Một Đồng Tiền Xu

Chương 88: Chương 88




Edit: zhuudii

“Xem cái khỉ gì,“ Yến Hàng đánh tay cậu đi, “Sấy tóc đi, nhanh cái tay lên, sấy khô rồi còn đi ngủ nữa.”

Lúc Yến Hàng chuẩn bị cúi đầu tiếp tục xem điện thoại, Sơ Nhất lại đưa tay nắm lấy cằm hắn lần nữa xoay đầu hắn ra sau, ngửa mặt hắn lên.

“Em muốn bị đánh đấy hả?” Yến Hàng nói.

“Cho em xem, xem lại.” Sơ Nhất nói.

“Đánh em đó nha?” Yến Hàng nhìn cậu.

“Đánh đi,“ Sơ Nhất cúi đầu hôn lên môi hắn một cái, “Em không, không sợ đâu, cứ đánh đi.”

“Anh là không nỡ đánh em thôi,“ Yến Hàng nói, “Anh mà mặc sức đánh em thật, em phải nằm viện đấy.”

“Em xem thử.” Sơ Nhất duỗi tay muốn lấy điện thoại của Yến Hàng.

Yến Hàng nhanh chóng để điện thoại vào túi quần, nhìn cậu cười cười: “Con nít con nôi, đừng cứ muốn xem mấy cái này.”

Sơ Nhất chậc một tiếng, cúi đầu hôn lên môi hắn một cái nghĩ nghĩ lại liếm thêm một cái, sau đó không nói gì nữa tiếp tục sấy tóc cho Yến Hàng.

Sau khi sấy xong Sơ Nhất cất máy sấy, lấy điện thoại của mình ra, ngồi lên sofa.

Tranh của chị gái kia không có ở chỗ bình luận, có điều muốn tìm cũng rất dễ, không cần phải đi tìm, trong phần bình luận có người comment ID của chị gái ấy.

Cậu theo đó liền nhìn thấy được bức vẽ hồi nãy.

Cậu trực tiếp nhấn mở tấm thứ hai...... Thật ra hồi nãy cậu liếc mắt một cái cũng nhìn thấy rõ ràng rồi nhưng vẫn muốn xác nhận lại một chút, rốt cuộc là tư thế nào.

Nói thật đối với người lớn lên trong hoàn cảnh không cảm xúc, không bạn bè, mỗi ngày ngồi ngẩn ra và trốn tránh người khác như cậu mà nói lực sát thương có hơi lớn.

Cậu không biết người khác lần đầu tiên nhìn thấy loại tranh này là cảm giác thế nào, dù sao dưới tình huống cậu xem mấy lần rồi mà vẫn chưa hiểu lắm là đang xảy ra chuyện gì thì đã không biết xấu hổ mà cứng lên rồi.

Vì để xoa dịu sự kiên cường đến không hề đúng lúc của mình cậu lướt di động một cái chuyển sang tấm thứ ba.

Cái chị này chắc chắn là lưu manh!

Từ bản chất mà nói tấm thứ ba cùng tấm thứ hai chả có gì khác nhau cả, chỉ là thay đổi tư thế xíu, từ một người nằm ngửa một người nằm sấp mặt đối mặt nhau biến thành một người quỳ người nằm sấp.

Mà cái tư thế này làm Sơ Nhất có hơi hiểu là tại sao ở giữa hai người lại dính sát như thế.

Trợn mắt há mồm.

Ngây ra như phỗng.

Nghẹn họng trân trối.

Cực kì hoảng sợ.

Sơ Nhất cảm thấy dưới tình huống mình bị đã kích nghiêm trọng như vậy nháy mắt đã có thể biến thành học bá luôn rồi, cậu thậm chí còn nghĩ được mấy câu thành ngữ cao thâm như thế.

Sau khi đóng ảnh lại đến cái hình thu nhỏ cậu cũng không dám nhìn, rời khỏi weibo của chị gái này cậu nhìn chầm chầm bình luận trên weibo của Hình Thiên mà ngơ ra.

Không biết mình đang nhìn cái gì.

Càng không biết mình đang nghĩ cái gì.

Qua một lúc lâu, cái bộ phận đang cứng lên kia cũng không có dấu hiệu mềm xuống, cực kì cứng rắn, rất man rất Cẩu ca luôn.

Cậu lén lút nhìn qua Yến Hàng ở bên kia.

Đột nhiên phát hiện Yến Hàng vẫn luôn nhìn cậu, ngón tay chống thái dương trong mắt toàn là ý cười thâm thúy.

Sau khi nhìn thấy cậu nhìn lén, Yến Hàng cũng không nói gì, chậc chậc chậc chậc, đến chậc cũng có thể nói mười lần.

“Chậc con khỉ.” Sơ Nhất khoá màn hình điện thoại ném sang bên cạnh, dựa vào sofa mặc kệ quần chỗ đấy còn phồng lên trừng mắt nhìn Yến Hàng.

“Ulatr,“ Yến Hàng cười lên nhìn đũng quần cậu, “Cẩu ca dữ dội ghê!”

“Em cảm ơn.” Sơ Nhất gật đầu.

Yến Hàng cười không chịu được, dứng dậy đi lại hôn lên trán cậu một cái, xoay người đi vào phòng ngủ: “Em tiếp tục đi, anh ngủ trước đây, hôm nay có hơi buồn ngủ.”

Sơ Nhất kiên cường ngồi trong phòng khách đã bị Yến Hàng tắt đèn.

Có thể là mười phút trôi qua cậu mới đứng lên, cực kì xúc động mà đi vào phòng ngủ.

Yến Hàng còn dựa vào đầu giường chơi game, nhìn thấy cậu vào thì cong cong khoé miệng: “Mềm rồi hở?”

“Mềm rồi.” Sơ Nhất ngã lên giường, trở mình gối lên đùi Yến Hàng, trừng mắt nhìn trần nhà.

Trên lý thuyết vào lúc này cậu nên tâm lặng như nước, ít nhất không thể vào lúc chú Yến vừa mới tự thú mọi người đều đang lo lắng không biết chú ấy sẽ có kết cục thế nào, trong đầu toàn là hình ảnh lưu manh thế này.

Nhưng mấy thứ này không khống chế được mà.

Cậu chỉ có thể nổ lực khống chế chính mình không hỏi Yến Hàng.

“Có phải trước đây em chưa xem qua mấy thứ này phải không?” Yến Hàng vừa chơi game vừa hỏi.

“Ừm.” Sơ Nhất thở dài.

“Nam nữ cũng chưa từng xem luôn?” Yến Hàng hỏi.

“Không xem.” Sơ Nhất nói.

“Hồi cấp hai không phải em có điện thoại hở,“ Yến Hàng nói, “Còn biết tìm Quán nướng Tiểu Lý mà, không search mấy thứ linh tinh này nọ hả?”

“Hả?” Sơ Nhất nhe không hiểu.

“Thiệt đơn thuần mà.” Yến Hàng nói.

“Anh thì sao?” Sơ Nhất hỏi.

“Anh có kinh nghiệm.” Yến Hàng nói.

“Anh xem nhiều, nhiều lắm hả?. Sơ Nhất hỏi.

“Không nhiều lắm,“ Yến Hàng nghĩ nghĩ, “Thật ra thì thực hành anh.....”

“Cái gì?” Sơ Nhất hoảng sợ trừng mắt nhìn, thanh âm cũng cao lên.

“Nghe anh nói hết,“ Yến Hàng vỗ vỗ mặt cậu, “Anh chủ yếu là..... Nói sao nhỉ, bố anh dạy cho anh còn nhìn lén người ta......”

“Chú Yến sao lại, lại thế chứ!” Sơ Nhất thật sự rất khiếl sợ.

“Đợi lúc có thể gặp ông ấy, em hỏi ông ấy đi,“ Yến Hàng nói, “Lúc anh học tiểu học ông ấy đưa anh đi học hư, ông ấy cực kỳ hư ấy.”

“Đúng vậy.” Sơ Nhất gật đầu.

Yến Hàng thở dài khe khẽ: “Không biết khi nào mới gặp được ông ấy, đoán chừng hai tuần nữa là ra ngoài rồi, không biết có phải kéo theo cái vụ án hồi trước không.”

“Chú Thôi nói, nói, nói, có biểu hiện lập, lập đại công,“ Sơ Nhất nói, “Không sao đâu.”

“Ừm.” Yến Hàng nhéo nhéo mặt cậu.

Sơ Nhất giơ tay ôm eo hắn.

Yến Hàng ngơ ra một chốc, tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại, không chơi game cũng không biết đang nhìn cái gì.

“Cái tranh kia,“ Sơ Nhất vẫn không nhịn nổi, “Vẽ ai, ai là anh ai, ai là em?”

“Em nhìn không ra hở?” Yến Hàng cười cười.

Sơ Nhất không nói gì.

Thật ra có thể nhìn ra được còn rất rõ ràng nữa cơ, đặc biệt là chó con còn vẽ rất giống, dù gì thì cậu cũng lộ mặt trên livetreams một lời gian dài mà còn Yến Hàng chỉ có một lần thôi.

Nhưng...... cậu vẫn có hơi khó hiểu.

“Tại, sao chứ?” Sơ Nhất hỏi.

“Cái gì tại sao cơ?” Yến Hàng nhìn cậu.

“Em lại ở, ở dưới?“. Sơ Nhất hỏi.

“Bởi vì chị gái này ship Thiên Cẩu đó.” Yến Hàng nói.

“Thiên Cẩu“. Sơ Nhất ngẩn người.

“Đổi thành ship Cẩu Nhật chính là anh ở dưới.” Yến Hàng nói.

“Cái kiểu tên, tên này mà cũng có thể nghĩ, nghĩ ra được,“ Sơ Nhất mất cả buổi mới hiểu được, “Còn quê hơn, hơn em nữa.”

(*天/Thiên và 日/Nhật đều có nghĩa là ngày. Ờm 日 còn có nghĩa là chịc.h. ̶T̶̶ê̶̶n̶ ̶c̶̶p̶ ̶m̶̶à̶ ̶S̶̶ơ̶ ̶N̶̶h̶̶ấ̶̶t̶ ̶n̶̶ằ̶̶m̶ ̶t̶̶r̶̶ê̶̶n̶ ̶d̶̶o̶ ̶Y̶̶ế̶̶n̶ ̶H̶̶à̶̶n̶̶g̶ ̶đ̶̶ặ̶̶t̶ ̶l̶̶à̶ ̶c̶̶h̶̶ó̶ ̶c̶̶h̶̶ị̶̶c̶̶.̶̶h̶ =))))))

“Vậy em đi phốt đi.” Yến Hàng cười lên.

“Thôi bỏ đi.” Sơ Nhất chậc một tiếng.

Yến Hàng ngáp một cái, đặt điện thoại lên tủ đầu giường, vỗ vỗ Sơ Nhất: “Ngủ đi.”

“Ừm.” Sơ Nhất lật sang nằm trên gối đầu của cậu, chờ Yến Hàng nằm xuống phía sau lại lật trở về ôm lấy hắn.

“Sớm muộn gì cũng bị em ghìm chết,“ Yến Hàng nói, “Phải mua cho em cái gối ôm mới được rồi.”

“Không bỏ ra được.” Sơ Nhất nói, “Dù sao cũng ôm, không được mấy ngày nữa, sắp khai, khai giảng rồi.”

Yến Hàng vỗ vỗ tay cậu.

Sơ Nhất nằm nhắm mắt chưa được bao lâu lại mở mắt ra, do dự một lúc mới nhỏ giọng hỏi một câu: “Thì là cái, cái tranh kia ấy.”

“Ừm.” Yến Hàng đáp một tiếng.

“Em ship, ship Cẩu Nhật.” Sơ Nhất nói.

“Ỏ,“ Yến Hàng nói, “Anh là ship Nhật Cẩu.”

(*Vâng, theo đúng nghĩa đen nó là chịc.h chó.)

“Không, không phải là Thiên Cẩu hả?” Sơ Nhất ngớ

“Anh thích thẳng thắng một chút,“ Yến Hàng nói, “Muốn Nhật Cẩu.”

(*Aka muốn chịc.h chó.)

Sơ Nhất không nói gì.

“Sao thế?” Yến Hàng quay đầu nhìn cậu.

“Anh nằm, mơ à?” Sơ Nhất nói.

“Xem ra cái chuyện này bọn mình bất đồng rồi nhờ?” Yến Hàng nói.

“Anh không thể, thể nhường em, tí hở?” Sơ Nhất hỏi.

“Không thể,“ Yến Hàng trả lời rất kiên quyết, “Sau em không nhường anh chút?”

“Em nhỏ hơn anh mà, anh phải nhường, nhường em chứ.” Sơ Nhất nói.

“Vãi luôn,“ Yến Hàng đánh một cái lên tay cậu, “Sao mà em mặt dày vậy hả?”

“Em mặt dày vậy á,“ Sơ Nhất nói, “Anh nhường em, em đi, quyết định vậy, vậy nhé?”

“Gì mà quyết định vậy hả?” Yến Hàng cười lên, “Em tự quyết thế nhờ?.”

“Ừm.” Sơ Nhất gật đầu.

“....... Ngủ đi,“ Yến Hàng cười nói, “Nói y như thật vậy.”

“Ngủ ngon.” Sơ Nhất rụt rụt xuống, mũi đè lên vai hắn lát sau mới bồi thêm một câu, “Chúng, chúng ta......”

Không đợi Yến Hàng trả lời cậu đã tự quăng nữa câu sau đi: “Ngủ ngon.”

Vốn dĩ Yến Hàng cho rằng đêm nay sẽ mất ngủ nhưng kỳ tích đã xảy ra, hắn nằm xuống chưa bao lâu đã ngủ mất tiêu, hơn nữa còn không có nằm mơ.

Ngủ một giấc tới sáng luôn.

Hôm nay Sơ Nhất thức dậy sớm hơn hắn, lúc này đang đứng ở ban công học theo dáng vẻ của hắn tập thể dục buổi sáng.

Dáng người rất đẹp, trên cơ bản có thể tưởng tượng ra được nếu mà ở trên giường......

Yến Hàng kịp cắt đứt suy nghĩ của mình lại, ngồi dậy.

“Dậy rồi ạ?” Sơ Nhất quay đầu lại.

“Ừm.” Yến Hàng ngáp một cái.

“Hôm qua anh, ngủ rồi.” Sơ Nhất vào phòng, đứng ở cạnh giường.

“Đúng vậy,“ Yến Hàng duỗi tay xoa xoa eo cậu, “Anh còn tưởng sẽ không ngủ được.”

“Chắc là yên tâm,“ Sơ Nhất nói, “Cho dù là, là như thế nào thì, thì cũng không cần, phải lo có chuyện bất, bất ngờ gì xảy ra, bên chỗ chú Yến, Yến nữa rồi.”

“Phải,“ Yến Hàng cười cười, “Đoán chừng ông ấy cũng có thể ngủ ngon.”

“Nhờ chú, chú Thôi hỏi chú ấy, đi.” Sơ Nhất nói.

“Được,“ Yến Hàng gật đầu, xuống giường, “Bữa sáng em muốn ăn gì?”

“Bánh quẩy sữa, sữa đậu nành,“ Sơ Nhất nói, “Em đi mua cho.”

“Anh còn muốn ăn tiểu long bao.” Yến Hàng nói.

“Đợi em.” Sơ Nhất măch áo vào ra ngoài.

Yến Hàng rửa mặt xong thì cầm điện thoại ngồi xuống sofa.

Theo bản năng mà mở nhật kí cuộc gọi nhìn số của Thôi Dật mà ngơ ra.

Hắn muốn gọi cho Thôi Dật nhưng lại không biết mình muốn nói gì.

Bây giờ Thôi Dật là liên hệ duy nhất của hắn và bố, cái loại cảm giác mạnh mẽ rằng nắm lấy được Thôi Dật là có thể nắm được bố.

Nhưng hôm qua Thôi Dật mới đến, cho dù có lén nói cho hắn mấy thứ những cũng không thể nào nói quá rõ ràng được. Mà điều hắn muốn nói lại quá nhiều, nhiều đến nổi lúc đối mặt với Thôi Dật cũng không nói được lời nào.

Có lẽ là vì ý niệm của hắn quá mãnh liệt nên khi hắn vừa đặt điện thoại xuống bàn, Thôi Dật liền gọi đến.

“Chú Thôi,“ Yến Hàng nghe máy, “Sao thế?”

“Không có sao cả, đừng căng thẳng,“ Thôi Dật nói, “Hôm nay chú với luật sư Lưu đi gặp bố cháu.”

“Luật sự Lưu?” Yến Hàng ngớ người.

“Ừm, bạn của Tiểu Bạch, có anh ta thì cháu không cần phải lo gì nữa,“ Thôi Dật nói, “Nay gặp xong thì chú liên lạc với cháu.”

“Được.” Yến Hàng nói.

“Hôm qua có một câu quên nói với cháu,“ Thôi Dật nói, “Bố cháu nói cháu béo hơn trước rồi.”

“Con khỉ á,“ Yến Hàng không chút suy nghĩ, “Dáng người cháu đẹp như thế.”

Thôi Dật bật cười: “Cậu ấy nói có thể là cháu không cần theo cậu ấy chạy đông chạy tây cho nên béo lên.”

“Má,“ Yến Hàng cười cười, trong lòng đột nhiên có hơi không dễ chịu, hắn xoa xoa mặt, “Chú Thôi hôm nay chú nhắn lời giúp cháu đi.”

“Hử? Không phải cháu nói không có lời để nhắn phải đợi cậu ta ra ngoài à?” Thôi Dật hỏi.

“Bây giờ có rồi, chỉ một câu,“ Yến Hàng nói, “Cháu cảm thấy ông ấy làm cha làm không hề xứng chức gì cả nhưng cháu cực kì cực kì nhớ ông ấy, vô cùng nhớ.”

Thôi Dật không nói gì, lát sau mới thở dài khe khẽ: “Được, chú nói với cậu ta.”

Sơ Nhất mua bữa sáng về, cả một túi lớn. Trừ tiểu long bao mà Yến Hàng muốn ăn ra thì cái bánh này cái bịch kia toàn là của cậu.

“Anh béo à?” Yến Hàng nhịn eo Sơ Nhất.

Không hiểu tại sao, chuyện của bố bây giờ còn chưa có kết quả, rõ ràng là hắn cũng không có bao nhiêu ý nghĩ. Nhưng đêm qua từ sau khi phát hiện Sơ Nhất dường như đã thức tỉnh rồi, thì đôi mắt hắn cứ không nhịn được mà quét trên người Sơ Nhất.

Sau lưng, eo, mông, còn có đũng quần...... Có lẽ là vì trước đây Sơ Nhất gì cũng không hiểu nên hắn cũng tém tém lại, bây giờ Sơ Nhất đột nhiên thông suốt rồi hắn cũng đột nhiên cả không kịp mà theo đó suy nghĩ bậy bạ.

“Cũng không béo, gì,“ Sơ Nhất quay đầu nhìn hắn một cái, “Có điều mặt, mặt anh so với, trước đây có hơi, hơi béo lên một, tí.”

“Thế à.” Yến Hàng sờ sờ mặt mình.

“Giống như bây giờ, rất đẹp,“ Sơ Nhất nói, “Cực kì đẹp.”

“Chúa nịnh nọt họ Sơ.” Yến Hàng đi đến ngồi xuống bên cạnh bàn.

“Chó nịnh, cơ,“ Sơ Nhất đặt sữa đậu nành, quẩy với bánh bao trước mặt hắn, “Hôm nay là, là ngày cuối cùng em, đi làm rồi, ngày may không, không đi nữa.”

(*马屁精: nịnh nọt, xu nịnh, bợ đít,....... Ẻm đổi chữ 马/ ngựa thành chữ 狗/ chó ̶t̶̶h̶̶â̶̶n̶ ̶p̶̶h̶̶ậ̶̶n̶ ̶c̶̶ủ̶̶a̶ ̶ẻ̶̶m̶.)

“Hôm nay nhận tiền à?” Yến Hàng hỏi.

“Ừm,“ Sơ Nhất gật đầu, “Quản lý cửa hàng, hàng nói muốn nói, chuyện với em.”

“Có thể là muốn em tốt nghiệp xong đến chỗ họ đó,“ Yến Hàng vừa ăn vừa nói, “Em đừng có mà ngơ ngơ rồi đồng ý với người ta, em nói với anh ta là đến lúc đấy rồi tính. Anh không hiểu Sửa chữa ô tô bọn em, nhưng mà đoán chừng em đỉnh lắm sao này sẽ có nhiều chỗ để đi.”

“Vâng,“ Sơ Nhất cười cười, “Em đỉnh lắm.”

Hôm nay là ngày cuối cùng đi làm, Sơ Nhất vẫn giống như ngày thường nên làm gì thì làm đó.

Nhưng “chia tay” đúng thật là một cảm xúc rất kì lạ. Bình thường quan hệ của đồng nghiệp với cậu cũng chỉ như thế nhưng nghe nói cậu phải đi cũng lại đây mà để lại cách liên lạc, còn tiện thể khen cậu vài câu tiền đồ rất tốt này nọ nữa.

Đến A Tề cũng lại kết bạn.

“Thằng nhóc cậu sau này nhất định có thể làm không tồi,“ Anh Lưu nói, “Kỹ thuật thì ai cũng học được nhưng có thể học thạo không thì phải xem mình, ở phương diện này đầu óc cậu rất tốt.”

Sơ Nhất cười cười.

“Tốt nghiệp đến đây không?” Anh Lưu hỏi.

“Chưa nghĩ tới.” Sơ Nhất nói.

“Cậu có thể đi chỗ tốt hơn nữa,“ Anh Lưu nhỏ giọng nói, “Ai hỏi cậu cậu cũng đừng vội đồng ý.”

“Vâng.” Sơ Nhất gật đầu.

Quả nhiên sau khi ăn cơm trưa xong thì quản lý cửa hàng gọi cậu qua một bên nói chuyện làm việc sau tốt nghiệp với cậu.

Lúc Sơ Nhất nói chưa nghĩ đến quản lý cửa hàng cũng không bất ngờ, chỉ nói là giữ liên lạc.

Loại cảm giác này rất vi diệu, cậu chưa từng có cảm giác như thế, cảm giác nhận được sự công nhận thật sự về năng lực. Chuyện này so với đánh nhau một trận trong trường, được người khác gọi một tiếng Cẩu ca hoặc bị con gái cứ bắt chuyện với cậu hoàn toàn không giống nhau.

Cho dù mọi người và anh Lưu có phải nói lời dễ nghe hay không, quản lý cửa hàng có phải là theo thói quen mà muốn giữa lại một nhận viên có chút kỹ thuật và không cản trở hay không thì cậu dêud cảm thấy rất thoải mái.

Cuối cùng thì cậu đã có thể hoàn toàn không cần quay đầu nhìn lại chính mình nữa.

Có điều những lời khen này cũng không phải đều làm cậu thoải mái.

Ví như sự khen ngợi của Lý Tiêu cứ làm cho cậu có chút hoài nghi, cứ muốn giữ khoảng cách với cái người này.

Hôm nay Lý Tiêu đến trễ, đa số nhân viên đều tan làm cả rồi thì anh ta mới lái xe qua, trên xe toàn là bụi có lẽ là chạy đường dài.

Cửa sổ ghế phụ hạ xuống, Lý Tiêu ngó đầu ra: “Sơ Nhất!”

“A.” Sơ Nhất mới vừa nhận tiền từ chỗ tài vụ, chuẩn bị nói một tiếng với quản lý cử hàng rồi chạy đi. Nhìn thấy Lý Tiêu cậu không nhịn được mà muốn thở dài, nhưng vẫn đi qua.

“Không mặc đồng phục à?” Lý Tiêu xuống xe, “Không làm nữa à?”

“Ừm.” Sơ Nhất lên tiếng.

“Thế này là phải đi rồi à?” Lý Tiêu có chút xúc động mà nhìn cậu, “Sau này không thể tìm cậu rửa xe nữa rồi.”

“Tìm anh Lưu,“ Sơ Nhất cười cười, nhìn thoáng qua xe, hôm nay Lý Tiêu không lái xe, ghế lái có một người khác ngồi.

“Hôm nay tôi uống rượu,“ Lý Tiêu chỉ chỉ người trên xe, “Nhân việc chỗ tôi giúp tôi lái, mới vừa nhận bằng nên để cậu ấy lái cho đã, tiện thể đến rửa xe luôn.”

“À.” Sơ Nhất lên tiếng.

“Cậu tan làm rồi à?” Lý Tiêu hỏi.

“Phải,“ Sơ Nhất nhìn điện thoại, “ Chuẩn bị đi, rồi.”

“Vậy......” Lý Tiêu thở dài, “Tôi tìm người khác thôi.”

“Được.” Sơ Nhất cười cười.

Lúc này người đều đã rời đi gần hết rồi, không có ai lại lái xe vào nữa. Lý Tiêu là khách quen nên cũng không chờ người, trực tiếp vỗ vỗ nóc xe: “Cậu lái xe vào đi, lát nữa có người rảnh thì đến rửa.”

Người trong xe gật đầu, khởi động xe, lại hỏi một câu: “Dừng vị trí nào cũng được à?”

“Đậu đại đi.” Lý Tiêu nói.

Lúc người lái xe đóng cửa sổ xe đang muốn lái vào trong, Sơ Nhất gõ gõ cửa sổ xe: “Đợi chút “

“Sao thế?” Lý Tiêu nhìn cậu.

Sơ Nhất ý bảo người trong xe hạ cửa sổ xe xuống, cậu lại gần bên cửa sổ nghe nghe: “Lúc chạy không, tải có tiếng.”

(*Chạy không tải là khi người lái xe cho phép động cơ ô tô của họ tiếp tục chạy mặc dù xe của họ đang ngồi ở một chỗ.)

“Tiếng gì cơ?” Người bên trong ngớ người, “Không nghe gì mà?”

“Cậu xuống đi, để cậu ấy lên nghe chút.” Lý Tiêu nói.

Người trên xe đi xuống, Sơ Nhất ngồi vào ghế lái, đúng là có tiếng thật, đang lúc cậu định bảo Lý Tiêu di chuyển xe thử thì Lý Tiêu đã mở cửa xe ngồi xuống ghế phó lái: “Tiếng gì vậy?”

“Tiếng lạch cạch, rất nhỏ.” Sơ Nhất nói.

“Hình như có thật,“ Lý Tiểu lại gần nghe thử, “Lúc lái không có mà nhỉ?”

“Có thể là xi, xilanh, “ Sơ Nhất nói, “Hoặc là áp, xuất dầu không, không đủ.

“Vấn đề không lớn nhỉ?” Lý Tiêu nhìn cậu.

“Ừm,“ Sơ Nhất gật đầu, “Có thể chỉnh, chỉnh van mộ.......”

Cậu còn chưa nói xong Lý Tiêu đã bật cười.

Cậu quay đầu nhìn Lý Tiêu.

“Có phải là có duyên lắm đúng không?” Lý Tiêu sát lại gần trước mặt cậu, khuỷu tay còn chống lên tai lái, “Tôi vẫn luôn muốn cậu có thể sửa xe cho tôi một lần, nó thật sự hỏng rồi này.”

“Tôi không sửa,“ Sơ Nhất ngửi được mùi rượu nhàn nhạt trên người Lý Tiêu, lậo tức có hơi không yên, “Người khác sửa, tôi không làm, nữa rồi.”

“Sơ Nhất,“ Lý Tiêu bóp đùi cậu một cái, “Tôi phát hiện tên nhóc cậu.......”

“Tôi gọi người giúp, anh xem xe,“ Sơ Nhất muốn mở cửa xuống xe.

Lý Tiêu trở tay nắm lấy tay cậu: “Cậu có thể cho tôi tí mặt mũi không hả?

“Cái gì?” Sơ Nhất giật mình, nhanh chóng vung tay ra.

“Cậu không phải không nhìn ra rằng tôi rất thích cậu chứ?” Lý Tiêu lại lần nữa nắm tay cậu, nắm thật chặt.

Cả người Sơ Nhất đều sững, trừng mắt nhìn anh ta.

Đây là lần đầu tiên cậu nghe lời như vậy từ miệng của một thằng đàn ông khác trừ Yến Hàng ra, lập tức có hơi ngơ.

“Chắc chắn là cậu nhìn ra rồi,“ Tay Lý Tiêu đặt trên đùi cậu, thấp giọng, giọng nói cũng bắt đầu có hơi không phân rõ, “Nếu cậu mà là thẳng thật chắc chắn sẽ không mãi trốn tôi nhứ thế.”

Sơ Nhất lại ngơ ra thêm một lần nữa.

Có thể bị Lý Tiêu nhìn ra rồi, chuyện này so với Lý Tiêu nói thích cậu còn làm cho cậu lo sợ hơn.

“Cái người lần trước đến,“ Lý Tiêu gần như đã dán sát vào mặt cậu, “Là bạn trai cậu à? Có điều...... Cũng không sao......”

Không chờ Sơ Nhất mở miệng, Lý Tiêu đột nhiên áp sát về phía trước.

Sơ Nhất đột nhiên phản ứng lại được, đẩy anh ta một cái, nhưng không đợi cậu mở cửa xe ra Lý Tiêu đã lập tức nhào đến, dùng cái tư thế mà cậu không ngờ đến nổi trực tiếp nắm quần của cậu kéo xuống, sau đó cúi xuống theo.

“Đ* con mẹ mày!” Sơ Nhất hét một tiếng, nắm lấy cổ áo của Lý Tiêu hung hăng quăng sang bên cạnh.

Tuy rằng Lý Tiêu không kéo được quần của cậu xuống nhưng cái động tác vùi mặt vào này vẫn làm cả người cậu cứng đờ. Sự khiếp sợ trong nháy mắt này có lẽ là cú sốc lớn nhất mà cậu từng trải qua từ khi sinh ra đến giờ, quả thật là hoa mắt chóng mặt, trong tay mà có con dao thì cậu cũng có thể trực tiếp chém qua.

Lý Tiêu chị cậu ném trở lại ghế phó lái, đậu đập lên cửa kính một cái, giống như là đột nhiên tỉnh lại mà mở to mắt nhìn Sơ Nhất, không nói gì.

Sơ Nhất cũng không nói gì, lập tức đấm mạnh một cái vào mặt Lý Tiêu.

Lý Tiêu rên nhẹ một tiếng, bàn tay ôm lấy mặt.

Sơ Nhất đẩy cửa xe ra xuống xe, quả thật không hình dung nổi cảm giác hiện tại của mình, cậu chỉ muốn nắm đầu Lý Tiêu ra đánh một trận.

Nhưng ngay lúc cậu vòng qua ghế phó lái muốn mở cửa xe ra thì Lý Tiêu khoá cửa xe lại.

Sơ Nhất không chút suy nghĩ mac quay đầu chạy mấy bước đến chỗ rửa xe, xách vòi xịt dưới đất lên ném về phía cửa sổ xe của anh ta, đầu vòi xịt nện vào cửa sổ ghế phó lái.

“Ôi!” Nhân viên của Lý Tiêu đang đứng bên cạnh hút thuốc, lúc này bị hành động của cậu doạ, vọt đến, “Cậu làm gì đó!”

“Cút!” Sơ Nhất quay đầu nhìn anh ta, cầm đầu vòi xịt ném đến một lần nữa.

Cửa sổ xe bị nện hai cái nở hai đoá hoa, cậu nhấc chân đạp lên, cửa sổ bị đá ra một cái lỗ.

“Sơ Nhất!” Lý Tiêu đã ngồi vào ghế lái, lỗ mũi vẫn còn chảy máu, “Xin lỗi! Hôm nay tôi uống rượu! Thật sự không cố ý! Xin lỗi cậu!”

Sơ Nhất không để ý anh ta, cầm vòi xịt chỉa vào cái lỗ đã đá ra kia, nhấn xịt.

Một dòng nước mạnh vọt vào, ập lên người Lý Tiêu.

“Oái!” Lý Tiêu ôm đầu chịu một hồi thì không chịu nổi mà mở cửa xuống xe.

Sơ Nhất ném vòi xịt đi, đi lên đánh anh ta thêm một cú.

“Sao vậy! Sơ Nhất!” Giọng của anh Lưu truyền đến.

Sơ Nhất không quay đầu, lúc muốn đi qua đánh Lý Tiêu nữa thì bị anh Lưu ở phía sau ôm lại.

“Sơ Nhất! Chuyện gì thế! Sao lại đánh nhau rồi!” Anh Lưu ghìm chặt cánh tay cậu, liều mạng kéo về sau, “Bình tĩnh một tí! Bình tĩnh!”

Trong cửa hàng có mấy người đều chạy ra, khi nhìn thấy Lý Tiêu cả người ướt nhẹp mặt thì đầy máu tất cả đều ngớ người.

“Không liên quan đến cậu ấy,“ Lý Tiêu lau lau mặt, “Tôi tự tìm.”

Sơ Nhất trừng mắt nhìn anh ta.

“Đừng kéo cậu ấy lại,“ Lý Tiêu cau mày, “Để cậu ấy đánh đi.”

“Có gì từ từ nói,“ Anh Lưu không buông ta, vẫn luôn kéo Sơ Nhất vào trong cửa hàng, “Một cậu nhóc luôn thận trọng như cậu, sao lúc này lại mạnh vậy hả!”

Sơ Nhất thở hỗn hển, cả buổi trời mới hơi bình tĩnh lại. Anh Lưu buông cậu ra: “Thế này là sao vậy?”

Sơ Nhất lắc đầu không nói gì.

Cậu không có cách nàu nói ra.

Anh Lưu cũng không hỏi tới, chỉ luôn đứng cạnh canh cậu. Đợi đến khi có nguờ lại nói một câu Lý Tiêu đi rồi thì anh Lưu mới vỗ vai cậu.

“Anh ta đi rồi, cậu cũng về đi,“ Anh Lưu nói, “Tôi không biết anh ta đã làm gì, có điều cậu cũng bình tĩnh chút đi, ngàn lần đừng có xúc động như thế, biết không? Nếu mà đánh có mệnh hệ gì vậy cậu có lý cũng thành không.”

Sơ Nhất đứng yên một hồi mới gật đầu.

“Về đi,“ Anh Lưu nói, “Quản lý cửa hàng cũng không ở đây, chuyện này bọn tôi sẽ không nói với thầy Vương, yên tâm đi.”

“Ừm.” Sơ Nhất lên tiếng.

Lúc Yến Hàng về nhà mở cửa ra thì ngớ người, trong phòng khách không mở đèn, một mảnh tối mịt.

“Sơ Nhất?” Hắn vỗ lên tường một cái.

Lúc đèn sáng lên hắn nhìn thấy Sơ Nhất đang trần trụi chỉ mặt mỗi cái quần lót ngồi trên sofa ngơ ra, chắc là tắm rồi, trên tóc còn đang nhỏ nước.

“Em sao thế?” Yến Hàng đóng cửa lại, đi đến trước mặt cậu, cúi đầu nhìn cậu.

Một lát sau Sơ Nhất mới ngước nhẹ lên nhìn hắn, nhẹ nhàng gọi hắn một tiếng: “Yến Hàng.”

“Hở?” Yến Hàng nhanh chóng đáp lời, trong giọng nói của Sơ Nhất toàn là buồn bực bà ấm ức, “Em làm sao vầy nè? Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Em nói chuyện, chuyện này với anh,“ Sơ Nhất nhíu mày, “Anh đừng đánh em, nha.”

“Không đánh em,“ Yến Hàng ngồi xổm xuống sờ sờ mặt cậu, “Có chuyện gì em nói đi.”

“Cái tên Lý, Tiêu kia,“ Biểu cảm của Sơ Nhất có hơi thay đổi thành vẻ mặt ghét bỏ, “Là tên biến, biến thái!”

“Anh ta làm gì em?” Yến Hàng lập tức hỏi.

“Anh ta muốn cắn em!” Sơ Nhất đè giọng, lúc nói ra câu này giọng có hơi khàn, “Cắn em á! Nếu không phải em phản, phản ứng nhanh lẹ! Thì em thành thái, thái giám rồi!”

Yến Hàng ngẩn ra tại chỗ, qua mấy giây hắn mớt đột nhiên bật dậy xoay người đi ra cửa.

“Yến Hàng!” Sơ Nhất cũng bật dậy, túm chặt lấy hắn, “Em đánh, đánh anh ta rồi.”

Yến Hàng nghiến răng, làm mình bình tĩnh lại.

“Anh ta làm cái gì rồi?” Hắn nhìn Sơ Nhất, “Hôn em? Sờ em? Hay.....”

“Không có,“ Sơ Nhất lắc đầu, “Không hôn, hôn được cái muốn cắn, cắn em nên em, đánh anh ta còn, còn đập xe......”

Cún của hắn, hắn còn chưa có sờ hết đâu, nếu mà để thằng nào chiếm lợi, hắn sẽ giết luôn thằng đó.

Hắn ôm lấy Sơ Nhất, vỗ nhẹ lên lưng cậu, lại dùng sức xoa mấy cái: “Không sao đâu, đánh được lắm, nếu em vẫn chưa hả giận thì ngày mai anh đưa em đến cửa đánh anh ta.”

“Suýt nữa là, là cắn trúng rồi,“ Sơ Nhất cực kì khó chịu và bực mình, “Em bị doạ mờ, mờ mịt luôn.”

“Cắn......” Yến Hàng dừng một chút. Hắn đột nhiên phát hiện không biết có phải là vì Sơ Nhất bị doạ choáng luôn rồi không mà vẫn luôn cảm thấy Lý Tiêu muốn phập một cái cắn đứt cậu.

“...... Á!” Sơ Nhất đột nhiên quay đầu trừng mắt nhìn hắn.

“Cuối cùng thì ngài cũng tìm được ý nghĩ bình thường rồi à?” Yến Hàng nhìn cậu.

“Á!” Sơ Nhất bổng nhiên tĩnh ngộ mà gào một tiếng, “Đ* má!”

“Cún à,“ Yến Hàng sờ sờ mặt cậu, “Có đôi khi anh cảm thấy em ngớ ngẩn đến khiến người ta có dục vọng........”

“Cái gì cơ?” Sơ Nhất hỏi.

“Em thử không?” Yến Hàng đẩy cậu ngồi xuống sofa, cúi người chống tay vào chỗ dựa lưng sofa, sát lại gần mặt cậu, “Cẩu ca?”

“Hả?” Sơ Nhất nhìn hắn.

“Cắn miếng á.” Yến Hàng nói.

______________

Thế là thử “cắn” miếng chơi =)))))))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.