Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 379: Chương 379: Quà sinh nhật




Mộ Nhã Triết nhìn thoáng qua, cảm thấy rất vừa lòng, vì thế lại cúi đầu lật tạp chí, nhàn nhạt nói: “Tiếp tục đi thay bộ khác.”

Vân Thi Thi lại lục tục đi thay mấy bộ, Mộ Nhã Triết nhíu mày.

Anh bỗng nhiên phát hiện ra một sự thật.

Chính là người phụ nữ này thật đáng chết... Cho dù mặc cái gì cũng đều vô cùng xinh đẹp!

Vì vậy, anh đứng dậy, đi tới trước quầy: “Bộ này, bộ này, còn bộ này nữa, cả bộ kia, phải,... Bộ kia nữa... Đều gói lại đi!”

“Vâng, thưa anh.”

Vân Thi Thi: “...”

Tại sao lại cảm thấy anh đi chọn quần áo cũng không khác gì đi bán buôn.

Cứ như vậy, Vân Thi Thi xách theo túi lớn túi bé đi lên đến cửa hàng đồ chơi chuyên doanh ở tầng bốn, cô cố ý chọn một món đồ chơi của thương hiệu nổi tiếng, đến lúc đi ra, đưa một hộp quà được bọc vô cùng đẹp đến trước mặt Mộ Nhã Triết.

“Đây là quà tặng cho con trai!”

Đây là món quà cô tỉ mỉ chuẩn bị cho Tiểu Dịch Thần.

Mộ Nhã Triết nhận lấy hộp quà, quà là do cô tự tay gói, còn chân thành viết thiệp chúc mừng sinh nhật, chữ viết xinh đẹp nắn nót, ở cuối thiệp còn vẽ một khuôn mặt cười, nhìn hết sức ấm áp.

Như thế này, sinh nhật chắc chắn là rất vui vẻ!

Đi dạo trung tâm thương mại xong, đương nhiên nên nghĩ đến chuyện lấp đầy cái bụng.

Vân Thi Thi chọn một nhà hàng, có thể thấy bên trong người ngồi chật kín, nhân viên phục vụ xin lỗi, nói rằng chỉ có gian ngoài còn chỗ.

Mộ Nhã Triết gọi điện thoại, chỉ chốc lát sau, quản lý nhà hàng liền vội vã chạy tới.

Biết Tổng giám đốc của tập đoàn tài chính Đế Thăng đến, quản lý nhà hàng đích thân ra tiếp đón, vô cùng nhiệt tình chào hỏi.

Sau đó liếc mắt nhìn thấy bên cạnh anh có một cô gái trẻ tuổi, không tránh khỏi sửng sốt, vẻ mặt tươi cười nhìn Vân Thi Thi, khách sáo hỏi: “Xin hỏi vị tiểu thư này xưng hô thế nào?”

Vân Thi Thi khẽ mỉm cười, lại bị Mộ Nhã Triết đưa tay kéo vào trong ngực, coi như là không tiếng động tuyên bố thân phận của cô.

Nếu là phụ nữ của Mộ tổng, đương nhiên phải phục vụ thật tốt.

Người nào cũng có thể chọc, duy chỉ có phụ nữ là không thể chọc vào.

Nhất là phụ nữ của một nhân vật lớn như thế này!

Mộ Nhã Triết vừa nhìn thấy ánh mắt ông ta đã biết ông ta đang nghĩ gì, chỉ là lười vạch trần, chỉ lạnh lùng lên tiếng: “Chuẩn bị một bàn thức ăn.”

Quản lý nhà hàng không ngừng gật đầu: “Vâng, tôi sẽ cho người chuẩn bị!”

Quản lý cố ý sắp xếp cho bọn họ một gian phòng trang trí rất lịch sự, ánh đèn trang nhã, cửa sổ thủy tinh, rèm buông nhẹ, vô cùng có ý vị.

Thân phận của Mộ Nhã Triết như vậy, ông ta làm sao dám chậm trễ?

Huống hồ Mộ tổng có thể nể mặt đến nhà hàng của ông ta dùng cơm, đương nhiên ông ta cảm thấy rất vinh hạnh.

Thật ra thì phòng này vốn đã có người đặt trước, tối nay phải dùng đến.

Đây không phải là làm khó người khác sao? Nhưng cũng không có cách nào khác, đành phải ưu tiên vị khách này.

Giám đốc gọi điện thoại không ngừng yêu cầu phải để ý đến việc Mộ Nhã Triết không thích hoàn cảnh ầm ĩ, nhất định phải sắp xếp một gian phòng yên tĩnh.

Khách quý thế nào đi chăng nữa cũng không thể so được với vị này, cho dù phải đắc tội với khách hàng khác, giám đốc nhà hàng cũng không thể không nhắm một mắt mở một mắt.

Vân Thi Thi đói lả, ngay cả đi đường cũng có chút không thăng bằng, trong bụng trống rỗng, lại nhìn thấy Mộ Nhã Triết đi ở đằng trước, không hề để ý đến việc cô phải xách theo túi lớn túi bé, trong bụng cô càng thêm oán giận.

Vậy mà lúc nhìn thấy một bàn đầy sơn hào hải vị chờ cô ở trước mặt, hương vị kích thích vị giác, toàn bộ oán giận của cô trong tích tắc trở thành hư không.

Hai người cứ như vậy ngồi quanh một bàn lớn, trên bàn rất nhiều món ngon, hương, sắc, vị đều vô cùng hoàn mỹ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.