Mỹ Nhân Sư Đệ Không Bình Thường

Chương 18: Chương 18: Cẩm thượng yên hà




Trần Ám Hương trố mắt nhìn Dạ Vũ Tễ, nhất thời nhận không ra người này đã từng là bằng hữu cùng khóa học.

"Dạ Vũ Tễ, câm miệng của ngươi lại đi." Tống Xuân Đường đứng lên, đem Dạ Vân Huyền từ trên chỗ ngồi xách lên, sau đó ngồi vào bên cạnh Trần Ám Hương, hung tợn nói, "Còn nói một chữ nữa, ta sẽ đánh chết ngươi."

Dạ Vũ Tễ cũng lấy lại tinh thần, trên mặt hiện lên biểu cảm ảo não, hắn nhìn Trần Ám Hương, nói: "Xin lỗi, vừa rồi ta cũng không biết bị làm sao."

Trong lúc nhất thời bên trong xe ngựa lại lâm vào an tĩnh, chắc là do tiến vào đoạn đường có hơi xóc nảy, xe ngựa trở nên rung lắc kịch liệt, Trần Ám Hương đầu choáng váng đến lợi hại, liền ngửa đầu nhắm mắt lại.

"Sư huynh, huynh không thoải mái sao?" Tống Xuân Đường hỏi.

Trần Ám Hương gật gật đầu, mày nhăn vào nhau.

Tống Xuân Đường liền mở hé cửa sổ ra, lại ngồi xuống bên kia của y, nói nhỏ: "Sư huynh nếu mệt, thì dựa vào vai ta nghỉ ngơi một lát đi."

"Ừm." Gió bên ngoài theo khe cửa luồn vào, thổi đi khó chịu đáy lòng của y.

Y mơ một giấc mơ, một giấc mơ rất dài rất mệt.

Trong mộng y đi trên một cây cầu, toàn thân cầu màu đỏ sậm, bốn phía là sương mù vô hình, y đi thật lâu, cây cầu này không có điểm cuối, không trung vẫn luôn là màu đen.

Y dừng bước chân, tuy không biết thời gian trôi qua bao lâu, nhưng y cảm giác bản thân mệt mỏi đến sức lực nhấc chân cũng không có, liền ngồi xuống ngay tại chỗ.

"Tại sao lại không đi tiếp?"

Lại là âm thanh này.

Trần Ám Hương nghe ra âm thanh là của cái vị ma tu kia, lúc này y cũng không muốn quay đầu lại, liền ngồi trên mặt đất.

Dù sao cũng là cảnh trong mơ, y mặc kệ, ma tu kia muốn làm gì thì làm.

"Ngươi không hiếu kỳ nơi này là nơi nào sao?"

"Ta hỏi ngươi sẽ nói à?" Trần Ám Hương thầm nghĩ, đây là trong mơ của ta, chẳng lẽ ngươi có thể biết ta đang mơ cái gì sao.

"Đây không phải trong mơ của ngươi." Ma tu cười một cái, "Đây là chỗ của ta."

"Ồ." Trần Ám Hương lên tiếng, "Vậy thì thế nào?"

Có điều, y quay đầu lại mắt nhìn ma tu, ma tu vô cùng thích ý mà ngồi trên thành cầu, trên tay hình như còn chơi đùa một thứ gì đó.

Đó không phải dây cột tóc của mình sao?

Trần Ám Hương sờ tóc, phát hiện đầu tóc mình không biết đã xõa ra từ khi nào.

"Trả lại cho ta."

"Trả cho ngươi?" Ma tu ngẩng đầu, tay chỉ về phía y một cái, "Được thôi."

Tóc Trần Ám Hương được một dây cột tóc khác buộc lên, nhưng đó không phải của mình, mà là của ma tu.

"Ta không cần của ngươi." Trần Ám Hương đang muốn giơ tay cởi bỏ, lại bị ma tu nháy mắt bắt lấy.

"Tay còn đau không?" Ma tu nhẹ nhàng nói, còn vuốt ve vết sẹo bên trên.

Trần Ám Hương không nói gì, xoay đầu đi.

"Ta cho ngươi một thứ, không được vứt bỏ." Ma tu nói xong, tay đột nhiên dùng sức, một tiếng xương gãy thanh thúy vang lên.

Trần Ám Hương đột nhiên nhắm mắt lại, gân xanh trên huyệt Thái Dương nổi lên dữ dội, tay được ma tu buông ra, nhưng y lại không có sức khép lại.

"Sư huynh."

"Sư huynh."

Ai đang gọi y?

"Sư huynh."

Trần Ám Hương chớp mắt một cái bừng tỉnh, lập tức cúi đầu nhìn tay mình, hoàn toàn như lúc ban đầu, ngoại trừ vết sẹo lần trước lưu lại, không có bất kì dấu vết bị thương nào.

"Sao vậy, là ta đè tay sư huynh sao?" Tống Xuân Đường hỏi.

"Không sao." Trần Ám Hương lắc đầu, "Sao xe ngựa ngừng rồi?"

"Chúng ta tới rồi.” Tống Xuân Đường nói, "Dạ Vũ Tễ bọn họ đi trước, chúng ta có thể đi dạo ở đây trước đã."

"Đại sư huynh, tiểu sư đệ." Chiết Liễu lại đó chào hỏi, "Ta đi tìm khách điếm, các người đi dạo đi." Sau khi được mấy bước, hắn lại nhanh chóng quay lại kéo Mạc Hà rời đi.

Trần Ám Hương vén màn xe ra, bên ngoài ngựa xe rất đông, tuy là chạng vạng, lại vẫn vô cùng náo nhiệt, lầu các san sát nối tiếp nhau. Y ngửi mùi hoa trong không khí, hỏi Tống Xuân Đường: "Chúng ta, tới nơi nào đây?"

"Lâm An."

Đây là… Y quay đầu nhìn Tống Xuân Đường, thấy đối phương cười nhìn về phía mình.

"Quê hương của ta." Tống Xuân Đường dừng một chút, trong giọng nói mang theo hoang mang: "Sư huynh đổi dây cột tóc khi nào vậy, sao lại đổi thành màu đen, ta nhớ lúc ra cửa rõ ràng là màu đỏ mà."

Cái gì? Trần Ám Hương theo bản năng mà giơ tay chạm vào dây cột tóc một cái, nhưng trên tay lại đau một cách khó hiểu, đầu ngón tay y run rẩy, lại buông tay xuống.

"Chắc đệ…. nhìn nhầm thôi."

Tống Xuân Đường thấy biểu cảm y không tốt, liền không hỏi lại nữa, chỉ là nhìn nhiều vài lần.

Hai người cùng nhau đi trên đường, Tống Xuân Đường đột nhiên hỏi: "Vẫn chưa biết sư huynh là người ở nơi nào?"

Trần Ám Hương vừa chọn bánh nếp trắng, vừa nói: "Cũng là người Lâm An."

"Thật sao?" Tống Xuân Đường hưng phấn mà từ phía sau ôm lấy Trần Ám Hương, "Nói không chừng trước kia ta đã gặp qua sư huynh rồi."

Trần Ám Hương thanh toán tiền, đem cái bánh bao trong đó đưa cho Tống Xuân Đường: "Không ngọt đâu, là thịt muối."

"Rất ngon." Tống Xuân Đường cắn một miếng.

"Đệ là hoàng tử, ta là thường dân, chúng ta không có khả năng gặp nhau." Trần Ám Hương nói, trên đầu lưỡi tràn ngập hương vị ngọt ngào đã từng quen thuộc.

"Vậy sư huynh còn nhớ nhà mình ở đâu không?"

"Không nhớ rõ." Trần Ám Hương ánh mắt có chút mê mang, "Ta rất nhỏ đã được sư tôn đưa tới Thiên Linh Tông, Lâm An cũng là chuyện sau này sư tôn mới nói với ta."

Sau một nén nhang, bọn họ đã đứng ở ngoài cửa cung, Trần Ám Hương nhìn tường cung màu son, nghi hoặc nói: "Chúng ta tới nơi này làm gì?"

Tống Xuân Đường cười một cái, từ túi tiền ở thắt lưng lấy ra một lệnh bài, đi đến cửa tường thành, đưa cho thị vệ xem.

"Đại hoàng tử điện hạ."

Cái này làm cho Trần Ám Hương có hơi giật mình, lúc đi vào, y lặng lẽ hỏi Tống Xuân Đường: "Hóa ra đệ là người lớn nhất."

"Sao thế, chẳng lẽ sư huynh cảm thấy ta không giống à?" Tống Xuân Đường chớp chớp mắt, khi nghiêng đầu, tóc dài mềm mại rũ trên vai, giống như một yêu linh vào nhầm trần thế.

Trần Ám Hương cười cười, không nói gì.

"Sư huynh." Ngữ khí của Tống Xuân Đường hơi hơi tăng cao, mang theo chút oán trách.

"Ờ, ờ, rất giống."

"Hoàng huynh." Một thiếu niên xa xa chạy tới, cả người tràn ngập tinh thần phấn chấn, khi chạy đến trước mặt, thở hổn hển một hơi, "Huynh đã trở về rồi."

Lúc này thái giám phía sau mới thở hồng hộc mà chạy tới: "Thái tử điện hạ, ngài chậm một chút, bằng không hoàng hậu nương nương lại trách tội nô tài."

"Trương Đức Bảo." Tống Xuân Đường kêu một tiếng.

"Ôi, tham kiến đại hoàng tử điện hạ." Trương Đức Bảo cười tủm tỉm mà hành một lễ, "Hoàng hậu nương nương hôm qua còn nói nhớ ngài đó. Điện hạ, vị phía sau này chính là.…" gã nhìn về phía Trần Ám Hương.

"Đúng vậy, hoàng huynh, người này là ai? Trước nay ta chưa thấy qua." Thái Tử cũng mới chú ý tới.

"Đây là sư huynh ta, tên Trần Ám Hương."

Trần Ám Hương chậm rãi bước ra từ phía sau Tống Xuân Đường, bạch y lam sam, ngọc bội bên hông, gió thổi qua tán cây, rào rạt reo vang, y giương mắt nhìn phía Thái Tử, mà sau khi Thái Tử nhận được ánh mắt đột nhiên lại đỏ ửng cúi gằm mặt.

"Hóa ra là Trần tiên sư." Trương Đức Bảo hành lễ.

"Đây là đệ đệ của đệ sao?"

Thái Tử nghe thấy một giọng nói thanh triệt, như dòng suối chảy xuôi khắp tứ chi, hắn chớp chớp mắt, hít một hơi mới ngẩng đầu nói: "Bái kiến Trần tiên sư."

_______

Ma tu: Lần đầu tiên làm tay (gãy xương) là ta

Thái Tử: Tẩu tử thì sao.

Tống Xuân Đường sờ sờ đầu: Chắc là không có Thẩm Lan Tẫn Lục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.