Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 389: Chương 389: Mẹ không thương Hữu Hữu




Cho tới lúc này, khiếp sợ trong lòng Vân Nghiệp Trình vẫn khó mà bình ổn. Đợi Vân Thi Thi ngồi xuống trước bàn ăn, lúng túng nói: “Thi Thi à, những món ăn này đều do thằng bé làm...”

“Ừ! Hữu Hữu nhà chúng ta gỏi quá!” Vân Thi Thi cưng chiều xoa đầu cậu nhóc.

Vân Thiên Hữu đẩy tay cô ra, chỉnh chỉnh lại mái tóc bị cô làm rối, bất đắc dĩ sẵng giọng: “Ai bảo mẹ ngốc, làm cơm ăn không ngon chứ!”

Vẻ mặt Vân Thi Thi xấu hổ: “Hữu Hữu thông minh như vậy, mẹ thấy mặc cảm quá nha.”

Sự kinh ngạc trong Vân Nghiệp Trình càng thêm sâu, cảm thấy đứa cháu ngoại này rất có năng lực, tấm tắc khen: “Tuổi còn nhỏ đã biết chia sẻ việc nhà vưới con, đây là chuyện tốt! Lúc đầu cha còn lo thằng bé chỉ là một đứa trẻ, sợ tự đi làm khổ mình. Nhưng cha thấy...tay nghề này, không phải ngày một ngày hai là có thể luyện thành.”

Ngừng một chút, ông nghi hoặc hỏi: “Từ khi nào Hữu Hữu bắt đầu học nấu cơm?”

“Sáu tuổi nhỉ...” Vân Thi Thi suy nghĩ.

“Mẹ ngốc! Là bốn tuổi.”

“Được rồi, bỏ qua đi.” Hữu Hữu đưa cho cô một chén mì dương xuân*, hương vị không tệ lắm.

*Mì dương xuân: một loại mì truyền thống của Trung Quốc, sợi mì to và dài như sợi bún, ở trên có rắc hành lá.

Thực ra, Hữu Hữu không thích nấu cơm, không thích nhất là mùi khói dầu. Cậu chỉ hưởng thụ cảm giác thành tựu và hạnh phúc khi xuống bếp.

Mỗi khi nhìn mẹ ăn ngon lành những món cậu làm, cảm giác thành tựu này, giống như cậu là người tài giỏi nhất trên thế giới.

Có thể mang hạnh phúc đến cho mẹ, chính là chuyện cậu hạnh phúc nhất.

“Mẹ, con đố mẹ một câu.” Vân Thiên Hữu thần bí nháy mắt: “Ngày mai là ngày gì?”

Vân Thi Thi nuốt miếng cơm, giả vờ trầm tư suy nghĩ, hỏi dò: “A? Là ngày chủ nhật đúng không?”

“Mẹ ngốc, ngày mai là thứ bảy.” Vẻ mặt Vân Thiên Hữu suy sụp, bó tay chu miệng nhỏ.

“À À! Là mẹ nhớ nhầm.”

“Đoán tiếp đoán tiếp!” Vân Thiên Hữu buông đũa, chống cắm, hai mắt tỏa sáng mỉm cười nhìn cô, trong mắt chứa đựng sự dịu dàng.

“Có phải ngày họp phụ huynh không?” Vân Thi Thi suy đoán.

“Không phải! Là ngày quan trọng nhất của con và mẹ nha!” Hữu Hữu thấy cô trầm tư suy nghĩ mà vẫn không đoán đúng, dáng vẻ ảo não, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, vừa đau xót vừa tủi thân.

Vân Thi Thi không đoán ra được: “Đó là ngày gì vậy?”

Vân Thiên Hữu nhìn vẻ mặt vô tội mù mờ của cô, chợt bày ra vẻ vô cùng đau lòng, im lặng lên án sự vô tâm của cô.

“Là sinh nhật của Hữu Hữu.”

Vân Thi Thi giả vờ bày vẻ tỉnh ngộ: “Ai da, nhớ ra rồi, ngày mai là sinh nhật của Hữu Hữu, ngày quốc tế thiếu nhi.”

Hữu Hữu giận đến đỏ mặt, hai tay khoanh lại, mổm vểnh cao đến nỗi có thể treo ngọn đèn dầu: “Hừ, mẹ ngốc, trong lòng mẹ không có Hữu Hữu... Mẹ không nhớ sinh nhật của Hữu Hữu...”

Nói xong, cậu nhóc kia bi thương ôm mặt khóc lóc.

“Huhuhu...”

“Mẹ không thương Hữu Hữu, Hữu Hữu thật đau lòng...”

“Mau cười lên nào, bảo bối, sao mẹ có thể quên ngày quan trọng nhất của Hữu Hữu được?” Vân Thi Thi nhìn vẻ tủi thân của cậu, cực kỳ đau lòng, vội vã dỗ dành.

Cậu nhóc lắc đầu, kiêu ngạo hừ một tiếng.

Vân Thi Thi thấy vậy, bất đắc dĩ cười, thầm lấy từ trong túi ra một hộp quà nhỏ được bọc cẩn thận, đưa tới trước mặt cậu, muốn cho cậu nhóc kinh ngạc!

“Bảo bối, đây là quà mẹ cho con.” Vân Thi Thi nói, in xuống trán cậu một cái hôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.