Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Chương 12: Chương 12: Thăm dò lẫn nhau




Ánh mắt sáng rực rỡ lướt qua bên gò má cô, rõ ràng chỉ hời hợt thoáng qua, nhưng từng chút tâm tư của bản thân dường như đều bị anh dễ dàng nhìn thấu.

Nhằm mục đích đẩy mạnh album đầu tay trong năm nay, buổi họp báo đã được diễn ra đầy ấn tượng. Địa điểm được tổ chức tại sảnh giữa lầu một trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố. Hôm đó, hàng chục công ty thuộc giới truyền thông đều được mời đến tham dự. Các vị cấp trên của công ty cũng đích thân ra mặt, nhằm ủng hộ tinh thần tạo thêm vị thế cho Thư Quân. Với khí thế như vậy rất dễ dàng khiến Thư Quân nổi trội trong số đông người mới vào ngành trong những năm gần đây. Thái độ của công ty rất rõ ràng, một kiểu nâng đỡ, tâng bốc khiến ai cũng ngưỡng mộ.

Bởi lẽ mối quan hệ giữa công ty và giới truyền thông xưa nay luôn tốt đẹp, thêm vào đó là sức ảnh hưởng và những đánh giá tuyệt vời về đĩa đơn trước đây của Thư Quân. Trường quay phỏng vấn náo nhiệt, thân thiện. Theo kịch bản đã được chuẩn bị từ trước, Thư Quân trả lời từng câu hỏi của ký giả, khiêm tốn, điềm tĩnh, nụ cười luôn tươi tắn trên gương mặt, cuối chương trình còn mời giới báo chí tham gia buổi tiệc rượu đơn giản của công ty.

Ngày trọng đại đó đã diễn ra vô cùng thuận lợi. Khi chương trình kết thúc, Tiểu Kiều giơ ngón tay cái lên trong phòng hóa trang, không ngớt lời tán dương: "Chị Thư, chị cừ thật!".

Thư Quân hơi lơ đãng, hồi sau đột nhiên hỏi: "Tiểu Kiều, khi nãy em có mặt suốt tại sân khấu à?".

"Đâu có, lúc chị trả lời phỏng vấn chị Nicole có việc sai em đi, nên em không có mặt ở đó." Tiểu Kiều nhìn cô rất lạ, lại hỏi: "Sao thế, chị Thư?".

"Không có gì." Thư Quân đứng dậy, bước vào phòng thay đồ với vô vàn tâm sự.

Vừa rồi câu hỏi của một ký giả, là cô nghe nhầm ư?

Chắc là không đâu. Tuy tình hình lúc đó có hơi lộn xộn, vô vàn ánh đèn lóe sáng cứ lách tách nhằm vào cô chớp lóe liên tục, vả lại nhiều câu hỏi khiến cô chẳng kịp trở tay, nhưng cô chắc chắn là mình không nghe nhầm.

Lẫn trong sự hỗn loạn ấy, có người chợt hỏi: "Cô Thư Quân, nhạc sĩ XX ca ngợi giọng ca của cô rất đặc biệt, tố chất thanh giọng hoàn toàn hòa hợp với phong cách nhạc sĩ huy chương vàng quá cố Sở Thư Thiên. Về điểm này, cô cảm thấy thế nào? Chưa từng hợp tác với ông ta, cô có cảm thấy tiếc không...?".

Anh trai lấy tên nghệ danh là Sở Thư Thiên từng một thời nổi danh trong làng giải trí, lúc anh còn nổi tiếng tựa mặt trời giữa ban ngày đã có vô số ca sĩ lấy làm vinh dự được trình bày ca khúc của anh.

Câu hỏi này công ty không giúp cô chuẩn bị trước, vừa nghe xong, Thư Quân không khỏi sững người.

May mà lúc đó, trong tay cầm bảy, tám chiếc micro, bên cạnh còn có một nhóm ký giả chen lấn, câu hỏi của người đó vẫn chưa hỏi xong thì đã có người khác chen lời vào, vô tình giúp cô giải vây.

Vì thế mà cô vờ như không nghe thấy, cười thật tươi rồi quay đầu sang hướng khác.

Thật ra cô đã sớm có sự chuẩn bị, đã dấn thân vào giới này thì chẳng tránh khỏi liên quan đến thời kỳ đau khổ cô không muốn nhớ đến trước đây. Cái chết của Thư Thiên là một sự đả kích trầm trọng với cô, thậm chí hồi tưởng lại cô cũng cảm thấy đáng sợ. Vậy mà ở đây chẳng ai để tâm đến cảm nhận của cô. Dẫu cho chẳng ai biết họ là anh em thì cũng chẳng ngần ngại trước mặt cô nhắc đến Thư Thiên.

Dẫu cho anh từng rất nổi danh, huy chương vàng của những huy chương vàng, là cây hái ra tiền của những công ty cạnh tranh. Còn anh trước đây vẫn thường để cô hát thử những ca khúc của mình. Thi thoảng vài lần còn liếc nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, dường như nhìn một người xa lạ.

Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó Thư Thiên phát hiện ra tố chất của cô và bản thân anh hòa hợp nhau. Thế nhưng, giới giải trí vất vả là thế, anh coi cô em gái bé bỏng duy nhất là báu vật trong tay, sao nỡ lòng để cô dấn thân vào vũng bùn này chứ?

Nhưng anh đã qua đời rồi, vả lại chính tận mắt cô trông thấy.

Tình cảnh đáng sợ như thế, hàng đêm đã từng giằng xéo, giày vò thần kinh cô.

Từ giây phút đó trở đi, dù rằng cô từng là công chúa cũng chẳng còn sự chở che bênh vực, nhanh chóng trưởng thành. Cô từng biết bao lần ngồi bên giường ôm lấy bờ vai run rẩy của mình, khi ngủ cũng chẳng dám tắt đèn, chỉ cần nhắm mắt lại là thấy ác mộng. Khi trải qua những việc này, bên cạnh cô chẳng hề có người thân nào. Mạc Mạc cùng Quách Lâm đi thực tập ngoại tỉnh, Bùi Thành Vân đã sớm rời khỏi cuộc sống của cô, bặt vô âm tín. Kỳ thực cô vẫn còn nhớ anh, nhưng vẫn ráng gắng gượng kiềm chế bản thân, bướng bỉnh vứt bỏ tất thảy những gì liên quan đến anh ra khỏi thế giới của mình.

Lúc đó cô chẳng thể dựa dẫm vào ai cả, ngay cả tiền sinh sống cũng là cả vấn đề. Tiền gửi tiết kiệm Thư Thiên để lại cô đã rút ra dùng một phần trong trường hợp cấp bách. Tiếp đó cô bắt đầu rải sơ yếu lý lịch khắp nơi. Cô chọn ra rất nhiều doanh nghiệp và công ty, hồ sơ xin việc rải như giăng lưới. Nhưng hồi âm lại hoàn toàn tỷ lệ nghịch. Sau đó thì cô gặp lại Châu Tử Hoành.

Rời khỏi Lệ Giang, Châu Tử Hoành như biến thành người khác. Trong giới thương trường, thân phận và địa vị hô mưa gọi gió của anh chợt xuất hiện ngay trước mắt cô. Tinh thần sôi nổi, tâm điểm chú ý của mọi người khiến cô gần như hoài nghi chuyến đi Lệ Giang lần đó chỉ là giấc mộng.

Còn cô vẫn là một sinh viên mới tốt nghiệp bước vào đời, vừa tìm thấy một công việc chính thức trong đời, lại là trợ lý giám đốc kinh doanh vốn chẳng liên quan gì đến chuyên ngành đã học. Gọi là trợ lý nghe hay là vậy nhưng thật ra chỉ là xã giao tiếp khách mà thôi. Tối đó cô bị khách hàng trút cho say mèm, cả vị giám đốc cũng say túy lúy đến mức bất tỉnh nhân sự. Sau khi tan tiệc, cô loạng choạng bước ra khỏi sảnh bao, kết quả là đụng ngay vào người anh ngoài hành lang.

Cô gần như rơi vào vòng tay của anh, ngửi thấy mùi hương đặc trưng trên thân thể anh. Đó là mùi hương hòa quyện giữa thuốc lá và nước hoa, mang chút hơi lạnh thấu xương, dường như là một loại thực vật thần bí sinh trưởng vào mùa đông.

Cô hít sâu một hơi, ngước đôi mắt mơ màng chưa kịp trông thấy dáng hình đối phương thì đã chẳng kiểm soát được bản thân nôn thốc ra.

Cô nôn hết cả lên người anh, dạ dày bỗng dưng sôi cuồn cuộn, trong cơn choáng váng cô nghe thấy rất nhiều tiếng động, dường như có người vội vã bước đến nói gì đó, tiếp đó nghe thấy giọng nói lạnh lùng kinh hoàng từ trên đỉnh đầu vọng sang: "Không có gì".

Có người đưa cho cô chiếc khăn mùi soa ấm, cô đưa khăn lên miệng hít một hơi, lúc này mới sực nhớ ra nói lời xin lỗi.

"Không sao cả." Vẫn là giọng điệu đó thốt ra từ làn môi mỏng của đối phương, điềm tĩnh đến mức thiếu cả xúc cảm nhưng lại đầy nam tính. "Có cần giúp gì không?" Anh hỏi.

Cô hơi mơ màng, không xác định được có phải anh đang hỏi mình. Hồi sau mới ý thức được, cô gật đầu bừa, nói: "Em muốn về nhà!".

Quả nhiên cô được đưa ngay lên xe. Băng ghế sau xe thoải mái ấm áp, trong xe còn có hương thơm nữa, tốt hơn biết bao nhiêu lần chiếc xe của giám đốc. Dư âm rượu vang thật đáng sợ, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chẳng biết trời đất gì nữa. Mãi đến khi xe dừng mới bị đập dậy, cô miễn cưỡng đến cả mắt cũng chẳng buồn mở, mượn hơi men buông thả bản thân mình.

Đã lâu rồi cô không có bộ dạng thế này. Từ sau cái chết của anh trai, người duy nhất cô có thể làm nũng đã chẳng còn nữa rồi.

Tối hôm đó, đầu óc cô rối bời tựa như chất keo dính, cô chẳng rõ đối phương đã đưa cô đi đâu qua đêm. Cô vốn không để tâm đến, chỉ nắm chặt lấy tay áo của anh, má cô áp sát trước lồng ngực, bỗng dưng có cảm giác xúc động muốn khóc.

Nhưng cô không biết rằng bản thân mình thật sự rơi lệ. Một ngày sau đó rất lâu, Châu Tử Hoành vô tình hỏi: "Lúc đó em khóc à?".

Cô ngẩn người, tìm lời giải thích qua loa khỏa lấp cho qua chuyện.

Cô không muốn nói, thật ra chỉ vì sự cô độc đè nén quá lâu cùng sự xuất hiện vừa đúng lúc của anh, dưới tác dụng mạnh của men rượu khiến cô đột nhiên cảm thấy mình có một chỗ dựa.

Đó là ảo giác.

Nhưng lúc đó cô thà rằng chìm đắm trong thứ ảo giác ấy, cũng mong rằng mãi mãi không phải tỉnh dậy.

Qua đêm trong khách sạn cao cấp khiến cô từ một cô gái đã trở thành phụ nữ. Ánh nắng mặt trời buổi ban mai ngày hôm sau chiếu xuống mép giường, cuối cùng cô cũng tỉnh giấc, mở mắt trông thấy người đàn ông nằm bên cạnh.

Ban đầu là kinh ngạc, sau đó thì từ từ bình tĩnh lại và rồi cuối cùng dường như cô nhoẻn nụ cười khó hiểu.

Trùng hợp đến thế...

Hóa ra là anh.

Cơ thể có hơi khó chịu nhưng cô không thấy đau khổ ân hận gì cả. Đêm qua, tuy là cảm giác về đôi môi anh lướt trên làn da của mình cô đã chẳng còn nhớ rõ nữa, nhưng cô lại nhớ rất rõ bản thân mình đã yên tâm ngủ thiếp đi thế nào trong vòng tay của anh.

Đó là người đàn ông cô gặp tại Lê Giang xa xăm, mãi tận bây giờ vẫn là người đàn ông xa lạ. Vậy mà chính vào lúc cô liên tục mất ngủ một thời gian dài, ngủ cùng anh lần đầu tiên khiến cô chẳng còn cảm thấy sợ bóng tối nữa.

Cô suy nghĩ, có lẽ đây chính là ý trời đã định. Trước đây một mình cô chống chọi với những tháng ngày cơ cực, đặc biệt là sau khi nếm trải những mật ngọt, cô hoàn toàn sợ hãi lại bị đánh bật trở lại tình trạng ban đầu. Còn anh, có thể khiến cô rốt cuộc cũng có một đêm ngon giấc.

Vì thế mà cô không muốn rời đi.

Vì thế mà cô nghĩ, có lẽ cứ tiếp tục thế này lại hay.

Bạch Hân Vy bước ra khỏi phòng bệnh thì đã chạng vạng tối, cô có một buổi tiệc rất quan trọng, không thể không đi ngay đến nhà hàng.

Trước khi đi, cô ngoái đầu lại nhìn về phía giường bệnh, thấp giọng: "Mấy ngày nay anh muốn ăn gì, em kêu giúp việc mang đến cho anh?".

"Không cần đâu." Đáp án nằm trong ý nghĩ của cô.

Cô nói: "Em ở lại đây hai tiếng đồng hồ, sao anh không hỏi xem vì sao em biết?".

"Việc em muốn biết, muốn giấu cũng chẳng được."

Cô ngẩn người, chợt mỉm cười, trong con mắt xinh đẹp hạnh nhân ấy dường như điểm một lớp ánh sáng. "Bùi Thành Vân, nói cho cùng thì vẫn là anh hiểu em." Cô lùi về sau hai bước, lặng lẽ chăm chú nhìn người đang nằm trên giường, khóe môi khẽ vểnh lên: "Bạn trai hiện giờ của em không sánh bằng anh, anh ta chẳng đoán được suy nghĩ tâm tư của em, có lúc quả thật chậm chạp đến phát bực".

"Em có bạn trai rồi à?" Bùi Thành Vân ngước mắt nhìn cô, giọng điệu vô cùng bình thản, gần như là tàn nhẫn.

Dù gì trước nay anh vẫn vậy, cô đã quen rồi. Cô sớm biết anh chẳng phải là người đàn ông tốt, anh đối xử với cô tàn nhẫn tựa như lưỡi dao vô hình, nhanh chóng không chút thương tiếc cứa vào tình cảm của cô.

Cô cười, nói: "Đúng thế, nhưng anh chẳng bận lòng chút nào, đúng không?". Ánh mắt chăm chăm nhìn anh, tựa như muốn trông thấy điều gì đó trên gương mặt anh. "Thậm chí anh còn cảm thấy may mắn, bởi lẽ rốt cuộc thì em cũng tìm được người khác."

Người đàn ông gương mặt trắng bệch ấy nhắm nghiền mắt lại, dường như hơi mỏi mệt, không trả lời cô.

Trên người anh vẫn còn nối những thiết bị theo dõi, những chiếc ống xanh xanh đỏ đỏ tuồn ra từ tấm chăn, đan chéo hỗn loạn vào nhau. Cô ngừng lại, chậm rãi di chuyển ánh nhìn, rồi thở dài: "Bỏ đi, mấy ngày nay anh phải kiểm tra, phải nghỉ ngơi nhiều, em không nên nói những lời này với anh!". Ngón tay thon dài mảnh khảnh khẽ lướt qua vầng trán ấy, cô nói hời hợt: "Em về trước đây, ngày mai rỗi sẽ lại đến".

Cô khẽ đóng cánh cửa lại rồi nhanh chóng sải bước đi ra thang máy xuống lầu.

Bước chân Bạch Hân Vy lướt đi rất nhanh, thật ra vì cô ghét bệnh viện, từ nhỏ đã có cảm giác bài xích mãnh liệt với nơi này. Vì thế mà bác tài xế của gia đình khi biết điểm đến của cô hôm nay ánh mắt không che giấu được sự kinh ngạc.

Đúng vậy. Cô đã phá lệ. Bình thường dẫu cho mình mắc bệnh, cô cũng chẳng dễ dàng vào đây, thế nhưng hôm nay vì một người đàn ông, lần đầu tiên cô chủ động tiến vào nơi đầy ắp mùi thuốc khử trùng này.

Khu nội trú và ngoại trú thông nhau, ngoài sảnh ngoại trú đông nghẹt người. Cô nín thở nhanh chóng sải bước về phía cổng ra vào, kết quả là tình cờ lướt qua vai một người đàn ông.

Cô dừng bước theo phản xạ, quay đầu gọi: "Châu tổng".

Người đàn ông dáng hình cao dong dỏng ấy quay người lại.

Chạng vạng tối ở trong phòng anh lại đeo kính đen, che đi đôi mắt hẹp thon dài.

Bạch Hân Vy do dự nói: "Anh...".

Châu Tử Hoành gật đầu: "Cô Bạch, trùng hợp thế!".

Vụ tai nạn xe Châu Tử Hoành che giấu rất kỹ chẳng để lộ chút thông tin nào ra ngoài. Vì thế mà Bạch Hân Vy chẳng hề hay biết anh tạm thời bị lòa. Tuy rằng vừa nãy trông thấy bộ dạng của anh hơi kỳ lạ, nhưng cảm giác kinh ngạc ấy cũng mau chóng tan thành mây khói theo biểu cảm thờ ơ của anh. Cô mỉm cười nói: "Vừa đi thăm một người bạn, giờ tôi phải đi rồi", dường như chẳng có ý thăm dò gì Châu Tử Hoành, chậm rãi nói lời tạm biệt rồi rời đi.

Xe chạy êm ả trên tuyến đường chính trong trung tâm thành phố, ánh đèn đường sáng lấp lánh, những ánh đèn neon của những trung tâm thương mại điểm xuyết những tia sáng lấp lánh rực rỡ giữa trời đêm, phảng phất sắc màu lung linh đan chéo xuyên suốt cả thành phố.

Lướt ngang qua cánh cổng một trung tâm mua sắm quy mô lớn, Bạch Hân Vy hời hợt liếc mắt nhìn, lấy làm lạ nói: "Hôm nay chỗ này sao mà náo nhiệt thế này?".

Trợ lý riêng ngồi cạnh cô, trả lời: "Hình như là tổ chức hoạt động. Tôi có một người bạn làm ký giả làng giải trí, hiện giờ cũng đang ở đó".

"Vậy à?" Bạch Hân Vy tiện miệng đáp một câu, sau đó di chuyển ánh nhìn.

Cô khẽ đóng cánh cửa lại rồi nhanh chóng sải bước đi ra thang máy xuống lầu.

Bước chân Bạch Hân Vy lướt đi rất nhanh, thật ra vì cô ghét bệnh viện, từ nhỏ đã có cảm giác bài xích mãnh liệt với nơi này. Vì thế mà bác tài xế của gia đình khi biết điểm đến của cô hôm nay ánh mắt không che giấu được sự kinh ngạc

Đúng vậy. Cô đã phá lệ. Bình thường dẫu cho mình mắc bệnh, cô cũng chẳng dễ dàng vào đây, thế nhưng hôm nay vì một người đàn ông, lần đầu tiên cô chủ động tiến vào nơi đầy ắp mùi thuốc khử trùng này.

Khu nội trú và ngoại trú thông nhau, ngoài sảnh ngoại trú đông nghẹt người. Cô nín thở nhanh chóng sải bước về phía cổng ra vào, kết quả là tình cờ lướt qua vai một người đàn ông.

Cô dừng bước theo tiềm thức, quay đầu gọi: "Châu Tổng".

Người đàn ông dáng hình cao dong dỏng ấy quay người lại.

Choạng vạng tối lại ở trong phòng anh lại đeo kính đen, che đi đôi mắt hẹp thon dài.

Bạch Hân Vy do dự nói: "Anh...".

Châu Tử Hoành gật đầu: "Cô Bạch, trùng hợp thế!".

Vụ tai nạn xe Châu Tử Hoành che giấu rất kỹ chẳng để lộ chút thông tin nào ra ngoài. Vì thế mà Bạch Hân Vy chẳng hề hay biết anh tạm thời bị lòa. Tuy rằng vừa nãy trông thấy bộ dạng của anh hơi kỳ lạ, nhưng cảm giác kinh ngạc ấy cũng mau chóng tan thành mây khói theo biểu cảm thờ ở của anh. Cô mỉm cười nói: "Vừa đi thăm một người bạn, giờ tôi phải đi rồi", dường như chẳng có ý thăm dò gì Châu Tử Hoành, chậm rãi nói lời tạm biệt rồi rời đi.

Xe chạy êm ả trên tuyến đường chính trong trung tâm thành phố, ánh đèn đường sáng lấp lánh,những ánh đèn neon của những trung tâm thương mại điểm xuyết những tia sáng lấp lánh rực rỡ giữa trời đêm, phảng phất sắc màu lung linh đan chéo xuyên suốt cả thành phố.

Lướt ngang qua cánh cổng một trung tâm mua sắm quy mô lớn, Bạch Hân Vy hời hợt liếc mắt nhìn, lấy làm lạ nói: "Hôm nay chỗ này sao mà náo nhiệt thế này?".

Trợ lý riêng ngồi cạnh cô, trả lời: "Hình như là tổ chức hoạt động. Tôi có một người bạn làm ký giả làng giải trí, hiện giờ cũng đang ở đó".

"Vậy à?" Bạch Hân Vy tiện miệng đáp một câu, sau đó di chuyển ánh nhìn.

Buổi họp báo ra mắt album đầu tay bước đầu diễn ra thuận lợi, tiếp đó hàng loạt những hoạt động của cả tuần đều được sắp xếp, đồng thời yên lặng chờ đợi phản hồi của thị trường.

Khi buổi họp báo kết thúc, Thư Quân về đến nhà thì đã khuya rồi.

Cô không về nhà mình, mà đi đến chỗ của Châu Tử Hoành. Mấy ngày nay cô cố ý giảm thiểu liên lạc với anh, đặt toàn bộ tâm trí vào công việc, vậy mà cũng bình yên trôi qua. Vì thế mà cô nghĩ, thế này cũng khá tốt rồi. Nói cho cùng thì, ai rời xa ai thì rồi cũng sẽ sống tốt cả thôi, chẳng phải thế ư?

Trước đây cô giữ một chùm chìa khóa khu biệt thự, mở cửa vào nhà mới phát hiện ra Châu Tử Hoành không ở nhà. Cô nhấc lấy điện thoại theo thói quen, cầm trong lòng bàn tay lật tới lật lui một hồi rồi vứt sang một bên. Chẳng rõ Châu Tử Hoành đi đâu nữa, nhưng cô cũng chẳng định hỏi. Cho dù mắt anh không nhìn thấy cô cũng không lo lắng anh sẽ có chuyện gì bất trắc.

Châu Tử Hoành chẳng bao giờ lo lắng không có người chăm sóc. Còn cô, cũng chẳng cần phải ngốc nghếch đến mức nhớ nhung anh!

Cô đi thẳng lên lầu hai tìm hai bộ đồ thể thao trước kia để lại đây.

Vài ngày trước đây có một thông báo, yêu cầu phải diện đồ thể thao, để có thể phối hợp với phong cách và chủ đề album mới. Thu dọn xong quần áo trong phòng ngủ, Thư Quân đứng phắt dậy quay đầu lại trông thấy chiếc giường king size. Châu Tử Hoành xưa nay vốn rất biết hưởng thụ, yêu cầu rất cao với nơi ăn chốn ở, đến cả quy cách nội thất phòng ngủ cũng chẳng phải ngoại lệ.

Cô hoài nghi bản thân thời gian gần đây cũng bị anh tập thành quen thói rồi. Trở về nhà của mình mới phát hiện ra, nơi ở của cô mãi mãi không thoải mái bằng chỗ của anh.

Bận rộn cả ngày trời, cô thật sự mệt đến chết. Trên giường chăn xếp chồng mềm mại như áng mây, ánh đèn trong phòng mờ ảo, với một người có bệnh ngủ li bì như cô thì đây quả là sự quyến rũ chết người.

Dù sao thì anh cũng vẫn chưa về, Thư Quân suy ngẫm cảm thấy hài lòng cắm đầu nằm xuống.

Thế nhưng vẫn chưa kịp lăn đi trở lại trên chiếc giường rộng lớn mềm mại thoải mái này thì đã có âm thanh vọng lại từ dưới lầu. Cô bỗng chốc bật dậy, cả tóc cũng chẳng kịp chỉnh sửa chỉ nhanh chóng sải bước ra ngoài.

Quả nhiên Châu Tử Hoành đã trở về, vả lại chỉ có một mình.

Đứng ở cầu thang, trông thấy anh cởi bỏ áo khoác ngoài và giầy, Thư Quân cảm thấy cảnh tượng trước mắt hơi là lạ. Cô ngẩn người trong vài giây đột nhiên phản ứng lại, không khỏi há hốc miệng kinh ngạc nói: "Mắt anh nhìn thấy rồi à?".

Châu Tử Hoành ngước mắt nhìn cô, cô đã mau chóng chạy từ trên lầu xuống. Dường như vẫn không tin, cô đưa tay ra theo thói quen, đung đưa tay trước mắt anh.

"Khờ quá!" Châu Tử Hoành chụp lấy bàn tay cô, vứt kính đen lên bàn trà, lúc này mới hỏi qua loa: "Trước khi đến sao không nói với anh".

"Lẽ nào việc gì cũng phải báo cáo với anh sao?" Mắt cô chớp chớp nhìn anh.

Thật sự tốt rồi, anh lại nhìn thấy, đôi mắt đó cuối cùng cũng đã tìm lại được sự tập trung. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đây mới chính là dáng vẻ cô quen thuộc, ánh mắt ấy lộ ra từ đôi mắt hẹp dài dưới bóng đèn chiếu rọi dường như sâu thẳm trong màn đêm u ám.

Cô mừng cho anh, nhưng chớp mắt liền cảm thấy cực kỳ khó chịu. "Mắt đã sáng lại rồi, sao anh chẳng nói với em? Hồi phục bao giờ thế? Khỏi hẳn rồi phải không?"

"Anh cứ ngỡ em không có hứng thú muốn biết." Cánh tay anh khẽ rụt lại, kéo cô lại gần trước mặt, không trả lời loạt câu hỏi đó, trong nụ cười mang chút gì đó châm biếm. "Mấy ngày gần đây bận rộn gì mà bặt vô âm tính thế?"

Thư Quân không khỏi trầm mặc.

Cô cố tình như vậy nên khó tránh khỏi hơi đuối lý. Thế nhưng cô nhanh chóng mạnh dạn nhìn thẳng anh, vô tội tố cáo: "Anh cũng chẳng chủ động liên lạc với em, dựa vào đâu lại tỏ ra bộ dạng thiệt thòi thế chứ?".

Châu Tử Hoành nhìn cô, vẻ mặt cười mà không cười, ngừng một lát mới khẽ nói: "Anh chưa bao giờ làm những việc như thế cả".

Việc gì cơ? Chủ động liện lạc với phụ nữ ư?

Cô vô cùng kiêu ngạo cũng thật sự bất cần.

Thế nhưng cô đột nhiên cảm thấy buồn cười, quan hệ và không khí giữa họ dường như đã trở về trạng thái trước đây.

Quả nhiên, không ngoài dự kiến của cô.

Cô lặng lẽ không nói gì nữa, giằng cổ tay ra khỏi bàn tay anh

"Vừa rồi em ở trên lầu làm gì vậy?" Châu Tử Hoành hỏi.

Túi quần áo còn vẫn để trong phòng ngủ, Thư Quân biểu cảm lạnh lùng, "Đến thu dọn hai bộ quần áo, đi ngay thôi". Nói xong liền xoay đầu quay người lại đi lên lầu .

Do yêu cầu của hoạt động quảng cáo, cô đổi kiểu tóc mới, đuôi tóc uốn cong chuyển động linh hoạt sinh động theo từng nhịp bước của bờ vai, tựa như ngọn lửa đen tuyền. Châu Tử Hoành ngắm nhìn phần gáy xinh đẹp từ phía sau, không khỏi nhếch khóe môi sau đó cũng sải bước theo sau.

Quần áo đã thu dọn xong Thư Quân xách túi định rời đi lạnh lùng nói với người đang đứng chặn ngay cửa: "Tránh ra nào".

"Sao lại lạnh lùng thế chứ?" Gương mặt điển trai khẽ nhíu lại, chẳng nhận ra là vui hay giận, chỉ cụp mắt nhìn cô.

Kỳ lạ, cũng chẳng rõ có phải vì đã quen với trước đây, hiện giờ mắt anh đột ngột sáng lại khiến Thư Quân cảm thấy có chút khó chịu. Cảm giác ánh mắt lấp lánh ấy lướt qua gò má cô, rõ ràng chỉ là mơ hồ thoáng qua, thế nhưng từng tâm tư suy nghĩ của bản thân dường như đều bị anh dễ dàng nhìn thấu.

"Lạnh lùng chỗ nào?" Cô mặt không biến sắc phủ nhận. "Em thấy anh nhạy cảm quá rồi." Cô đưa tay đẩy anh ra, "Em phải đi đây".

"Tối nay ngủ lại đây đi." Châu Tử Hoành nói.

Bước chân cô vẫn không dừng lại: "Thôi khỏi".

"Lý do?"

"Chẳng có lý do."

Lời vừa nói ra, Châu Tử Hoành liền kéo cô lại, cặp mắt hẹp dài khẽ nheo lại, lộ ra cảm giác không vui. "Cảm xúc của em rất có vấn đề. Nói đi, có chuyện gì vậy?"

Cô hết cách, quay đầu lại nhìn anh, điềm đạm nói: "Từ trước tớin ay em vẫn vậy".

"Thật?" Châu Tử Hoành tạm dừng, dường như đang dò xét cô, nói giọng điệu bán tín bán nghi, "Nhưng anh thích em trước đây hơn".

"Là như thế nào? Dịu dàng ân cần chăm sóc người khác ư?" Cô chớp mắt, khẽ phì cười, "Lúc đó là thời kỳ đặc biệt, đương nhiên cần phải có sự đối xử khác biệt rồi. Giờ thì tất cả đã trở lại bình thường, chẳng phải ư?".

"Thế nên, em lại bắt đầu toàn thân xù lông nhím lên, hơi chút là sẵn sàng "giương cung rút gươm" ra chứ gì?"

"Quen rồi." Cô mặt vẫn mỉm cười, giọng điệu vô tội: "Em ngỡ anh cũng quen rồi chứ!".

Châu Tử Hoành không đáp trả, chỉ như không tin được, đầu mày đang động đậy. Ánh mắt anh vô cùng điềm tĩnh, nhìn cô hồi lâu rồi buông tay cô ra, vừa xoay người đi xuống lầu vừa nói lạnh lùng: "Trong thư phòng còn mấy cuốn sách của em nữa đó, có muốn mang đi luôn không?".

Thư Quân vẫn đứng đó, giương mắt nhìn anh lẳng lặng bỏ đi trước, bước đi còn nhanh hơn cô nữa. Cô không khỏi sững sờ, hồi lâu mới phản ứng lại, trong lòng giận dỗi dường như lập tức xoay người đâm sầm vào thư phòng.

Cô ở lại đây một thời gian dài rồi, nhưng thật ra số lần cô vào thư phòng lại cực kỳ ít. Sách mà Châu Tử Hoành nhắc đến chính là cuốn tạp chí trước đây cô mượn đọc giết thời gian của Nicole. Cô còn nhớ có lần Châu Tử Hoành hỏi, bởi lẽ cô chỉ chăm chăm xem sách, bỏ mặc anh ở bên cạnh khá lâu, chuyện này dường như khiến anh không hài lòng.

"Là tạp chí thời trang bình thường." Lúc đó cô đã trả lời anh như thế.

Kết quả là bắt đầu giáo huấn cô: "Em có thể đừng nông cạn như thế không?".

"Thế nên?"

"Thế nên em nên tìm tạp chí kinh tế mà đọc."

"Em đọc cái đó có ích gì cơ chứ?" Cô không màng để tâm đến lời gặng hỏi ấy của anh, sau đó mới bừng tỉnh: "Thật ra anh muốn em đọc cho anh nghe chứ gì?".

Cũng chính từ lần đó, cô có thói quen đọc báo cho anh nghe mỗi ngày, tạm thời làm đôi mắt của anh.

Thế nhưng hiện giờ anh không cần nữa rồi.

Ra sức đạp mạnh những hình ảnh đã trở thành quá khứ, Thư Quân tức giận tìm được mấy cuốn tạp chí thời trang trên giá sách.

Không gian trong thư phòng vô cùng rộng rãi, ngoài chiếc bàn làm việc ra, hai bên tường đều là những kệ sách. Cô vốn cảm thấy khoa trương quá, bởi lẽ nơi đây chí ít có đến hơn trăm cuốn sách nhưng sắp xếp chẳng ngăn nắp, hiển nhiên chẳng phải chỉ đơn thuần là để bày trí.

Rút cuốn tạp chí ra, Thứ Quân nhất thời sơ ý rút luôn cả cuốn sách khác ngay bên cạnh. Tay kia còn đang cầm túi quần áo nên không kịp trở tay chỉ nghe thấy tiếng bộp, quyển sách dày cộm rơi xuống đất, bìa sách bị lật tung ra.

Thư Quân khom người xuống nhặt, lúc này mới nhìn rõ đó là cuốn Kinh Phật. Bìa sách hơi ố vàng, dường như đã cũ rồi. Cô không khỏi thấy tò mò, bởi lẽ chẳng hề biết Châu Tử Hoành tin Phật giáo. Cô cứ ngỡ anh là người theo chủ nghĩa vô thần chuẩn mực.

Thoáng chốc cô thấy hưng phấn, lưng tựa vào kệ sách tùy tiện lật hai trang, nhanh chóng xác định đây thật sự không phải vật phẩm của Châu Tử Hoành. Trên sách có ghi chú bằng chiếc bút mực nước xanh, có vài chỗ viết chi chít chữ dường như tràn đầy cảm xúc nhưng nét chữ thì vô cùng thanh tú thẳng thắn, từng đường nét đều cẩn thận, vừa nhìn đã biết ngay nét chữ của con gái.

Đây là cuốn sách của ai? Tại sao lại bày trên kệ sách của Châu Tử Hoành? Vả lại, tuy là hơi cũ nhưng bìa và gáy sách đều được giữ gìn rất cẩn thận chẳng có chút nếp gấp nào.

Thư Quân không khỏi vừa suy đoán vừa ngắm nhìn chăm chú nhận ra nội dung của những chữ nhỏ xíu, kết quả là bức ảnh vô tình rơi ra từ cuốn sách...

Châu Tử Hoành đang ở phòng khách lầu một gọi điện thoại cho trợ lý Phí Uy, dặn dò anh ta một số sự việc quan trọng, gồm lịch sắp xếp cuộc họp toàn nhân viên. Ngắt điện thoại, anh hướng mặt về cửa sổ sát đất một hồi cuối cùng nghe thấy âm thanh bước xuống lầu của Thư Quân.

Anh không quay đầu lại, chỉ trông thấy bóng dáng phản chiếu từ cửa kính đi từng bước từng bước chậm rãi. Cuối cùng dừng lại giữa chừng.

Anh chẳng rõ cô định làm gì nữa.

Bên ngoài cửa sổ bóng tối bao trùm, ánh đèn thấp phía lùm hoa chiếu ra những tia sáng màu cam. Mùa xuân ấm áp đã đến, ánh đèn quấn quanh những loại côn trùng không rõ tên, vài loại sâu bọ nho nhỏ thôi thúc bản năng trời sinh hướng về phía luồng sáng, lưu luyến bên ngọn đèn ấm áp không muốn rời đi.

"Tiểu Mạn là ai vậy?" Một lúc sau, giọng Thư Quân vang lên.

Ánh mắt Châu Tử Hoành dường như vô tình khẽ động đậy liền xoay người lại, ra vẻ thờ ơ nhìn cô.

"Thật xin lỗi, em không cố ý xem trộm đồ của anh." Cô dựa vào, tay vịn lan can, ngón tay cầm bức ảnh đung đưa, "Không cẩn thận trông thấy thôi".

Trong bức ảnh là một thiếu nữ dáng vẻ chừng mười bảy, mười tám tuổi, đang ở đúng độ tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống. Cô đứng giữa một rừng hoa vàng óng, ánh mặt trời phác họa dáng hình cô phảng phất tựa như một loài tinh linh đẹp tuyệt trần vừa tinh tế vừa nhanh nhẹn, khóe môi nhếch lên hình vòng cung xinh đẹp. Dù rằng chỉ là bức ảnh nhưng dường như có thể trông thấy sóng mắt đang chuyển động, long lanh lấp lánh. Cánh rừng hoa vô tận như đang trải dài trong biếc xanh.

Phong cảnh bức tranh đó gợi lại ký ức xa xăm trong lòng Thư Quân. Thật ra muốn hồi tưởng lại cũng chẳng khó gì, bởi lẽ hoa cải dầu nhiều và đẹp như vậy, một rừng hoa nở rộ rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời, cô chỉ trông thấy một lần duy nhất.

Ở Lệ Giang.

Đằng sau bức ảnh viết đơn giản ngắn gọn: Tiểu Mạn, mùa xuân năm 2004. Bút tích thẳng thắn mạnh mẽ, Thư Quân chẳng hề thấy xa lạ gì, đây chính là nét chữ của Châu Tử Hoành.

"Em muốn biết điều gì nào?" Người đàn ông cao lớn lưng tựa vào cửa kính sát đất, ánh mắt lọt vào trong tấm hình, gương mặt như chẳng có chút biểu cảm gì, chỉ khẽ nhíu nhíu mày.

"Cô ấy là ai?"

"Điều này rất quan trọng sao?"

"Em muốn biết." Thư Quân mỉm cười, nhướng mày, thờ ơ nói: "Em đoán là tình cảm hai người nhất định phải rất tốt đẹp, chí ít là đã từng tốt đẹp, đúng không?".

Châu Tử Hoành chẳng trả lời cô, ánh mắt lẳng lặng chùng xuống, khóe môi hình vòng cung thể hiện rõ anh không được vui, nhưnng cô vốn dĩ chẳng để tâm, tiếp tục nói: "Nếu như tình cảm không tốt đẹp, thì làm sao anh lại vẫn cất giữ bức ảnh của cô ấy đến tận hôm nay chứ?". Cô không khỏi liếc nhìn ngày tháng trên bức ảnh. Năm 2004... Thật là lâu vậy rồi. Vì sao cô không nhận ra Châu Tử Hoành là người đàn ông chung tình cơ chứ?

Vậy mà, thật ra còn có một việc khác nữa, đó mới là điều mà cô đang để tâm.

Tối đó, anh uống say ngủ trên sofa, kéo lấy cô, miệng lại gọi một cái tên khác.

Tiểu Mạn.

Thật ra trí nhớ của cô vốn chẳng phải tốt lắm, nhưng kỳ lạ thay, cái tên này cô lại nhớ rất lâu. Thậm chí khi cô lần đầu nghe thấy cái tên này thì dường như nhớ ngay đến tình hình hôm đó.

Cô thừa nhận cô có hơi lo lắng, dù rằng đã lâu vậy rồi nhưng nhớ lại trong lòng vẫn chẳng thấy thoải mái. Vì thế mà cô cũng chẳng muốn để anh thấy dễ chịu.

"Tiểu Mạn, hiện giờ cô ta đang ở đâu?"

"Chẳng còn nữa rồi." Châu Tử Hoành cuối cùng mở miệng nói, lần đầu tiên lộ ra biểu cảm thế này với cô, nhưng giọng điệu thì điềm tĩnh đáng sợ, dặn dò cô: "Đặt bức ảnh về chỗ cũ đi".

... Chết rồi ư?! Câu trả lời hoàn toàn trái ngược với mong đợi của Thư Quân. Cô không khỏi nhìn anh, khó khăn lắm mới nhanh nhẹn gật đầu, nói : "Được thôi". Xoay người, đi vài bước rồi đột ngột dừng lại, từ trên cao nhìn xuống gương mặt không chút biểu cảm ấy, hỏi bằng giọng điệu bình thản: "Nhưng cô ta vẫn sống trong lòng anh, đúng không?".

Ra khỏi biệt thự, Thư Quân mới bắt đầu coi thường bản thân mình

Rốt cuộc là thế nào đây chứ, sao lại chấp nhặt với người đã khuất cơ chứ? Thật ra cô chẳng hề sợ Châu Tử Hoành nổi giận, đã bao năm nay, giữa họ vẫn luôn như vậy. Thế nhưng, Tiểu Mạn đã chẳng còn tồn tại trên cõi đời này nữa nhưng cô lại vì chuyện mình không vui mà lấy Tiểu Mạn ra châm chích Châu Tử Hoành, cô muốn những nỗi niềm không vui mà anh mang lại cho cô anh phải trả lại gấp đôi. Thật là biến thái mà! Thư Quân suy nghĩ cô đã trở nên như vậy từ lúc nào chứ?

Khu dân cư về đêm vô cùng tĩnh lặng vì thế mà Thư Quân đang bước đi thì chợt nghe thấy tiếng động gần như giật thót cả mình.

Cô cứ ngỡ mình gặp phải ma, ấn tay trên lồng ngực quay đầu sang trông thấy cửa sổ nhà bên cạnh mở ra, người ló đầu ra cửa sổ mỉm cười rạng rỡ nói với cô: "Em đến rồi à?".

Hóa ra là chị Tương chị túm mái tóc đen nhánh lên, trang điểm nhẹ nhàng như mọi khi. Thư Quân vẫn chưa hiểu, chị lại tiếp lời: "Cổng lớn ở bên này nè, em đi vòng sang bồn hoa trước mặt ấy".

Lời nói của chị ấy kỳ lạ không đầu không đuôi, thần sắc Thư Quân lộ vẻ do dự nhưng chị Tương dường như phát hiện ra rất nhanh, ngẩn người nói: "Đã hẹn là hôm nay sang nhà chị dùng cơm mà, chẳng lẽ em quên à?... Ơ, còn anh Châu đâu? Đã nói rõ là sẽ cùng đến luôn mà!". Chị nhìn đông nhìn tây chẳng thấy bóng dáng Châu Tử Hoành đâu cả, lúc này mới khẽ thở dài: "Xem ra đúng là em đã quên rồi".

Qua sự nhắc nhở của chị ấy, Thư Quân nhớ ngay đến cuộc hẹn lần trước. Cô hơi áy náy, công việc bận như thế lại có chút chuyện không vui cùng Châu Tử Hoành, vì thế mà đã sớm vứt bỏ chuyện này xa tận chín tầng mây rồi.

"Em xin lỗi." Cô nói.

Chị Tương dường như không để tâm chút nào, vẫn mỉm cười nói: "Bỏ đi. Nhưng mà giờ nếu em không có việc gì, có thể vào nhà ngồi với chị chút không? Làm cả một bàn thức ăn, mình chị ăn không hết".

Đối mặt với lời mời lần nữa, Thư Quân vốn không có lý do để khước từ.

Bước vào nhà, trông thấy món ăn phong phú đa dạng, xem chừng là đã chuẩn bị vô cùng công phu, có điều kết hợp với căn nhà trống vắng lạnh tanh này càng thấy rõ sự đơn độc đến đáng thương của chủ nhà.

Thư Quân trong lòng đau xót, không khỏi mỉm cười ca ngợi: "Chỉ nhìn thôi đã thấy ngon rồi. Chị thật giỏi quá, cừ hơn em nhiều rồi!".

"Chị vốn còn biết làm nhiều việc nữa cơ. Hai năm nay đã không đụng tay vào, tài nấu ăn chỉ còn sót lại bấy nhiêu thôi. Giết thời gian thôi ấy mà."

Chị Tương kéo ghế đon đả mời Thư Quân ngồi: "Bất luận là em ăn cơm tối hay chưa thì cũng nếm thử tài nghệ của chị nhé".

Thật ra vừa nãy lời qua tiếng lại cùng Châu Tử Hoành khá lâu, Thư Quân cũng cảm thấy đói rồi. "Vậy thì em không khách sáo nữa." Cô cười nói.

"Cứ coi như ở nhà mình nhé!" Chị Tương ngồi xuống ngay cạnh Thư Quân.

Cuối cùng Thư Quân ăn một bát cơm, chị Tương lại múc canh cho cô, đưa bát canh cho cô rồi mới nói: "Thật ra hôm nay là sinh nhật của chị, cảm ơn em nhiều".

"Sao chị không nói sớm?" Thư Quân kinh ngạc giương mắt nhìn, càng cảm thấy ngượng ngùng, "Ít ra em nên mang bó hoa đến".

"Chẳng cần đâu em." Chị Tương trỏ vào bàn trà giữa phòng khách, "Xem kìa, bó hoa to thế kia, chi chẳng biết đặt nó ở đâu nữa".

Thật ra Thư Quân vừa vào nhà đã để ý thấy rồi. Hoa hồng vàng, rượu champaine tuyệt đẹp loại hiếm thấy trên thị trường. Cô cũng hiểu sơ sơ về ngành nghề này, giá cả chẳng rẻ, vả lại quá trình vận chuyển cũng chẳng dễ dàng gì. Cô suy đoán hiển nhiên là người đàn ông đó tặng, là ngày quan trọng thế này, sao anh ta lại không ở bên cạnh chị Tương chứ?

Quả nhiên chỉ thấy thần sắc chị Tương trầm xuống, chẳng tỏ vẻ gì rạng rỡ, hồi sau giọng điệu mang chút châm biếm chế giễu, cười nói: "Lần nào cũng đem hoa và quà đến để dỗ mình, ai mà ham chứ?".

Chị như đang lẩm bẩm một mình, Thư Quân hơi ngại ngùng chẳng biết nên nói gì. Kết quả là chị Tương hoàn hồn, vội vã giải thích: "Chị không phải nói em đâu, đừng hiểu lầm".

"Em hiểu." Thư Quân gật gù ra vẻ hiểu chuyện.

Ăn xong thu dọn bát đũa, chị Tương đột nhiên hỏi: "Em và anh Châu cãi nhau à?".

Thư Quân ngưng một lát mới hỏi lại: "Sao chị nói vậy?".

"Vừa rồi thấy em đi trên đường, dáng vẻ không được vui."

Thư Quân cười nói: "Xa như vậy, thị lực của chị tốt thật đấy".

"Trước khi nghỉ việc chị đã làm công tác nhân sự mà!"

"Thảo nào."

"Năm xưa cũng được coi là nhân viên mẫu mực, tiếc là hiện tại tách biệt khỏi xã hội rồi. Em làm nghề gì?"

"... Ca hát." Thư Quân khái quát nghề nghiệp của mình bằng hai từ đơn giản.

"Ca sĩ à?" Mắt chị Tương khẽ sáng lên, không khỏi bật cười, "Em xem, quả là chị không nghe ngóng gì tin tức bên ngoài, giờ thì ngay cả tiết mục giải trí cũng chẳng có hứng thú nữa".

"Vậy thường ngày chị làm gì?" Thư Quân đột nhiên cảm thấy cuộc sống của chị nhất định rất khô khan. Một mình sinh sống trong căn nhà rộng lớn, lại chẳng có bạn bè, một ngày hai mươi bốn giờ làm thế nào trôi qua được cơ chứ?

"Xem tin tức, tập yoga, dạo phố." Chị Tương cười nói, "Có phải là rất tẻ nhạt không?".

Thư Quân không trả lời trực tiếp, đắn đo một lúc cuối cùng không kiềm được, nói: "Nếu đã như thế, sao chị không tìm công việc khác? Có lẽ là không thiếu tiền nhưng có thể giết thời gian thì cũng tốt".

Nói đến đây, gương mặt chị Tương lộ ra vẻ buồn buồn, khẽ thở dài: "Chị đã ở nhà nghỉ ngơi quá lâu rồi, chẳng thể quen với cuộc sống ngày làm tám tiếng như trước đây nữa". Chị suy ngẫm rồi lại nói: "Thật ra công việc tự do thoải mái không phải là không có, chị cũng từng thử qua rồi, nhưng bắt đầu cảm thấy không có hứng thú nữa".

Đây là loại trạng thái thế nào? Thư Quân phát hiện ra bản thân vốn dĩ không tài nào hiểu nổi. Có lẽ chỉ khi đầu óc trống rỗng và chán nản cực độ thì mới không có hứng thú với bất kỳ việc gì. Cuối cùng rơi vào một vòng luẩn quẩn càng lúc càng tồi tệ hơn.

Hai người họ trò chuyện một hồi thì điện thoại di động chị Tương reo lên. Dường như chị cố ý để mặc điện thoại reo một lúc lâu mới nhận điện thoại. Giọng điệu điềm tĩnh, mang chút oán trách. Thư Quân đã đoán ra đối phương là ai, muốn nói lời từ biệt nhưng lại ngại làm phiền chị. Vì thế mà đành nhặt lấy quyển tạp chí trên ghế sofa, điệu bộ vờ như đang chăm chú đọc.

Chị Tương nói chuyện dăm ba câu cùng đối phương, liền trầm mặc, gương mặt càng lúc càng khó coi, kẹp điện thoại sát bên tai, chẳng đáp trả cũng chẳng ngắt điện thoại. Hồi sau, có lẽ vì không tiện nói ra trước mặt người ngoài hoặc cũng có thể chị tạm thời phớt lơ sự tồn tại của Thư Quân, cứ thế lẳng lặng bỏ lên lầu.

Cứ thế này, Thư Quân muốn đi cũng chẳng đi được. Kết quả vì thời gian tiếp cuộc điện thoại quá dài, loáng thoáng nghe thấy giọng nói của chị Tương hơi sắc nhọn, dường như là đang tranh cãi. Thư Quân như ngồi trên bàn chông, nhưng không thể không nhẫn nại chờ đợi. May mà sau khi cãi vã vài câu, âm thanh trên lầu nhỏ dần, cô chăm chú lắng nghe, rất tĩnh lặng dường như trận tranh cãi đã kết thúc. Lúc này cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lật sơ cuốn tạp chí từ trang đầu đến trang cuối, đợi chừng hai mươi phút hơn mà chị Tương vẫn chưa xuống. Cuối cùng thật sự hết cách, Thư Quân đành mạo muội đi lên lầu tìm chị nói lời tạm biệt.

Căn biệt thự này chẳng khác gì với căn của Châu Tử Hoành, bố cục cũng tương tự. Không xác định được chị Tương đang ở phòng nào, Thư Quân liền gõ nhẹ từng phòng. Cuối cùng đi đến gian phòng đầu hành lang thì dừng lại.

Chỉ thấy cánh cửa gian phòng này đang khép hờ, cô thử gọi một tiếng, vẫn chẳng có người đáp. Từ khe cửa nhìn vào thì dường như là gian phòng của chủ nhân. Cô muốn nhanh nhanh chóng chóng vào từ biệt chủ nhà nên đành miễn cưỡng mở cửa rồi gọi: "... Chị Tương?".

Phòng ngủ bố trí sang trọng, nhưng chẳng có ai. Cô cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Vị nữ chủ nhân này bỏ đi đâu rồi không biết?

Nơi đây dù gì cũng là không gian riêng tư, nếu chủ nhà không có mặt Thư Quân cũng chẳng muốn lưu lại quá lâu. Cô đang định khép cửa lại rời đi đột nhiên nghe thấy tiếng động.

Là tiếng nhạc, cô đứng bên cửa xác nhận một lúc mới nhận ra đó là nhạc chuông điện thoại của chị Tương. Cô liền đi vào theo hướng âm thanh vọng lại, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng tắm.

Cánh cửa thiết kế đầy sáng tạo, trên bề mặt pha lê nhám chạm trổ một bức tranh rất nổi tiếng Tuyền, người thiếu nữ với thân thể khỏa thân đầy đặn uyển chuyển sinh động như thần, cực kỳ hài hòa.

Điện thoại di động vẫn liên tục reo, Thư Quân gõ gõ cửa, cũng chẳng thấy ai trả lời. Lúc này cô mới cảm thấy sự việc dường như có gì đó bất ổn, không ngừng nói lớn tiếng qua cánh cửa kiếng: "Chị Tương, chị có ở trong đó không?".

Đáp trả lại cô vẫn chỉ là sự tĩnh lặng đến kinh ngạc.

"Chị không trả lời, em vào đấy nhé."

Cô đứng bên ngoài một lúc, trong lòng hoang mang khó hiểu, cuối cùng cô bất chấp lễ nghi đưa tay đẩy cửa.

Cửa không khóa. Bởi lẽ nóng lòng, lực đẩy của Thư Quân có hơi mạnh, kêu soạt một tiếng, mép cửa pha lê trượt trên bề mặt đất, cánh cửa mở toang ra trước mặt cô.

Người phụ nữ gương mặt trắng tái nằm trong bồn tắm chẳng có nước, đôi mắt nhắm chặt, một bên cổ tay mảnh mai buông thõng xuống, máu cứ thế tuôn chảy trên sàn gạch men sáng bóng, cảnh tượng thật đáng sợ.

Chiếc điện thoại màu đỏ đặt trên bồn rửa mặt, vẫn không ngừng rung lên.

Nhà tắm ngập tràn mùi tang tóc hòa quyện với mùi tanh của máu khiến người khác chẳng thể thở được.

Thư Quân kinh hãi đứng ngây tại cửa, ánh mắt hoảng hốt. Những hồi ức muốn quên đi thoáng chốc một lần nữa lại trỗi dậy trong tâm trí. Hai chân cô mềm nhũn ra, tiếp đó là tiếng "phịch", cả người cô như đổ sụp xuống. Cô cắn môi, mắt trân trân nhìn vệt máu còn chưa khô trên sàn nhà, không kìm được cơn run rẩy khắp người.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.