Mục Thần Ký

Chương 372: Chương 372: Phóng Hỏa




Đám người Vương Mộc Nhiên không hiểu, Tần Mục cưỡi Long Kỳ Lân rõ ràng chạy rất chậm, không nghĩ tới lại chạy trước bọn họ. Chẳng lẽ Long Kỳ Lân béo này che giấu thực lực, giả heo ăn thịt hổ?

Ba người tiến lên hàn huyên một phen, Long Du đã tốt hơn vài ngày trước, không còn điên cuồng, cũng có chút khí sắc.

- Đây là thợ rèn của chúng ta, Câm gia gia.

Tần Mục giới thiệu với mọi người.

Người câm nhếch miệng cười cười, hắn giao rương gỗ cho Vương Mộc Nhiên, Tần Mục vội vàng nói:

- Đừng nhận!

Vương Mộc Nhiên ngơ ngác, không đưa tay đón. Người câm nhếch miệng, hắn nói a ba a ba một phen, oán trách Tần Mục không hiểu tôn trọng lão nhân.

Tần Mục không giải thích, Tần Mục biết rõ cái rương của người câm nặng bao nhiêu. Hắn thấu hiểu rất rõ, nếu Vương Mộc Nhiên dám cầm, nhất định sẽ bị ép chìm vào trong lòng đất.

Nếu như bình chọn lão nhân xấu nhất trong thôn, Tần Mục tuyệt đối sẽ cầm một phiếu của mình cho người câm.

Mặc dù Tần Mục từ nhỏ đã bị người què hãm hại lừa gạt tất cả mứt quả nhưng người què chỉ đùa với hắn, cắn đi hai mứt quả, sau đó sẽ trả số còn lại cho Tần Mục.

Người câm là người xấu bụng nhất trong các lão nhân, là gia hỏa đầy bụng xấu xa. Từ nhỏ đến lớn, Tần Mục bị người câm lừa bịp nhiều không kể xiết.

- Hai ngày trước, chiến đấu đang diễn ra lại đình chỉ, không biết xảy ra chuyện gì?

Vương Mộc Nhiên nói:

- Lúc chúng ta đi đường lại không cảm thấy khí tức của các thần linh. Chẳng qua căn cứ vào phương vị, vị trí giao thủ nằm giữa Thư châu và Bá châu.

Hắn lấy một bức địa đồ Duyên Khang quốc ra, tìm được vị trí trung tâm Thư châu và Bá châu, hắn vẽ một ký hiệu vào đó.

Tần Mục hơi ngẩn ra, nơi này là chỗ ở của Tư bà bà.

- Nơi mấy tên thần linh kia giao thủ cách vị trí Tư bà bà không xa, chỉ sợ bà bà gặp nguy hiểm.

Nội tâm hắn bất an, chẳng qua trưởng thôn và đám người Thanh U sơn nhân đã đi trước, tốc độ của bọn họ càng nhanh, có lẽ đã sớm tới nơi.

Mộ Thanh Đại nói:

- Chúng ta cách nơi đó không xa, còn mấy ngàn dặm đường, chỉ mất thời gian nửa ngày là tới nơi.

Tần Mục lấy sáo vàng ra, hắn sử dụng nguyên khí khu động sáo vàng, nói:

- Không dùng nửa ngày.

Một con Giao Long sinh ra cảm ứng tinh thần với Tần Mục, nó hơi lắc người và hóa thành một con quái vật khổng lồ dài mấy chục trượng, Tần Mục nhảy lên lưng Giao Long, Long Kỳ Lân cũng nhảy lên.

- Các ngươi đi lên, nhiều nhất nửa canh giờ là chúng ta đến nơi.

Tần Mục nói.

Đám người Vương Mộc Nhiên nghi ngờ không thôi, lúc này đều nhảy lên lưng Giao Long. Con hươu đực cũng nhảy lên, nó khó hiểu nhìn Giao Long, lại khó hiểu nhìn Long Kỳ Lân trên lưng Giao Long.

Long Kỳ Lân mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, cúi đầu nhìn thấy cái mũi của mình, nó làm như không thấy ánh mắt khinh bỉ của hươu đực.

Người câm mang theo cái rương nảy lên, con Giao Long vô cùng hung ác nằm rạp xuống giống như một con rắn chết. Nó vung loạn móng vuốt tạo thành cái rãnh trên mặt đất, cuối cùng nó vẫn không thể đứng dậy nổi.

- Câm gia gia, ngươi đi xuống, đi xuống!

Tần Mục vội vàng nói:

- Ngươi sắp đè chết nó rồi!

Người câm tức giận nhảy xuống, hắn khoa tay múa chân một lúc. Tần Mục đỏ mặt nói:

- Câm gia gia, tại sao ngươi mắng người? Ta mới không phải không hiếu kính ngươi, mà là cái rương của ngươi quá nặng. Ngươi xem, ngươi lại mắng người!

Ba người Vương Mộc Nhiên nhìn nhau.

Tần Mục thổi sáo vàng, hơn mười con Giao Long bay tới, chúng hợp lực nâng người câm lên, lúc này người câm mới thoả mãn. Mười mấy con Giao Long đều cực kỳ cường đại, tương đương với tồn tại cấp giáo chủ nâng người câm phi hành, tốc độ sẽ không chậm.

Mọi người tiến lên phía trước với tốc độ cực nhanh, cây cối hai bên chưa thấy bóng đã biến mất, chỉ có thể nhìn thấy từng đỉnh núi lướt qua người bọn họ. Trên lưng Giao Long, hươu lớn tiếp tục nhìn chằm chằm vào Long Kỳ Lân. Trong mắt khinh bỉ càng đậm, liên tục phát ra tiếng phì phì, dường như đang giễu cợt con hàng béo.

Đuôi của Long Kỳ Lân rủ xuống, cúi đầu nhìn chóp mũi của mình.

Tần Mục vui mừng:

- Long béo vẫn có tâm xấu hổ, cũng không phải gỗ mục không điêu khắc được. Ngày mai lại cho hắn ăn hỏa hành Thần Nguyên Đan, có lẽ nó sẽ không bỏ ra.

Đột nhiên, mấy con Giao Long màu đen chui ra, có bò lên ngọn cây, có bay trên không trung. Chúng lập tức vây quanh Giao Long chở đám người Tần Mục.

Tần Mục nhìn thoáng qua, trong lòng giật mình.

Mộ Thanh Đại kinh ngạc nói:

- Số lượng Giao Long cực ít, tại sao lại chạy đầy đất thế này?

Mấy con Hắc Giao bay lên, chúng ngửa đầu kêu to, phát ra tiếng “ma ma ma” cổ quái. Mọi người quay đầu nhìn sang, lúc này có mấy ngàn Hắc Giao bay lên, bóng đen che kín đỉnh núi.

Ngay sau đó mấy ngàn con Hắc Giao đuổi theo bọn họ.

Tần Mục thu hồi ánh mắt, xoay đầu lại.

- Có bản lãnh như vậy, đương nhiên là Hoạn Long Quân! Hơn phân nửa Giao Long trên người Hoạn Long Quân đang ở chỗ ta, đám Hắc Giao này tới từ nơi nào? Không giống Giao Long chân chính.

Hắn mở túi Thao Thiết của Hoạn Long Quân ra, cũng lấy Hoạn Long kinh. Mở Hoạn Long kinh ra xem xét thật kỹ, trong đó có một đoạn văn nói về long khí dưỡng sinh.

- Hấp thu Long khí, luyện thể như rồng, hành công biến hóa, da tóc đều có thể biến hóa.

Tần Mục hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn những Hắc Giao đang đuổi theo:

- Những Hắc Giao này là thứ gì đó trên người Hoạn Long Quân, số lượng nhiều như vậy, chỉ có thể là lông tóc của hắn. Không hổ là thần linh Thượng Thương, có thể luyện lông tóc thành rồng. Nếu là lông tóc, như vậy nhất định sợ lửa.

Hắn nháy mắt mấy cái, tiếng sáo lại biến hóa. Một con Hỏa Giao đang nâng người câm chậm lại, thân thể đáp xuống một cánh rừng phía dưới.

Tần Mục khống chế quần long tiếp tục lên đường, phía sau bọn họ là đám Hắc Giao đang đuổi theo như điên, giống như một đám mây đen.

Chờ mây đen bay trên đầu Hỏa Giao Long, đột nhiên phía dưới bộc phát chân hỏa đáng sợ. Hỏa diễm đốt cháy bầu trời phạm vi mười dặm, vô số Hắc Giao đang giãy giụa, trên không trung xuất hiện mây đen. Chẳng qua một lúc sau, lông tóc Hoạn Long Quân biến thành Hắc Giao, Tần Mục khống chế Hỏa Giao Long phun ra một đám lửa, thiêu đốt nơi này không còn một mảnh.

Đầu Hỏa Giao đốt rụi Hắc Giao xong, nó lắc đầu vẫy đuôi đuổi theo bọn họ, tiếp tục nâng người câm đi đường.

Người câm lộ ra vẻ mặt tán dương, Tần Mục dựng thẳng ngón cái lên. Tần Mục cười cười ngượng ngùng, khoát tay áo:

- Câm gia gia, không cần khen ta như vậy.

Vương Mộc Nhiên, Mộ Thanh Đại và Long Du nhìn nhau, nhìn mấy ngàn Hắc Giao bị hỏa diễm đốt cháy thành tro bụi, từng người rùng mình một cái.

- Mộc Nhiên, ngươi là hảo hài tử, cách Nhân Hoàng xa một chút.

Long Du nói nhỏ:

- Người này quá tà tính!

Vương Mộc Nhiên do dự, nói:

- Đại sư huynh, thời điểm ngươi nổi điên, ta sẽ kết minh với hắn, thành lập Thiên Minh. Ta là một trong tứ đại thủ lĩnh của Thiên Minh, ta hiện tại đang ở chung một thuyền với hắn.

Long Du trợn mắt, sau một lúc lâu, thở dài:

- Ngươi sẽ bị hắn làm hư.

Sau một lúc lâu, Hoạn Long Quân đạp song long lao tới vị trí Tần Mục dùng lửa đốt Hắc Giao. Sắc mặt tái nhợt nhìn tro bụi khắp núi đồi, hắn tức giận tay chân run rẩy:

- Tiểu tử thật thà, tiểu tử thật thà!

Trên đầu hắn chỉ còn rải rác vài sợi tóc quăn, những sợi tóc này bị hắn luyện thành có sinh mệnh, cũng dọa hắn run lẩy bẩy.

- Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi! Cho dù ngươi lên trời xuống đất, ta cũng sẽ tìm ra ngươi! Bầm thây ngươi! Bầm nát nhừ!

Hắn giật vài cọng tóc còn lại xuống. Mấy sợi tóc đen trong tay hắn kêu quái dị, giãy giụa muốn chui vào lỗ chân lông, hiển nhiên nhìn thấy thảm trạng của đồng bọn thì chúng đều tức giận.

Sắc mặt Hoạn Long Quân tối sầm, hắn thổi một ngụm long khí, mấy cọng tóc này biến hóa và rơi xuống đất hóa thành Hắc Giao. Chúng hít hà bốn phía, ngửi mùi của các Giao Long khác lưu lại, chúng không dám truy kích.

- Cần các ngươi làm gì!

Hoạn Long Quân giận dữ, mấy Hắc Giao hóa thành cọng tóc bay vào lỗ chân lông.

Hoạn Long Quân rạch cổ tay, từng giọt huyết châu rơi xuống đất. Huyết châu hóa thành Huyết Giao, chúng tiếp tục truy tìm tung tích đám người Tần Mục.

- Phía trước chính là nơi bà bà ẩn cư.

Tần Mục dừng tiếng sáo, hắn nhìn về phía trước và ngẩn người.

Tư bà bà ở lại chân núi nằm ở khu vực trung tâm Bá châu và Thư châu, bên cạnh có hồ nước rất trong. Nơi này rất vắng vẻ nhưng bốn phía hoang tàn, rất cằn cỗi. Bởi vì Lệ Thiên Hành lúc nào cũng đi ra quấy rối, cho nên nàng mới chọn một nơi rời xa thế tục như vậy.

Hiện tại xuất hiện trước mặt đám người Tần Mục không phải hoang sơn dã lĩnh, mà là quần thể cung điện vàng son lộng lẫy, cực kỳ xa hoa.

Từng tòa cung điện nằm ở các nơi, cũng biến khu vực thâm sơn cùng cốc lúc trước thành thiên đường xa hoa. Từng cây cột cao lớn điêu rồng vẽ phượng, mặt đất bằng phẳng trải đầy cẩm thạch, cây cột bằng vàng chống đỡ cung điện to lớn.

Dãy núi bốn phía cũng được cải tạo. Kỳ thạch quái tùng, linh thảo khắp mặt đất, hoa tươi như gấm, các loại dị thú phi cầm cổ quái đang đi dạo khắp nơi. Ở các nơi đều có lâm viên to nhỏ, trồng các loại linh dược ngay cả Tần Mục cũng không nhận ra.

Linh tuyền, thác nước, dòng suối, sông nhỏ, tất cả đều tạo thành bức tranh thủy mặc.

Mặc dù bốn người bọn họ đều xuất thân danh môn đại phái, đã quen nhìn thấy cảnh tượng xa hoa nhưng khi mấy người Tần Mục đi tới nơi này lại cảm giác thánh địa của mình quá đơn sơ, sợ đạp bẩn mặt đất, làm rối loạn bố trí ở nơi đây.

Người câm lộ ra vẻ nghi hoặc, khoa tay hai lần, Tần Mục mờ mịt nói:

- Ta cũng không biết. Lúc ta tới đây nơi này không phải như vậy. Bà bà! Bà bà!

Hắn kêu hai tiếng, không người trả lời, chỉ có mấy con cá lớn nhảy ra khỏi mặt nước, biến thành mấy mỹ nữ thân cá. Bọn họ rúc vào bên cạnh hòn non bộ, cũng cất tiếng hát dễ nghe, âm điệu rất hay.

Người câm a a hai tiếng, Tần Mục gật đầu nói:

- Quả thực quá xa hoa. Ta cũng không biết bà bà làm thế nào.

Bọn họ đi vào trong một tòa thần điện, nơi này bố trí quá tinh xảo, bọn họ vừa tới cửa ra vào đã lui ra, sợ làm bẩn. Người câm lại sải bước đi vào, thả hòm gỗ xuống.

- Bà bà không ở nơi này.

Tần Mục buồn bực, hắn nói với đám người Vương Mộc Nhiên:

- Có lẽ bà bà đã ra ngoài, chúng ta nên chờ một lát. Nếu như bà bà không trở về trước trời tối, chúng ta sẽ rời đi, không thể ngừng lại một phút nào! Thời điểm trời tối, trở về khẳng định không phải bà bà, mà là lão yêu quái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.