Mộng Hồi Tàn Cận

Chương 15: Chương 15




Sau nụ hôn nhẹ nhàng tựa lông chim, Hàn Viên lại giống như phát điên đè tôi ngã xuống đất, tuy rằng thân hình Hàn Viên không cao lớn bằng Dương Diệp, nhưng Dương Diệp vì sợ ép tôi thở không nổi nên có chút chừng mực, còn Hàn Viên có lẽ trước khi làm nhục tôi thì tôi có thể đã bị hắn đè chết.

“Ngươi còn đang suy nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ còn muốn Diệp tới cứu ngươi? “ Nụ cười trào phúng lạnh như băng lại diễm lệ hiện lên trên khóe miệng Hàn Viên, đáng tiếc hắn không biết, tôi bây giờ đã không còn ảnh hưởng gì tới Dương Diệp rồi.

Tôi bất quá chỉ là một món đồ chơi mà anh ta đã không cần nữa thôi.

“Hừ, các ngươi cứ cố ý hữu tình như vậy, Diệp thế nhưng vì bảo vệ ngươi mà mua cho ngươi căn nhà này, còn dám nói với ta, hắn đã vứt ngươi trở về phố cũ?! Hại ta giống như kẻ điên ở ngã tư đường dơ bẩn tìm ngươi mấy ngày... “Hàn Viên kéo lên cổ tay mảnh khảnh của Cận, “Chính ngươi xem xem ngươi có bao nhiêu đê tiện! Trên tay còn mang đồng hồ của Diệp tặng ngươi? Ngươi chẳng qua là một món đồ chơi tiêu khiển ngắn ngủi của chúng ta mà thôi, dựa vào cái gì mà Diệp dám vi phạm quy định, đem ngươi giấu đi!”

Tôi khủng hoảng lắc đầu, tôi một chút cũng không đê tiện, này là đồng hồ Dương Diệp ép tôi mang, không phải tôi….

[Ít nhất..., để tôi cho cậu một chút kỷ niệm được không?]

Ánh mắt Dương Diệp nặng trĩu lại dè dặt ở tôi trong đầu xua đi không được, tại sao đến bây giờ tôi vẫn như trước đắm chìm trong dịu dàng của Dương Diệp? Chẳng phải tôi đã thương lượng cùng trái tim rằng tình yêu cuối cùng tôi muốn giữ cho riêng mình.

“Tôi không có... Là Dương Diệp...”

Khuôn mặt Hàn Viên nghe thấy tôi gọi tên Dương Diệp lại càng thêm dữ tợn, tôi không biết Hàn Viên trước kia luôn dùng ánh mắt lạnh như băng khinh bỉ chán ghét sao lại biến thành như bây giờ, là cái gì đã làm cho hắn trở thành một kẻ độc ác tàn nhẫn như vậy.

Hắn giật xuống cái đồng hồ mà Dương Diệp kiên trì muốn để lại cho tôi, mu bàn tay dường như bị cắt một đường, so với đêm tuyết đó còn đau đớn hơn, bên tai truyền đến tiếng cái đồng hồ mạnh mẽ bị ném xuống đất vỡ nát.

Có lẽ đã vỡ đến không thể sửa chữa.

“Ngươi xem xem đây là cái gì?”

Đầu ngón tay tái nhợt cầm một vật thể tròn nho nhỏ màu đen, tôi nghi hoặc nhìn Hàn Viên, không rõ dụng ý của hắn.

“Đây là máy theo dõi cực nhỏ, ngươi có biết Diệp tại sao rốt cuộc có thể dễ dàng tìm được ngươi hay không, không phải vì hắn đặc biệt yêu ngươi, cũng không phải duyên phận cái chó gì! Hắn thậm chí có thể nhìn ngươi giống như con chuột chật vật chạy tán loạn, đến khi hắn cảm thấy không thú vị nữa, sẽ bắt ngươi trở về...”

Tôi yên lặng rũ xuống hai mắt, theo như lời Hàn Viên, tôi ít nhiều cũng đã hiểu được, cho dù như vậy, tôi vẫn cứ vì Dương Diệp trả giá cho phần lớn tình yêu này, tất cả của tôi gần như đều cho anh, nhưng lại đổi lấy tình cảnh bi thảm như vậy, có lẽ cũng là do ông trời trừng phạt tôi hoặc có lẽ cũng là do tôi lựa chọn không nhìn nhận sự thật.

“Nhưng tại sao Diệp tới cuối cùng trả lại cho ngươi cái đồng hồ này? Hắn yêu thương ngươi sao, đúng hay không?! Hắn nói với ngươi hắn yêu thương ngươi, đúng không?!”

[Biết không? Tôi vĩnh viễn sẽ nhớ kỹ cậu.]

[Mà tôi, sẽ không gặp lại cậu.]

[Mang đi những gì cậu muốn, cái gì cũng được, Cận nhi.]

[Búp bê sứ đâu? Cậu không mang theo sao?]

Dương Diệp..., anh có phải hay không hi vọng tôi cũng sẽ đem trái tim của anh cùng mang đi..., có phải hay không?

Tôi mang đi trái tim của anh rồi, nhưng lại để lại trái tim của tôi.

Là như vậy sao?

Hàn Viên muốn nói cho tôi biết, anh cuối cùng bằng lòng yêu tôi sao?

Tôi nhẹ nhàng nở nụ cười, Hàn Viên tựa hồ cũng không đoán được tôi sẽ cười với hắn, sửng sốt một hồi, con ngươi màu tro âm trầm nhiễm lên một tầng hận ý càng sâu chỉ muốn nhanh chóng tiêu diệt tôi, tôi quay đầu hướng Dung Soạn bị trói chặt, nhẹ nhàng nói với đứa trẻ đang hoảng loạn rơi lệ không thôi kia.

“Tiểu Dung Soạn, nhắm mắt của cậu lại đi, Cận ca ca không sao đâu.”

Hàn Viên xé nát quần áo trên người tôi, thân thể mảnh khảnh trắng nõn bị mở ra, yếu ớt vô lực tiếp nhận cũng chỉ có thể tùy theo xâm nhập như cơn điên của Hàn Viên mà đong đưa, trong nháy mắt đó, cho dù đau đớn dồn dập trên thân thể, lòng, bình tĩnh lạ thường.

Nam nhân âm lãnh băng diễm đè lên một thân thể tinh tế yếu đuối không ngừng bạo ngược sáp nhập cùng rút ra, Dung Soạn trợn to con ngươi đen láy trong suốt, cho dù nước mắt đã làm tầm mắt mờ đi thì nó vẫn như trước có thể nhìn thấy mặt của Cận ca ca bị áp chế ở dưới thân nam nhân thống khổ bất kham, Dung Soạn ra sức vùng vẫy tay chân bị trói buộc, băng dán trên miệng thượng dính quá chặt, chính nó căn bản cũng không thể cởi ra.

Lần đầu tiên nó hiểu rõ thực lực của mình còn kém xa nam nhân trưởng thành kia, không chỉ là vấn đề khí lực cùng thân hình, mà là luồn sát khí hủy diệt trên thân nam nhân kia, cảm giác sợ hãi kinh khủng cũng đủ làm nó suy sụp.

Nếu nó không phải là một đứa trẻ nhỏ bé như thế, có lẽ nó có thể cứu Cận ca ca.

Nó rất sợ Cận ca ca sẽ bị nam nhân kia giết chết.

Những bông hoa bằng máu yêu diễm nở rộ trên sàn nhà màu trắng, thân thể gầy yếu trần trụi lấy quần áo rách nát bao trùm nằm ở trên mặt đất lạnh lẽo, lưng thậm chí có thể cảm giác huyết tinh nhớp nháp, nửa người dưới bị Hàn Viên nâng lên đã nhìn không ra màu da trắng nõn, tất cả đều bị màu đỏ loang lổ nồng đậm thay thế.

“Có muốn biết ta mua tặng ngươi cái gì hay không?”

Nơi riêng tư bị xé rách đau đớn làm cho tôi không dám cử động, Hàn Viên không nhìn vẻ mặt thống khổ của tôi, bàn tay to lớn kéo lê thân thể tôi từ trên mặt đất lao tới trên đùi của hắn, hai chân bị mạnh mẽ mở ra cố định ở hai bên, côn thịt thô to xuyên thật sâu vào hậu huyệt máu tươi đầm đìa, thịt non bên trong không lưu tình chút nào bị đào ra, càng nóng rát máu lại càng tuôn trào, tôi đau đến thấm đẫm mồ hôi, thân mình run rẩy muốn thoát khỏi Hàn Viên, thanh âm đau thán mỏng manh ở trong đại sảnh vang lên, ánh mắt trời gay gắt bên ngoài đã bị u ám bao phủ, tôi thấu qua ánh mắt mờ mịt nhìn về hướng Dung Soạn, tiểu Dung Soạn không hề khóc, đôi mắt mở to ngấn lệ lui ở ghế sô pha, ngay cả tôi cũng có thể dễ dàng thấy được nó đang run rẩy sợ hãi.

Hàn Viên thuận theo ánh mắt của tôi hướng đến Dung Soạn toàn thân đang phát run, “Ngươi thật giống mụ đàn bà ngu ngốc kia, chết đã đến nơi vẫn ôm chặt hy vọng nực cười, ngươi nghĩ muốn Diệp tới cứu ngươi, hay là tiểu quỷ này.”

Tôi cuống quít không nhìn về phía Dung Soạn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương đang sợ hãi nữa, cũng bởi vì tôi biết rõ Hàn Viên không có chuyện gì không làm được, tiếng cười quỷ dị của Hàn Viên văng vẳng ở trong căn phòng càng lúc càng hắc ám.

“Ngươi yên tâm, tôi không giết nó đâu. Đứa nhỏ vô dụng kia sẽ cả đời nhớ rõ hình ảnh này, vĩnh viễn khắc sâu đến không thể nào xóa bỏ.”

Hàn Viên quả nhiên là ác má đáng sợ nhất trên đời này.

Điệu nhạc nhẹ nhàng êm dịu vang lên bên tai tôi, Hàn Viên xuôi theo đường cong tấm lưng quang lỏa của tôi, trên tay cầm một hộp nhạc tinh xảo, Hàn Viên lại thay đổi một bộ dáng khác, thương tiếc mà dịu dàng.

“Đêm hôm đó ngươi ngủ trong lòng ngực ta, nhưng cho dù động tác của ta có bao nhiêu nhẹ nhàng đi chăng nữa thì hàng mi của ngươi vẫn như trước run rẩy bất an, ta cũng không biết xảy ra chuyện gì, nhưng thấy như vậy trong lòng ta cũng buồn phiền không vui, ngươi có biết nơi này luôn có cảm giác kỳ quái không?”

Hàn Viên kéo qua lòng bàn tay tôi vì mất máu quá nhiều mà có chút lạnh lẽo, áp sát vào ***g ngực ấm áp của hắn, vẻ mặt giống như đứa nhỏ vô tri chăm chú nhìn tôi, “Ta duy nhất khống chế không được chính là nơi này, rất kỳ quái... Ta thống hận ngươi trở về bên cạnh Diệp, ngươi tuyệt đối không thể hiểu, trong khoảnh khắc ta mở cửa phòng, ta có bao nhiêu suy nghĩ muốn giết ngươi. Ngươi phản bội ta, ta lại bởi vì muốn giết ngươi mà cảm thấy khổ sở...”

Hộp nhạc trên tay Hàn Viên rơi xuống trên mặt đất, âm sắc du dương vẫn cứ tiếp tục ngân nga, cổ tay bị Hàn Viên nhẹ nhàng kéo lại, đau đớn lợi hại xẹt qua động mạch, nơi cổ tay bị con dao nhỏ rạch qua ồ ạt phun ra máu tươi, Hàn Viên đặt tay của tôi xuống thấp sau đó liền ôm tôi vào trong ***g ngực, côn thịt thô to nặng nề chôn sâu ở trong cơ thể, mà tôi đã không còn sức giãy dụa, mi tàn tựa như bị mạng nhện phủ giăng vô lực rũ xuống.

Tiểu Dung Soạn lại bắt đầu khóc, nhưng tôi cảm thấy thanh âm làm tôi đau lòng đó cách tôi càng lúc càng xa.

Hộp nhạc ở trên sàn nhà vẫn nhẹ nhàng ngân nga, từng tiềng từng tiếng gõ nhịp báo hiệu sinh mệnh của tôi đang trôi qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.