Một Đồng Tiền Xu

Chương 74: Chương 74




Edit: zhuudii

Sơ Nhất đối với cái từ "hôn" này không có chút khái niệm nào, ký ức duy nhất chính là dán chặt vào môi Yến Hàng, xúc cảm mềm mại, thậm chí lúc cậu tưởng tượng cũng không được như thế.

Chỉ tiếp xúc như vậy thôi cũng đủ kích động thần kinh của cậu rồi.

Mà bây giờ đầu lưỡi ướt át của Yến Hàng đang thăm dò ở ở địa bàn của cậu, đối với cậu mà nói có lẽ là đã có thể chặt đứt luôn cái dây thần kinh của cậu luôn.

Một khi dây thần kinh đã bị đứt, vậy cơ bản là thần kinh luôn.

Mà một đứa ngáo không có kinh nghiệm gì một khi đã thần kinh lên thì chính là lao thẳng vào.

Thật ra Sơ Nhất không biết mình nên làm như nào, cũng không biết mình đang làm gì, cậu chỉ làm bằng bản năng.

Khi đầu lưỡi của Yến Hàng lướt qua, xúc cảm mềm mại làm hô hấp cậu trở nên dồn dập, cậu không chút suy nghĩ nào mà đuổi theo, chặn lại đường đi, không trả tiền không cho qua nữa.

Yến Hàng không bằng lòng yếu thế, cùng cậu đánh nhau.

Đá lưỡi.

Tác dụng phụ của đá lưỡi chính là châm ngòi thổi lửa.

Sơ Nhất cảm thấy cái gan của mình đã bị lửa đốt to ra gấp đôi luôn rồi, cậu nắm áo trên eo Yến Hàng kéo ra, đưa tay vào.

Lúm đồng tiền ở thắt lưng của Yến Hàng rất đẹp, cậu vẫn luôn muốn sờ thử nhưng vẫn luôn không tìm được cơ hội.

Lúc này cậu không hề suy nghĩ mà vòng tay ra thắt lưng của Yến Hàng, xoa mạnh chỗ lúm đồng tiền hai cái, lại dưới sự chỉ huy của thần kinh đã bị chặt đứt cậu đưa tay sờ vào quần Yến Hàng.

Chuyện này giờ khá là nghiêm trọng.

Yến Hàng xoay tay ra nắm được tay cậu, đá lưỡi cũng tạm ngừng đá, tiếng thở dốc ở ngay bên tay cậu giống như là muốn nói câu gì đó, ví như "mẹ nó đây là nhà vệ sinh đó" kiểu thế nhưng cuối cùng Yến Hàng cũng không nói gì cả.

Đá văng cửa một gian phòng bên cạnh đẩy cậu vào.

Lần đầu tiên Sơ Nhất đến quán karaoke cao cấp, gian phòng nhà vệ sinh cao cấp càng là lần đầu tiên vào.

Cậu chỉ cảm thấy cái gian này sạch sẽ chỉnh tề hơn ở nhà cậu nhiều, còn có mùi nước hoa....... Sau đó không có cách nào quan sát cái gian này được nữa.

Tất cả thị giác, khứu giác, thính giá, vị giác, X giác còn có cản giác của cậu đều tậo trung ở trên người Yến Hàng.

Có thể cảm nhận được sự sắn chắc và độ nóng khi tay cậu lướt trên làn da của Yến Hàng, có thể nghe thấy tiếng làn da cọ vào nhau, còn có thể nghe thấy tiếng thở dốc bên tay và sự ướt át nơi môi mở hé.

Từ lần trước nằm ở sofa tự dở trò lưu manh với chính mình bị Yến Hàng bắt gặp, cậu liền không có mặt mũi nào mà tìm cơ hội thử lại nữa. Lúc này cậu mới phát hiện chỉ cần cảm xúc đầy đủ, kinh nghiệm căn bản không thành vấn đề.

Cái phần lưu manh trong gen sẽ tự động dẫn lối cho bạn.

Sơ Nhất vặn vai Yến Hàng, mạnh mẽ xoay hắn nữa vòng, mặt quay về phía tường rồi ôm chặt lấy Yến Hàng từ phía sau.

Yến Hàng chống tay lên vách.

Không sai, chính là cái tư thế này.

Sơ Nhất thích cực, tư thế này cậu thấy qua một lần nhưng cũng không dám xem thêm lần nữa.

Cậu cắn cổ của Yến Hàng một cái, cánh tay dời xuống vói vào.

Yến Hàng ưm một tiếng thật thấp, không biết là tại đau hay tại vì tay cậu.

Nhà vệ sinh cao cấp rất tốt, còn có âm nhạc.

Tiếng nhạc có thể miễn cưỡng mà che đi tiếng của hai người đang trốn trong gian riêng làm mấy cái trò kì cục.

Lúc Yến Hàng ném giấy vào bồn cầu, Sơ Nhất còn chưa hoàn toàn nối lại được cái dây thần kinh bị đứt của mình, cứ cảm thấy có hơi ngơ ngẩn.

"Lại đây." Yến Hàng dựa lên tường thấp giọng nói, nắm lấy lưng quần của cậu kéo qua.

"No." Sơ Nhất cũng thấp giọng nói.

"No cái đéo gì gì." Yến Hàng dùng sức.

Sơ Nhất không nói gì, nắm lấy lưng quần của mình, kiên cường mà nhìn hắn.

"Không phải chứ," Yến Hàng cười, "Em thế này là phản kháng hay là......"

Sơ Nhất nghe thấy tiếng có người đẩy cửa nhà vệ sinh, cả người lập tức nhảy ra từ ngơ ngẩn, sợ toát mồ hôi lạnh đứng bất động tại chỗ.

Yến Hàng dựng ngón tay bên môi.

Sơ Nhất hoàn toàn không cần hắn nhắc nhở, lúc này đừng nói là lên tiếng, đến thở cậu còn không dám thở.

Cũng may người nay ở không lâu, ngân nga tiểu xong thì đi ra ngoài.

Sơ Nhất cảm thấy mình vẫn bình tĩnh chán, thế mà còn chú ý đến người này chưa có rửa tay......

"Ra ngoài thôi." Yến Hàng nhỏ giọng nói, kéo cửa gian riêng đi ra ngoài.

Sơ Nhất kéo kéo quần, nghe thấy tiếng Yến Hàng mở vòi nước ra rửa tay cậu mới đi theo ra ngoài.

Tuy là cậu cũng không định để Yến Hàng ra tay nhưng bị trực tiếp doạ ngục như thế cậu vẫn có hơi buồn bực. Cậu đứng bên cạnh Yến Hàng, cùng nhau rửa tay.

"Bị doạ ngục rồi đúng không?" Yến Hàng hỏi.

Sơ Nhất không nói gì.

"Em sao thế?" Yến Hàng quay đầu sang, búng nước lên mặt cậu, "Đang chờ anh khen em hở?"

"Khen gì cơ?" Sơ Nhất ngớ người.

"Tuốt rất tốt á." Yến Hàng nói.

Những lời này là nói bằng giọng bình thường, Sơ Nhất sợ đến mức nhanh chóng nhìn quanh bốn phía, sau khi xác định cửa của mấy gian riêng đều đang mở ra cậu mới thở phào: "Không cần khách sáo."

Yến Hàng cười cả buổi, sau khi lau khô tay thì vỗ vỗ đầu cậu: "Chó ngốc."

"Nhìn em," Sơ Nhất đóng vòi nước, "Bình thường, không?

Yến Hàng nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cậu một xíu: "Rất bình thường, không hề nhìn ra được vừa nãy......"

"Được rồi!" Sơ Nhất ngắt lời hắn, "Bình thường là được, rồi."

"Anh thì sao?" Yến Hàng hỏi.

"Anh biết giả vờ, như thế," Sơ Nhất thở dài, "Đương nhiên là, bình thường rồi."

"Đi thôi, thọ tinh à," Yến Hàng ôm lấy vai cậu, "Đi hát thôi."

Ra khỏi nhà vệ sinh, đi đến hành lang, nghe được tiếng ca hoặc là giết heo hoặc là êm tai trong phong riêng truyền ra, Sơ Nhất mới từ từ bình tĩnh lại, có cảm giác trở về với hiện thực.

Cảnh tượng sau khi mẹ gọi điện thoại đến giống y như là bộ phim truyền hình máu chó bỗng nhiên có cái quảng cáo ướt át chèn vào.

Làm cậu có hơi không muốn quay lại xem phim máu chó nữa.

"Hôm nay là sinh nhật em," Yến Hàng nói ở bên tai cậu, "Em không cần nghĩ ngợi gì cả."

"Vâng." Sơ Nhất gật đầu.

"Chuyện của ba em," Yến Hàng nói, "Thôi Dật sẽ hỏi thăm thử, nếu có gì cần xửa lí chú ấy cũng sẽ xử lý, em không cần lo lắng."

"Ừm." Sơ Nhất gật đầu.

"Sinh nhật vui vẻ nha, bé cưng." Yến Hàng nói.

"Không bé." Sơ Nhất nói.

"Sinh nhật vui vẻ nha cục cưng." Yến Hàng vừa cười vừa nói lại một lần."

Mấy người trong phòng riêng đang đấm chìm vào tiếng ca, đối với họ mà nói bình thường họ nghe điện thoại còn lâu hơn nhiều thế nên không hề để ý.

"Nào nào nào," Lý Tử Cường vừa thấy hai người họ đi vào, lập tức vèo Hồ Bưu đang hát, "Hát bài chúc mừng sinh nhật cái đi."

"Được." Ngô Húc đi qua chọn bài sinh nhật vui vẻ.

Sau đó cả đám người gân cổ lên mà gào bài chúc mừng sinh nhật một lần, cảm giác cứ như lúc ở nhà hàng không thể to giọng hét nên không đã vậy.

Sơ Nhất không biết là vì chuyện vừa nãy ở nhà vệ sinh hay lời an ủi của Yến Hàng có tác dụng. Lúc này cậu nhìn cả đám người gào chúc mừng sinh nhật, những thứ không thoải mái trong lòng cậu từ từ bị đè xuống dưới.

Cậu chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ đón sinh nhật như này, ở cùng với bạn học, ăn cơm, ca hát, ăn khuya, giống như những học sinh cấp ba bình thường khác.

Hát xong bài chúc mừng sinh nhật, đơn ca xếp hàng phía trước tiếp tục hát.

Yến Hàng đặt thêm ít đồ ăn và thức uống, trên bàn trà đều đặt đầy hết.

Sơ Nhất lấy điện thoại ra, chụp người trong phòng và đồ trên bàn chụp hết, sau đó đặt vào cùng một album với những ảnh chụp ở nhà hàng trước đó.

Album tên là Sinh nhật của cún.

"Chọn một bài cho em nhé?" Yến Hàng sát lại gần bên tai cậu hỏi, "Đếm vịt?"

Sơ Nhất quay đầu nhìn hắn: "Không."

"Tại sao hở?" Yến Hàng cười cười.

"Muốn người ta, cười chết à?" Sơ Nhất nói.

"Cười chết thì cười chết thôi," Yến Hàng chậc một tiếng, "Sao nào? Một nhóc cún như em mà còn có gánh nặng thần tượng cơ à?"

"Em cũng không phải, cún bình thường," Sơ Nhất nói, "Tốt xấu gì, cũng là Khoai tây đó."

Nói xong câu này, hai người họ liền vui vẻ cười hí hí cả buổi.

Điện thoại vang lên một tiếng, Sơ Nhất cúi đầu nhìn thoáng qua, phát hiện thế mà là Chu Xuân Dương gửi tin nhắn đến, cậu nhanh chóng nhìn về Chu Xuân Dương bên kia.

Chu Xuân Dương cầm ly nước ngọt, vừa uống vừa vừa huơ huơ điện thoại với cậu.

Sơ Nhất nhấn mở tin nhắn.

Tin nhắn Chu Xuân Dương gửi đến là một tấm ảnh chụp, trên ảnh chụp là cậu và Yến Hàng mặt đối mặt, dáng vẻ trong ánh mắt không chứa nổi ai khác nữa thật sự không nhìn nổi.

"Chụp không tệ nha," Yến Hàng nhìn ảnh chụp, dựng ngón cái với Chu Xuân Dương bên kia, "Gửi cho anh đi."

Sơ Nhất gửi ảnh chụp cho Yến Hàng rồi lại nhìn chằm chằm điện thoại một hồi.

Thật sự rất đẹp, có lẽ là vì không chụp người xung quanh và đồ đạc lung tung vào, Chu Xuân Dương chụp gần như là ảnh chân dung, từ ngực lên, toàn bộ ảnh chỉ có hai người họ, trên mặt là ánh sáng ấm áp ám muội của phòng karaoke.

"Ai Đếm vịt thế?" Cao Hiểu Dương hét một tiếng.

"....... Tôi." Sơ Nhất thở dài.

"Đưa cậu mic nè," Cao Hiểu Dương đưa mic cho cậu, "Phong cách chọn bài của cậu cũng độc đáo ghê."

"Tôi hoài niệm." Sơ Nhất nhận mic nhìn nhìn.

Cậu từng cầm microphone của TV ở trong nhà, bà ngoại từng dùng cái mic ấy hát karaoke một lần. Vừa cất giọng một cái, âm thanh vỡ cứ như là vung cái chùy qua vậy, cực kì đáng sợ, đến người dũng cảm như bà ngoại mà cũng chỉ hát mỗi câu đó.

Cái mic cao cấp này không giống, cầm ở trong tay nặng trịch, vô cùng có cảm xúc, cậu lấp tức cảm thấy mình chính là một ca thần.

Trên màn hình bắt đầu phát bài Đếm vịt, có một bé gái nhảy nhót xuất hiện.

Sơ Nhất nhìn chằm chằm mấy chấm đếm ngược, chấm cuối cùng mất cậu bắt đầu hát lên: "Dưới cây cầu trước cửa có một đàn vịt bơi qua....... Mau đến mau đến đếm đi nè...... Hai bốn sáu bảy tám......."

Trong phòng riêng trừ Yến Hàng ra, mọi người đầu đồng thời xoay đầu, cùng nhau trừng mắt nhìn cậu.

Sơ Nhất đều có thể cảm nhận được ánh mắt khiếp sợ của bọn họ cậu đột nhiên hơi muốn cười.

"Cáp cạp cáp cạp thật là thật là nhiều vịt mà......" Cậu nhịn cười, nghiêm túc mà hát tiếp, "Không đếm được có bao nhiêu vịt—— Không đếm được có bao nhiêu con vịt luôn——"

"Đù má!" Cuối cùng Chu Xuân Dương cũng không chịu nổi nữa, bộc phát ra một trận cười điên cuồng.

"Đù má!" Hồ Bưu nhịn cười.

"Đù má!" Trương Cường ngửa đầu ra sofa vừa cươig vừa la.

"Đù....... Má!" Lý Tử Cường sặc một ngụm nước.

"Cái nhịp này của Cẩu ca cũng hoàn hảo ghê." Cao Hiểu Dương vẫn hủy đội hình như bình thường.

"Cái chắc phải đưa phí bịt miệng rồi." Ngô Húc nói.

Sơ Nhất không để ý đến bọn họ, kiên trì hát xong cả đoạn sau. Trước đây cậu chỉ nhớ rõ nữa đoạn, lúc này nhìn lời nên hát cực kì hoàn chỉnh cả một bài.

"Cảm ơn." Hát xong cậu nói một câu.

Trong phòng lại cười một hồi nữa.

"Không thì," Yến Hàng vừa nhìn điện thoại vừa cười, "Lần tới em đừng dùng nhạc đệm nữa anh ở bên cạnh gõ mõ cho em."

Sơ Nhất dựa vào sofa cười cả buổi.

"Anh mới quay lại cái video," Yến Hàng nhích đến cạnh cậu, đưa điện thoại đến trước mặt cậu, "Anh muốn đăng lên cho mấy chị em xem, được không?"

"Được." Sơ Nhất nhìn chính mình đang nghiêm túc đọc hát trong video, còn có vài người không nhìn rõ mặt đang cười nghiêng ngã bên cạnh...... Góc nghiêng của Cẩu ca cũng đẹp ghê nhờ.

"Chó....... Con....... Ca....... Hát......." Yến Hàng đánh chữ xong thì nhất đăng lên Weibo, lại nhỉ giọng cười nói, "Em muốn xem bình luận không?"

"Không xem, dù sao thì cũng, cũng toàn là khen, em." Sơ Nhất nói.

Yến Hàng không nói gì, nhìn điện thoại, lát sau liền mắt đầu cười tiếp.

Sơ Nhất cố một hồi vẫn là ngó qua: "Em xem thử."

- Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha

- Hhhhhhhhhh

- Ha ha ha ha ha ha ha ha xin lỗi bé con à, chị vẫn yêu bé lắm

- Ha ha ha ha ha ha ha

- Ulatr cái giọng hát này của Chó con ha ha ha ha ha ha a

- Mấy cô có ý thức tí được không hở? Ha cái gì mà ha, khen xong rồi hãy ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha

- Rốt cuộc thì sao mà ẻm có thể bày ra cái vẻ mặt nghiêm túc thế mà hát thành như thế dị a ha ha ha

- Xin lỗi bé, cười chết chị rồi

- Ha ha ha ha giường cũng sắp bị tui cười sập rồi

......

Yến Hàng lướt xuống mấy cái, bình luận cực kì thống nhất, nhìn một cái Sơ Nhất đều sắp quên luôn chữ "ha" rồi.

Mỗi lần nhìn thấy một hàng "ha ha ha" cậu lại không nhịn được mà cười theo.

"Hình, tượng của em mất, hết rồi." Cậu thở dài, xoa xoa mặt vì cười mà có hơi tê.

"Hình tượng của em chính là như này," Yến Hàng nói, "Hoàn toàn không mất."

Cả đêm mọi người hát thật sự rất sướng, có điều Sơ Nhất chỉ hát mỗi Đếm vịt, không phải vì cậu ngại, mà quan trọng là cậu không biết hát mấy bài khác, cũng không thể hát Quốc ca ở quán karaoke được còn hát thành như này......

Yến Hàng cũng không hát, chỉ là lúc sắp đi hắn hát một bài tiếng Anh.

Ngay lập tức đã hạ gục thành quả cả đem của nhóm người trong ký túc.

"Không nhìn ra luôn đó," Hồ Bưu nói, "Lần nào anh Hàng cũng khiến tôi cảm thấy như ảnh tâm thần phân liệt ấy."

"Tôi hát như Sơ Nhất thì không phân liệt à?" Yến Hàng nói.

Mọi người lại cười thêm một trận.

Lúc ra khỏi quán Karaoke, Sơ Nhất cảm thấy tai mình có hơi khó chịu.

"Có phải, em điếc rồi, rồi không?" Sơ Nhất nhìn Yến Hàng.

"Chó con," Yến Hàng nói, "Chó con, Chó con, Chó con, có ai thấy chó con nhà tôi không...... Nghe thấy không?"

"Em đây này." Sơ Nhất nở nụ cười.

"Gào cả đêm mà," Yến Hàng lay lay tóc cậu, "Lát nữa là ổn thôi."

"Đi ăn đồ nướng à?" Hồ Bưu hỏi.

"Phải, tôi đi lái xe đến," Yến Hàng gật đầu, "Mấy cậu gọi cái xe theo tôi đi."

Chỗ ăn đồ nướng cách quán karaoke không xa, lái xe mười phút đã đến.

Cả đám người còn chưa hết hưng phấn, vừa ăn vừa nói chuyện, bụng của cả đám cứ như là không đáy.

Cuối cùng thật sự ăn không nổi nữa mới ngừng lại.

Chu Xuân Dương lấy điện thoại ra nhìn giờ: "Bây giờ Sơ Nhất 17 tuổi lẻ một tiếng rồi."

"Mười bảy tuổi vui vẻ." Cả đám chạm ly leng keng một vòng.

Sau khi đưa người về ký túc đến cùng Yến Hàng lái xe trở về nhà. Ngày mai là thứ bảy, ngày được chờ đợi nhất cả tuần, chủ nhật cậu cũng không mong lắm là vì phải về lại trường.

"Chờ Lão Thôi xuống lấy đồ ăn khuya." Yến Hàng nói.

"Ừm." Sơ Nhất gật đầu.

Nhắc đến Thôi Dật cậu liền nghĩ đến chuyện của ba, không nhịn được mà thở dài.

Yến Hàng không nói gì, vỗ vỗ vai cậu.

Rất nhanh Thôi Dật đã xuống lầu, mặc đồ ngủ, đến dép lê cũng chưa đổi. Vừa nhìn thấy Yến Hàng cầm đồ nướng liền hai mắt không rời mà bước nhanh qua cầm lấy: "Còn không được ăn nữa chắc chú điên mất."

"Chuyện của ba Sơ Nhất," Yến Hàng nói, "Chú giúp hỏi thăm một chút nha."

"Ừm, chắc chắn rồi," Thôi Dật nhìn Sơ Nhất một cái, "Còn cho rằng cháu chưa biết nữa."

"Bà ngoại nói với, cháu." Sơ Nhất nói.

"Cháu đừng sốt ruột, khoảng thời gian này chỉ có luật sư mới có thể gặp ba cháu thôi," Thôi Dật cầm một xiên thịt dê ra cắn một cái, "Chú liên lạc với luật sư rồi, một chị gái rất đỉnh, ngày mai chú dẫn cháu đi làm mấy thủ tục ủy thác, thủ tục này...... Còn phải giả chữ ký của mẹ cháu nữa, lấy danh nghĩa của mẹ cháu để ủy thác, sau đó chị luật sư có thể đi qua đó, tình huống cụ thể đến khi cổ gặp ba cháu thì sẽ biết được."

"À." Sơ Nhất ngớ người, "Cảm ơn chú, Thôi."

"Làm thế không sao chứ chú?" Yến Hàng hỏi.

"Không sao," Thôi Dật nói, "Gặp được ba thằng bé rồi thì bảo ông ấy tự ký một cái xem như là đồng ủy thác."

"Ừm." Yến Hàng gật đầu.

Sơ Nhất ở bên cạnh thất thần, nghĩ nghĩ rồi nhanh chóng hỏi một câu: "Vậy có phải, phải là tốn phí, không chú?"

"Phí thì chú tìm Yến Hàng đòi là được," Thôi Dật nói, "Sau này cháu trả cho nó đi."

"Tạm giam bao lâu thế?" Yến Hàng hỏi.

"Bình thường là ba ngày phải đưa lệnh bắt giữ, bảy ngày quyết định nội bộ xem có bắt giữ không," Thôi Dật nói, "Nếu có tình huống đặc thù, nhiều nhất là mười bốn ngày."

"Ba của em ấy xem là tình huống đặc thù ạ?"Yến Hàng lại hỏi.

"Này khó mà nói được phải gặp người trước." Thôi Dật nói.

Trở về nhà Yến Hàng, Sơ Nhất đi tắm rửa rồi ngồi ngơ ra trên sofa.

Ồn ào cả một đêm....... Không, có thể coi như là ồn ào cả một ngày.

Cậu cảm thấy cảm xúc gì mình cũng trải qua hết rồi, cả ngày lên lên xuống xuống, trong đầu nhét đầy ụ. Mãi cho đến tận bây giờ, tắm xong, bên người đã không còn tiếng nhạc, tiếng cười nói, cậu mới cảm thấy cả người từ từ bình tĩnh lại.

"Nhanh đi ngủ thôi," Yến Hàng tắm rồi đi ra, vừa lau tóc vừa nói, "Ngày mai còn phải đi làm thủ tục, dậy sớm một tí, chuẩn bị xong có thể để cho chị luật sự qua bển sớm một chút."

"Chị luật sự là, là bạn học của, chú Thôi," Sơ Nhất nói, "Người ta là chị, còn chú là chú."

"Ừm," Yến Hàng cười gật đầu, "Con gái ấy mà, nhỏ thì là em gái rồi lại đến chị bé rồi mới đến chị lớn, không giống con trai."

Sơ Nhất cười cười.

"Nhanh lên," Yến Hàng nói, "Đi ngủ thôi."

"Không ngủ được." Sơ Nhất nói.

Yến Hàng nhìn cậu không nói gì.

Sơ Nhất nghiêng đầu nhìn Yến Hàng: "Thật ra vốn, dĩ em không muốn quan, quan tâm chuyện của nhà, em nữa."

"Anh biết." Yến Hàng nói.

"Nhưng vẫn, vẫn lo lắng." Sơ Nhất nhíu mày.

"Đây là chuyện bình thường," Yến Hàng nói, "Dù sao cũng là ba ruột mà."

"Mẹ em, ngoại em mặc kệ, rồi." Sơ Nhất nói.

"Em với họ không cùng một loại người," Yến Hàng nói, "Nhưng mà...... Nếu em không muốn quan tâm thì cũng có thể không quan tâm."

"Em cũng không lo, được bao nhiêu," Sơ Nhất nói, "Em chỉ muốn, biết là tại sao, rốt cuộc là có, chuyện gì."

"Ừm," Yến Hàng ném khăn lên tay vịn sofa, ngồi xuống cạnh cậu, "Em đừng nghĩ nhiều thế, ngày mai làm xong thủ tục, luật sư đi hỏi chuyện sau đó là có thể biết chuyện là như nào rồi."

Sơ Nhất gật đầu, lát sau cậu nhìn khăn bị ném trên tay vịn: "Ướt đúng không?"

"Hả?" Yến Hàng sờ khăn, "Mới vừa lau tóc xong chắc chắn là ướt rồi."

"Sofa da á," Sơ Nhất nói, "Sẽ bị, mốc nhỉ?"

"....... Não của em có phải lúc thì xoay tới lúc lại xoay ngược lại," Yến Hàng đứng dậy cầm khăn đặt lại phòng tắm, "Có lúc còn chệch đường xoay sang bên cạnh luôn đúng không?"

Sơ Nhất cười cười: "Em không biết."

"Ngủ thôi." Yến Hàng thở dài.

Không ngủ được.

Sơ Nhất nằm trên giường nghiêng người về phía Yến Hàng, đặt tay lên bụng hắn, cả thể cảm giác được hô hấp phập phồng của hắn.

Yến Hàng cũng không ngủ được.

Cho dù trong lòng không có chuyện gì khác thì ầm ĩ cả đêm như này mà muốn ngủ ngay cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Chuyện trong lòng của Yến Hàng còn nhiều hơn cậu.

Ba bị bắt, cho dù là tốt hay xấu, cho dù kết quả có như nào thì ít nhất cũng đã có được một kết quả, mà chú Yến lại là một chút manh mối cũng không có.

E rằng sự bình tĩnh, yên lặng chờ đợi của Sơ Nhất bây giờ đã bị đánh vỡ rồi.

Sơ Nhất nhíu mày.

"Chó thúi này," Yến Hàng nhẹ giọng nói, "Không ngủ được hở?"

"Vâng," Sơ Nhất lên tiếng, "Mai em dậy, dậy nổi, anh đừng lo."

"Không lo." Yến Hàng cười cười.

Ngón tay của Sơ Nhất đặt trên bụng Yến Hàng nhẹ nhàng gảy gảy, có hơi do dự nhưng vẫn mở miệng nói: "Yến Hàng."

"Hửm?" Yến Hàng nắm ngón tay cậu, xoa xoa.

"Nếu ba em, em làm chú Yến, bị thương," Sơ Nhất khó khăn mà nói, "Anh sẽ giận, sao?"

"Không đâu," Yến Hàng nghiêng đầu qua, "Sao em nghĩ thế?"

"Tùy tiện nghĩ, vậy thôi." Sơ Nhất nói.

"Cũng có phải là em làm đâu," Yến Hàng nói, "Anh giận em làm gì?"

"Nợ cha con, trả á." Sơ Nhất nói.

Yến Hàng bật cười, lát sau mới nói một câu: "Vậy cũng đúng, lấy thịt trả đi."

"....... Tán tận lương, tâm mà," Sơ Nhất ngớ người, "Em còn nhỏ, như thế."

Yến Hàng không nói gì, cứ cười mãi.

Sơ Nhất thở dài, không nhịn được cũng cười.

Hai người ở trong bóng tối mà cười khửa khửa cả buổi.

__________

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.