Một Vạn Câu Em Yêu Anh

Chương 25: Chương 25: Chương 24




Chưa từng thấy qua Phác Xán Liệt mắc cỡ làm cho Biện Bạch Hiền nhịn không được cười vài lần.

Thật không ngờ mặt Phác Xán Liệt càng lúc càng đỏ không bình thường…… quyến rũ. Biện Bạch Hiền nghĩ không thể cùng hắn cắt hết quan hệ, không khỏi “Xì” một tiếng cười.

Nhìn y nở nụ cười, Phác Xán Liệt không hiểu cho nên nhìn y. Kỳ quái hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Em cười cái gì?”

“Không có gì, không có gì.” Khoát tay, sao có thể nói cho hắn biết mình nghĩ gì chứ. “Đi thôi!”

“Đi bộ về?” Phác Xán Liệt mặt đều nhăn nhó, nói thật ra hắn đã lâu không đi bộ, hôm nay sợ là thời gian hắn đi lâu nhất từ trước giờ.

Liếc hắn một cái: “Anh không muốn đi? Nãy giờ cố gắng đi theo tốt lắm, em cũng không cầu anh.” Không biết xảy ra chuyện gì, hiện tại chỉ cần cùng kẻ kia nói chuyện đều rất bướng bỉnh, rõ ràng nói chuyện với người khác đều tốt lắm a!

“Không dám.” Hắn hiện tại còn trong thời gian thảo nghiệm, sao dám làm phản a!

Trời chiều, hai bóng người cứ như vậy dung hợp cùng nhau, giống như một đôi trời sinh.



“Minh Mị, cứu mạng a! Hiền muốn ta nói một vạn lần anh yêu em mới bằng lòng tha thứ cho ta.”

Minh Mị thật may mắn lúc này không phải giờ cơm nếu không khẳng định cơm cả đêm sẽ phun ra.

“Phác tổng, là ngươi thương y. Không phải ngươi yêu ta, sẽ gây hiểu lầm đó.” Hắn bẽ lưng Phác Xán Liệt , kỳ thật cái này soi trứng chim tìm xương, ai chẳng biết Phác Xán Liệt mang toàn bộ lời của Biện Bạch Hiền lập lại.

Chính là Phác Xán Liệt lựa chọn thời gian để gọi không đúng, thế như Minh Mị yêu thời gian mỗi ngày —- thời điểm kiếm tiền, gọi điện thoại đến quấy rầy hắn.

Hắn tự nhiên làm khó dễ hắn một chút.

“Ngươi thật phiền toái, mặc kệ nói nhiều như vậy. Ta chỉ hỏi người bây giờ thì sao?”

“Làm sao là sao?” Minh Mị bắt đầu suy nghĩ, ban đầu cùng Độ Khánh Thù có một sự tình không biết có thể hay không vì chuyện đột phát này làm thay đổi.

“Ngươi ồn ào quá, đừng trách ta không nể mặt ngươi là ông chủ, ta là người chứ không phải máy tính, dù máy tính cũng có lúc nghẹn mạng.” Dừng lại rồi tiếp tục. “Ta hỏi ngươi, ngươi đáp ứng y chưa.”

“……” Lặng yên, hơn nửa ngày mới mở miệng nói: “Đáp ứng rồi.”

“Vậy ngươi cùng ta còn nói cái rắm gì a?” Tự nhận là người khiêm tốn, Minh Mị ngay cả lời thô tục cũng nói. “Nếu đáp ứng rồi thì chiều theo ý của y làm đi.”

“Chính là…… chính là…… Minh Mị, là một vạn lần, ta nói đến năm nào tháng nào a?”

“Ta nói, Biện Bạch Hiền vì sao lại tạo vấn đề cho ngươi? Người bình thường sẽ không yêu cầu nhiều lần như vậy?” Đưa ra nghi vấn, Minh Mị nghĩ y thình lình muốn làm chuyện nhàm chán này, chắc chắn có lý do để đưa ra yêu cầu này.

“Cái kia……” Nghe tiếng ngón tay gõ nhịp vào điện thoại nửa ngày, Phác Xán Liệt mới nói ra nguyên nhân. “Lúc chia tay, Hiền nói cho ta biết y cấp cho mình một cái kỳ hạn, nếu nói một vạn câu em yêu anh ta vẫn không yêu y, liền cùng ta chia tay. Kết quả chính là……” Không cần phải nói tất cả hết người khác cũng hiểu.

“Chính là ngươi bị đá phải không?” Không móp méo sự thật, đoạn quan hệ cuối cùng cũng là do Biện Bạch Hiền đề nghị chia tay trước.

“Ha hả…… này còn là chuyện khó nói a!” Minh Mị cười, hắn là lần đầu nghe Phác Xán Liệt bị người ta đá.

“Không được cười, trước hết giúp ta nghĩ cách đi. Y muốn ta nói thật lòng nhưng ta bây giờ còn không biết mình đang làm sao nữa mà.”

“Lão đại, ngươi muốn cùng y kết hôn, ngươi còn không rõ ý trong lòng mình sao?” Thật là kẻ này không xong, người sáng suốt cơ bản đều nhìn ra được, Phác Xán Liệt để ý đến Biện Bạch Hiền như vậy mà còn không rõ, quả nhiên trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường. Ngươi ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc luôn bị u mê hay sao? Vẫn là nói tình yêu luôn mê hoặc lòng người.

“Ta…… chính là không thể không nghĩ đến y.” Bọn họ ở chung lâu như vậy mà.

“Ngươi không phải vội, ta hỏi ngươi vài vấn đề nếu hỏi xong ngươi vẫn không hiểu được lòng mình, ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi, ta cũng tài lực có mức.”

“Vậy được rồi! Ngươi hỏi đi.”

“Ngươi nghe cho kỹ, vấn đề thứ nhất: nếu bây giờ có rất nhiều nam nhân và Biện Bạch Hiền , cùng đứng trước mặt ngươi, ngươi chọn ai?”

Không cần suy nghĩ, bên kia đã trả lời: “Đương nhiên là Hiền.”

“Có thể hỏi vì sao không?”

“Bởi vì cuối cùng chỉ có y sẽ ở lại bên cạnh ta.”

“Tốt lắm, vấn đề thứ hai, nếu bây giờ có nam nhân theo đuổi Biện Bạch Hiền , ngươi sẽ làm sao?” Vấn đề này ít nhiều có thể tự nhìn ra tâm của mình chứ! Minh Mị nghĩ thầm.

“Đánh hắn, Hiền là của ta. A!” Không nghĩ mình sẽ nói như vậy, Phác Xán Liệt bên kia điện thoại che miệng mình lại.

“Ngươi thấy ta có cần hỏi nữa không?” Thật là kẻ ngốc trong tình yêu mà, chuyện đơn giản như vậy cũng lãng phí thời gian của hắn?

“Không…… không cần…… ta hảo nghĩ lại.”

“Còn muốn cái gì a! Ngươi cúp máy rồi ta cùng Độ Khánh Thù hàn huyên rất lâu. Nếu muốn Biện Bạch Hiền tha thứ ngươi, trừ bỏ cái điều kiện kia, sẽ lấy nhu thắng cương. Y ăn mềm không ăn cứng, biết không?”

“Ta biết, ta biết.” Kỳ thật Phác Xán Liệt vẫn có điều thắc mắc.

“Biết thì tốt, ta đang cùng Độ Khánh Thù thương lượng tốt lắm, sẽ dùng danh nghĩ công việc đem y đưa đến nhà ngươi, đến lúc đó ngươi tự do phát huy.”

Quân sư của hắn đạt trình độ nào đó! Trên cơ bản đều làm tốt lắm chỉ cần kẻ kia không quá ngu nhất định có thể ôm mỹ nam về nhà.

“Cám ơn ngươi, Minh Mị.”

“Không cần cảm ơn, không cần. Nhớ rõ ngày mai đưa ta phí tư vấn nga! Hôm nay giúp ngươi như vậy, lấy con số chẵn một ngàn tệ, chắc gia.”

“Ách……”

Minh Mị cúp máy, Phác Xán Liệt nhìn trần nhà ngẩn người.

Mang Biện Bạch Hiền về nhà, ngươi kia sẽ không lưu tình chút nào đánh hắn ra ngoài.

Gọi điện thoại hướng Minh Mị cầu cứu, chính là được cái đáp án ngay cả bản thân đều thấy giật mình.

Nguyên lai, mình để ý Biện Bạch Hiền như vậy, đáp áp sống động vẫn bị hắn áp dưới đáy lòng lâu nay. Có thể giải thích đơn giản chuyện nam nhân năm đó thương tổn mình.

Xúc động gọi cho người kia, tiếng vang đổ vài lần, Biện Bạch Hiền tiếng có chút trầm thấp bắt máy.

“Chuyện gì?”

“Anh yêu em.” Ba chữ đơn giản, nếu người khác nói ý nghĩ sẽ khác.

“Anh là nói thật lòng? Anh xác định tâm ý của mình?” Có lẽ đối với y từng có nhiều thất vọng, người bên kia điện thoại hình như cũng không tin tưởng yêu ngữ của hắn.

“Nếu anh nói là thật, em có tin không?” Hỏi lại y.

“Em tin, bởi vì em cũng yêu anh.”

Nói lời trong lòng của hai người ra ngược lại đều lâm vào yên lặng.

Không biết làm sao cúp máy, trong đầu Phác Xán Liệt trống rỗng đột nhiên phát hiện một vấn đề.

Mồ hôi lạnh chảy dài, Phác Xán Liệt nhảy dựng chạy hướng vào toilet ôm ấp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.