Mộng Hoa Xuân

Chương 16: Chương 16




Chiêu Minh đầu hạ năm thứ Ba Mươi Ba, Kinh Bắc Vương lợi dụng lão tướng Đạo Tạng Quân Dương Tắc Hưng và Thanh Yến cầm đầu Tây Nam quân trấn áp Tây Yến, lấy danh nghĩa bình quốc dẹp nạn khởi binh, thống lĩnh năm vạn Kinh Bắc quân áp sát Chiêu Kinh, nhưng lại đột nhiên biến mất tại An Dương, sau đó ẩn mình né tránh mọi sự cản trở âm thầm xuất hiện tại ngoài thành Chiêu Kinh, thần bí như có sức mạnh kỳ diệu nào đó trợ giúp.

Chiêu Kinh xuất hiện một cảnh tượng kì lạ trước giờ chưa từng có. Chỉ huy trưởng phòng thủ kinh thành và Đề đốc cửu môn đều cáo bệnh, chỉ huy thống lĩnh cấm quân không điều động được Cấm vệ quân, bách tính hoan thiên hỉ địa, văn quan lo lắng sợ hãi, võ tướng thờ ơ xem xét tình thế, tin đồn Kinh Bắc Vương được thần lực trợ giúp truyền đi từng ngõ ngách trong thành…

Kinh Bắc Vương ngồi trong quân danh, không những không tiến đánh kinh thành, còn không tiếp kiến bất kì ai, ngay cả Mục Dã Lạc Mai đang bị trọng thương chưa bình phục cũng từ chối, mãi đến khi có thánh chỉ truyền đến.

Chiêu Minh mùa hạ năm thứ Ba Mươi Ba, mồng Chín tháng Sáu, tân hoàng kế vị, chỉnh đốn triều cương, đổi niên hiệu thành Tĩnh Bình, đại xá thiên hạ, sử sách xung tụng Viêm Vũ Đế.

Tĩnh Bình mùa thu năm thứ Nhất, Vũ Đế cự tuyệt chiếu cầu hòa của Tây Yến, đích thân lãnh binh đánh giặc. Mùa xuân năm sau, Tây Yến bình định, cùng với Nam Việt liệt vào lãnh thổ Đại Viêm. Từ đó trở đi, hai bên Tây Nam Viêm Quốc không còn có chiến tranh.

Xuân qua, hạ đến, thu về…

Mi Lâm cảm thấy mình đã ngủ một giấc rất dài, khi mở mắt ra, chỉ thấy ánh sáng hoàng hôn ấm áp, hoa xuân phủ đầy khung cửa. Nàng hít sâu một hơi, cảm nhận hương thơm ngào ngạt, cơ thể dễ chịu vạn phần.

Đúng lúc nàng vẫn còn quyến luyến chiếc giường ấm, khuôn mặt tươi cười của Đại Vu xuất hiện trước mắt, khiến nàng bỗng nhớ ra mọi chuyện.

Thì ra ngày mà Mộ Dung Cảnh Hòa lên đường đi Nam Việt, Đại Vu ở trước mặt Mục Dã Lạc Mai nhắc đến chuyện thân mật giữa Mi Lâm và Mộ Dung Cảnh Hòa, nhưng từ đầu đến cuối Mục Dã Lạc Mai cũng không hề chất vấn hắn, thậm chí cũng không có chút biểu hiện gì là không vui. Lúc này Mi Lâm cũng nhận ra nhất định Mục Dã Lạc Mai nhất định sẽ ra tay với mình, nếu không với tính khí cương liệt của nàng ta sao có thể chấp nhận được. Cộng với việc thời gian sao đó nhận thấy được sự khô cạn dần của cơ thể, khiến Mi Lâm lần đầu tiên trong đời cảm giác được mùi vị của cái chết qua từng hơi thở. Hơn nữa, Mộ Dung Cảnh Hòa không có mặt, Thanh Yến cũng không có mặt, ai có thể ngăn cản Mục Dã Lạc Mai giết hại một người đã không còn sức phản kháng như nàng. Vì vậy, nàng đã biết chắc chắn mình khó lòng qua khỏi kiếp nạn này.

Nếu như đã không tránh được cái chết, sao nàng phải giả làm thánh nữ? Nàng tự nhận mình cả đời này chưa từng làm việc tốt gì. Nhưng được một ý nghĩ vô hình nào đó dẫn đường khiến nàng thấu rõ mọi chuyện, nàng hiểu được tâm tư của hắn dành cho mình, nàng hiểu tâm tư ấy bị thế tục hỗn loạn này ngăn cản, cái tâm tư mà hắn rõ ràng phải từ bỏ nàng nhưng lại không thể buông tay. Nàng nghĩ, nếu như nàng cứ thế này mà chết đi, hắn nhất định sẽ rất thương tâm, có lẽ còn trở mặt thành thù với người mà sau này sẽ ở bên tương trợ hắn.

Người sắp chết rồi còn gì để mà so đo nữa, chẳng lẽ phải khiến người sống tiếp tục day dứt vì mình? Vì thế nàng nhất quyết định làm một việc mà nàng tự nhận là việc tốt. Nàng đâm trọng thương Vương phi tương lai của hắn, hắn nhất định sẽ hận nàng. Hận nàng cũng tốt… dù sao cũng hơn ngày ngày buồn bã khổ đau.

Mãi đến giây phút ý thức hoàn toàn mất hết, Mi Lâm kì thực vẫn chưa hiểu, bản thân sao có thể khắc khoải lo lắng cho một tên khốn nạn như Mộ Dung Cảnh Hòa, sợ hắn đau đớn, sợ hắn thương tâm, sợ hắn cô đơn sợ hắn thất vọng…

Đến bây giờ tỉnh lại, nàng cũng chưa hiểu. Đương nhiên, điều nàng càng không hiểu là, bản thân mình sao có thể tỉnh lại.

“Đại Vu?” Nàng gượng mình muốn ngồi dậy, phát hiện có chút mệt mỏi, toàn thân xương cốt cứng ngắc như rất lâu rồi mới cử động vậy.

Đại Vu cúi mình đặt gối lên đầu giường, sau đó giúp nàng ngồi tựa lên.

“Nàng ngủ một năm rồi.” Đại Vu nói. Một năm, giọng Đại Viêm của hắn chuẩn như vậy, chỉ bằng mấy câu đơn giản đã kể lại hết tiền nhân hậu quả cho Mi Lâm nghe.

Ban đầu hắn khơi dậy tính độc trong cơ thể nàng là vì muốn triệt để trừ sạch Quân Tử cổ, đồng thời giúp nàng có thể làm chủ nội lực của mình. Nếu không, cho dù là Quân Tử cổ đã trừ hết cũng giải hết độc thì với một cơ thể yếu ớt như vậy nàng cũng chẳng chịu đựng được bao lâu. Chết rồi cứu lại, hay nói cách khác là phá hủy rồi tái sinh, nói gì đi nữa, chính xác là phải khiến nàng chết đi một lần, sau đó mới có thể lợi dụng tính độc của Quân Tử cổ trong tâm mạch để giúp nàng hồi sinh. Vì vậy, mặc dù hắn có phát hiện ra dự định của nàng cũng không ngăn cản chỉ yêu cầu Việt Tần nhanh chóng đưa thi thể nàng rời khỏi vương phủ.

Việt Tần đương nhiên không hay biết gì. Cậu ta chỉ biết Mi Lâm thích sát Mục Dã Lạc Mai, lo sợ Mộ Dung Cảnh Hòa truy cứu cho nên lấy trộm thi thể của một thiếu nữ mới chết ở cạnh đó rồi hoán đổi quần áo với Mi Lâm, tạo một ngôi mộ giả. Không ai ngờ làm không cẩn thận bị người nhà thiếu nữ đó phát hiện ra, đi khắp nơi tìm kiếm. Kết cục Mộ Dung Cảnh Hòa cõng thi thể trên lưng đi ngang qua trấn nhỏ của nhà đó, bị họ nhận ra mới dẫn đến sự việc thế này.

Sau khi phát hiện ra Mi Lâm có thể chưa chết, Mộ Dung Cảnh Hòa từng trải qua đại bi đại hỉ rất nhanh phục hồi lại lí trí. Hắn không nói không rằng quay trở lại Kinh Bắc vương phủ, cũng không hỏi Việt Tần về tung tích của Mi Lâm mà tương kế tựu kế, cho người theo dõi hành tung của Việt Tần.

Việt Tần còn ngây ngô chưa biết tin sự tình đã bại lộ, sau khi cậu ta cảm giác Mộ Dung Cảnh Hòa đã tạm quên đi chuyện này mới lén lút đi tìm Mi Lâm, nơi ở của nàng, vì thế mà bị phát hiện.

Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không dứt dây động cỏ, mãi đến khi đoạt được thiên hạ mới đưa Đại Vu và Mi Lâm đến ở trong một đình viện hoa xuân đang độ nở rộ. Mi Lâm vẫn say trong giấc ngủ dài, hắn lại bôn ba trên sa trường. Bây giờ thiên hạ bình định, Mi Lâm đúng lúc tỉnh lại.

Đương nhiên, chuyện của Mộ Dung Cảnh Hòa, Đại Vu vẫn chưa nói cho Mi Lâm biết, hắn nghĩ những chuyện đó không cần mình phải kể. Song hắn nói với Mi Lâm đình viện này là nơi bốn mùa hoa xuân đều khoe sắc.

Không ngờ mình có thể sống lại, tuy rằng không cử động mạnh được nhưng cảm giác thật thoải mái hơn rất nhiều. Không, không phải là thoải mái hơn nhiều, mà toàn thân đã không còn thấy khó chịu nữa.

“Quân Tử cổ có còn?” Mi Lâm hỏi. Đối với thứ hại nàng chịu không ít khổ cạn, nàng lúc này cũng không biết nói sao.

Đại Vu mỉm cười, “Đương nhiên không rồi, giây phút lúc nàng tỉnh lại, nó cũng biến thành một đường sinh cơ ẩn trong kinh mạch nàng rồi.”

Mi Lâm trút được nỗi lòng, chỉ cảm thấy thoải mái chưa từng có. Ngoảnh ra nhìn về khung cửa sổ chạm hoa, gió xuân len lỏi qua từng song cửa sổ thổi vào, mang theo sự ấm áp riêng biệt của mùa xuân bao bọc căn phòng, đôi môi nàng cũng từ từ mỉm cười.

Hắn trở thành Hoàng đế rồi… Thì ra hắn muốn làm Hoàng đế. Nàng nghĩ, bảo sao hắn nhất định lấy Mục Dã Lạc Mai, bảo sao hắn nhất quyết không muốn mình làm thê tử. Đại khái cũng không có Hoàng đế nào lại lấy một người thân thế và địa vị thấp hèn như nàng làm thê tử cả. Nhưng tại sao hắn vẫn giữ nàng lại nơi đây?

Mi Lâm đột nhiên cảm thấy buồn phiền. Bây giờ thiên hạ cũng là của hắn, vậy chẳng phải hắn càng thêm ngang tang bá đạo hay sao?

Mộ Dung Cảnh Hòa tuyệt đối không thừa nhận bản thân sợ hãi khi gần người con gái mình thương. Tuyệt đối không.

Vừa xong buổi triều sớm thì thấy hộ vệ của Miên Xuân uyển nơi Mi Lâm ở đứng đợi bên ngoài điện Thái Hòa, hắn giật mình, chỉ sợ Mi Lâm xảy ra chuyện gì, mãi đến khi nhìn thấy sắc mặt hộ vệ đó tươi cười hớn hở mới yên tâm. Sau khi nghe tin nàng đã tỉnh, hắn đến triều phục cũng không kịp thay chạy nhanh về phía Miên Xuân uyển.

Miên Xuân uyển không ở trong cung, nếu như hắn mặc nguyên triều phục mà đi như vậy, e rằng có nhiều chuyện phiền phức xảy ra, Thanh Yến thấy không thể ngăn cản được hắn, chỉ đành vội vàng phái người chuẩn bị xe ngựa.

Thế nhưng sau khi Mộ Dung Cảnh Hòa đến Miên Xuân uyển, đứng trước cửa phòng Mi Lâm bồi hồi lúc lâu, hắn quay lưng ra đi.

Thanh Yến đứng bên cạnh ngạc nhiên, mãi sau mới phát hiện ra hắn muốn đi thay y phục.

Sau khi Mộ Dung Cảnh Hòa bình định xong Tây Yến về đến kinh thành, ngoài lên tảo triều ra thì phần lớn thời gian trong ngày đều ở Miên Xuân uyển, vì vậy y phục ngày thường cũng có mấy bộ.

Đến lúc Mộ Dung Cảnh Hòa thay xong một bộ quần áo màu lam đứng bên ngoài cửa phòng Mi Lâm thì biết không thể kéo dài thời gian nữa, bất giác thở mạnh một hơi, cuối cùng cũng đẩy cửa bước vào.

Trong phòng chỉ có một mình Mi Lâm, nàng vẫn giống như trước, ngủ rất say. Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ngỡ ngàng, trong phút chốc, những căng thẳng hân hoan vừa nãy liền tan biến, thay vào đó là bi thương bội phần. Hắn tiến lại gần, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường, đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt gầy gò của Mi Lâm, sau đó dịu dàng hôn lên trán nàng.

Mi Lâm bị đánh thức, mơ màng mở mắt, không ngờ rằng nhìn thấy một cảnh tượng mà suốt đời nàng cũng không thể quên.

“Chàng khóc gì chứ?” Nàng chỉ cảm thấy kỳ lạ. Người này lúc liệt toàn thân ảnh hưởng đến tính mạng cũng có thể nói với nàng những lời rất cay nghiệt, thậm chí nàng còn không nhớ nổi hắn ta đã từng cảm thấy bi thương bao giờ hay chưa. Khuôn mặt đau đớn này… nàng… nàng vẫn đang nằm mơ chăng?

Mi Lâm tiến lên nói, đúng lúc người đàn ông đang quyến luyến trên khuôn mặt gầy gò của nàng, khiến hắn sững sờ giây lát, sau đó bật ra như gặp phải điều gì đáng sợ, vội vàng quay mặt đi.

Mi Lâm dụi dụi mắt, từ từ ngồi dậy. Nàng mới tỉnh lại không lâu, lúc trước có tự cử động một lát nhưng vẫn cảm thấy rất mệt mỏi nên lại nằm xuống ngủ thêm. Không ngờ lúc tỉnh lại đã nhìn thấy hắn. Ừ… là hắn, một hắn mà từ trước đến giờ nàng chưa từng chứng kiến.

Thực tế thì trong cảm giác của nàng, hai người họ không gặp nhau chỉ hơn hai mươi ngày kể từ lúc Mộ Dung Cảnh Hòa lên đường đi Nam Việt đến trước khi nàng giả chết, cảm giác xa cách không đến nỗi quá lâu.

“Nàng nhìn nhầm rồi.” Quay mặt lại, Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn ung dung như thường ngày, vết tích của nước mắt không còn nữa, chỉ có điều mắt vẫn còn chút đỏ, giọng nói cũng còn chút khàn khàn, thể hiện rằng hắn đang cật lực phủ nhận sự thật.

Mi Lâm nhìn ra sự hồi hộp và khẩn trương không thể che dấu trong nét mặt bình tĩnh của hắn, nghĩ giây lát cũng không muốn nói tiếp nhưng lại nhớ đến một sự thật khác, vội vàng bước xuống giường.

Tuy rằng nàng tự cho rằng động tác của mình là vội vàng gấp gáp, nhưng dưới con mắt của người bên cạnh thì lại chậm chạp gượng gạo vô cùng. Mộ Dung Cảnh Hòa chau mày, tiến lên một bước ôm lấy nàng.

“Nàng định làm gì?”

Mi Lâm giật mình, nàng vốn định xuống hành lễ với hắn, dù gì bây giờ cũng là Hoàng đế, nhưng không ngờ hành lễ còn chưa kịp đã bị ôm lấy. Dưới tình hình nằm ngoài dự kiến này nàng quyết định giả vờ ngây ngô.

“Ngủ lâu quá rồi, thiếp muốn ra ngoài đi dạo.”

Mộ Dung Cảnh Hòa nghi ngờ nhìn nàng, tuy rằng không hẳn là tin nàng nhưng cũng vẫn lấy ra từ trong tủ quần áo một chiếc áo choàng lên người nàng, sau đó ôm nàng đi ra ngoài.

“Aiz, thiếp có thể tự đi được.” Nàng có đôi chút bực mình, dù sao nàng cũng đâu phải một phế nhân không thể cử động. Nhưng trước khi mở miệng, nàng không biết nên dùng từ gì để xưng hô. Tên? Vương gia? Điện hạ? Thánh thượng? Hai từ trước thì không thể gọi rồi, hai từ sau lại làm nàng cảm thấy không quen lắm, làm sao cũng không thể cất thành tiếng.

Mộ Dung Cảnh Hòa ừ một tiếng nhưng không buông nàng ra, thậm chí ôm càng chặt hơn, chặt đến mức nàng có thể cảm nhận rõ tiếng tim đập mạnh của hắn. Nàng làm sao có thể biết được trong lòng hắn nghĩ rằng, trẫm có thể vác thi thể rữa nát của một cô gái hơn chục ngày, có lẽ nào không ôm được nàng nhiều hơn chút nữa? Tất nhiên, chuyện đó rất xấu hổ, hắn tuyệt đối sẽ không cho nàng biết.

Khi đi vào trong hoa viên, dưới dàn tử vi đỡ nàng ngồi vào chiếc ghế quý phi mà chúng nô tài vừa mới bê ra, lúc này hắn mới chịu buông tay.

Mi Lâm làm sao có thể nằm nổi, nàng lại bật người dậy, nhưng phát hiện không có giày, nàng ngây ra một lúc sau đó nhè nhẹ giẫm lên tấm thảm đỏ trải phía trước.

Một lát sau, có người đem giày đến. Mộ Dung Cảnh Hòa cầm lấy cúi xuống định đi giày cho nàng nhưng nàng hốt hoảng vội thu chân lại. Ngẩng đầu lên thì nhìn thấy người đem giày đến là Thanh Yến, hắn ta vẫn như ngày trước không có gì thay đổi, nàng nhìn hắn mỉm cười.

Thanh Yến gật đầu đáp lại, trong mắt hiện rõ vẻ vui mừng.

“Thanh Yến, người về cung đem tấu chương đến cho trẫm.” Mộ Dung Cảnh Hòa nói giọng trầm lắng, ngữ khí có chút gì đó không vui.

Mi Lâm quay lại, thấy hắn ta vẻ mặt xám xịt tỏ ý phật lòng. Không thể nhận ra lúc hắn xưng “trẫm” lộ vẻ uy nghiêm. Khoảng cách giữa hắn và nàng dường như ngày càng xa, mặc dù thực ra chưa hề gần nhau, nhưng sự thực vẫn khiến nàng cảm thấy buồn lòng.

“Chàng… làm Hoàng đế rồi?” Đợi Thanh Yến rời khỏi, nàng mới nhìn người đàn ông ngồi trước mặt, hỏi một cách nghi ngờ về sự thật đã quá hiển nhiên.

“Ừ.” Mộ Dung Cảnh Hòa lạnh lùng đáp lại một câu, với tay ra kéo chân đi giày vào cho nàng.

Lúc này Mi Lâm cứng đờ người, muốn từ chối lại không dám. Nhưng nàng thấy vẻ mặt hắn rất bình thường, gần như cảm thấy làm Hoàng đế không có gì là to tát cả, càng cảm thấy việc một vị vua đích thân đi giày cho một cô gái cũng chẳng có gì là hoang đường. Nghĩ một hồi sau nàng cho rằng tạm thời cứ coi hắn như Kinh Bắc Vương gia ngày trước, bèn hỏi: “Vậy chàng làm Hoàng đế thì những lời nói ngày trước còn tính không?”

Mộ Dung Cảnh Hòa dừng lại một lát, dường như đang nghĩ xem mình đã từng nói những gì, lập tức trả lời: “Bức hưu thư đó ở trong phòng của nàng, bây giờ nàng và Thanh Yến không còn quan hệ gì cả”. Nên đừng cứ gặp hắn ta là cười một cách ngứa mắt như vậy.

Mi Lâm chớp nhẹ đôi mắt, đợi hắn tiếp tục nhưng hắn không nói thêm lời nào nữa, đến khi đi xong giày cho nàng mới đứng dậy.

“Vậy… còn gì nữa? Có phải thiếp có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào?” Cuối cùng nàng cũng không nhịn nổi hỏi. Nàng chưa từng nghĩ hắn sẽ lấy mình, cũng như chưa từng nghĩ sẽ còn ở bên cạnh hắn khi khỏe mạnh.

Mộ Dung Cảnh Hòa nghe vậy, sắc mặt đại biến, nhưng không hề phát tiết. Mãi hồi sai, hắn quay người lại chắp tay ra sau lưng, ngước mặt lên nhìn trời xanh, làm như chưa có chuyện gì nói: “Ta không nhớ mình từng hứa cho phép nàng rời bỏ ta.”

“Nhưng… nhưng chàng đã đồng ý… đồng ý…” Mi Lâm cuống lên, đứng phắt dậy, nhưng vì đứng dậy quá nhanh, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục nên suýt ngã nhào xuống.

Mộ Dung Cảnh Hòa đang đứng quay lưng lại nhưng dường như có mắt đằng sau gáy, lập tức quay người lại đỡ nàng vào lòng.

“Đứng còn không vững, cố cái gì?” Rõ ràng là lời trách mắng nhưng trong ngữ điệu vẫn mang chút gì đó dịu dàng khiến Mi Lâm trong khoảnh khắc chợt ngỡ ngàng, sau đó nghe hắn ta tiếp tục nói: “Ta đã từng hứa gì rồi, hả?”

Mi Lâm bừng tỉnh, nghĩ về chuyện hồi trước, bỗng không có lời nào để nói.

Quả thật hắn… chưa từng hứa điều gì cả.

Mộ Dung Cảnh Hòa cúi xuống nhìn cô gái ngốc, trong đôi mắt đen láy hiện lên ý cười rất đậm. Hắn ôm lấy eo Mi Lâm, cúi đầu vùi mặt trên vai nàng, nhẹ giọng lên án, “Nàng ngủ lâu quá!” Lâu đến mức làm cho hắn hoài nghi rằng cả đời này nàng sẽ mãi ngủ say như vậy. Hắn sợ, sợ một ngày nàng tỉnh lại tóc hắn đã bạc trắng đầu, lúc đó không cách nào chăm sóc cho nàng được.

“Ừm?” Mi Lâm không được tự nhiên hơi cựa quậy, hắn ôn nhu mà bi thương như vậy thật làm cho nàng có chút không quen.

“Mục Dã Tướng quân không hài lòng ta lên ngôi Hoàng đế, cho nên từ quan ngao du sơn thủy.” Mộ Dung Cảnh Hòa xiết chặt cánh tay, không cho nàng lộn xộn, tiếp tục nói. Lời này vừa nói ra, người trong lòng quả nhiên trầm tĩnh lại.

Trên thực tế lúc kêu gọi Tạng Đạo Quân chung sức thu phục các nước lân bang, Mục Dã Lạc Mai đã nhìn ra dã tâm của hắn, nàng ta đối với triều đình lại một mực trung thành, cũng không muốn hắn gánh vác tội mưu phản trên để thiên cổ bêu danh, cho nên khi hắn phá cổ trận của Nam Việt, nàng ta đã âm thầm đi theo, thực ra muốn lợi dụng cổ trận kia làm cho hắn bỏ thân nơi sa trường, bảo toàn thanh danh của hắn. Nhưng đến khi thực sự vào trận cổ, nàng ta đột nhiên hối hận nên mới có chuyện xả thân mình cứu hắn, việc này chỉ có hắn và Thập Thất Kỵ biết, đối với người ngoài hắn chỉ nói việc nàng ta đã xả thân cứu mình mà thôi.

Đại thể từ lúc đó, hoặc có thể là sớm hơn, sau khi hắn về kinh cũng không y những lời đã nói trước kia tổ chức đại hôn rước nàng ta vào phủ. Điều này khi còn ở trên chiến trường Mục Dã Lạc Mai đã sớm dự cảm hai người không còn khả năng. Nhưng tính cách nàng ta quyết đoán lại hiếu thắng, làm sao cam nguyện bại dưới tay một nữ tử địa vị thấp kém, cho nên mới ăn cả, ngã về không, giết Mi Lâm để diệt trừ hậu họa, sau đó mới hâm nóng lại tình cảm của hắn. Dù sao hai người cũng đã từng dùng dằng mười năm, tình cũ không rủ cũng đến cũng không phải không có khả năng.

Chính vì vậy khi nghe tin Mi Lâm đố kị ám sát Mục Dã Lạc Mai nhưng không thành, ngược lại còn bị hạ gục, thực ra hắn đã hiểu tất cả. Chỉ có điều, hiểu được là một chuyện, thừa nhận lại là chuyện khác. Xét đi xét lại chuyện này, sự tình đều do hắn dựng lên, hơn nữa Mi Lâm cũng còn sống, nên sau khi hắn lên ngôi Hoàng đế cũng không tiếp tục truy cứu nữa. Tuy nhiên về Mục Dã Lạc Mai, thành thân là không có khả năng, để cho nàng ta tiếp tục trong triều làm quan cũng không thể. May mắn tính tình nàng ta từ trước giờ cương liệt lại cao ngạo, cũng không muốn ở trước mặt hắn cúi đầu, vì vậy chủ động từ quan rời đi, tuy nhiên thân phụ của nàng ta vẫn ở trong triều tận tâm hết sức.

“Là chàng bắt nạt người ta phải không?” Mi Lâm chậm rãi nói. Nàng nghĩ Mục Dã Lạc Mai bỏ đic chắc chắn có liên quan đến cái chết của mình. Người đàn ông này… người đàn ông này tại sao không biết đối tốt một chút với người con gái yêu mình…

Mộ Dung Cảnh Hòa cười ra tiếng, ở trên đỉnh đầu nàng thở dài một chút, nói: “Trừ nàng ra, người khác để cho ta bắt nạt ta cũng không thèm.”

Cảm giác ngứa ngáy truyền đến, Mi Lâm khẽ run lên, cảm thấy bản thân mình thật sự không ngờ con người bá đạo này là Hoàng đế được, vì thế hít vào một hơi. Nàng đưa tay dùng sức đẩy hắn ra.

“Chân tê, thiếp muốn đi bộ một lát.” Nàng khẽ nói.

Mộ Dung Cảnh Hòa biết nàng phải hoạt động nhiều một chút mới tốt, cũng không cản nhưng vẫn cẩn thận đỡ lưng cho nàng, sợ nàng không cẩn thận bị ngã.

Mi Lâm bất đắc dĩ, cảm thấy bản thân mình không phải loại người quen hưởng thụ sự che chở của người khác, định nói mát hắn hai câu lại bỗng nhiên nhìn thấy chiếc túi hương màu đỏ hạnh trên eo hắn.

“Cái này nhìn quen mắt quá!” Nàng đưa tay chạm vào, khi nhìn thấy chiếc đồng tâm thắt xiêu xiêu vẹo vẹo bèn nghi ngờ hỏi. Tại sao trên người hắn lại có thứ đồ vụng về xấu xí thế này.

Người Mộ Dung Cảnh Hòa hơi cứng lại, vuốt vuốt tóc nhìn quanh vườn hoa, bên tai lại không che dấu được đỏ lựng lên nhưng vẫn không quên giữ lấy tay nàng. Hắn đương nhiên không nói cho nàng biết, đây là hắn bắt Thanh Yến giao nộp lại khi hắn ta bị ép viết hưu thư.

Mi Lâm ngẩng đầu, nguyên muốn hỏi hắn lấy được từ đâu lại nhìn thấy một bên sườn mặt hắn càng ngày càng hồng, đột nhiên mím môi cười, cũng không cự tuyệt sự dịu dàng của hắn thêm nữa.

Chỉ vài ngày sau, Mi Lâm đã có thể cử động tự nhiên. Nàng phát hiện Miên Xuân uyển chính là ngọn núi phía sau Kinh Bắc vương phủ, có vẻ chịu sự ảnh hưởng của dòng địa nhiệt, cho nên quanh năm bốn mùa hoa đều nở.

Mộ Dung Cảnh Hòa mỗi ngày đều đến, nhìn hắn nửa đêm phải rời giường về cung cho kịp buổi buổi triều sớm, nàng kì thực không đành lòng, nhưng lại không có lập trường gì để khuyên giải, chỉ có thể im lặng mà thôi. Hắn cũng không cấm nàng rời khỏi Miên Xuân uyển, chỉ là khi xuất môn, bên người phải có hộ vệ đi cùng nên muốn trốn khỏi đó là không có khả năng. Nàng cũng may xưa nay nàng là người dễ thích ứng trong mọi hoản cảnh, hơn nửa nơi đây cảnh sắc không tồi, lại có rất nhiều người quen biết nên nàng cũng không mấy để ý.

Những lúc nhàn rỗi, nàng bèn tìm việc gì đó để làm. Hôm đó đang ngồi trong phòng khâu giày, Mộ Dung Cảnh Hòa không biết bị kích động gì mà đá văng cửa. trong lòng ôm một con chó con nhỏ lông xù trắng như tuyết giống như lấy lòng đưa đến trước mặt nàng.

“Xem ta mang cho nàng cái gì đây.”

Ánh mắt Mi Lâm cũng chẳng hề tỏ ra hiếu kỳ, cũng không lấy làm hứng thú, thản nhiên nói: “Chó, thiếp cần chó để làm gì?”

Giống như bị người ta dội cho một gáo nước lạnh, Mộ Dung Cảnh Hòa đầu tiên là ngẩn ra, sau đó giận đến tái mặt. “Nàng không cần?” Hắn nghĩ rằng mọi cô gái đều thích những con vật nhỏ, lúc trước A Đại ôm con tiểu hồ ly đỏ đó luyến tiếc mãi không chịu buông tay, vì vậy mới ra lệnh bắt một tiểu quốc dâng lên con chó nghe nói là có dòng máu hoàng thất cao quý này, chỉ muốn làm nàng vui lòng, không ngờ được nàng lại dửng dưng như thế.

Mi Lâm lắc đầu, cúi xuống tiếp tục khâu giày.

Ý đồ bị thất bại, Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ảo não, một tay túm lấy con chó nhỏ nhét vào lòng Mi Lâm, “Tặng cho nàng, nàng phải chăm sóc cho nó cẩn thận.” Con chó nhỏ như một con sâu ngủ, cuộn tròn lại không them xem chủ nhân có cần mình hay không. Mi Lâm hoảng sợ, cuống quýt dừng khâu tránh đâm phải người khác. Nàng ngẩng đầu nhìn người đàn ông tính tình bốc đồng kia, bất đắc dĩ nói: “Bây giờ thiếp còn cần người khác chăm, làm sao chăm được nó.”

“Vậy ta cùng chăm với nàng.” Mộ Dung Cảnh Hòa hếch cằm trả lời, vẻ mặt hàm ý ban ơn.

Mi Lâm không nhịn được khẽ cười, “Nếu chàng thích, tự chăm một mình là được, kéo thiếp vào làm gì? Thiếp lại không thích mấy con vật nhỏ cao quý này.” Một mình hắn cao quý đã là quá đủ với nàng rồi, thêm một con chó cao quý nữa chắc nàng chịu không nổi.

Mặt Mộ Dung Cảnh Hòa đen lại, cảm thấy cô gái này thật không biết phân biệt, nhưng hắn thật không có cách nào nổi giận được với nàng, chỉ còn cách ngậm bồ hòn làm ngọt. Đảo mắt nhìn thấy thứ gì đó trong tay nàng, hắn cầm lên hỏi: “Nàng đang làm gì vậy?”

Mi Lâm thở dài, thật không hiểu được một người làm Hoàng đế tại sao lại có thời gian nhàn rỗi suốt ngày ở đây quấy nhiễu nàng, làm cho nàng ngồi yên một lúc thôi cũng không được.

“Thiếp nhìn thấy giày của Vu mòn sắp không đi được, vì vậy định làm cho huynh ấy một đôi.” Đối với khả năng khâu vá của mình nàng thực sự cũng không dám tin tưởng, nhưng cũng biết Vu không phải là người quá để ý nên mới dám làm.

Mộ Dung Cảnh Hòa nghe xong máu dồn hết lên đầu, hét: “Tai sao nàng không khâu cho ta?” Chỉ có cái túi hương là hắn đoạt được từ tay kẻ khác.

Mi Lâm im lặng, nàng nhớ đến lần đầu tiên làm túi hương cho hắn, những lời từng nói có thể bây giờ hắn đã quên, nhưng với nàng, cho dù bôi xóa thế nào cũng không có cách quên được.

“Ta đang hỏi đó, tại sao nàng không khâu cho ta?” Mộ Dung Cảnh Hòa vừa lén lút giật đoạn thắt nút đầu chỉ vừa không cam lòng hỏi. Nói thế nào hắn cũng là người đàn ông của nàng, không lý nào nàng làm cho người khác mà không làm cho hắn.

Mi Lâm thở dài, chỉ vào đôi giày thượng đẳng được những người thợ khéo léo tinh tế làm ra trên chân hắn, nói: “Thiếp nữ công không giỏi, giày của chàng làm không được. Huống chi nói về giày chàng có khi đi không hết, làm sao còn đợi đến phiên thiếp làm?” Nàng có làm hắn cũng không đi được, hà cớ gì phải phí công phí sức.

“Làm sao so sánh được với nhau?” Mộ Dung Cảnh Hòa mất hứng nói, “Dù sao nàng chỉ được phép khâu cho ta, của Vu ta sẽ phái người khác chuẩn bị.” Nhìn đôi giày trong tay nàng vì đầu chỉ tuột ra mà lỗ hổng ngày càng lớn, lúc này hắn mới vừa lòng, ngăn ý định khâu lại từ đầu của nàng bằng cách tịch thu đem đi, làm Mi Lâm ngẩn ra, một lúc sau mới giật mình tỉnh táo lại.

Kết quả trực tiếp của việc này đó là ngay hôm sau, Đại Vu, một người chưa bao giờ để ý chuyện ăn mặc lập tức có đủ giày đi cả đời không hết.

Mi Lâm đương nhiên không khâu giày cho Mộ Dung Cảnh Hòa, Với thân phận của hắn, nếu như đi giày nàng làm lên triều hay đi đâu đó, nhất định sẽ bị người khác cười chê. Để tránh hắn nhìn thấy lại đòi nàng làm cho, nàng cũng không tùy tiện làm những đồ may vá thêu thùa đó nữa, thế là cả ngày chỉ biết đi đi lại lại trong viện, nghĩ xem sau này nên làm thế nào.

Từ đầu đến cuối, nàng cũng không nghĩ rằng sẽ có ràng buộc gì với hắn. Trước đây không thể, bây giờ đương nhiên càng không thể. Tuy rằng tâm tư của hắn ngày càng rõ ràng.

Hắn hình như không có ý định từ bỏ nàng. Danh phận gì đó, nàng đương nhiên không muốn so đo, chỉ là sau này quả thật cam tâm ở lại bên cạnh hắn, nhìn hắn lấy thêm những người con gái khác sao?

Mi Lâm chợt thấy mơ hồ. Nửa đời người nàng đều nhẫn nhục chịu đựng, chẳng lẽ sau này lại phải tiếp tục nhẫn nhục? Ngắm nhìn mây trắng nguyện lấy ngọn núi đằng xa, lần đầu tiên nàng cảm thấy khó quyết định vì sự dịu dàng và bi thương của hắn.

“Cô nương, có người muốn gặp cô nương.” Đệ Đường đứng đằng sau truyền lời. Từ sau khi nàng tỉnh lại, Đệ Đường vẫn ở bên cạnh hầu hạ, đại khái có lẽ là vì trước đây cũng từng ở Kinh Bắc hầu hạ nàng.

Mi Lâm hơi giật mình, nàng nghĩ không ra mình còn có ai là cố nhân. Ngoại trừ Việt Tần bị Mộ Dung Cảnh Hòa lừa đi Nam Việt tu luyện bản thân thì mọi người nàng biết từ khi tỉnh dậy đều gặp qua cả rồi, hơn nữa theo tính khí thằng nhóc đó đâu có chịu đứng đợi bên ngoài. Vậy thì ai chứ?

Đợi trong đình là một phụ nữ trung niên. Đó hẳn là một người tỉ mỉ trong việc chăm sóc bản thân, lông mi thanh nhọn, tóc cũng được cột lại rất chỉnh tề, y phục tuy rằng có chút cũ kĩ, nhưng có thể nhận ra cũng chưa mặc đến mấy lần.

Bà ngồi một lát rồi lại đứng dậy, còn bất giác đưa tay chỉnh lại y phục đầu tóc, có vẻ rất căng thẳng và bất an.

Mi Lâm đứng từ ngoài nhìn qua khe cửa sổ chú ý cử chỉ của bà, lúc đầu còn cố gắng bình tĩnh, nhưng chẳng mấy chốc tim đã càng đập càng nhanh, vang rền như tiếng sấm vậy, lòng bàn tay bất giác vã mồ hôi lạnh toát.

Hình như phát giác ra có người đang chú nhìn mình, người phụ nữ đó quay lại. Tim Mi Lâm bỗng thấy thổn thức, vội vàng tiến đến trước cửa, nét mặt hiện rõ vẻ tươi cười rất bình tĩnh. Thế nhưng vẻ bình tĩnh của nàng cũng không thể kéo dài được lâu.

“Con à… Đứa con bạc mệnh của ta à…” Người phụ nữ đó vừa thấy nàng bước vào, liền đưa tay dụi mắt, khóc lóc thảm thiết.

Mi Lâm sững sờ, nhìn người phụ nữ ôm chầm lấy mình khóc lóc, ngửi thấy mùi phấn trang điểm rẻ tiền của bà, không kìm chế được nhăn mặt khó chịu, những cố gắng giữ bình tĩnh nãy giờ tan thành mây khói. Nàng ngoảnh mặt lại, như muốn hỏi Đệ Đường người phụ nữ này là ai thì phát hiện ra sau lưng đã không còn một bóng người.

Thế này là sao?

Đại khái là nhận ra nàng không có phản ứng gì, người phụ nữ cảm thấy một mình khóc lóc vậy không được hay cho lắm, dần dần bình tĩnh lại, nhưng vẫn cầm khăn tay lau nước mắt, thút thít nấc lên.

“Xin hỏi thím là?” Không thèm để ý vạt áo trước ngực đã bị nước mắt làm ướt đẫm, Mi Lâm nâng người phụ nữ ngồi lên ghế, rồi mới khách sáo hỏi. Tuy rằng nàng ban đầu có chút dự cảm, nhưng bây giờ lại không dám xác định.

“Ta tên Xuân Yến Tử, là…” Người phụ nữ vẫn lấy khăn lau khô dòng nước mắt trên má, ngước nhìn nàng định nói điều gì đó, tự dưng ngưng lại, hờ hững đánh rơi khăn tay, kỹ càng chăm chú nhìn Mi Lâm sau đó đứng dậy cẩn thận vạch mái tóc bên trái nàng, nhẹ nhàng chạm vào nốt ruồi màu đỏ.

“Hoa Hoa nhi… con gái yêu của mẹ…” Bà run rẩy vuốt nhẹ khuôn mặt Mi Lâm, sau đó ôm chầm lấy nàng, làm thân thể nhỏ nhắn gầy gò của nàng không kịp phản cự.

Xuân Hoa… Xuân Hoa…

Mi Lâm mơ hồ nhớ lại, rất lâu rất lâu trước đây, nàng đã từng nghe thấy tiếng gọi đó. Thì ra, nàng thích hoa xuân, đặc biệt thích hoa xuân ở Kinh Bắc là vì nguyên do này.

Đưa tay lên, nàng ôm chặt Xuân Hoa Tử, trong mắt thấy cay cay.

“Năm đó, mẫu thân cũng là hoa khôi của cả Xuân Mãn Viên. Bao nhiêu công tử, quý nhân không có ai là không quỳ xuống dưới chân váy của mẫu thân.” Xuân Yến Tử vừa cắn hạt dưa vừa kể lại quá khứ hiển hách của mình cho con gái.

Mi Lâm tươi cười nhìn bà, nghe bà nói không hề thấy chán.

“Chỉ là từ sau khi có con, cuộc sống càng ngày càng sa sút.” Xuân Yến Tử thở dài, nét mặt lộ rõ vẻ muộn phiền. “Mẫu thân không phải không thể nuôi con. Chỉ là nơi đó nếu còn ở lại thì lại giẫm lên vết xe đổ của ta, vì thế lúc đó nghe nói có quý nhân muốn thu nhận hài nhi bồi dưỡng thành thủ hạ, mẫu thân nghĩ đi nghĩ lại, quyết định cho con đi theo bọn họ, dù sao cũng tốt hơn ở lại cùng mẫu thân làm nghề này.”

Mi Lâm dạ một tiếng, nét mặt vẫn tươi cười.

“Con đừng trách mẫu thân nhé.” Xuân Yến Tử nói.

“Vâng.” Mi Lâm gật đầu.

“Con thật không trách mẫu thân sao?” Xuân Yến Tử đứng lên, nghi hoặc nhìn đứa con gái của mình ngồi đối diện.

“Không trách.” Mi Lâm lắc đầu, vẫn cười rất tươi, nhìn ánh mắt của Xuân Yến Tử có nét quyến luyến.

Xuân Yến Tử nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới vui vẻ trở lại, cười nói: “Con xem, nếu con đi theo ta, làm sao có thể gặp gỡ một cô gia tốt như vậy.”

Mi Lâm đang muốn gật đầu, đột nhiên thấy có gì đó không đúng, a lên một tiếng, nhíu mày nói: “Cái gì cô gia?”

Xuân Yến Tử liếc mắt nhìn nàng một cái, lấy một ngón tay chỉ chỉ trán nàng, “Với mẫu thân còn ngại gì nữa. Lần này nếu không phải cô gia tìm được mẫu thân thì hai mẫu tử ta e rằng cả đời cũng không có ngày gặp mặt.” Dừng lại giây lát, ánh mắt bà tỏ vẻ rất hài lòng, cười nói: “Cô gia tướng mạo tuấn tú tài hoa, đối với con lại rất tốt, con à, đây là phúc phận tu luyện tám đời mới có được đấy.”

“Mẫu thân đã gặp chàng rồi sao?” Mi Lâm ngạc nhiên, có chút không ngờ rằng Mộ Dung Cảnh Hòa lại tiếp kiến mẫu thân của mình, nhưng ngay lập tức ảm đạm sắc mặt, “Con với chàng e rằng không thành.”

Xuân Yến Tử ngẩn người, mơ hồ hỏi, “Vì sao?”

“Chàng… chàng không phải là người tầm thường.” Mi Lâm khẽ nói, nghĩ mẫu thân chắc chắn vẫn chưa biết hắn là đương kim Hoàng thượng, cho nên không dám tiết lộ.

“Không phải người tầm thường…” Xuân Yến Tử không hiểu nhắc lại lời Mi Lâm, sau đó đột nhiên đứng dậy, một tay chống nạnh, một tay gõ nhẹ lên trán nàng. “Con ngốc à? Mẫu thân sao lại sinh ra một khuê nữ ngốc nghếch như thế này chứ! Cái gì mà không phải người tầm thường? Hắn ta thích con, tốt với con là được rồi, con có thấy ai phí nhiều công sức đi tìm mẫu thân cho một người không liên quan chưa? Cái gì mà người tầm thường? Con đi tìm một người đàn ông bình thường đi, xem có thể khiến con cảm thấy thoải mái được không? Những kẻ đó chẳng hiểu gì đâu, cần kiến thức không kiến thức cần tầm nhìn không tầm nhìn, con cho rằng bọn họ sẽ không tam thê tứ thiếp, sẽ không ghét bỏ con vì thân thế, sẽ không tam thê tứ thiếp, sẽ không ruồng bỏ con sao? Con gái ngốc nghếch… tức chết ta mất thôi…”

Mi Lâm bị mẫu thân chỉ khiến cho đầu ngửa hẳn ra phía sau, nhưng không hề tức giận, ngược lại cười rất tươi, tự dưng đưa tay ra ôm chặt lấy mẫu thân, dụi mặt vào lòng bà, mắt ướt lệ.

“Mẫu thân.” Chắc là cảm nhận được sự thân thương của mẫu thân. Bị quở mắng cũng được mẫu thân yêu thương, đó là người toàn tâm toàn ý lo cho nàng.

Xuân Yến Tử bỗng dừng lại, không nói gì thêm, run run ôm lấy con gái.

Đây là lần đầu tiên từ khi gặp mặt, nàng gọi mẫu thân.

Kể từ sau khi bị mẫu thân mắng một trận, Mi Lâm trở nên vui vẻ hơn, trong lòng không còn chút hoài nghi. Chỉ là lúc Mộ Dung Cảnh Hòa xuất hiện, nàng không hề có vẻ gì là cảm kích hay vui mừng, sắc mặt rất bình thường. Ánh mắt hắn dần xám xịt lại, cuối cùng biến thành hụt hẫng. Nàng bỗng thấy tim đập nhanh, chỉ muốn ôm chặt hắn không bao giờ buông ra.

Nàng giả vờ vấp ngã, đúng như trong dự đoán, Mộ Dung Cảnh Hòa kịp đỡ lấy nàng, sau đó nàng tiện tay rút chiếc túi thơm xấu xí dưới eo. Cái đó không phải làm cho hắn, nhìn nó được trân trọng như vậy nàng cảm thấy thương thương, muốn làm lại một chiếc khác, đợi có cơ hội rồi đưa cho hắn.

Mộ Dung Cảnh Hòa đã quen với việc thường xuyên sờ túi thơm, vì vậy rất nhanh đã phát hiện ra túi thơm biến mất. Ngay lập tức hắn đi tìm khắp nơi, cả Miên Xuân uyển dường như đều bị hắn lật tung.

Mi Lâm không ngờ hắn lại có phản ứng dữ dội như vậy, thoạt đầu nàng giật mình sau đó kéo hắn vào phòng rồi đưa một túi thơm khác vừa làm xong cho hắn.

Chiếc túi thơm màu xanh dương có đồng tâm kết, bên trong là hương thảo mộc có tác dụng an thần, bất luận là thêu tay hay nút thắt kết đều đẹp hơn cái trước rất nhiều.

Mộ Dung Cảnh Hòa cầm túi thơm trong tay không hiểu gì, định nói cái này không phải cái mình muốn tìm nhưng may phản ứng nhanh, không suýt chút nữa thì nói ra những lời chuốc họa vào thân. Ngắm đi ngắm lại chiếc túi trên tay, vừa nhìn vừa không giấu giếm được niềm vui trên nét mặt, sau đó đột nhiên phát hiện bên trong túi thơm có thêu một chữ Xuân, một chữ Cảnh.

Ngón tay cái nhẹ nhàng lần trên hai chữ đó, hắn cảm thấy tim mình đập thật thình thịch, yết hầu dao động, ngước mắt nhìn đúng lúc thấy nét mặt tươi cười có phần căng thẳng của Mi Lâm, bất giác đáp lại bằng một vẻ mặt như muốn khóc, sau đó ôm chặt nàng vào lòng.

“Ta quyết không phụ nàng.” Hắn ngẩng đầu lên, giọng nói khàn khàn.

Mi Lâm ừ một tiếng, sau đó cầm lấy túi thơm từ trong tay đeo lên eo cho hắn.

“Túi thơm đó là thiếp lấy.” Nàng giải thích, có chút ngượng ngùng, kỳ thực chuyện này nói rõ ra là được, nàng lại thích hành động như một tên trộm vậy. “Đó vốn chỉ là món đồ thiếp làm cho mình lúc rảnh rỗi, lại bị cháy qua lửa, không nên dùng vẫn hơn.”

Thấy hắn có chút không nỡ, lại nói: “Chàng mà thích, sau này thiếp sẽ lại làm cho chàng.”

Mộ Dung Cảnh Hòa liền nhìn Mi Lâm cười, gật đầu lia lịa.

Mi Lâm nhòm ra ngoài cửa thấy đám nô tỳ thị vệ vẫn đang căng thẳng sợ hãi đi tìm túi thơm, liền thúc hắn một cái. Mộ Dung Cảnh Hòa hiểu ý, gọi Thanh Yến bảo hắn không cầm tìm nữa.

Thanh Yến sắc sảo, phát hiện ra hắn có túi thơm mới, lại thấy thần sắc hai người không giống thường ngày, hiểu rõ, cười đáp lại sau đó cáo lui.

Thanh Yến đi ra được một lát, ngoài viện cũng yên tĩnh dần, hạ nhân đầu lui đi.

Mộ Dung Cảnh Hòa quay lại nhìn Mi Lâm, vì Đại Vu đã hoàn toàn phục hồi lại thể trạng cho nàng, nên từ sau khi tỉnh lại, nàng càng ngày càng trở nên hoạt bát, cũng càng ngày càng đẹp, không còn gầy gò như một năm trước nữa.

Mi Lâm bị hắn nhìn đến mức ngượng ngùng, quay lưng đi sắp xếp lại hộp kim thêu bên cạnh nhưng lại bị hắn đưa tay ra ôm chầm ngược lại. Hơi thở ấm áp nóng bên tai khiến nàng bất giác run nhẹ.

“Ta đã cho người chuẩn bị hết rồi. Đợi đến mùa thu, ta sẽ rước nàng vào cung.” Mộ Dung Cảnh Hòa thủ thỉ bên tai nàng, giống như một người đàn ông bình thường chứ không phải giọng điệu của một bậc Đế vương.

Mi Lâm hơi ngỡ ngàng, bất giác quay mặt đi, đang định lên tiếng hỏi lại bị hắn quấn chặt lấy đôi môi không thể nào lên tiếng. Mãi một hồi, hắn mới nhẹ nhàng buông lời, nói: “Trẫm chỉ muốn lấy nàng làm thê tử. Hậu cung của trẫm cũng chỉ có một nữ nhân duy nhất là nàng.”

Mi Lâm bất giác nắm chặt cánh tay hắn đặt trên eo mình, ánh mắt trĩu nặng, lồng ngực phập phồng một hồi không nói thành lời. Khi quyết định từ bỏ tất cả để ở lại bên cạnh hắn, nàng không hề nghĩ rằng hắn sẽ cưới mình, cũng không dám ước ao hắn chỉ có mình người phụ nữ duy nhất. Hôm nay nghe thấy hắn nói làm nàng cảm giác như đang nằm mơ vậy, rất không chân thật.

“Nhưng…” Mộ Dung Cảnh Hòa lại lên tiếng, nàng bị đánh thức khỏi trạng thái ngẩn ngơ, đang định tự cười giễu bản thân thì lại nghe thấy hắn nói tiếp: “Nhưng ta đã đợi nàng cả một năm rồi, không thể đợi thêm được nữa.” Lúc nói câu này, bàn tay hắn dần dần đặt lên khuôn ngực mềm mại của nàng, biểu thị rõ ý đồ của mình trong câu nói đó.

Mi Lâm đỏ mặt, cái cảm giác mơ mơ hồ hồ chua chua ngọt ngọt vì lời nói của hắn trong chốc lát bay lên chín tầng mây, tức giận đánh hắn một cái, đang định đuổi ra ngoài thì lại không thể nào đối diện với ánh mắt chứa đầy khát vọng quyến luyến đó, trái tim bỗng run lên nhè nhẹ.

“Nhưng đó… Cũng phải đợt đến buổi tối.” Nàng bẽn lẽn, mắt nhìn đông nhìn tây, chỉ là không dám nhìn vào đôi mắt nồng nhiệt như muốn thiêu đốt người khác của hắn.

Mộ Dung Cảnh Hòa bĩu môi, có vẻ không đồng ý, nhưng vẫn gật đầu. “Nàng đồng ý rồi đấy, không được thay đổi đâu!” Thực tế thì, trong lòng hắn thấy rất vui, rất vui, hắn vốn cho rằng còn phải tốn nhiều công sức mới khiến nàng tha thứ.

Mi Lâm “ừ” một tiếng, nghĩ bụng cho dù nàng phản đối thì sợ rằng hắn cũng không để yên. Định thần lại, nhớ đến một chuyện khác, bèn nói: “Việt Tần… Việt Tần cũng chỉ là muốn giúp thiếp, chàng đừng trách nó…”

Vừa nghe đến Việt Tần, Mộ Dung Cảnh Hòa liền nhớ lại một chuyện ngốc nghếch của mình, bất giác có chút đau đầu.

“Ta không trách nó. Thật ra muốn đưa nó ra bên ngoài là để cho nó rèn luyện bản lĩnh, nàng đừng lo, nó có người chăm sóc, qua một vài năm trưởng thành hơn, ta sẽ triệu nó hồi kinh thôi.” Hắn buột miệng an ủi Mi Lâm, thấy nàng mỉm cười mới trút được gánh nặng trong lòng.

Mi Lâm không hề biết rằng, cho dù qua một vài năm nữa, dẫu Việt Tần có trưởng thành, Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không bao giờ tự nguyện cho cậu ta tiếp cận nàng một lần nữa.

Đại Viêm huy hoàng tám trăm măm mươi năm, Vũ đế trung hưng, sử gia bình luận, tụng là một bậc đế vương từ trước đến giờ có một không hai. Đương nhiên truyền kì không chỉ nói đến hắn thống nhất được toàn thiên hạ, kết thúc một thời đại quần hùng phân quyền chiến tranh loạn lạc, mà còn vì tác phong hành sự quyết đoán lẫn những thủ đoạn máu lạnh của hắn. Những chuyện đặc biệt trong vấn đề chính sự thì cũng không cần phải nhắc đến, chỉ là việc hắn làm chủ hôn cho thái giám đại tổng quản của mình và một nam tử khác và chuyện suốt đời chỉ có một thê tử duy nhất, chỉ hai chuyện này thôi cũng đủ để hắn lưu danh thiên cổ.

Đương nhiên, Mộ Dung Cảnh Hòa không biết, cho dù biết rồi cũng không thèm để tâm. Nếu đã làm thì chắc chắn có người bàn ra nói vào, đặc biệt là một người ngồi ở vị trí như hắn. Người mạnh làm, kẻ yếu bàn tán, thói đời là như vậy. Hắn muốn sự tự do, cho nên phải bắt buộc đứng trên thiên hạ. Vì vậy, cuối cùng hắn dám công nhiên thách thức những lễ giáo được lưu truyền nghìn năm nay, tác thành cho Thanh Yến và Thi Quỷ đường đường chính chính thành thân, đồng thời cũng không để người con gái của mình phải chịu chút tổn thương nào.

Nếu như nghe đến hai chữ truyền kỳ, hắn nhất định sẽ mỉa mai giễu cợt. Hắn nghĩ nếu như có Đế vương nào cũng ngốc nghếch như mình, cõng trên lưng một thi thể không hề quen biết mấy ngày, thì e rằng cũng biến thành truyền kì mất thôi. Truyền kì, đổi cách nhìn thì chẳng phải có một cuộc đời thảm thiết bi thương hơn người khác gấp bội phần sao. Giống hắn, giống chiến thần Tàng Trung Vương. Thời niên thiếu, hắn chỉ vương vấn một ý niệm được cưỡi ngựa tung hoành sa trường, đâu có ngưỡng mộ ước ao đến ngôi vị Đế vương đó. Còn Tàng Trung Vương, nguyên thần khai quốc của Đại Viêm…

Ngày hôm đó, mấy người đang ngồi dưới lầu Nghinh Hoa trong Miên Xuân uyển uống trà đánh cờ, Đại Vu đột nhiên nói: “Đã đến lúc phải từ biệt rồi.”

Bốn bề bỗng im lặng.

Nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của mọi người, Đại Vu mỉm cười.

“Có người đến tìm ta.” Dừng lại giây lát, hắn nhìn Mộ Dung Cảnh Hòa. “Nhắc đến người này, ngươi cũng biết.”

Đó là một nam nhân cao lớn vạm vỡ, hắn mặc trên người một thân y phục mộc mạc, lưng vác một vật dài được bọc bằng vải. Hắn đứng bên ngoài Miên Xuân uyển, sắc mặt chất phác, khí khái cương trực.

“Ta vốn là Đại Vu của vùng Hà Nguyên Đại Địa.” Đại Vu nói, ánh mắt trong sáng, kèm chút thẳm sâu của hồi ức. “Lúc đó dị tộc xúi giục ác ma, gây ra tai nạn cho thần dân của ta, ta dùng thần lực luyện hóa tai ương thành cổ trùng, trúc gặp cổ trùng chết khô, tùng bách gặp cổ trùng tùng bách cháy rụi, ta bị cổ ngấm vào người, đành tự vận công cho chính mình và cổ trùng cùng ngủ sâu ngàn năm.

Sử sách không có chi tiết ghi lại Hà Nguyên Đại Địa. Vì vậy khi hắn nói lại chuyện xưa, đối với mọi người mà nói cũng không có gì khác so với một câu chuyện thần thoại. Nhưng năng lực của hắn quả thật không giống người thường, cho nên mặc dù nghe không hiểu, nhưng ai cũng tin.

“Sau đó, hắn xông vào đánh thức ý thức của ta. Ta thấy hắn ta chết dưới địa huyệt, oán giận quá cáo liền dùng thần lực bảo lưu lại cơ thể và linh hồn cho hắn, giữ lại bên cạnh làm bạn. Mãi đến khi hai người đến mang cổ trùng đi khỏi, ta mới phục sinh. Hắn ta quyến luyến bộ xương khô đó nên không muốn rời đi, nhưng không ngờ rằng lại bị ngươi mang đi mất.” Đại Vu nhắc đến người này thì nhìn sang Mộ Dung Cảnh Hòa.

Mộ Dung Cảnh Hòa thần sắc bất động, hắn đã đoán ra được người đàn ông đó là ai. Lần đó hắn quay lại thạch lâm ở Chung Sơn, một là vì tìm hiểu đường tắt từ An Dương đi Chung Sơn, hai là vì Tàng Trung Vương. Hắn tìm thấy trên mình Tàng Trung Vương có lệnh phù điều binh khiển tướng, đây cũng là di vật mà con cháu Tàng Trung Vương đời đời nhận định, phàm là người có trên tay lệnh phù, Tạng Đạo Quân nhất định sẽ phục tùng mệnh lệnh. Đây cũng là lý do vì sao hắn có thể lãnh đạo Tạng Đạo Quân trước giờ vốn không phục tùng người ngoài. Chỉ là hắn không ngờ rằng, linh hồn Tàng Trung Vương vẫn yểm bên trong lệnh phù, sau đó mượn thể xác của người vừa mới chết đó, mất mấy năm trời mãi đến khi linh hồn và thể xác hoàn toàn nhập vào nhau mới đi tìm Đại Vu.

Những chuyện này nghe thì thấy hoang đường, thế nhưng trên đời này những chuyện thần bí đâu phải là ít?

Nhìn thấy bóng hai người bước đi, dần dần khuất dưới dàn dây leo sơn anh, Mộ Dung Cảnh Hòa đột nhiên đưa tay kéo Mi Lâm vào lòng, ôm chặt nàng từ đằng sau.

Từ đầu đến cuối, người đàn ông đó không nói dù chỉ một câu. Không nói đến những quá khứ khiến ông ta oán hận không cam, cũng không truy cứu Mộ Dung Cảnh Hòa tội tự ý dùng di vật trên người mình. Ông ta ở lại bên cạnh Đại Vu giống như một tùy tùng thầm lặng chứ không phải nhân vật từng hiển hách một thời.

“Hoa Hoa nhi, nàng có biết tên húy của Thánh tổ không?” Mộ Dung Cảnh Hòa cắn lấy tai Mi Lâm, thủ thỉ.

Mi Lâm nhíu mày, đưa tay đẩy mặt hắn ra, “Không biết. Đừng gọi thiếp là Hoa Hoa Nhi.”

Mộ Dung Cảnh Hòa “ừ ừ” hai tiếng, né tránh bàn tay nàng, lại sáp đến, tiếp tục nói: “Hoa Hoa nhi, ta nói nhỏ nàng nghe, Thánh tổ tên đơn danh một chữ Càn.”

Mi Lâm buông tay xuống, lại bị hắn nắm lấy, toàn thân có vẻ sững sờ.

Càn? Mộ Dung Càn?

Nàng nhớ lại trước bộ thi cốt đó có khắc bốn chữ, “Càn tặc hại ta”, chẳng … hay là…nàng chăm chú nhìn người đàn ông đang kề sát mặt mình, ánh mắt nghi hoặc bất định.

Mộ Dung Cảnh Hòa hôn lên trán Mi Lâm, sau đó nhẹ gật đầu, coi như thừa nhận sự suy đoán của nàng.

Theo suy đoán của Mộ Dung Cảnh Hòa, năm đó Thánh tổ khai quốc vì đó kỵ Tàng Trung Vương võ công cái thế, nhưng lại không thể tước bỏ binh quyền của ông nên bày ra một độc kế, bí mật lệnh Tàng Trung Vương dẫn quân tiến đến thạch lâm tiêu diệt dư nghiệp Hồ tộc, đợi Tàng Trung Vương và Hồ tộc song phương lưỡng bại thì phái người dùng hỏa độc đốt cháy thạch lâm, cuối cùng tàn sát cả hai bên, cũng biến thạch lâm trở thành một vùng đất độc không ai dám qua lại. Kế này chính là một mũi tên trúng hai đích.

Đương nhiên, đó cũng chỉ là suy đoán của hắn, sự thật ra sao thì có lẽ chỉ có linh hồn của người đàn ông thầm lặng kia mới rõ.

“Vì thế mà chàng mới bảo thiếp khấu đầu với ông ta?” Mi Lâm bất giác rùng mình, chỉ cảm thấy lòng dạ Đế vương quả thật đáng sợ.

Mộ Dung Cảnh Hòa ôm chặt nàng “ừ” một tiếng. Mấy cái khấu đầu đó, tuy rằng có ý kính trọng sùng bái, nhưng quan trọng vẫn là muốn thay mặt tổ tông chuộc lỗi. Có lẽ người đàn ông đó đã biết, thêm vào nữa khi nhìn thấy hắn tự tay chôn cất ba bộ hài cốt đó cũng đã ngầm cho phép hắn dùng lệnh phù của mình.

“Vậy ông ta vừa nãy… ông ta sẽ không trả thù chàng chứ?” Mi Lâm nghĩ đến biểu tình của người đàn ông thâm trầm như biển sâu khiến người khác khó lòng suy đoán, bất giác lo lắng.

“Ai biết được. Hoa Hoa nhi, nàng lo lắng cho ta ư?” Mộ Dung Cảnh Hòa không những không phiền não, ngược lại còn tỏ ra rất vui mừng.

Mi Lâm im lặng không nói gì, mãi hồi lâu mới trả lời: “Chàng còn nợ thiếp một ân tình.” Nếu như không phải hắn kể lại chuyện cũ thì nàng cũng đã sớm quên mất.

Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ngỡ ngàng, lo lắng, sợ nàng nhắc đến chuyện muốn bỏ hắn mà đi, sau đó cười hi ha nói: “Nói gì một tình hai tình chứ, tất cả tình của ta đều là của nàng, nàng muốn bao nhiêu cũng được.”

Vô lại! Mi Lâm ngước lên nhìn trời xanh, mặc cho người đó tự do hôn lên trán nàng, biểu tình trên mặt bỗng tê dại. Nàng biết hắn sẽ dùng muôn vạn lí do để cự tuyệt những chuyện nàng muốn làm, cho dù trong tay có bằng chứng cũng khó lòng đạt được.

Cảm nhận được rõ bàn tay của hắn, hơi ấm của hắn, ánh mắt nàng cũng trở nên dịu dàng.

Không trung mây trắng lững lờ trôi, cây trong vườn tươi xanh sắc thắm, khắp sườn núi hoa dại bạt ngàn, trên dọc sườn núi đó lác đác mấy mái nhà dân phảng phất khói bếp, thật đẹp biết bao!

Mà thực ra, bất kể nơi nào có hắn, với nàng cũng đều đẹp cả.

HẾT


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.