Một Đêm Bất Ngờ: Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện

Chương 155: Chương 155: Chương 153




Hoắc Thủy Nhi còn chưa kịp hỏi, Cố Đoàn Thuần đã cởi cà vạt, quay người đi vào phòng tắm.

Chỉ chốc lát sau trong phòng tắm đã có tiếng nước chảy.

Hoắc Thủy Nhi bò tới lấy thuốc, khóe miệng lơ đãng nở một nụ cười. Mặc kệ là dì Liễu hay là Cố Đoàn Thuần chuẩn bị thì cảm giác được người khác chăm sóc đều rất ấm áp.

Đến khi Cố Đoàn Thuần đi ra, Hoắc Thủy Nhi vẫn còn duy trì tư thế lúc đầu, anh cau mày nhìn chằm chằm số thuốc: “Cô đúng là vô dụng?”

“Cái này… Thật ra trên người tôi đều là vết thương nhẹ, không cần phải bôi thuốc.”

Hoắc Thủy Nhi trước đây cũng thường xuyên bị thương, nhưng cô lúc nào cũng xem nhẹ chuyện đó.

Nhưng thật ra Cố Đoàn Thuần, vừa mới tắm rửa xong, trên người mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám nhạt, giờ phút này sự sắc bén của anh đã giảm đi phần nào nhưng toàn thân vẫn toát lên sự lịch lãm của một người đàn ông trưởng thành.

Nếu không phải vì cặp mắt đó thì có lẽ mọi người đều sẽ chết mê chết mệt cái dáng vẻ này của anh.

“Vết thương nhẹ?” Cố Đoàn Thuần đi tới, ngồi xuống bên giường, động tác của anh khiến chiếc giường mềm mại lập tức lún xuống: “Hoắc Thủy Nhi, người của tôi không được bị thương dù là vết thương nhẹ, hiểu chứ?”

Nói xong thấy Hoắc Thủy Nhi đang nhìn chằm chằm mình bằng đôi mắt to tròn chớp chớp đáng yêu, Cố Đoàn Thuần ỷ tay mình dài nên trực tiếp kéo người ta lại gần, có lẽ bởi vì tư thế thuận tiện nên ngay sau đó, Hoắc Thủy Nhi đã nằm vững trong lòng ngực Cố Đoàn Thuần.

Nhưng anh vẫn chưa nhận ra có điều gì không ổn nên tiếp tục giữ chặt Hoắc Thủy Nhi: “Đừng nhúc nhích.”

Nói xong, anh cúi đầu mở nắp thuốc mỡ, bôi lên tay rồi nhẹ nhàng hướng về phía cổ của Hoắc Thủy Nhi…

“Tôi…tôi tự làm được!”

Hoắc Thủy Nhi sững sờ, cô có bao giờ thân mật với đàn ông như vậy đâu chứ? Huống hồ, anh ấy còn đẹp trai như vậy.

Cô lập tức vươn cổ muốn thoát khỏi vòng tay của Cố Đoàn Thuần nhưng lại bị Cố Đoàn Thuần đè lại, lần này giọng nói có chút nặng nề ra lệnh: “Tôi bảo cô nằm yên mà, bộ cô nghe không hiểu tiếng người à?”

Cố Đoàn Thuần chưa bao giờ là một người viển vông, những việc anh đã quyết định hiếm khi vì người khác mà thay đổi, nếu Hoắc Thủy Nhi không tự bôi thuốc thì một người đang rảnh rỗi như anh cũng không ngại làm thay.

Kỹ thuật bôi thuốc của Cố Đoàn Thuần nhẹ nhàng, động tác cũng dịu dàng chậm rãi nên Hoắc Thủy Nhi không dám nói chuyện, ngay cả thở cũng không dám.

Cảm giác được bàn tay đó đang di chuyển trên cổ mình, hai bên tai cô liền ửng đỏ…

“Được.” . Truyện Đoản Văn

Mãi đến khi được Cố Đoàn Thuần thả lỏng, Hoắc Thủy Nhi mới nhận ra cô đã hiểu lầm.

Cô vội vàng rời khỏi lồng ngực Cố Đoàn Thuần, lại phát hiện đầu gối trần trụi của cô chạm vào bụng của anh, mặt lại càng đỏ hơn, tay chân không biết đặt ở nơi nào.

“Một ngày ba lần, nhớ chưa?” Sao Cố Đoàn Thuần có thể không phát hiện ra cô gái này không bình thường, nhưng anh cho rằng Hoắc Thủy Nhi vẫn còn đang căng thẳng vì chuyện buổi chiều, cũng không nghĩ nhiều, ngược lại đặt thuốc mỡ vào lòng bàn tay cô.

Hoắc Thủy Nhi ngây thơ mờ mịt gật đầu, lập tức thấy Cố Đoàn Thuần từ trên giường ngồi dậy.

“Anh, anh định đi đâu? Anh không ngủ sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.