Một Thai Sáu Tiểu Bảo Bảo - Tổng Tài Daddy Bị Tra Tấn

Chương 199: Chương 199: Cổ còn đau không




Bàn tay của vệ sĩ liền dừng ở không trung.

Tư Hải Minh nhìn Đào Anh Thy: “Cô cầu xin cho anh ta?”

“Nếu như không phải tại anh thì sao tôi thành ra

thế này?” Đào Anh Thy nhìn về phía Tư Hải Minh,

trong mắt tràn ngập phẫn nộ: “Đây chính là thứ mà

anh muốn thấy đúng không?”

Cả người Tư Hải Minh hơi khựng lại, bộ mặt

căng cứng, mang theo cảm giá sắc bén.

Nói xong, cô cũng không nhìn Tư Hải Minh, kéo

lê cơ thể yếu ơn của mình đi lướt qua người anh.

Sắc mặt của Tư Hải Minh lạnh lẽo vô cùng,

không có hành động gì

Vệ sĩ đứng đờ ở đó, không biết là có nên ra tay hay không.

‘Đào Anh Thy kéo lê từng bước một, còn chưa

tới thang máy, người phía sau đã tiến đến bế cô lên,

đi vào thang máy vừa mở.

Đào Anh Thy yếu ớt dựa vào cổ Tư Hải Minh,

ngay cả giấy dụa cũng không có.

Cứ như bây giờ Tư Hải Minh làm gì với cô, cô

cũng sẽ không phản kháng.

Không biết Từ Hạo Bân thế nào rồi, bị xử lý hay được thả…

Không có đi vào quán bar mà đi thẳng xuống

tầng hầm gửi xe, lên xe,

Xe liền rời đi

Xe vững vàng đi trên đường, Đào Anh Thy muốn

rời khỏi người Tư Hải Minh.

Nhưng cẵm lại bị anh nắm lấy, ngón tay có hơi

dùng lực: “Tôi nghe nói cô tìm tới phòng bao gặp Từ Hạo Bân trước?”

“Ừm, tôi thấy anh ta mượn rượu giải sầu, chắc

là đau khổ vì công ty của nhà họ Từ bị thu mua,

trong lòng tôi thấy hổ thẹn nên mới đi. Không ngờ

anh ta uống rượu say lại muốn đối với tôi như vậy.

Có điều đây là việc có thể hiểu được, dù sao là

người khác thì trong lòng cũng sẽ hận… Đào Anh

Thy vẫn còn sợ hãi nói: “Bọn họ không đối phó

được với anh, đương nhiên là trút giận lên người bên cạnh.”

“Chẳng lẽ không phải do cô cố ý chọc giận anh

ta để kéo bản thân vào nguy hiểm. Có bài học này,

tôi sẽ tha cho nhà họ Tư, đúng không?”

Loại chuyện này nhìn một cái là đoán được,

dường như bất cứ người nào đều không che giấu

được tâm tư của mình trước mặt anh, quá đáng sợ.

Tư Hải Minh nhìn cô, nhưng không có lên tiếng,

Đào Anh Thy cắn môi, nước mắt chảy xuống,

khó kìm lại được tiếng thút thít: “Sao tôi biết được.

những thứ này chứ… tôi sao lại lấy tính mạng của

mình ra làm trò đùa… Tôi còn chưa hỏi anh, sao.

anh lại xuất hiện ở quán bar? Anh cho người theo dõi tôi à?”

Đôi mắt thấm đẫm nước mắt mang theo tia

hoài nghi nhìn chằm chằm vào Tư Hải Minh, muốn

nhìn ra được gì đó từ trên mặt anh.

Cho dù biết Tư Hải Minh đã động tay động

chân trên người cô, nhưng vẫn không nhìn ra điểm. Đam Mỹ Hay

đáng ngờ, cho dù là một cái biểu cảm cũng không có.

“Tôi không cần tìm người theo dõi cô, tôi cũng

biết cô đang ở trong một quán bar. Hỏi nhân viên là

có thể biết vị trí của cô.” Tư Hải Minh mặt không

thay đổi nói.

Lý do anh tìm không một chút sơ hở.

‘Đào Anh Thy cũng không cần tiếp tục nghỉ ngờ.

“Nếu như anh không tin tôi, tôi nhận thua” Cô

nói, nhìn về bên ngoài cửa sổ, làm ra vẻ không muốn nói.

Tư Hải Minh hỏi: “Cổ còn đau không?”

‘Đào Anh Thy sờ lên cô, nhẹ nhàng âm ừ, vô.

cùng đáng thương nói: ‘Có chút.

Tư Hải Minh kéo tay cô ra, nâng căm cô lên,

liền thấy được dấu tay hãn lên căn cổ trắng nõn.

“Nuốt một ngụm nước bọt”

Đào Anh Thy làm theo: “Đau…

Bị bóp nặng như vậy, chỉ cần Tư Hải Minh tới trễ

một bước, cô sẽ phải đánh lại

Cô phơi cổ ra, dường như đặt nơi yếu ớt nhất

bại lộ dưới răng nanh của dã thú, cả người đều

không có cảm giác an toàn.

“Anh Hải Minh, có thể… AI” Đào Anh Thy còn

chưa nói xong, liền nhỏ giọng kêu lên, cả người run rẩy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.