Mục Thần Ký

Chương 238: Chương 238: Càng Già Càng Không Thể Tin Cậy




Ở bìa rừng, ông nội mù sắc mặt nghiêm trọng chống gậy nghỉ ngơi. Đồ tể vung đao, xung quanh là không gian trùng điệp vô cùng kì dị, những không gian này bị gấp khúc lại. Mỗi lần thay đổi cảnh sắc xung quanh họ đều biến đổi theo, có lúc là rừng rậm bao la, có lúc là sa mạc nắng cháy, có lúc là biển cả mênh mông, có lúc là trời sao lao tới trước mặt.

Mỗi lần thay đổi đều sẽ kích hoạt những cấm chế khác nhau, bộc phát uy lực thần cấm ẩn giấu trong những không gian này, bắt buộc đồ tể chống chọi lại những thần cấm đó.

Đồ tể giận dữ nói:

“Lão mù, bà bà, lưng ta sắp gãy rồi. Các ngươi nghỉ ngơi xong chưa?”

Ông nội mù thở dài:

“Ta già rồi, xương cốt không được như xưa, ngươi để ta nghỉ thêm lúc nữa!”

“Ta cũng không ít tuổi hơn ngươi!”

Đồ tể cáu gắt:

“Hơn nữa, nửa người bên dưới của ta mới nối lại, còn chưa chắc chắn! Nếu để ta đánh tiếp, hai nửa người của ta cũng sẽ chuyển nhà ra ở riêng cho coi!”

Ông nội mù chậm rãi nói:

“Bà bà tuổi trẻ, để bà ta đi!”

Tư bà bà phát ra giọng nói già nua, cười lạnh:

“Lão phu mặc dù rất mạnh, nhưng cơ thể của phu nhân không thể cầm cự thêm được nữa. Phu nhân hãy giao cơ thể cho ta…”

“Cút…” Tư bà bà giận dữ nói.

Đồ tể và ông nội mù sắc mặt kì quái, ‘bệnh tình’ của Tư bà bà mỗi lúc một nặng thêm. Sau khi bà ta tìm được họ, nhiều lần gặp phải nguy hiểm, Lệ Thiên Hành thường xuyên xuất hiện, giành quyền kiểm soát cơ thể của Tư bà bà.

“Ma chủng mỗi lúc một mạnh, Tư bà bà e rằng sẽ sớm bị Lệ Thiên Hành thay thế.”

Không gian xung quanh họ biến đổi, giống như có một vị thần đang ném xúc xắc, mỗi mặt xúc xắc đại diện cho một loại thần cấm, còn họ thì nằm trong xúc xắc, đổ tới mặt nào thì thần cấm của mặt đó sẽ phát huy tác dụng. Chỉ là xúc xắc này không chỉ có sáu mặt mà có một trăm linh tám mặt.

Lần này chuyển tới bầu trời sao, chỉ thấy phía dưới đột ngột lơ lửng, cơ thể xuất hiện giữa bầu trời sao bao la, rộng lớn, xung quanh không có điểm tựa. Những ngôi sao lấp lánh kia thực ra không phải sao thực sự mà là các tấm gương sáng lấp lánh, vô số tia sáng bỗng tập trung lại với nhau, ‘bùm’ một tiếng chiếu về phía họ.

Đồ tể thét lên giận dữ, xung quanh đều là không trung, một đao chém xuống thành một đường sinh tử, cắt đôi thần quang khủng khiếp kia, thần quang bị chém đôi lướt qua phía trước và sau lưng họ, chỉ có nơi họ đứng là bình an.

Tư bà bà vội vàng nói:

“Lão điếc, lão điếc, mau tới bên này!”

Ở bên kia không trung, ông nội điếc vung bút như bay, đang cầm cự với một vùng sao, ông nội mù nói:

“Lão điếc không nghe thấy tiếng của ngươi…”

Ông vừa dứt lời, ông nội điếc lập tức định bay qua bên này, nhưng không ngờ bị một luồng sáng chiếu lên người, bị ánh sao đánh bay không biết rơi xuống nơi nào.

“Đồ tể, ngươi nghỉ một lát đi, để ta thay!”

Tư bà bà nói tiếng của Lệ Thiên Hành.

Đồ tể lập tức lùi lại, Tư bà bà bước lên trước, vận Đại Dục Thiên Ma Kinh, cẩn trọng quan sát sự thay đổi của không gian xung quanh.

Không chỉ ba người bọn họ bị nhốt trong cấm chế không gian gấp khúc này, còn có ông nội điếc, Mã gia và ông nội què, tuy nhiên mấy người này bị nhốt ở mặt xúc xắc khác, rất khó tập trung tại một chỗ.

Khi Tư bà bà tới đây thấy ông nội mù và mọi người bị nhốt, định hóa giải, không ngờ chính bản thân mình cũng bị nhốt vào trong. Sau khi ông nội điếc tìm tới, cũng định hóa giải cấm chế của không gian này nhưng cũng bị cuốn vào trong.

“Cấm chế không gian này gồm một trăm lẻ tám mặt do thần tạo ra, trung tâm điều khiển trận pháp của nó không nằm trong một trăm lẻ tám mặt này.”

Ông nội mù đứng dậy, tâm thần nhãn trong suốt như gương, nhìn về bốn phương tám hướng, nói:

“Chúng ta ở trong xúc xắc của thần, Mã gia và ông nội què ở một mặt khác, có lúc sẽ tới cùng một mặt với chúng ta, ông nội điếc thi thoảng cũng bị dồn tới mặt này, chứng tỏ cấm chế không gian này vận chuyển thời gian dài, đã có sai sót về mặt tính toán thuật số!”

Ông tính thầm trong đầu, không ngừng suy diễn, đột nhiên nhướng mày, nói:

“Vị thần bố trí cấm chế không gian này, chỉ tính toán tới khoảnh khắc sau số lẻ chứ không tính toán tới số nhỏ nhất! Cấm chế này tiếp tục vận hành một thời gian sẽ tự sụp đổ!”

Cấm chế không gian xoay chuyển tới trong núi lửa, thần hỏa như rồng, sấm vang chớp giật, Tư bà bà ra sức chống đỡ, miệng liên tục vọng ra tiếng của Lệ Thiên Hành:

“Vậy thì cấm chế này vận chuyển bao lâu nữa sẽ tự sụp đổ?”

Ông nội mù tính toán một hồi nói:

“Sau hai vạn bốn nghìn năm.”

“Lão mù câm miệng!”

Đồ tể quát lên, chỉ muốn chém ông ta một đao.

Đúng trong lúc này thì nghe thấy có tiếng nói bên ngoài vọng lại:

“Tiểu tử, trưởng bối nhà ngươi bị nhốt trong này, có sáu tên.”

Trong cấm chế không gian, mọi người đều giật mình, lần lượt nhìn ra ngoài, nhưng không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Ông nội mù vô cùng căng thẳng, giọng nói nghiêm khắc:

“Mục Nhi, không được vào đây! Ngươi không thể chống cự được uy lực của thần cấm đâu!”

Bền ngoài vọng lại tiếng của Tần Mục:

“Ma vương, ngươi có cách nào giải cứu họ ra không?”

“Loại cấm chế không gian này là dùng bí thuật trận pháp phép tắc không gian, gấp khúc một trăm lẻ tám không gian, chia thành một trăm lẻ tám tiết diện không gian, nhìn qua chỉ có một trăm lẻ tám cái nhưng thực ra là một trăm lẻ chín.”

Giọng nói vọng từ bên ngoài vào nói:

“Tuy nhiên vị thần bày ra bí thuật pháp trận phép tắc không gian này có vẻ hơi lười, không tính toán tới bước cuối cùng sau số lẻ, để lại một sơ hở. Bí thuật này vận hành tới hai vạn bốn nghìn năm sẽ tự động sụp đổ. Nhưng nếu như tìm ra được không gian thứ một trăm lẻ chín, phá giải sẽ không khó. Đợi chút, để ta tính…”

Trong cấm chế không gian, Tư bà bà, đồ tể và mọi người đưa mắt nhìn nhau:

“Kẻ bên cạnh Mục Nhi rất lợi hại, vừa nhìn đã nhận ra bí ẩn của cấm chế, đáng tin cậy hơn lão mù nhiều.”

Một lát sau giọng nói đó lại vang lên, nói:

“Ngươi có bảo vật gì không dùng tới không? Rắn chắc một chút, ta ném vào trong, ném tới không gian thứ một trăm lẻ chín. Không gian thứ một trăm lẻ chín có thêm một vật rắn chắc khi vận hành sẽ giống như bánh răng kẹt thêm một bánh răng, trận pháp này sẽ tự hóa giải.”

Giọng Tần Mục vang lên, nói:

“Đây là thứ ta nhặt được ở Lâu Lan Hoàng Kim Cung, dùng được không?”

“Ý, bảo bối này không tồi. Ngươi nhặt bừa cũng được bảo vật thế này, may mắn gớm. Chả trách ta không lừa được ngươi, vận may của tiểu tử ngươi đúng là nghịch thiên, không phải là ta vô dụng!”

….

Nói tới đây, Tư bà bà và mọi người nhìn thấy một viên minh châu bay qua trước mặt họ. Viên minh châu mỗi lúc một lớn, trong minh châu có núi có sông, giống như một thế giới hoàn chỉnh, núi non hùng vĩ, thác nước ào ào.

Minh châu xé toang bầu trời trước mặt họ, biến thành một vật khổng lồ, trong bầu trời hình tròn chứa đựng núi non và sông nước, tiếp theo đó nó biến mất trong nền trời.

“Các ngươi cẩn thận một chút, pháp trận cấm chế sẽ chấn động mạnh đấy!” Giọng nói bên ngoài vọng tới.

Vừa dứt lời, ở tận cùng không gian truyền tới chấn động kịch liệt. Sau đó hàng loạt không gian sụp đổ, đất, nước, gió, lửa điên cuồng phóng tới, cuốn đi tất cả, uy năng thần cấm trong các tầng không gian cũng tan tành, sức mạnh khủng khiếp lan tỏa ra xung quanh!

Mọi người ở trong cấm chế vội vàng phóng nguyên khí, thi triển biện pháp phòng thủ mạnh nhất của mình để chống đỡ với nguồn năng lượng cuồng bạo kia. Cũng may năng lượng đó không phải dùng để đối phó họ mà là phóng về xung quanh nên họ vẫn có thể ứng phó được!

Nếu như là năng lượng đối phó họ, chắc chắn sẽ khiến họ nổ tung thịt nát xương tan!

Tần Mục đứng trước rừng cây, rừng cây này đột nhiên hóa thành tro bụi, sóng khí cuồn cuộn lan tỏa ra xung quanh, mọi cây cối đều bị tiêu diệt biến thành cát bụi.

Bụp, bụp, bụp, bốn bóng người đột ngột xuất hiện, nhếch nhác rơi xuống đất khiến mặt đất lún thành mấy hố lớn.

Tần Mục lắc đầu:

“Già hết cả rồi mà cũng không để người khác yên tâm…”

“Lão què tránh ra.”

Giọng của ông nội điếc vọng tới, ông lão rơi từ trên không trung xuống, bên dưới ông nội què kêu lên một tiếng liền bị ông nội điếc đè vào người.

Giữa trời phật quang sáng chói, một đại phật bay xuống, dưới lòng đất phóng lên dòng suối vàng, trong suối có vô số hoa sen, đại phật hạ hai chân giẫm lên hoa sen, từ từ hạ xuống. Suối vàng, hoa sen biến mất, đại phật tan đi, hóa thành một ông lão áo xanh, đó chính là Mã gia, quần áo có chút lam lũ nhưng so với những người khác thì không quá tồi tàn.

Mọi người đứng dậy, đưa mắt nhìn nhau, bọn họ có thể sống sót rời khỏi bí thuật không gian kia, mặc dù tất cả đều bị thương không hề nhẹ nhưng cũng may không nguy hiểm tới tính mạng. Mọi người ngẩng đầu, chỉ thấy Tần Mục đứng cách họ không xa, thiếu niên của thôn Tàn Lão liên tục lắc đầu, giống như chê trách bọn họ càng già càng không đáng tin cậy.

Phía trước Tần Mục là một cục sắt bự đang vô cùng đắc chí, tám tay chống hông, khiến mình trông chả khác gì cái đèn lồng, tạo dáng như kiểu đợi các ngươi tới quỳ lại ta.

Sau lưng Thần Mục là một con Long Kỳ Lân béo như heo, nhìn có vẻ đang còn ngái ngủ, bộ dạng uể oải, không hứng thú với bất cứ thứ gì.

“Mục Nhi, sao ngươi lại tới đây?”

Tư bà bà kinh ngạc bước lên phía trước, quan sát Tần Mục suốt từ trên xuống dưới, kiểm tra một lượt, giọng trách cứ:

“Nơi nguy hiểm thế này mà ngươi cũng dám xông vào! Lớn gan thật đấy, có bị thương gì không?”

“Bà bà, ngươi tránh xa hắn ra.” Ông nội mù bước tới, có phần lo lắng, nói với Tần Mục:

“Tư bà bà sắp không chống cự lại được ma chủng trong đạo tâm, lúc nam lúc nữ, không biết khi nào sẽ bị Lệ Thiên Hành khống chế. Cẩn thận bà ta hạ độc thủ với ngươi.”

Trong miệng Tư bà bà vọng tới giọng nói già nua, đầy ma tính:

“Các ngươi yên tâm, hắn là giáo chủ hiện tại của Thánh giáo ta, ta là giáo chủ tiền nhiệm, đương nhiên không ra tay với hắn.”

Đột nhiên giọng của Tư bà bà biến thành giọng nữ:

“Lệ Thiên Hành, ngươi cút đi cho ta!”

Ông nội què bước lên trước, quan sát ma vương Đô Thiên tám tay chống hông, nói:

“Mục nhi, cục sắt này của ngươi thật hữu dụng. Hắn tên là gì vậy?”

Mã gia nói:

“Ma vương Đô Thiên.”

Đồ tể cũng bước tới quan sát, ngờ vực nói:

“Ở đâu ra thế? Lần trước khi gặp ngươi không có gã người sắt này, cũng hữu ích đấy!”

“Xấu ghê người.”

Ông nội điếc nói.

Ma vương Đô Thiên nổi giận, đang định phát tác thì Tần Mục vội vàng nói:

“Vị này là ma vương của Đô Thiên, chúa tể cao nhất của thế giới Đô Thiên, là ta mời hắn tới cứu mọi người. Ma vương Đô Thiên rất am hiểu về thần cấm, nhất định sẽ có thể giúp chúng ta gặp dữ hóa lành.”

tâm trạng ma vương Đô Thiên lập tức dễ chịu:

“Vẫn là tiểu tử này biết nói chuyện, mặc dù bụng dạ xấu một chút, thủ đoạn tàn độc một chút, mưu mô xảo quyệt một chút…”

“Trưởng thôn đâu rồi?”

Tần Mục hỏi:

“Còn dược sư, ông nội câm, họ không tới đây sao?”

Ông nội mù lắc đầu:

“Mắt ta tinh, đuổi theo manh mối dược sư và trưởng thôn để lại tới đây nhưng không gặp lão câm và dược sư.”

Những người khác cũng lặng lẽ gật đầu.

Tư bà bà nói:

“Dược sư và trưởng thôn đi cùng nhau, chắc không gặp chuyện gì, còn có sư tổ và chấp pháp trưởng lão đi cùng. Chỉ có điều chúng ta cũng không thấy lão câm đâu, gã này làm gì cũng không nói một tiếng, muốn làm gì thì làm, không nói với ai. Một mình hắn chắc rất khó cầm cự được. Mục Nhi, nơi nguy hiểm thế này mà ngươi cũng tìm tới được, thật khổ cho ngươi quá!”

Tần Mục tỏ vẻ bực bội nói:

“Mọi người không về nhà ăn tết, bỏ đi lung tung hết cả, lạc hết thì làm sao? Con đương nhiên phải đi tìm mọi người về! Ma vương ngươi dẫn đường đi, chúng ta đừng đi lung tung nữa!”

“Đúng, đúng!”

Một nhóm ông già bà già vội vàng gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.