Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

Chương 50: Chương 50




"A...."

Đây là tiếng tiếng hét chói tai thứ ba vọng ra từ Tô gia trong tuần này. Đúng rồi, nhân tiện nói một chút, hôm nay là thứ tư

Tại sao nói như vậy sao? Vì buổi phỏng vấn nói đến lần đó là vào hôm thứ hai

Hôm ấy, Lâm Thư tỉnh lại vào lúc giữa trưa, dưới ánh mắt chăm chú mỉm cười của Tô Mặc: "Rời giường, gió xuân bình thường, tín hiệu đo cự ly xa bình thường, đồng hồ báo thức điện thoại bình thường, áo lót mặc bình thường, áo khoác mặt bình thường, vén chăn lên bình thường.... chủ thể và ván giường chia lìa, lau lau, thất bại rồi"

Lân đầu tiên, Tô Mặc nở nụ cười thật tươi, lần thứ hai, Tô Mặc bất đắc dĩ cưng chiều; lần thứ ba, Tô Mặc muốn nói lại thôi; lần thứ tư, Tô Mặc khẽ nhíu mày, lần thứ N....

"Tiểu Thư, Tiếu Đồng nhờ anh nhắc em hôm nay em có buổi phỏng vấn”

"A.... em quên"

Khốn kiếp, tại sao không nói sớm? Lâm Thư trợn to hai mắt, căm tức nhìn Tô Mặc, đôi mắt nhỏ mãnh liệt tiến hành khiển trách anh trên tinh thần, đương nhiên, bây giờ cuối cùng chủ thể và ván giường đã chia lìa thành công

Tô Mặc buông tay: "Anh thấy em mỗi lần đều giống như muốn rời giường, nhưng đâu ai biết mỗi lần em đều thất bại đâu?" trong giọng nói đó tuyệt đối bam hàm ý cười nhạo

Nhưng vào lúc này Lâm Thư cũng không có tâm tư cùng anh đấu võ mồm, đù vui cái gì chứ, lần phỏng cấn này là cơ hội cô phải tranh thủ sau vô số lần thất bại mới có được. Cô không hề học hành tài giỏi gì, tích điểm cũng không vượt qua được người bình thường; Cũng không tinh thông mạnh vì gạo, bạo vì tiền, có người tiến cử. Muốn trổ hết tài năng, thu hút các đơn vị cần người, quả thật giống như đầm rồng hang hổ vậy

Khó khăn lắm mới tóm được một đơn vị, ít nhất cũng vào được danh sách thực tập !

Mà lại bỏ mặc cơ hội này bị hủy hoại chỉ vì tội ngủ nướng, Lâm Thư thực sự khóc không ra nước mắt

Trái lại Tô Mặc, lại có dáng vẻ nhẹ nhàng nhàn nhã, đến mức Lâm Thư nghiến răng nghiến lợi

"Có thời gian nhìn anh với đôi mắt hình viên đạn đó, thì chi bằng nhanh lên" Tô Mặc chỉ chỉ vào giữa đồng hồ đeo trên tay

Lời này có lý

Lâm Thư ngậm cái Bánh Bao liền xông ra ngoài, bị Tô Mặc giữ lại, dở khác dở cười: "Em cảm thấy em đi đường số mười một với anh đi số bốn nhanh hơn sao?"

Vì thế, dưới sự rối loạn, Lâm Thư ngồi trên xe Tô Mặc

Cái gì gọi là trời có mưa gió bất thường? Đại khái là nói đúng tình huống này chứ? Mặc dù theo bình thường đúng là đường số bốn nhanh hơn rất nhiều đường số mười một, nhưng Lâm Thư quên mất rằng, tình hình giao thông ở thanh phố B là rất khó đoán.

Cuối cùng khi xe chậm chạp bò tới Hoa Vinh, Lâm Thư chỉ có thể ngàn lệ rơi....

Lâm Thư hung hăng mở cửa xe, ánh mắt hung ác nhìn về phía Tô Mặc "Tôi hận anh", vung chân ra liền chạy về phía tòa cao ốc, lại không thấy, Tô Mặc ngồi ở trong xe sau đó cũng xuống xe, khóe miệng cong lên cực kỳ cầm thú

Hoa Vinh - tên công ty nghe qua có thể khá tầm thường, nhưng trên thực tế tên của nó, được rất nhiều các tạp chú, tờ báo trang web nhắc tới. Đơn giản nhất mà nói, từ tin tức học thuật, cho tới giới giải trí bát quái, từ những tờ báo nổi tiếng, cho đến các tiết mục cây nhà lá vườn, tất cả đều được nó lấy làm mục tiêu chú ý

Công ty nằm ở tầng ba, chiếm trọn vẹn một tầng. Mặc dù quy mô của Hoa Vinh không quá lớn, nhưng trong giới làm ăn cũng coi như có chút danh tiếng

Lâm Thư biết bản thân đã muộn, mất đi cơ hội, trong lòng suy nghĩ bao biện rất nhiều lý do, nhưng tổng kết lại không thể không thành thật trả lời rằng: "Vì tối qua OOXX quá độ, nên mãi đến trưa hôm nay mới dậy"

Quả nhiên, lúc Lâm Thư đẩy cửa đi vào. Lúc cô gái lễ tân ở đại sảnh nghe cô nói đến phỏng vấn, trên mặt liền lộ vẻ khinh thường: "Cuộc phỏng vấn hôm nay đã kết thúc

Thật sự là bi kịch cuộc sống!

Lâm Thư làm mặt như đưa đám, vô cùng ưu sầu. Đang chuẩn bị xoay người rời đi, không ngờ, sau khi người lễ tân nhận được cuộc điện thoại, liền biến sắc, lớn tiếng gọi Lâm Thư lại: "Xin hỏi, cô là Lâm Thư Tiểu Thư sao?"

Do dự xoay người, Lâm Thư chợt phát hiện gương mặt cô gái lễ tân đã có lúm đồng tiền xinh như hoa....

"Tổng giám đốc nói mời cô vào phỏng vấn?"

"Không phải nói phỏng vấn đã kết thúc rồi sao?" Lâm Thư mặc dù mừng rỡ nhưng đối với loại tình hinh đột nhiên thay đổi này có chút nghi ngờ

"Công ty chúng Tôi sẽ không để vuột mất bất kỳ nhân tài ưu tú nào"

Giọng nói rất nghiêm trang, so với ánh mắt khinh bỉ vừa rồi, Lâm Thư cảm thấy có lẽ là do mình đó bụng nên chắc là hoa mắt

****************

Tổng giám đốc của Hoa Vinh là một phụ nữ trên dưới bốn mươi tuổi, có một dáng vẻ của nữ vương, nhìn qua rất mạnh mẽ kiên cường. Lúc Lâm Thư đẩy cửa ra, trong văn phòng đã tràn ngập khí thế làm cho chấn động.

Màu sắc chủ đạo hoàn toàn lấy mầu đen làm chủ, bàn làm việc màu đen, tủ sách màu đen, ghế salon màu đen, rèm cửa sổ màu đen! trên tủ sách màu đen đặt hình một con mèo nho nhỏ.

Vô cùng hoa lệ nha! Lâm Thư hoàn toàn bị kinh hãi, quên mất cả việc cô tới là để phỏng vấn, vậy mà thốt ra hỏi: "Tổng giám đốc, ngài lấy chồng rồi sao?"

Không sai, một "Nữ vương" kỳ tài lại xinh đẹp như vậy, Lâm Thư thật sự muốn biết rốt cuộc người như thế nào mới có thể trở thành bề Tôi dưới váy của người phụ nữ này. Sự tìm toàn nghiên cứu mày quá mức mãnh liệt, thế nên đã phạm phải tội bất kính!

Tinh - Kính mắt của Tổng giám đốc khẽ thoáng xuất hiện một tia sát khí, Lâm Thư hận không thể quăng vào má miệng mình một cái tát, cho mày chừa cái tội nhanh mồn mhanh miệng

Vội vàng muốn đính chính lại, vì vậy cười cười nói: "Cái đó? mặc dù nói đàn ông tuổi bốn mốt như nhánh hoa, nhưng mà phụ nữ tuổi bốn mươi cũng rất thú vị hấp dẫn, đúng không, Tổng giám đốc?"

Xem xem, Tổng giám đốc không tiếp tục giữ vẻ mặt trầm mặc, mà là lạnh lùng liếc Lâm Thư một cái: "Tôi năm nay ba mươi tám."

Lâm Thư im lặng:.........

Nhận được câu nói không giống như quá trình phỏng vấn bình thường, mặc dù sắc mặt Tổng giám đốc không tốt, nhưng cũng không có tức giận, chỉ là ngầm chịu đựng, hỏi mấy câu hỏi thông thường

Lâm Thư cố gắng nhớ lại câu trả lời trong quyển "Năm mươi câu hỏi phỏng vấn", nói xong sửng sốt một chút, hiện giờ là "Bình thường không nỗ lực, khi phỏng vấn bi thương"! Lâm Thư nhìn gân xanh trên trán Tổng giám đốc, trong lòng thấp thỏm không yên, chỉ sợ vị Tổng giám đốc này nổi giận, trực tiếp để cô cút ra khỏi công ty

Nhưng sau câu hỏi cuối cùng, Lâm Thư cũng không có "Bị" cút ra khỏi công ty

Chẳng lẽ mình trả lời rất tốt sao?

"Tổng giám đốc, Tôi....." Lâm Thư ấp a ấp úng, không biết kết quả này ....

"Gọi Tôi là chị Lee, kết quả phỏng vấn buổi tối sẽ thông báo, về trước đi" Tổng giám đốc vung tay lên, không hề ngẩng đầu, rõ ràng dáng vẻ ý nói "Đi thong thả không tiễn"

Lâm Thư từng nghe qua kinh nghiệm của những người đi trước nói rằng, trong buổi phỏng vấn mà nhận được câu nói này vậy thì đồng nghĩa với đó là xác suất thành công rất thấp

Cúi đầu, Lâm Thư chậm rãi đi ra ngoài phòng làm việc

Sau khi bóng dáng cô biến mất hoàn toàn, chị Lee cau mày lại, gọi một cuộc điện thoại

Lúc xuống lầu, Tô Mặc vẫn ngồi trong xe đợi cô. Nhìn bộ mặt như đưa đám của cô, vuốt vuốt tóc cô: "Sao rồi?"

Lâm Thư đem tất cả từ đầu đến cuối kể cho Tô Mặc nghe: "Anh nói xem, em có nên chuẩn bị thêm mấy bộ hồ sơ nữa không?"

"Trước mắt cứ đợi đến lúc thông báo kết quả đi đã, chuyện này không thể nói trước" Tô Mặc mỉm cười.

Lâm Thư thở dài: "Anh đừng an ủi em nữa"

Nhưng mà.... Lâm Thư không ngờ, buổi tối đúng là nhận được điện thoại của chị Lee: "Mai tới đi làm, tám giờ ba mươi, đừng tới muộn"

Lúc để điện thoại xuống, Lâm Thư vẫn chưa có phản ứng, ngơ ngác nhìn điện thoại, cứ như vậy cũng được sao?

Ngay sau đó véo Tô Mặc đang ngồi bên cạnh một cái: "Đau không?"

Tô Mặc nhíu chặt lông mày: "Tiểu Thư, buổi tối em ăn cơm nhiều quá à, sao dùng lực mạnh vậy?"

"Đúng là thật, nhưng mà...."

"Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, làm việc tốt là được" Tô Mặc thay đổi chủ đề không để lại dấu vết, thuận tay ôm chầm Lâm Thư: "Em xem, cũng không còn sớm nữa...."

"Cho nên, chúng ta đi ngủ đi, ngày mai còn dậy sớm" Lâm Thư cười hì hì, nhanh chóng tránh xa năm bước có dư: "Ngày hôm qua cũng đều là do anh, em mới tới muộn, ngày mai là ngày đầu tiên em đi làm, em không muốn bị anh làm hại đâu"

Trong nháy mắt Tô Mặc liền phiền muộn....

Nhưng mà, ngày hôm sau, Lâm Thư: "A...." một tiếng tỉnh lại, sau những ngày quá thoải mái ở trong trường học, đồng hồ sinh học sớm đã được "Cưng chiều" không chịu nghe lời, ba đồng hồ báo thức đồng loạt tiến lên trận cũng không thể đánh thức được con heo ngủ như Lâm Thư

Xông vào phòng bếp, Tô Mặc đang bình tĩnh bày bữa sáng

"Sao anh không gọi em?"

"Em nói muốn tách ra ngủ mà, sáng sớm mà xông vào phòng con gái không hay cho lắm" Rõ ràng là giả bộ đứng đắn mà! từ trong đáy lòng Lâm Thư tiến hành khinh bỉ

Kết quả... không thể tránh khỏi, lần thứ hai tới muốn

Cô lễ tân liếc nhìn Lâm Thư quần áo không chỉnh tề, lắc đầu một cái: "Tổng giám đốc ở trong phòng chờ cô"

Lâm Thư lặng lẽ đi vào phòng làm việc của chị Lee, đầu chị ta cũng không hề ngẩng lên: "Ra ngoài tìm lão Lý, sau này cô sẽ đi theo ông ta học hỏi"

Ôi? dễ dàng qua cửa ải như vậy sao?

Lâm Thư không thể tin, khẽ thì thào, nhưng khi cô tìm đến lão Lý thì mới phát hiện.... Đây chính là trừng phạt lớn nhất của chị Lee.

"Cô chính là Tiểu Thư. Yên tâm đi, sau này Tôi sẽ chỉ bảo cô thật tốt"

Lão Lý cười cười làm lộ ra hàm răng vàng ươm, chọc mù đôi mắt Lâm Thư, đỉnh đầu đã trọc một nửa sáng bóng, còn cái bụng phệ căng chặt phía dưới giống như sắp phá tan thắt lưng xông ra ngoài...

Lâm Thư lần thứ hai im lặng không nói gì

Trái lại lão Lý nhìn Lâm Thư lại rất vui mừng, lâu lắm rồi lão ta chưa dạy dỗ người mới vào nghề kinh doanh!

Mặc dù nói nhìn qua trên người Lão Lý là tập hợp của những điều bỉ ổi trong thiên hạ, nhưng Lâm Thư nghe những người khác trong công ty nói cũng không tệ

Trong đó không thể không nói đến bà Vương

Bà Vương là người rất thân thiện, Bà đã bước vào tuổi về hưu, ở công ty giữ chức vụ giám sát những người mới như Lâm Thư, có thể gọi là nguyên lão. Công việc bây giờ đã thanh nhàn hơn rất nhiều, không có chuyện gì làm, chỉ chờ cầm tiền hưu trí, vì vậy, bà liền đem tất cả tinh lực toàn bộ đặt lên sự nghiệp phát triển bát quái của tổ quốc

Khi Lâm Thư vừa mới ngồi vững vàng trên vị trí, bà Vương tương đối nhiệt tình đến bên cạnh Lâm Thư, đưa cho cô một túi hạt dưa: "Cô gái nhỏ, dáng vẻ rất thanh tú, có người yêu chưa?"

Không đợi Lâm Thư trả lời, bà liền tiếng gần lại vừa mỉm cười cừa thần bí nói: "Đừng sợ, nói cho bà Vương biết, có phải là cháu được chị Lee phái đến nằm vùng?

Lâm Thư: .....


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.