My Devil! Don't Go

Chương 144: Chương 144: LỄ BẾ GIẢNG NĂM HỌC.




Suốt đám cưới… đám cưới… ồ… đám cưới của chúng ta… đám cưới của chúng ta cái gì chứ! Tôi ứ thích!

Nếu rượu là do hắn chọn, vậy thì ắt những món này cũng là do hắn chọn. Nếu đã sớm có ý định cấm tôi ăn, thì ngay từ đầu đừng chọn những món tôi thích như thế. Nhìn xem… thức ăn mình thích ngay trước mắt mà không được động vào thì phải làm sao?

Cả một bàn thức ăn ngon thế này mà hắn lại nói bữa tiệc này không có được ăn. Không ăn thì cả bàn này đem vứt hết? Ơ… nghĩ đến đây tôi càng đau lòng hơn. Đồng bào quần chúng nhân dân khắp nơi chịu đói vì thiên tai còn không có nắm cơm ăn, vậy mà ở đây, hắn lại ăn xài phung phí! Có thấy mình đang rất bất công không?! Tôi là đang tức giận mà mượn danh người khác để chửi mắng.

Cơ mà bây giờ còn đang là thời gian tôi thường ăn trưa… tôi rất đói. Là rất đói! Xin nhấn mạnh từ rất!

Ôi ôi xem đi… cơn đói đã ảnh hưởng như thế nào đến đại não của tôi! Thật là đau đầu.

Tôi cúi đầu trầm mặc. Hắn liền đưa cho tôi một cái bánh ngọt:

– Chịu thua em rồi. Ăn tạm đi.

Miệng tôi liền vô thức nở ra nụ cười. Hắn lại xoa đầu tôi.

Izumo từ xa tiến đến, liền nhìn tôi lườm lườm. Tôi cười khổ chào cô ta. Cứ nghĩ cô ta sẽ đi chỗ khác, ai ngờ lại bắt chuyện với tôi:

– Tôi cần nói chuyện với Ren một chút, cô không phiền chứ?

– Ừ./Không thích. – tôi và hắn nói cùng một lúc, mà hai nội dung lại trái ngược nhau.

Tôi không ngờ hắn lại phũ phàng vậy, lập tức quay sang nhìn Ren. Hắn không ngờ tôi lại dễ giải vậy, lập tức quay sang nhìn tôi. Tôi mới thở dài nói nhỏ với hắn:

– Anh cứ nói chuyện rõ ràng với cô ta. Thật ra Izumo cũng không có xấu. Có trách thì trách anh làm cô ấy thích anh.

– Tại sao cô ta xấu tính lại là lỗi của anh? – hắn bĩu môi hệt trẻ con, chất giọng cũng đầy nũng nịu.

– Xì. Anh cứ đi nói chuyện thẳng thắn với cô ta cho em. – tôi nhíu mày ra lệnh. Dù gì sâu trong thâm tôi vẫn cho là Izumo là người tốt từ sau cái lần hiểu nhầm tưởng rằng cô ta đã đưa tôi vào phòng y tế.

– Là em ép anh. Sau này có chuyện gì thì đừng trách… – hắn gằng giọng, cộng thêm cái nhíu mày khó chịu khiến tôi rét run.

Khuôn mặt hắn đen thui quay lưng:

– Đi thôi.

– Đ… Được. – Izumo run lên một cái trước hàn khí của Ren rồi lẽo đẽo theo sau hắn.

Tôi chỉ chờ có vậy nhào đến bàn ăn.

Thật ra cũng không hẳn tôi bảo hắn đi nói chuyện với Izumo để bản thân có thể thoải mái ăn uống. Mà chính là tôi thật sự muốn hai người đó có thể nói chuyện thẳng thắn với nhau, sau đó tôi cũng có thể mất đi một địch thủ a.

Tôi đang cầm cái đùi gà trên tay thì Ryuu tiến đến. Vẻ mặt lạnh lùng, khí chất lấn áp người khác. Cậu ta mặc sơ mi đen, vest đen, quần âu đen, không thèm thắt cà vạt mà còn mở tung hai nút đầu nhìn rất nam tính và quyến rũ. Mái tóc tím nằm xuống nhờ keo càng tăng vẻ trưởng thành chững chạc.

Cậu ta chỉ im lặng đứng trước mặt tôi nhìn tôi chằm chằm… tất cả chỉ là im lặng…

Ngoài lời kể.

Ren và Izumo chậm rãi bước ra hành lang, chọn một góc khuất, một nơi hoàn toàn im lặng, trái ngược với sự ô nhiễm tiếng ồn bên trong hội trường, hoàn toàn là nơi không có người.

Hắn mới dừng lại, hai tay đút túi quần lơ đãng nhìn Izumo. Cô ta chỉ im lặng, hai tay níu chặt váy mình run rẩy trước hắn. Ren khó chịu lên tiếng:

– Muốn nói gì thì nói đi.

– Chuyện đó… Ren à… em muốn nói cho anh một tin. – Izumo thở hắt ra, như dồn hết can đảm của mình để nói chuyện với hắn. Cô ta biết hắn rất ghét mình, bây giờ có muốn hắn quay lại bên mình cũng là chuyện không tưởng, vậy nên đành bên cạnh bảo vệ hắn… cũng như là bảo vệ tình cảm giữa Ren và Yuki. (đây thật ra chỉ là au nghĩ thế, thực hư thế nào, hồi sau sẽ rõ)

– Chuyện gì? – hắn nhíu mày tỏ vẻ không vừa lòng.

Cô ta lại muốn gì đây? Gây chuyện chưa đủ à, lần trước xô ngã Yuki của hắn xuống tầng, hắn đã rất khó chịu khi bị Yuki bắt phải bỏ qua, lần này là tự cô ta tìm đến, đã được tha rồi, còn cố quay lại trêu tức ư? Nếu còn dám động chạm gì đến hắn hay bạn gái hắn, hắn nhất quyết không tha. Thể loại mặt dầy như thế này, hắn có giết chết cũng không hả giận.

Lúc này Ren phải kiềm lắm mới không tát cho cô ta vài cái. Đừng nói hắn không chu đáo dịu dàng ân cần với phụ nữ, bởi vì đối với Ren mà nói, trên toàn thế giới này, ngoài Yuki thì tất cả đều là đàn ông.

– Ba anh đã biết chuyện đó rồi. Chuyện anh muốn bỏ điều luật cấm DW và WW… – Izumo e ngại nhìn hắn. Cô ta dù có rắn độc, nhưng là thật lòng yêu hắn. Izumo cảm thấy rất lo… lo là ba hắn sẽ làm điều gì đó xấu xa!

– Thì sao? – vậy mà hắn lại dửng dưng như thể đó là điều hiển nhiên, hai tay đút túi quần nhìn rất bình tĩnh.

– Sao là sao chứ! Em đang lo lắng cho sự an toàn của anh đấy đồ ngốc. – cô ta ức chế hét lên, cả khuôn mặt xinh đẹp bắt đầu đỏ ửng lên vì mất kiên nhẫn. Hai tay đã nắm chặt váy mình càng siết lại.

– Vậy thì cảm ơn, nhưng tôi không cần sự quan tâm đó của cô. – Ren cười khẩy đầy kiêu ngạo – Khi làm việc đó, tôi đã biết trước ông ta sẽ sớm biết và tìm cách phá hỏng, cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

– Anh… tự tin đến vậy sao?

– Không phải tôi tự tin vào khả năng của mình, mà tôi tự tin vào suy nghĩ của bản thân.

– Suy nghĩ… của anh… là…

– Ông ta từ trước đến nay vốn không hề muốn hại tôi. – Ren nói rồi cười khẩy, hắn quay lưng bước đi, không thèm ngoảnh đầu, cũng không thèm quan tâm đến Izumo đang í ới gọi theo phía sau.

Ren trở vào trong hội trường, hình ảnh đầu tiên hắn nhìn thấy… khiến cho bản thân vô cùng khó chịu.

Quay lại lời kể của Yuki.

Ryuu đứng trước mặt tôi, khuôn mặt đẹp trai đến lạnh lẽo ấy vẫn khiến cho trái tim của biết bao cô nàng trong trường rung động, nhưng ánh mắt của ai đó vẫn một mực chăm chăm nhìn về tôi. Ánh mắt đó nhẹ nhàng lướt từ trên xuống dưới người tôi, khiến tôi khẽ rùng mình, cũng không tiện lãng đi chỗ khác. Thấy bầu không khí lúc này quá đỗi kì lạ, tôi khẽ mỉm cười:

– Chào cậu.

– Vốn không định đến, nhưng tôi rất nhớ em. – Ryuu nói ra một câu, hoàn toàn không ăn nhập gì với câu chào hỏi của tôi.

Tôi ngẩng người ra một cái, rồi gượng cười, nụ cười gượng gạo hết sức. Suy nghĩ thật lâu, tôi mới tiếp lời:

– Ừm… hè này không thể gặp cậu nữa rồi.

– Không hẳn… trừ khi em nghỉ làm ở Tiffa. – Ryuu nở nụ cười nhàn nhạt, cậu chàng có vẻ rất thích thú với câu trả lời của tôi.

– Sẽ không. – tôi gật gù.

Cuộc nói chuyện lại rơi vào góc chết. Tôi im lặng, Ryuu cũng chẳng thèm lên tiếng, hoàn toàn không có ý định sẽ tìm chuyện để nói với tôi. Cậu ta chỉ đơn giản đứng yên một chỗ, tập trung hết tinh lực để nhìn tôi… như thể sẽ ghi nhớ suốt đời khuôn mặt tôi lúc này, như thể đang cố gắng nhai nuốt cả người tôi để nhớ cho thật kĩ.

Tôi hơi giật mình khi thấp thoáng thấy bóng dáng của Ren đã trở vào căn phòng, hơn nữa còn cảm thấy rất tò mò hai người họ đã nói gì với nhau, muốn nhanh nhanh chạy đến hỏi hắn. Vậy mà trong chốc lát, hắn đã biến khỏi tầm mắt của tôi.

Thấy biểu cảm trên mặt tôi có chút thay đổi, Ryuu mới cất giọng nhàn nhạt, không biết là hỏi cho có hay thật sự quan tâm đến tôi:

– Sao vậy? Có chuyện gì sao?

– Kh… không hẳn. Vậy… tôi… tôi đi trước. Có gì cần cứ đến Tiffa gặp tôi. – tôi nói vội rồi toan bước đi nhưng bị Ryuu giữ lại.

– Khoan đã… – Ryuu nắm lấy cổ tay tôi với một lực vừa phải, không làm tôi đau, cũng không để tôi có thể vụt chạy.

– Có chuyện gì? – tôi quay đầu hỏi.

– Em… bây giờ em… – Ryuu ngập ngừng, trong khi tôi đang khẩn trương hết mức, gần như cháy lên – Em đang ở đâu?

– Tôi…

– Nhà của chúng tôi. – giọng Ren vang lên sau lưng tôi – Cậu có ý kiến gì không?

Chết rồi chết rồi! Nãy giờ thì khẩn trương muốn chạy đi tìm hắn, vậy mà khi hắn tự vác thân mình đến đây thì cả người tôi rợn hết cả lên, tóc gáy dựng đứng. Tôi lại rơi vào tình cảnh gì thế này.

Ren thản nhiên như ở nhà, dùng một tay ôm lấy vai tôi, tay còn lại nhẹ nhàng chạm lên cổ tay Ryuu. Tôi len lén liếc nhìn khuôn mặt lạnh không lạnh, nóng không nóng, chỉ cười nhàn nhạt của Ren mà muốn vùng ra bỏ chạy.

Hình như tôi lại rơi vào nguy hiểm rồi. Trông như Ryuu không có ý định bỏ tay ra. Còn Ren thì gần như phát hỏa.

Tôi mới sợ sệt hơi giật tay mình ra, ngay lập tức Ryuu trượt xuống nắm bàn tay tôi, tôi càng đổ mồ hôi hột. Lại nhìn nhìn sang Ren, mặt hắn đen thui.

– Cậu làm vậy có ý gì?

– Tôi chỉ muốn nói… nếu cậu làm gì có lỗi với cô ấy. Tôi nhất định sẽ giết chết cậu. – Ryuu nói xong thì khẽ nắm chặt tay tôi một cái rồi mới buông ra.

– Kể ra thì… có lẽ tôi nên cảm ơn cậu vì đã bỏ thời gian quan tâm đến Yuki của tôi trong thời gian vừa qua. Nên mời cậu bữa cơm không? – Ren cười nhàn nhạt, ánh mắt lóe sáng như đang khiêu khích.

– Thật ngại quá, tôi không có ý định thiết lập mối quan hệ với cậu. – Ryuu hình như cũng đang cười, nhưng là nụ cười như có như không, không thể xác định.

– Vậy hay quá, tôi cũng chẳng muốn phí chút thời gian quý giá của mình ở bên Yuki mà cố gắng kết bạn với cậu. – Ren nói xong nhếch mép – Tạm biệt, mùa thu gặp lại.

Ryuu sắc mặt thoáng chốc trở nên tồi tệ hơn, nhưng nhanh chóng lại lạnh lùng như cũ, hệt như vừa rồi chỉ là ảo giác.

Tôi vẫy tay:

– Tạm biệt.

Sau khi Ryuu đã quay lưng bước đi, tôi liền cảm thấy hình như mình có lỗi gì đó… lỗi khiến cho hai người này cãi nhau, lỗi khiến cho Ryuu có nét mặt đau thương đó dù chỉ là một giây ngắn ngủi. Chito từ đâu phóng tới, không hề kiêng dè mình đang ở chốn công cộng mà vô cùng thản nhiên cười toe toét khoe hết răng trong miệng:

– Yuki!! Yuki!! Một lát nữa tớ và Ajita đi ăn tối, nên cậu cứ về nhà cùng Ren nhé.

Tôi chợt nhớ ra chuyện đó, tâm trạng cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút, liền cười toe toét đáp lại mà miệng thì nói là:

– Được được! Hai người cứ đi vui vẻ. Tớ sẽ về nhà cùng Ren. Haha…

Nói xong tôi còn cười sảng khoái một tràn. Chito gật đầu cũng cười rất vui vẻ, tức thì lại bị một tốp người lôi đi mất. Nhắc đến đây tôi mới nhớ, từ lúc vừa bước vào hội trường đến giờ, Ren cũng có ‘vài’ lời mời, nhưng hắn thản nhiên vứt vào mặt người đó một rổ bơ, xem người ta như không khí, chỉ dịu dàng nhìn tôi.

Mặt tôi đang co giật khi cô gái xinh đẹp kia sau khi run run hỏi hắn, bị hắn mời bơ như vậy liền xấu hổ chạy mất, hắn mới chầm chậm lên tiếng, thu hút sự chú ý của tôi:

– Một lát nữa về nhà thay quần áo rồi mới được đuổi theo họ, nghe chưa?

– Hehe… anh nói gì vậy? Em đâu có định…

– Anh còn không hiểu em sao? – Ren cười nhàn nhạt, nụ cười khiến tôi chết đứ đừ. Tim tôi run nhẹ, cảm giác ấm áp bao quanh… hắn lúc nào cũng hiểu tôi như thế… thậm chí đôi khi chỉ cần tôi đưa mắt một cái, Ren cũng sẽ hiểu ý mà làm theo, hơn nữa còn rất tự tin vào khả năng hiểu tôi của mình mà không thèm hỏi lại… bởi thế tôi mới nghĩ hắn có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác.

– Hehe… Chỉ có anh là hiểu em thôi. – tôi liền nũng nịu với hắn – Nhưng mà, anh đã hiểu em đến vậy cũng phải thông cảm cho em chứ? Em về nhà rồi sẽ không biết được họ đi đâu mà…

– Anh biết nhà hàng Ajita đặt, cũng đã đặt một bàn rồi. Được chưa? – hắn phán cứ như chuyện hắn vừa làm chẳng là gì. Nhưng đối với tôi mà nói, cảm thấy rất rất là cảm động a. Ren thần thánh phải biết, lại còn hiểu ý, chiều chuộng và quan tâm đến tôi như thế. Có một vị thần lúc nào cũng dõi theo từng bước tôi đi, đến từng hành động nhỏ nhặt tôi làm cũng khiến bản thân người đó lo lắng không thôi… một làn xúc cảm lại phủ vây lấy trái tim yếu đuối của tôi, khiến nó đập không ngừng… khiến tôi không ngừng hạnh phúc.

(Còn tiếp)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.