Mười Hai Đêm

Chương 30: Chương 30: Đêm thứ tám (4) – Sóng gió chưa lặng




Edit: Bé Lá

Beta: TH

Ngược lại khi nghe những lời này xong, Khúc Nhất không còn tức giận nữa. Nghê Thanh thấy khóe miệng anh ta hơi cong lên, hình như còn hơi vui vẻ?

Nghê Thanh càng ngày càng không thể nhìn thấu người này.

Anh ta nói: “Vậy cũng được, nếu đã thế thì tôi sẽ nói tất cả những điều tôi biết cho cô, nhưng chỉ mình cô thôi.”

Ban đầu Tần Việt cũng không đồng ý yêu cầu của Khúc Nhất, Nghê Thanh kiên trì mãi anh mới do dự đồng ý.

“Được, vậy anh định nói cho tôi chuyện gì?”

“Hôm qua chúng ta nói đến đâu rồi?”

“Nói đến Ác Thần. Anh đã hỏi tôi rằng, nếu như là tôi, thì sẽ hiến tế linh hồn mình cho Ác Thần để đổi lại thứ gì.”

Khúc Nhất suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi từng nói với cô là tôi đến đây vì <Mười hai đêm> phải không?”

Nghê Thanh gật đầu.

“Có thể nói là vậy. Theo như tôi biết thì cách đây một trăm năm, tại thành Cổ Lan, có một nhạc sĩ đã sáng tác ra một bản sáo có tên là <Mười hai đêm>. Lúc ấy người sáng tác khúc sáo này không nghĩ gì nhiều, anh ta chỉ muốn dùng âm nhạc để giúp linh hồn của cha mẹ được yên nghỉ, nhưng khi những người trong thành nghe thấy khúc sáo, họ lại nói rằng tiếng sáo này đang khinh nhờn vị Ác Thần mà họ tín ngưỡng bấy lâu nay.”

“Tại sao lại nói như vậy?” Nghê Thanh khó hiểu.

“Bởi vì bọn họ cho rằng, những người trong thành này lúc chết đi sẽ được hiến tế cho Ác Thần. Khi linh hồn mới chết là lúc sôi trào, nóng hổi nhất, là món ăn Ác Thần thích nhất. Khi Ác Thần được bồi bổ bằng linh hồn thì ngài sẽ tiếp tục phù hộ bọn họ, cho con cháu của họ yên ấm.” Thời điểm Khúc Nhất nói những lời này, vẻ mặt rất lạnh nhạt.

Nhưng Nghê Thanh sẽ chẳng thể quên được sự lạnh lẽo trong giọng nói của anh ta khi ấy: “Đáng tiếc, trăm năm trước đám người đó lại muốn như vậy.”

“Nhạc sĩ sáng tác khúc sáo ấy giúp linh hồn yên nghỉ, nếu linh hồn người chết mà êm dịu lại, vậy thì không thể hiến tế cho Ác Thần được nữa.”

“Rồi sao nữa? Chuyện này với lời nguyền có liên quan gì đến nhau không?”

“Cô đừng vội, để tôi kể nốt cho cô nghe chuyện này.”

Trên mặt Khúc Nhất lóe lên một nụ cười chế nhạo, ngay lúc Nghê Thanh không hiểu thì anh ta lại mở miệng: “Về sau, tất cả mọi người đều chửi mắng vị nhạc sĩ kia… Ban đầu họ nói nhạc sĩ là kẻ điên, khinh nhờn Ác Thần của bọn họ sẽ gặp quả báo. Lúc ấy nhạc sĩ cũng không để bụng tới những lời này, anh ta nghĩ đó chỉ là những lời vô nghĩa, không ảnh hưởng đến cuộc sống của anh ta thì chẳng sao cả… Nhưng đến mùa xuân giao hè năm sau, trong thành đột nhiên nổi lên bệnh truyền nhiễm. Lúc ấy, có người nói rằng do anh ta nên Ác Thần mới nổi giận… “

“Làm sao có thể, bệnh truyền nhiễm với chuyện này… “

Nghê Thanh muốn nói, bệnh truyền nhiễm với ma quỷ thì liên quan gì đến nhau, chỉ cần có phương pháp khoa học là có thể trị tận gốc.

“Cô xem, ngay cả cô cũng không dám nói là không liên quan đúng không? Rốt cuộc là khoa học hay quỷ quái, ai mà chắc chứ?” Trong giọng nói đầy sự cô quạnh của anh ta, thậm chí Nghê Thanh có cảm giác như Khúc Nhất đang đắm chìm trong câu chuyện.

Khúc Nhất tiếp tục nói: “Thành chủ của thành Cổ Lan là một vị bề trên đức cao vọng trọng, ông ấy với cha mẹ của nhạc sĩ có mối quan hệ rất thân thiết. Thành chủ mất vợ sớm nhưng không tái giá, dưới gối cũng không có lấy một mụn con nên đối đãi với nhạc sĩ như con trai ruột của mình. Sau khi cha mẹ nhạc sĩ qua đời, dù khúc sáo của nhạc sĩ sáng tác bị người đời lên án, nhưng ông ấy vẫn chăm sóc anh ta hết lòng.”

“Mà lúc đó cũng chỉ có ông ấy lên tiếng nói đỡ cho anh ta. Ông ấy nói, chỉ cần bọn họ dốc lòng cầu nguyện, Ác Thần nhất định sẽ phù hộ, bệnh tật sẽ qua khỏi… Bởi vì có lời bảo đảm của thành chủ, nên sự tức giận của người dân trong thành đối với nhạc sĩ xuôi đi không ít… Nhưng, thành chủ đột nhiên bị bệnh ngay trước mặt nhạc sĩ. Nhạc sĩ không biết tại sao, với cơ thể khỏe mạnh của thành chủ sao có thể đột nhiên đổ bệnh được? Nhưng anh ta không có thời gian để suy nghĩ.” Khúc Nhất hít một hơi dài, tiếp tục nói: “Sức khỏe của thành chủ dường như chỉ trong một đêm sụp xuống, bệnh trạng biến đổi nhanh đến mức ông ấy nằm liệt giường không dậy nổi. Nhạc sĩ có thể chắc chắn thành chủ không phải mắc chứng bệnh truyền nhiễm đang lây lan ngoài kia, nhưng thầy thuốc lại chẩn đoán ra đây là bệnh truyền nhiễm. Lời này không lừa được nhạc sĩ, nhưng lại khiến người dân không rõ chân tướng trong thành xôn xao.”

“Chẳng lẽ lại là lang băm?”

“Không phải lang băm, đó là thầy thuốc giỏi nhất trong thành.” Khúc Nhất châm chọc: “Vào đêm thành chủ hấp hối, ông ấy gọi nhạc sĩ tới giường bệnh, nói rằng ‘Ta không còn sống được bao lâu nữa, hy vọng con có thể đáp ứng ta một chuyện.’ Sao nhạc sĩ có thể từ chối lời thỉnh cầu của vị thành chủ như cha ruột mình đây? Anh ta không hỏi thêm, đáp ứng ngay lập tức. Thành chủ muốn nhạc sĩ đốt bản sáo <Mười hai đêm> ngay trước mặt ông ấy.”

Nghê Thanh kinh ngạc: “Tại sao? Chẳng lẽ thành chủ cũng cho rằng khúc sáo này chọc giận Ác Thần?”

“Nhạc sĩ cũng không hiểu. Mỗi tác phẩm anh ta làm ra đều giống như con của mình vậy, anh ta không hiểu được tại sao thành chủ muốn mình làm như vậy. Nhưng nếu anh ta không buông bỏ “con” của mình, thì làm sao có thể thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng của thành chủ đây?”

“Vậy bản sáo kia bị đốt rồi sao? Không phải anh nói… “

“Bản phổ nhạc không bị thiêu hủy. Bởi vì đợi đến lúc anh ta mang nó đến trước mặt thành chủ thì ông ấy đã tắt thở. Sự bi thương còn chưa dứt thì thành chủ mới nhậm chức đã mang theo đuốc xông vào nhà nhạc sĩ, nói rằng do đồ sao chổi anh ta khiến cho cả tòa thành này gặp xui xẻo, ngay cả thành chủ tiền nhiệm cũng do anh ta hại chết.” Giọng Khúc Nhất mang theo đau khổ: “Nhưng vào lúc bọn họ lôi nhạc sĩ lên pháp đài hành hình, anh ta nhìn thấy nụ cười trên miệng vị thành chủ mới nhậm chức và cả những kẻ ngu muội dốt nát đang giơ đuốc kia nữa. Anh ta đột nhiên hiểu ra, ôn dịch có lẽ đúng là kiếp nạn mà ông trời hạ xuống, nhưng việc thành chủ chết nhất định là có âm mưu.”

Thấy Nghê Thanh không hiểu, anh ta giải thích: “Tên thành chủ mới nhậm chức rất được lòng dân, bọn họ đều nói rằng nếu không phải hai người bọn họ tuổi tác xấp xỉ thì có lẽ tên đó đã là thành chủ đời sau rồi. Hắn cũng là một người rất có dã tâm, nhạc sĩ có thể chắc chắn tên thầy thuốc kia cũng là bị thành chủ mới mua chuộc, mà thành chủ tiền nhiệm bất ngờ bị bệnh cũng liên quan đến hắn.”

“Nhưng đó chỉ là phỏng đoán, không có chứng cứ… “

“Không sai, vì vậy khi nhạc sĩ tố cáo tên thành chủ mới thì không ai tin lời anh ta cả. Thành chủ mới ban đầu rất hốt hoảng, nhưng khi hắn phát hiện những tên ngu dân kia vốn không tin lời của nhạc sĩ thì cười vô cùng đắc ý… Nhạc sĩ thấy rõ ràng nụ cười đó đầy sự châm chọc, giễu cợt… Đúng vậy, không có chứng cứ, tên thầy thuốc đó và hắn chung một thuyền, đương nhiên sẽ không tố cáo hắn rồi. Lương tâm trỗi dậy ư? Chắc chắn là không thể.”

Nghê Thanh có thể tưởng tượng ra sự tuyệt vọng của nhạc sĩ khi đó.

“Sau đó nhạc sĩ bị thành chủ hạ lệnh thiêu chết. Đến khi ngọn lửa sắp liếm sạch hết người mình, nhạc sĩ mới cất tiếng cười to, nói rằng anh ta sẽ hiến tế linh hồn cho Ác Thần. Nguyền rủa tông ti họ hàng nhà thành chủ không được chết yên lành, nguyền rủa cả đám ngu dân để bọn họ mãi sống trong nỗi sợ cái chết.”

“Chẳng lẽ đây chính là lời nguyền?” Nghe được kết cục của nhạc sĩ, Nghê Thanh rất xúc động, nhưng cô vẫn có phần nghi ngờ Khúc Nhất. Câu chuyện của anh ta quá mức chân thật, chân thực đến nỗi khiến Nghê Thanh cảm thấy như chính anh ta là người phải trải qua cảm giác đó: “Sao anh lại biết tường tận như vậy?”

“Tôi nhớ đã từng nói với các người rồi, những chuyện này là tôi nghe từ người nhà.” Khúc Nhất cười: “Nhưng nếu cô nghi ngờ đây là câu chuyện tôi thêu dệt lên thì cũng không có gì sai. Bởi vì trong lúc kể tôi nhập hồn vào câu chuyện quá, có phải nghe rất giống người đã trải qua không?”

Đúng vậy, làm gì có chuyện tự mình trải qua chứ? Người mà sống hơn một trăm năm thì có mà thành lão yêu quái rồi. Nghê Thanh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy lời nguyền đó là gì? “Người hiến tế” trong lời Kiều Anh Tử nói lúc trăn trối là sao?”

Khúc Nhất lắc đầu. Sau đó Nghê Thanh lại hỏi tiếp mấy vấn đề nữa nhưng đều nhận được những cái “lắc đầu”, cô bèn ra khỏi phòng cùng Khúc Nhất.

Vẻ mặt Tần Việt ở bên ngoài không giấu được sự nóng nảy, giống như có thể vọt vào bất cứ lúc nào.

Thấy Nghê Thanh ra ngoài, anh ta cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Từ sáng đến tối, nhà trọ Hi Lai cũng không yên bình như bề ngoài. Nghê Thanh không đợi được đến khi Nghê Duyệt xuất hiện. Ban ngày, Tần Lam liên tiếp phát hiện ra ba cái xác hệt như miêu tả trong máy tính của Kiều Anh Tử.

Hết thảy những điều này đều nằm trong “lời nguyền.”

Bóng tối chết chóc phủ trên đầu bọn họ, buổi tối lúc nghỉ ngơi, bốn người đều ở chung một phòng, cũng đỡ lại cảm giác lo lắng.

Vì Tần Việt với Đổng Y Lan trực nửa đầu đêm, Nghê Thanh có lẽ có thể yên tâm mà ngủ. Nhưng khi cô vừa nhắm mắt, trong đầu đột nhiên xuất hiện cảnh ngọn lửa cháy vùn vụt, một bóng người chập chờn không rõ ở trong đó kèm theo tiếng cười man rợ: “Ta muốn nguyền rủa các người… Nguyền rủa các người… “

Nằm mơ phải câu chuyện ban ngày mới nghe.

Sau đó cảnh tượng xoay chuyển, cô nghe thấy tiếng sáo vang lên. Tiếng sáo quỷ quyệt vô cùng, Nghê Thanh không biết giai điệu này giúp linh hồn yên nghỉ được chỗ nào?

Ngay lúc khúc âm thay đổi, tiếng sáo quỷ quyệt bắt đầu lắng xuống.

Kỳ lạ! Nghê Thanh bất giác đi theo âm thanh kia.

Ngay lúc cô đang đắm chìm vào khúc sáo, đột nhiên nghe thấy một tiếng khóc quen thuộc sau lưng.

Rốt cuộc là ai đang khóc? Nghê Thanh nghe không ra, dường như có một làn sương mù trong tiếng sáo.

Làm cách nào cũng không tìm ra được chủ nhân tiếng khóc.

“A Duyệt! A Duyệt!” Nghê Thanh nóng lòng. Đúng rồi, chủ nhân của âm thanh quen thuộc này là Nghê Duyệt.

Con bé đang khóc.

“A Duyệt, em đang ở đâu? A Duyệt… Chị ở chỗ này… “

“Chị, chị mau đi tìm em đi.” Tiếng khóc truyền tới, “A Duyệt chảy rất nhiều máu, A Duyệt đau lắm! Chị đang ở đâu?”

Nghê Thanh bừng tỉnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.