Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi

Chương 18: Chương 18: Chap 17: Đừng sợ lớn lên, dù sao lớn lên cũng có hiểu chuyện đâu.




     Hai mươi tuổi, năm thứ tư đại học, tôi bước vào kỳ Gap Year, làm tình nguyện Viên tại Nhà khách Thanh niên Quốc tế Cổ Lãng Tự.

     Vừa đặt chân lên đảo lần đầu tiên, tôi đã bị lôi tới phòng hoà nhạc để nghe một bản hoà tấu piano và cello.

     Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mr. Bu, một thân Âu phục đen bóng ngồi bên chiếc dương cầm màu trắng, đu đưa theo giai điệu, ngón tay lướt như bay trên những phím đàn.

    Giai điệu ca khúc Rolling in the Deep của Adele như đi vào lòng người, cũng rất hợp với tâm trạng của tôi lúc đó.

     Hoạt động tình nguyện ở Cổ Lãng Tự thường chia theo từng đoàn. Trong đoàn chúng tôi năm đó, ngôi sao toả sáng khiến các cô gái say như điếu đổ chính là Mr. Bu, bởi vì anh luôn tỏ ra lạnh lùng, từ chối biết bao cô gái, thế mà lúc ấy tôi không biết.

     Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đó là lần mà tôi đã lấy hết dũng khí của cả cuộc đời. Mặc dù sau đó đó tôi bị cô em họ chê cười là “ háo sắc” tóm lại, sau kho buổi hoà tấu kết thúc, tôi đã chủ động bắt chuyện với anh, “ Hi!  Kết bạn được không? “.

     Anh nhìn tôi bằng nữa con mắt, “ không cần thiết“.

     Rất nhiều năm sau, tôi hỏi anh về ấn tượng ban đầu ấy.

     Mr. Bu áy náy nói, “ Không có ấn tượng, thực ra khi đó anh đang rung động với cô gái chơi cello? “

    “ Bởi vì cô ấy rất xinh đẹp? “.

    “ Đúng vậy, chỉ đơn giản là bởi ngoại hình của cô ấy. Qua nông cạn phải không? “.

    Tôi không biết nói gì hơn, một lúc sau mới mở miệng “ Thực ra ngay cả nằm mơ em cũng muốn mơ thấy có người thích em đơn giản chỉ bởi ngoại hình của em! “.

    

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.