Một Thai Sáu Tiểu Bảo Bảo - Tổng Tài Daddy Bị Tra Tấn

Chương 152: Chương 152: Tôi không xứng đáng




Đào Anh Thy kìm nén sự hoảng sợ, nhìn Trương

‘Thiên Di bên cạnh. Trương Thiên Di cũng nhìn cô khiến

tìm Đào Anh Thy đập nhanh hơn.

Liệu Trương Thiên Di và Võ Ái Nhi có thông đồng

với nhau không? Nếu vậy thì cô xong đời rồi

‘Trương Thiên Di tận mắt chứng kiến những gì đã

xảy ra giữa cô và Tư Viễn Hằng trong phòng trà.

Nói không chừng còn để lại bằng chứng khác.

Làm sao bây giờ?

Đào Anh Thy sợ đến mức não cô như thiếu oxy.

“Trương Thiên Di, anh Hải Minh đến rồi, cô cứ nói

thẳng ra đi” Võ Ái Nhi nói, hoàn toàn chờ đợi được.

xem màn kịch vui.

Đào Anh Thy cúi đầu, hai ngón tay trắng nõn, mỏng

manh đặt trước mặt đan vào nhau, căng thẳng cực độ.

Cô nhắm mắt lại, chờ đợi cái kết khủng khiếp

giáng xuống.

“Không có chuyện gì” Trương Thiên Di nói

Đào Anh Thy trố mắt, không thể tin vào những gì

mình nghe thấy. Cô quay mặt lại nhìn Trương Thiên Di.

Cô ta khó chịu hỏi: “Nhìn cái gì vậy? Chưa từng

thấy qua người đẹp nào sao?”

Đào Anh Thy khéo léo biểu hiện lòng biết ơn của

mình đối với cô ta.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Trương Thiên Di sẽ giúp

đỡ mình vào thời khắc quan trọng,

Võ Ái Nhi lo lắng: “Trương Thiên Di, cô nói gì? Đó

không phải là những gì mà cô đã nói khi gọi cho tôi”

“Thực vậy, tôi thực lòng xin lỗi cô Ái Nhi. Là tôi đã

nghĩ sai tồi. Tôi nhìn một người nghệ sĩ nào đó không

quen ra thành cậu Viễn Hãng. Có thể là do tôi thức

khuya làm việc nên đã bị hoa mắt” Trương Thiên Di áy náy nói.

“Cô!” Sắc mặt Võ Ái Nhi tái nhợt vì tức giận: “Cô

còn nói rằng cô chụp được ảnh mà”

“Cũng bởi vì sau khi chụp ảnh, tôi phát hiện ra đó

không phải là anh Viên Hãng nên đã xóa tấm ảnh ấy đi

rồi” Trương Thiên Di nói.

Võ Ái Nhi nghiến răng nghiến lợi nhìn Trương Thiên

Di rồi nhìn Đào Anh Thy, người đang giả vờ là mình vô

tôi, sau đó thì chạy về phía Tư Hải Minh giải thích:

“Anh Hải Minh, không phải như vậy, là người phụ nữ

kia… Cô ta nói cô ta đã nhìn thấy Tư Viễn Hãng và Đào.

Anh Thy ôm nhau”

Sắc mặt Đào Anh Thy không thay đổi, cô nói: “Cô

Ái Nhi, nếu tôi không lên tiếng thì quả là không được.

Lần nào cô cũng đều nói rằng tôi và Viễn Hãng ôm

nhau. Cô muốn vu oan cho tôi thì cũng phải thay đối

cách đi chứ. Nếu không càng nói lại càng khiến người

khác khó lòng mà tin nổi”

Võ Ái Nhi không bao giờ nghĩ rằng Trương Thiên Di

sẽ phản mình. Thiên Di rõ ràng đã nói mình tận mắt

chứng kiến, hơn nữa còn bảo rằng sẽ đem bức ảnh

chụp được đó đến đây.

“Trương Thiên Di, cô dám gi trò với tôi như thế.

này không sợ bị mất việc à?” Võ Ái Nhi uy hiếp cô ta.

Trương Thiên Di thay đối sắc mặt: “Cô Ái Nhị, vậy

tôi không thế nói sai được hay sao? Tôi thực sự đã

nhìn nhầm người mà'”

‘Võ Ánh Nhi thấy uy hiếp cô ta cũng vô ích, nhất

thời không có cách nào, Tư Hải Minh bên cạnh với vẻ

mặt lạnh lùng, anh liếc mắt nhìn Đào Anh Thự rồi quay

người bỏ đi

“Anh Hải Minh…” Võ Ái Nhi vội vàng đuổi theo sau.

“Thần kinh căng thẳng của Đào Anh Thy được nói

lỏng: “Chị Thiên Di, tôi cảm ơn chị”

‘Trương Thiên Di cũng đã chịu sợ hãi không ít, ngồi

phịch xuống ghế: “Quả thực cô hãy nhớ lấy, lúc nãy tôi

đã vừa giúp cô”

“Đúng thế, tôi nhất định phải ghi nhớ trong lòng,

suốt đời khó quên. Chỉ là chị Thiên Di, sao chị lại giúp

ôi?” Đào Anh Thy không hiểu.

Bình thường Trương Thiên Di hay chèn ép cô, cho nên cô mới có cảm giác

răng mình chết chắc rồi.

Không phải là có khuynh hướng nghiêng về phía Võ

Ái Nhi hơn sao?

“Vậy thì tôi phải cảm ơn vì ly cà phê của cô. Ngẫm

nghĩ lại thì thấy cô cũng là một người có chí tiến thủ,

chăm chỉ, chịu khó làm việc và biết ứng biến với từng

hoàn cảnh. Cô chưa từng nghe nói qua sao? Tôi đã

từng sa thải sáu người trợ lý, Xem như cô cũng vừa

mắt tôi. Chỉ có điều bây giờ tôi có chút hối hận, bởi vì

cô mà có thế tôi không giữ được công việc nữa rồi

Đào Anh Thy vội vàng nói: ‘Đừng lo lắng, tôi tuyệt

đối sẽ không để chị bị mất việc”

Trương Thiên Di nhìn vào đôi mắt kiên định của cô,

hỏi một cách ngờ vực: “Tại sao không thể để cho anh

Hải Minh biết rõ mối quan hệ mờ ám giữa cô và cậu Viễn Hãng?

“Tư Viên Hãng và tôi không có mối quan hệ mờ ám nào cả…

Có quan hệ mờ ám hay không lẽ nào tôi không

nhìn ra. Oô mau nói xem nào, giữa hai người có mối quan hệ gì?”

“Như mọi người cũng đã biết, Tư Viễn Hãng và anh

Hải Minh đều là người nhà họ Tư. Với tư cách là một

người anh cả, anh Hải Minh chắc chân sẽ không chấp

nhận một người bình thường như tôi làm em dâu đâu,

đúng chứ?” Đào Anh Thy nói với vẻ mặt nghiêm túc.

“Tôi không xứng đáng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.