Mười Phút Trước Nửa Đêm

Chương 1: Chương 1: Chương 1.1




Trong phòng chỉ mở một chiếc đèn nhỏ, bút đang ghi chép rất nhanh trên vở, cô chỉ có thời gian mười phút! Phải nhanh lên mới được…

Từng giây khẽ trôi qua. . . 58. . . 59. . . 00!

Đồng hồ báo thức ‘tít tít’ nhắc nhở đã mười hai giờ đúng, âm thanh không hề lên xuống, liên tiếp mà vô tình bắt cô phải ngừng động tác…. mười phút đã hết!

Thời Ý Lương dừng động tác viết lại, cổ họng bỗng chốc nghẹn ngào, chán nản vươn tay ấn công tắc của đồng hồ báo thức làm ngừng âm thanh vô cùng lạnh nhạt kia.

Tắt máy vi tính, cô xoay người nhào về phía giường . . . nên ngủ rồi!

Mười phút trước nửa đêm của cô đã kết thúc.

***

Những chuyện xảy ra vào ngày đầu tiên đi học cô đã quên hết, thế nhưng chuyện xảy ra vào lúc tan học ngày hôm đó Ý Lương lại nhớ rất rõ ràng, ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống làm sân thể dục giống như là sắp tan chảy, mấy nghìn học sinh tiểu học vừa gọi nhau vừa ầm ĩ tập hợp lại, chờ được sắp xếp đội để về nhà.

Giữa một đám trẻ nhỏ vui đùa, chỉ có một mình cô là đứng bên ngoài đám người, không biết nên đi đâu.

“Em ở lớp nào? Có biết nhà ở đâu không? Rốt cuộc em có thể nói không vậy?”

Cô giáo đang mang thai đã có chút buồn bực, hỏi cả buổi mà cô bé trước mặt vẫn chỉ cúi đầu không nói, mũ nồi đội trên đầu kia đã cúi xuống rất thấp, từ đầu tới cuối vẫn chưa dám ngẩng đầu lên liếc nhìn cô một cái, cũng không biết là giáo viên nào đã bỏ cô bé ở chỗ này, lại không có cách nào hỏi ra địa chỉ từ cô bé, cô còn đang vội về nhà nấu cơm, cô nữ sinh nhỏ này rốt cuộc có bị câm điếc không thế!

“Rốt cuộc em có nói hay không đây!” Cuối cùng cô giáo chịu không nổi nữa, gào to hơn với cô bé, hy vọng có thể gào ra một câu trả lời.

Ý Lương lặng lẽ nhìn cô giáo, đương nhiên cô biết cô giáo đang hỏi mình,nhưng cô giáo này giống như khủng long chỉ biết phun lửa vậy, ngay cả cách đi cũng giống, nhất là lúc ưỡn bụng gào to thì lại càng giống hơn, đối mặt với cô giáo hung dữ như thế, cô phải trả lời thế nào mới đúng đây? Cô thật sự không biết, cho nên cứ cúi đầu không nói có vẻ tốt hơn, tránh cho lại bị mắng.

“Em. . .” Khi nữ sinh nhỏ ngẩng đầu nhìn cô giáo, lúc này cô giáo mới nhìn rõ khuôn mặt cô bé ấy, vừa nhìn thấy đã gợi lên sự chú ý của cô, lập tức làm cô nghĩ đến gì đó.

Ở giữa mấy nghìn học sinh tiểu học chạy tới chạy lui đùa giỡn ầm ĩ, khuôn mặt nữ sinh nhỏ kia có đường nét tươi đẹp riêng biệt không giống những người khác, mà người đàn bà trong lời đồn có dòng máu lai ở sau chợ hình như cũng có một đứa con gái…

Trên mặt của cô giáo xuất hiện vẻ chán ghét, nói không chừng cô bé trước mặt này chính là tạp chủng của người đàn bà kia!

“Em còn cười! Cả trường chỉ còn mình em là không biết nhà mình ở đâu! Tôi hết kiên nhẫn rồi đấy. Rốt cuộc có phải em bị câm điếc hay không? Tôi đã hỏi lâu như vậy mà em vẫn nhất định không nói đúng không?” Cô giáo nhìn khóe miệng nữ sinh nhỏ lộ ra ý cười thì lập tức nổi giận.

Nụ cười trên mặt cô bé rất nhanh đã biến mất, thay vào đó là bật khóc vì sợ hãi.

Cô thật sự không biết nhà mình ở đâu, cô rất ít rời khỏi nhà, hôm nay là lần đầu tiên đi tới một nơi xa như vậy, cô không biết mà. . . Hơn nữa mọi người ở đây rất hung dữ, người nào cũng rất hung dữ, cô giáo rất hung dữ, bạn học cũng rất hung dữ, cô không thích đến trường học. . .

“Cô giáo, em biết nhà em ấy ở sau chợ ạ.” Một giọng nói của cậu bé phát ra.

“Lạc Chính Dương.” Cô giáo xoay người lại, thấy người nói chuyện chính là học sinh gương mẫu của trường.

“Nhà em cũng ở gần đó, sắp em này cùng đội với em luôn có được không?” Cô giáo bụng to cũng không cần làm giáo viên tốt! Cô đã nhận ra cô bé này là ai, đương nhiên cũng biết cô bé ở đâu, cô cũng không phải giáo viên mới bước vào nghề, hơn nữa cô đã có gia đình còn đang mang thai, nếu như thật sự có lòng tốt thì càng là chuyện lạ, cô thà buổi trưa vào thư viện trường có máy điều hoà nhiệt độ kể chuyện cổ tích cho mấy đứa trẻ nghe cũng không ngu không ngốc mà đưa cô bé này về ngôi nhà ô uế dơ bẩn của nó. Nếu như để người ta nhìn thấy cô ra vào cái loại chỗ đó, làm sao cô còn mặt mũi gặp người khác, dứt khoát để Lạc Chính Dương thay thế đi.[ NV: hừ, giáo viên vậy đấy >”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.