Mười Giờ Rưỡi Đêm Hè

Chương 9: Chương 9




- Mau lên – Pierre nói – Dậy đi em!

Nàng đã xong xuôi. Nàng khóc.

- Anh không yêu Maria nữa – nàng hét lên – Anh hãy nhớ lại, anh không yêu Maria nữa.

- Anh không biết, Claire. Đừng khóc nữa. Đừng khóc nữa đi em, Claire. Chúng mình đã xa cô ấy một tiếng rồi.

Bản thân nàng, nàng cũng nhìn phong cảnh và lập tức quay mặt đi chỗ khác. Nàng soi vào chiếc gương bên cạnh cửa sổ để xoa phấn. Nàng cố kìm nước mắt.

Maria chết trong cánh đồng lúa mì ư? Với trên khuôn mặt là trận cười sững lại, là cái vui nhộn lên đến tột đỉnh ư? Cái vui nhộn đơn độc của Maria trong đồng lúa mì. Phong cảnh là phong cảnh của chị. Nhưng cái bóng cây ô liu bất thình lình nhạt đi kia, cái nóng đột nhiên nhường bước cho buổi chiều hôm sắp đến rồi kia, những dấu hiệu khác nhau từ khắp nơi báo tin buổi trưa sắp qua đi rồi kia, tất cả đều quy về Maria. Pierre đứng ở cửa phòng. Bàn tay anh đặt trên quả đấm cửa. Nàng đứng ở giữa phòng. anh bảo anh xuống trước. Bàn tay anh run run trên cánh cửa. Nàng liền kêu lên.

- Nhưng có chuyện gì thế anh? Anh Pierre, anh Pierre, nói cho em biết đi.

- Anh yêu em – anh ta nói – Em đừng sợ gì cả.

Chính là những khách du lịch đánh thức chị dậy. ai nấy đều lên đường vui vẻ. Judith ở ngoài kia, chỗ lối cửa ra vào, khoan khoái và tươi cười, mái tóc còn bết lại vì mồ hôi của giấc ngủ trưa, đôi bàn tay sung sướng cầm mấy hòn sỏi nhặt được ở ngoài sân. Maria ngồi dậy và Judith chạy ùa tới.

- con nóng lắm – Judith nói. Rồi nó chạy đi.

Họ chưa về đến đây. Cứ nghĩ đến cái nóng mà vẫn còn sợ, ánh sáng trong parador đổi khác đi. Các mành mành đã được cuộn lên sau lúc ái ân.

- Mẹ sẽ tắm cho con – Maria bảo Judith – rồi con xem. Chỉ năm phút thôi.

Bác đầu bếp đi qua. Maria gọi một cà phê. Chị vẫn ngồi trong khi chờ đợi. Và chính lúc đó Pierre đến.

Anh đã đến qua lối phòng ăn. Anh đứng trước mặt chị.

- Chà, tôi ngủ ngon quá – Maria nói.

Bác đầu bếp bưng cà phê tới và Maria uống ừng ực. Pierre ngồi gần chị, hút một điếu thuốc lá và chẳng nói năng gì. Anh không nhìn Maria mà nhìn Judith, khi nhìn Judith, khi nhìn cửa ra vào. Lúc Claire tới, anh lùi vào một chút để lấy chỗ cho nàng ngồi.

- Cậu đã ngủ đấy à?

- Ừ - Maria nói – Lâu không?

- Tớ không biết – Claire bảo – Mọi người đã đi cả. Chắc là lâu. Đúng thế. – nàng nói thêm – cậu đã ngủ được thế là tốt.

- Cậu nên uống một ly cà phê – Maria nói – Được cái là cà phê ngon lắm.

Claire gọi cà phê. Nàng quay về phía Maria.

- Trong lúc cậu ngủ, bọn này đi dạo trong rừng ở sau khách sạn – nàng nói.

- Và nóng khủng khiếp lắm phải không?

- Khủng khiếp lắm, nhưng cũng đàng chứ biết làm thế nào. Cậu biết đấy.

- Đã giữ trước các phòng ở Madrid rồi – Pierre nói – Do đó sớm một chút hay muộn một chút cũng được, Maria, mình muốn đi lúc nào là ta đi.

- Tôi tắm cho Judith một cái. Rồi chúng ta đi Madrid nhé?

Họ đồng ý như thế. Maria dẫn Judith xuống buồng tắm ở dưới nhà. Judith nghe theo. Maria đặt con đứng dưới vòi hương sen. Judith cười. Và Maria cũng đứng vào dưới vòi hương sen với con. Và hai mẹ con cùng cười.

- Trông các người mát mẻ quá – Claire nói khi hai mẹ con trở lên. Nàng vồ lấy Judith và ôm hôn nó.

Bên ngoài đường người ta có thể tưởng rằng vẫn nóng bức như cũ. Nhưng tâm trạng đã thay đổi. Buổi sáng với những nỗi khủng khiếp của nó đã lùi xa. Và người ta sống trong niềm hy vọng là buổi tối sắp đến. Nông dân lại ra đồng, vẫn để gặt lúa mì và những quả núi màu hồng ở chân trời làm ta nhớ lại vẻ thanh xuân đã trôi qua của ban mai.

Claire lái xe. Ngồi cạnh nàng, Pierre chẳng nói năng gì. Maria đã muốn được ngồi phía sau với Judith. Họ tiến về Madrid. Claire lái xe hết sức vững vàng, phóng hơi nhanh hơn bình thường một chút. Dáng dấp của cuộc hành trình nhìn bề ngoài chỉ thay đổi ở điểm ấy mà thôi. Nhận xét như thế cũng chẳng để làm gì, vì mỗi người đều chấp nhận và hiểu sự thay đổi ấy.

Phải đến chiều tà mới vượt qua hết miền Castille.

- Một tiếng rưỡi đồng hồ nữa là cùn, chúng ta sẽ ở Madrid – Pierre nói.

Khi đi ngang qua một làng, Maria ao ước được dừng lại. Pierre chẳng thấy có gì trở ngại. Claire dừng xe. Pierre châm cho nàng một điếu thuốc lá. Bàn tay của hai người chụm lại và chạm vào nhau. Lúc này, họ có những ký ức thật rõ rệt.

Làng này khá lớn. Họ dừng lại trong tiệm rượu đầu tiên tìm thấy được, ở đầu làng. Các nông dân còn ở ngoài đồng cả. Họ là những khách hàng duy nhất. Nhà hàng rất rộng, vắng vẻ, phải gọi mới mong có người ra phục vụ. Một chiếc máy thu thanh đặt ở phòng trong chẳng đủ át đi tiếng vo ve không mệt mỏi của những chú ruồi trên các tấm kính. Pierre gọi nhiều lần. Tiếng máy thu thanh im bặt. Một người đàn ông còn trẻ bước tới. Tối nay Maria muốn uống rượu vang. Pierre cũng vậy. Còn Claire không uống gì cả. Judith cũng không.

- Dễ chịu quá nhỉ - Maria nói.

Chẳng ai trả lời. Judith tung tăng khắp phòng và xem các bức tranh trên tường. Cảnh mùa gặt. Bọn trẻ con chơi với lũ chó dưới gầm các xe ba gác. Một bữa ăn gia đình trịnh trọng một cách hồn nhiên, bao giờ chẳng thế, trên tất cả các bức tường ra tít mãi xa xa.

- Cứ nhìn con cũng đủ biết là cái nóng đã bắt đầu dịu đi rồi – Pierre nói.

Maria gọi con và chải qua lại mái tóc cho nó. Nó người mảnh dẻ, chỉ mặc độc một cái áo tắm nhỏ xíu. Nó hơi nhăn mặt lại dưới những nhát lược chải trên đầu.

- Nó sẽ đẹp như cậu đấy – Claire nói.

- Tôi cũng tin như vậy – Pierre nói – Giống mình như đúc.

Maria đẩy con ra xa một chút để nhìn nó rõ hơn rồi lại thả cho nó đi chơi về phía những đồng lúa mì trên các bích hoạ.

- Đúng là nó đẹp thật đấy – chị nói.

Maria uống rượu vang. Gã đàn ông đứng phía sau quầy nhìn Claire. Pierre thôi không uống nữa. Phải đợi cho Maria uống hết bình rượu vang. Đó là thứ rượu vang rất dở, chua chua và âm ấm. Nhưng chị bảo là rượu ngon.

- Tối nay ta có thể đi chơi được. Ta sẽ ở khách sạn, ta sẽ tắm, ta sẽ thay quần áo và ta có thể đi chơi được phải không? Đến nơi, tôi sẽ gửi ngay Judith cho một cô hầu phòng trông hộ. Phải không?

- Tất nhiên rồi – Pierre nói.

Maria lại uống tiếp. Pierre nhìn lượng rượu vang giảm đi trong bình. Chị uống một cách nhẩn nha. Đành phải chờ đợi vậy.

- Nhưng cậu mệt rồi – Claire đáp.

Maria bĩu môi như bỗng nhiên uống đã quá ớn rồi.

- Không, buổi tối thì chẳng bao giờ đâu nhé.

Chị ra hiệu cho gã đàn ông phía sau quầy.

- Có tin tức gì về Rodrigo Paestra từ sáng nay không?

Gã cố vắt óc nhớ lại. Một tội phạm.

- Chết rồi – gã nói.

Gã giơ bàn tay lên và ấn vào thái dương của mình một khẩu súng lục tưởng tượng.

- Sao lại biết được điều đó? – Pierre hỏi.

- Máy thu thanh, cách đây một tiếng đồng hồ. Hắn ta ở ngoài cánh đồng.

- Rồi ư – Maria nói – Tôi xin lỗi đã làm phiền mọi người về câu chuyện này.

- Mình đừng có sắp sửa lại bắt đầu đấy chứ, Maria.

- Tôi biết chuyện ấy rồi – Claire nói.

Maria đã uống xong rượu. Gã chủ quán lại trở lại phía sau quầy.

- Maria, đi đi – Pierre bảo.

- Tôi có thời gian để lựa chọn hắn ta đâu – Maria nói – Hắn ta rơi đúng vào tôi đấy chứ. Lẽ ra ta có thể thả hắn bên bờ một con sông vào ban đêm. Sợ gì mà lạ thế cơ chứ. Lẽ ra hắn đã tới nơi rồi. Vì hắn đã không tự sát trong khoảng thời gian cần thiết để tới biên giới, thì lẽ ra sau đó hắn không tự sát mới phải khi hắn đã biết chúng ta là ai.

- Mình không thể cố quên hắn ta đi được ư?

- Tôi có muốn thế đâu – Maria bảo – Hắn choán hết tâm tư của tôi. Mới có mấy tiếng đồng hồ, Claire ạ.

Cả bọn đi ra. Các xe ba gác đã từ ngoài đồng trở về. Những người gặt xong sớm nhất. Họ mỉm cười với đám khách du lịch. Mặt mũi họ buị lấm nhem nhuốc. Có những đứa trẻ đang ngủ.

- Thung lũng Jucar đẹp lắm – Claire nói – một trăm kilomet trước khi tới Madrid. Chắc là bây giờ phải vào thung lũng rồi đây.

Lúc này Pierre lái xe. Claire muốn ngồi với Judith. Maria để nó ngồi với she. Hai bàn tay Claire đặt trên người nó. Ra khỏi làng, một lần nữa, Maria lại ngủ rất nhanh. Họ không đánh thức chị dậy để nhìn thung lũng Jucar, mà chỉ đánh thức khi trông thấy Madrid. Mặt trời chưa lặn hẳn. Nó xuống sát đồng lúa. Họ tới Madrid trước lúc mặt trời lặn như dự kiến.

- Chà, vừa rồi tôi mệt quá – Maria nói.

- Madrid, nhìn mà xem kìa.

Chị nhìn. Thành phố tiến về phía họ mới đầu như một quả núi đá. Rồi mọi người nhận thấy quả núi kia loang lổ những lỗ hổng đen ngòm do ánh nắng đào bới và nó trải ra ngang bằng sổ ngay với những khối hình chữ nhật cao thấp khác nhau, cách biệt nhau bằng các khoảng trống nơi ánh tà dương mệt mỏi hút vào.

- Đẹp ơi là đẹp – Maria nói.

Chị nhỏm dậy, lùa hai bàn tay vào mái tóc, ngắm nhìn Madrid với biển lúa mì vây quanh.

- Tiếc quá nhỉ - chị nói thêm.

Claire quay ngoắt l.ai và thốt ra như một lời nhục mạ:

- Nỗi gì?

- Ai mà biết được? Có thể là vẻ đẹp.

- Cậu chẳng thấy rồi là gì?

- Lúc ấy tớ ngủ. Tớ vừa nhận ra xong.

Pierre buộc phải cho xe đi chầm chậm lại vì còn khá xa mà Madrid đã đẹp rồi.

- Thung lũng Jacar cũng đẹp lắm – anh nói – Mình đã chẳng muốn thức dậy.

Khách sạn lại vẫn chật ních. Nhưng các phòng của họ đã được giữ trước.

Có thể cho Judith ăn tuy nó đã buồn ngủ rũ ra.

Các căn phòng còn hầm hập cái nóng ban ngày. Vì vậy được tắm là rất khoái. Chị tắm lâu dưới vòi hoa sen, nước xối xả và âm ấm, cái nóng đã thấm vào thành phố đến tận đáy nước sâu. Chỉ có một mình chị tắm.

Claire ở trong phòng mình đang chuẩn bị cho cái đêm hôn lễ sắp đến. Pierre nằm dài trên giường, nghĩ đến hôn lễ chẳng lấy gì làm vui ấy vì nhớ đến Maria.

Phòng của họ chung vách với nhau. Tối nay, trong cơn khoái lạc, Claire sẽ không thể rú lên được.

Judith ngủ. Claire và Maria chuẩn bị cho những đêm khác nhau của họ. Pierre chợt nhớ đến những kỷ niệm ở Véronne. Anh vùng dậy khỏi giường, đi ra khỏi phòng và gõ cửa phòng Maria vợ anh. Anh chợt thèm muốn da diết những mối tình đã chết. Khi bước vào phòng Maria, anh đang để tang cho tình yêu của anh với Maria. Điều anh không ngờ đến đó là nỗi cô đơn của Maria do anh gây nên và về việc chị cũng để tang cho mối tình đó tối hôm nay lại làm cho anh đắm say ghê gớm đến thế.

- Maria – anh nói.

Chị đang đợi anh.

- Mình ôm hôn em đi – chị nói.

Chị thấy toát lên qua hương vị đặc biệt, ở quyền lực của anh đối với chị, ở tình yêu phai nhạt của anh, ở ước muốn của anh về chị, chị thấy toát lên mùi vị tàn cuộc của tình yêu.

- Nữa đi, Pierre, Pierre, mình ôm hôn em nữa đi – Maria nói.

Anh ôm hôn. Chị lùi lại và nhìn anh. Judith ngủ. anh biết là sẽ tiếp diễn ra sao. Anh có biết không? chị vẫn tiếp tục lùi về phía tường và nhìn anh chứ không sấn sổ tiến tới như mọi khi.

- Maria – anh gọi.

- Dạ - chị cũng gọi – Pierre.

Chị ưỡn người ra, đôi mắt nhìn xuống thân thể mình. Tuy nhiên chị vẫn kêu lên vì sợ hãi. Anh tiến về phía chị. Để một ngón tay lên miệng, anh ra hiệu cho chị chớ làm Judith thức giấc. Anh chồm lên người chị. Chị để mặc anh làm.

- Ôm hôn em đi. Ôm hôn em đi, mau lên, em van mình, ôm hôn em đi.

Anh ôm hôn nữa. Và chị rất bình lặng, lùi lại.

- Liệu ta có thể làm gì nhỉ? – Chị nói.

- Mình ở trong cuộc đời của tôi – anh nói – Tôi không thể chỉ bằng lòng được nữa với điều mới lạ của một người phụ nữ. Tôi không thể thiếu mình được. Tôi biết như thế.

- Đây là kết thúc câu chuyện tình của chúng ta – Maria nói – Pierre, đây là kết thúc. Kết thúc của một chuyện tình.

- Mình im đi.

- Em im đây. Nhưng Pierre ơi, đây là kết thúc.

Pierre tiến về phía chị, hai bàn tay ôm lấy mặt chị.

- Mình tin chắc như thế ư?

Chị bảo là tin. Chị nhìn anh trong nỗi lo sợ.

- Từ bao giờ?

- Em vừa nhận ra điều đó. Có lẽ từ lâu rồi.

Có người gõ cửa. Đó là Claire.

- Sao chậm trễ thế? – nàng nói. Nàng bỗng tái mặt đi – Hai người có tới đấy không?

Họ tới đấy.

Một người đàn ông nhảy điệu múa đơn trên bục. Nơi đây đông nghịt. Có rất nhiều du khách. Người đàn ông nhảy múa rất hay. Âm nhạc tiếp sức thêm cho các bước chân của anh ta trên những tấm ván để trần và bụi bẩn. Các phụ nữ gitane mặc những chiếc áo dài sặc sỡ, cũ nát, xộc xệch vây quanh anh ta. Chắc họ đã nhảy múa suốt cả buổi chiều. Sự làm việc quá sức giữa mùa hè. Khi người đàn ông thôi nhảy múa, ban nhạc chơi những điệu paso-doble và người đó cầm micro hát theo. Khuôn mặt anh ta khi thì làm bộ mặt nhăn nhó, khi thì ra vẻ yêu đương say đắm, thẫn thờ làm mọi người mê mải.

Ở trong phòng, đứng lẫn với những người khác và cũng chen chúc như mọi người khác, Maria, Claire và Pierre xem anh chàng đó nhảy múa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.