nếu hắn cứu người ra quá nhanh quá dễ dàng thì chẳng phải tự vạch trần lời nói dối của mình, đứa đần cũng biết là hắn trước đây cố ý gây khó dễ không chịu ra tay hỗ trợ. Nếu ngâm thêm vài ngày nữa mới cứu thì lại lo trong quân Thành quốc có biến, an nguy của Tuyền Cơ rất khó bảo toàn.

Trừ bỏ những chuyện có liên hệ đến Tuyền Cơ, hắn thật tình chưa bao giờ gặp phải bất an lại hết cách như vậy. Thiệt là nữ nhân không biết nghe lời lại thích gây tai họa!

Trái ngược với sự trằn trọc băn khoăn của Triệu Kiến Thận thì Dịch Thanh Vân đã có dự tính sẵn trong đầu.

Sau khi Tiểu Tuyết được đưa đi, Tuyền Cơ gọi Dịch Thanh Vân tới, lại đuổi hai nữ hầu đi, lôi kéo Dịch Thanh Vân vào trong viện nói khẽ: “Đại ca, người của huynh khi nào thì đến?”

Dịch Thanh Vân nháy mắt mấy cái: “Không đến nữa!”

Tuyền Cơ giật mình: “Cái gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.