Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Chương 129: Q.4 - Chương 129: Giải tỏa hiểu lầm, Triệu Trinh ngã bệnh




Bộ dạng Liễu Liên là mày lá liễu mắt hoa đào, mặt như thoa phấn môi tựa thoa son, quả nhiên xinh đẹp vô cùng, đáng tiếc sinh không đúng giới tính, là một nam nhân, tính tình như lửa càng thêm nóng nảy khác thường. Mấy năm trước, hai vị Hứa Hầu mới vừa gặp Liễu Liên, tự cho là đúng nói đôi câu dí dỏm trêu đùa, kết quả bị Liễu Liên bạo tay đánh một trận, Liễu Liên còn lên tiếng, về sau gặp bọn họ một lần sẽ đánh một lần. Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh vốn cho rằng Liễu Liên chỉ nói đùa, kết quả thật sự là gặp một lần liền bị đánh một lần, phản kháng thì võ công của Liễu Liên quá cao, không phản kháng thì ai lại nguyện ý bị đánh chứ?

Cuối cùng Liễu Liên đánh hai vị Hứa Hầu đến đã tay, may nhờ hai người bọn họ cầu được Vương Gia ra mặt, chuyện này mới giải quyết xong.

Lần này Vương Gia phái Liễu Liên đi bắt bọn họ, tuyệt đối là không có ý tốt!

Triệu Trinh không muốn nhiều lời với Hà Khiết Hoa, lệnh cho Ngân Linh và Thanh Châu dẫn Hà Khiết Hoa đi, giải thích thật rõ mục đích mình mời nàng tới đây.

Sau đó, Triệu Trinh nhìn những người vây xem quỳ đầy viện, cũng lười nói nhiều. Hắn nghĩ nghĩ, giao việc này cho Triệu Anh và Triệu Dũng cũng là người vây xem, mình thì trở về phòng trong nghỉ ngơi.

Không biết Triệu Anh Triệu Dũng xử lý thế nào, dù sao chuyện Nam An vương bị vương phi đánh cũng không truyền đi. Dĩ nhiên, chuyện này thân tín của Vương Gia và vương phi đều biết, Triệu Trinh muốn bịt tay trộm chuông cũng không được.

Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh bị Liễu Liên trói lôi trở về, ném trên đất trống trước cửa sổ phòng Vương Gia.

Triệu Tráng phụng mệnh tra hỏi.

Hai vị Hứa Hầu gánh không được chiêu thức róc thịt cắt xương mà Triệu Tráng nhao nhao muốn thử, lập tức khai báo hết.

Triệu Trinh ở bên trong cửa sổ nghe rất rõ ràng.

Thì ra là Chu Tử hiểu lầm mình.

Triệu Trinh nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy Chu Tử hiểu lầm mình, đều do Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh giở trò quỷ.

Nửa đêm canh ba, trong chánh viện của biệt viện, đèn dầu sáng rỡ, những người khác đã tránh đi rồi, chỉ có Triệu Anh, Triệu Dũng, Triệu Tráng, Trần Bình, Trần Hỉ và Liễu Liên vẫn còn ở lại.

Hai vị đại phu bị Trần Bình và Trần Hỉ đè trên mặt đất, chuẩn bị hưởng thụ hai mươi đại bản dưới cơn thịnh nộ của Vương Gia.

Vốn do Triệu Tráng hành hình, ai ngờ Liễu Liên đứng một bên nhìn thấy, đi tới, cầm lấy hèo từ trong tay Triệu Tráng, trên mặt cười gằn, nhẹ nhàng giơ hèo lên cao.

Hứa Văn Cử Hầu Lâm Sinh vừa nhìn về phía sau, phát hiện không thấy Triệu Tráng thân quen dễ nói chuyện, thay vào đó là mỹ nhân Liễu Liên Liễu thống lĩnh Liễu rắn độc hiếu chiến, thích gây gổ đánh nhau, lúc này bị dọa sợ muốn chết, thiếu chút nữa tè ra quần.

Hầu Lâm Sinh phản ứng nhanh hơn Hứa Văn Cử một chút, lập tức hô to gọi nhỏ: "Vương Gia, không thể giết tiểu nhân được, vương phi còn bệnh ——"

Hầu Lâm Sinh còn chưa nói xong, hèo trong tay Liễu Liên giơ lên cao cao "bốp" một tiếng đánh xuống, lập tức cắt đứt lời hắn nói.

Hứa Văn Cử nằm sấp một bên cũng vội la lên: "Thật đó, vương phi hộc máu ——"

"Bốp" một tiếng, tiếng của hắn cũng bị cắt đứt.

Liễu Liên thích đánh hai gã miệng thối này nhất, người khác kiêng kỵ y thuật bọn họ cao minh, hắn thì không sợ. Trên mặt xinh đẹp mang theo nụ cười gằn, cũng không phiền đến người khác, mình thừa sức thực hiện nhiệm vụ đánh Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh.

Triệu Trinh ngồi trong phòng uống trà, thuận tiện nghe chút âm thanh gậy trúc xào thịt "Thần y", xoa dịu uất hận trong lòng —— hắn không nỡ đánh Chu Tử, chẳng lẽ cũng không nỡ đánh hai kẻ phá của này sao?

Ai ngờ còn chưa bắt đầu đánh, hai vị này liền lớn tiếng kêu la nói Chu Tử bị bệnh, quả thực là cố ý bắt lấy điểm yếu của hắn mà!

Triệu Trinh cố nén không ngăn cản, hắn cảm thấy mặc dù hai vị này che chở Chu Tử, trung thành tận tâm với Chu Tử, nhưng thật cũng hết cách, cũng hơi quá kiêu ngạo rồi, không thể không cho bọn hắn chút dạy dỗ!

Mỗi hèo Liễu Liên đánh thật hung ác, lúc đánh tới gậy thứ mười, Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh đau muốn ngất đi, trong phòng mới truyền đến tiếng Vương Gia: "Kéo hai kẻ phá của đó vào đây!"

Hèo giơ giữa không trung, Liễu Liên vẫn chưa thỏa mãn không thể làm gì khác hơn là để xuống, đá Hầu Lâm Sinh một cước, sợ không công bằng, lại đạp lên mông Hứa Văn Cử một cái, sau đó tỏ ý bảo Trần Bình và Trần Hỉ kéo hai bọn hắn vào.

Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh quỳ gối trong phòng, cái mông thiếu chút là nát nhừ, vô cùng thành thật nói: "Bẩm Vương Gia, lúc vương phi nhìn thấy Hà cô nương đó, thật sự đã tức hộc máu! Không tin, ngài tìm Ngân Linh cô nương hỏi thử một chút!"

Triệu Trinh vừa nghe, trong lòng khó chịu, yên lặng nửa ngày, cuối cùng mới hỏi: "Biết các ngươi sai ở đâu chưa?"

Hầu Lâm Sinh vội nói: "Lỗi của tiểu nhân là không nên loan truyền lung tung, ly gián tình cảm của Vương Gia và vương phi!"

Triệu Trinh nghiêm trang ngồi trên ghế, trên mặt không lộ vẻ gì, mắt âm u khó dò: "Các ngươi trung thành với vương phi là đúng, nhưng trước khi làm chuyện gì, chẳng những phải lo trước nỗi lo của chủ tử, hơn nữa còn phải nghĩ thật kỹ, không nên quá lỗ mãng!"

Hắn nhìn chằm chằm Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh, trầm giọng nói: "Về sau, các ngươi chính là người của vương phi, vương phi là chủ tử của các ngươi!"

Hầu Lâm Sinh cùng Hứa Văn Cử ngồi thẳng lưng, ngơ ngác nhìn Vương Gia, bọn họ sớm biết Vương Gia sẽ không làm gì vương phi, lại không nghĩ tới sẽ giải quyết như vậy.

Rất nhanh, bọn họ quỳ xuống, nói: "Cẩn tuân theo mệnh lệnh của Vương Gia!"

"Đi thăm vương phi đi, bảo Triệu Tráng đi cùng các ngươi!" Nghĩ đến việc Chu Tử hộc máu, Triệu Trinh cảm thấy trong lòng cực kỳ buồn rầu, không muốn nói gì thêm.

Chu Tử trằn trọc trở mình một đêm, căn bản ngủ không yên.

Ngày hôm sau, mắt sưng húp, sắc mặt cũng trắng vàng như bệnh. Vì không để Thái phi lo lắng, Chu Tử trang điểm nhẹ một chút rồi mới qua thỉnh an.

Ngược lại Cao Thái phi cũng không hề hỏi đến.

Bà là người từng trải, cảm thấy giữa vợ chồng trẻ có xảy ra chút chuyện gì, e rằng người già như mình càng nhúng tay càng không tốt, cho nên liền giả vờ không biết, vẫn đối xử hiền hòa với Chu Tử giống như ngày thường.

Chu Tử chơi cùng Bánh Bao nhỏ và màn thầu nhỏ, nghĩ tới nếu mình và Triệu Trinh chia lìa, không biết hai đứa bé này sẽ như thế nào; còn có mẹ chồng vị tha hiền lành Thái phi nương nương, về sau tìm ở đâu ra; lại nghĩ đến kẻ bạc tình Triệu Trinh, không biết rốt cuộc sao hắn có thể thay lòng. Nàng càng nghĩ trong lòng càng khó chịu, càng nghĩ càng không nghĩ ra, trong lòng bắt đầu có chút nghi ngờ, rất muốn gọi hai vị Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh đến báo tin - hỏi một chút.

Trong lòng nàng vừa mới nghĩ đến hai vị này, hai vị này đã trở lại rồi, còn mang kèm theo Triệu Tráng.

Thanh Thủy dẫn bọn họ đến phòng kề phía đông.

Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh biết tâm bệnh cần có tâm dược, đầu tiên là chẩn mạch cho Chu Vương phi, sau đó bắt đầu giải thích chân tướng sự kiện lần này.

Triệu Tráng ở bên cạnh bổ sung.

Chu Tử càng nghe càng khổ sở, nàng hiểu Triệu Trinh không hề phản bội mình, mà là mình hiểu lầm Triệu Trinh, trong lòng vừa vui vẻ, vừa hối hận, cảm xúc ngổn ngang trăm mối, đột nhiên cổ họng chợt ngứa, chợt ho khan một tiếng. Hầu Lâm Sinh tay mắt lanh lẹ, vỗ lên lưng nàng một cái, tơ máu nghẽn trong lòng Chu Tử bị ho ra ngoài, trong lòng lập tức khoan khoái hơn rất nhiều.

Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh biết vương phi đã không sao nữa, trong lòng cũng dễ chịu hơn.

Chu Tử dùng khăn che miệng, một hồi lâu mới nói: "Vương Gia các ngươi đang làm gì?"

Triệu Tráng nói: "Bẩm vương phi, Vương Gia đang tĩnh dưỡng ở biệt viện!"

Chu Tử trầm ngâm yên lặng trong chốc lát, rồi nói: "Ta đi thăm chàng!"

Triệu Tráng và hai vị Hứa Hầu đều biết, vương phi có thể đến nói xin lỗi Vương Gia, e sẽ là kết quả tốt nhất rồi, lúc này cũng im lặng bày tỏ đồng ý.

Vương phi lên đường cũng không phải là chuyện đơn giản, trừ phi giống lần trước khi Chu Tử nổi trận lôi đình.

Chu Tử đi bẩm báo Cao Thái phi trước, thỉnh cầu Cao Thái phi đồng ý cho mình tự đến biệt viện thăm Vương Gia, cũng giúp mình chăm sóc tiểu Thế tử và Nhị công tử.

Dĩ nhiên Thái phi đồng ý.

Vợ chồng trẻ gây gổ, dĩ nhiên là đầu giường ầm ĩ cuối giường thuận hòa, luôn ngăn ở giữa, cho dù tốt cũng thành không tốt!

Được Thái phi đồng ý, lúc này Chu Tử mới lệnh cho Triệu Hùng chuẩn bị xe và tuỳ tùng —— theo lời kể của Triệu Tráng, nàng đã biết hôm nay, trong ngoài thành Nhuận Dương đã lẫn vào không ít gian tế của Ô Thổ quốc và Đông Khu quốc.

Tiếp đó, Chu Tử lại đi thăm màn thầu nhỏ vẫn khò khò ngủ ngon, an ủi Bánh Bao nhỏ lưu luyến không rời, sau khi hai mẹ con lưu luyến chia tay, Chu Tử liền một lần nữa ngồi lên xe, rời phủ đi về phía biệt viện.

Ngồi trong xe, đi trên con đường hôm qua vừa đi, trong lòng Chu Tử cực kỳ phức tạp.

Hôm qua đi một chuyến, trong lòng nàng bị cảm giác tức giận vì bị phản bội và vô cùng đau lòng khổ sở thiêu đốt; hôm nay đi chuyến này, trong lòng nàng tràn đầy hối hận và áy náy với Triệu Trinh.

Chu Tử đã chuẩn bị thật tốt, nhất định phải tới chịu đòn nhận tội, phải cầu được Triệu Trinh tha thứ cho mình.

Một đêm này Triệu Trinh cũng không ngủ được.

Chu Tử sinh Triệu Sam mà băng huyết lần đó, mặc dù cuối cùng được Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh cứu tỉnh lại, nhưng thân thể cũng bị tổn thương, không khỏe mạnh giống như trước. Lần này lại giận đến hộc máu, không biết hiện tại thế nào.

Sau khi Chu Tử đánh hắn, Triệu Trinh tức giận điên cuồng, hận không được hung hăng đánh Chu Tử một trận, cho nàng hiểu cái gì gọi là đạo vợ chồng.

Nhưng hôm nay chậm rãi suy nghĩ, trong lòng chỉ còn lại lo lắng cho Chu Tử.

Chu Tử là ai? Là nữ nhân đầu tiên cũng là duy nhất của hắn, là người mà mười bảy tuổi hắn liền bắt đầu thích, là thê tử kết tóc của hắn, là người hắn muốn chung sống cả đời, là người vẫn chăm sóc hắn yêu hắn thương hắn. . . . . . Mình là nam nhân, hình như cũng nên rộng lượng một chút nhỉ?

Hắn nằm trên giường, vuốt trung y trên người, không khỏi ngàn suy vạn nghĩ. Kể từ khi Chu Tử vào ở trong phòng hắn, y phục của hắn giày mềm giày ống của hắn, từ trong ra ngoài từ trên xuống dưới đều do Chu Tử tự tay làm cho hắn, đều không mượn tay người khác.

Tất cả trái tim Chu Tử đều dành cho hắn!

Nếu Chu Tử yêu mình như vậy, mình thật nên cho nàng một cơ hội sám hối!

Suy nghĩ đến nửa đêm, Triệu Trinh hận không được lập tức bay trở về vương phủ, ôm lấy Chu Tử tận tình an ủi nàng một chút, thuận tiện nũng nịu chút, khiến Chu Tử đối xử với mình tốt hơn!

Kết quả, sáng hôm sau tỉnh lại, Triệu Trinh phát hiện mình bị bệnh, đầu đau như búa bổ, cổ họng sưng không thốt nên lời, thân thể lạnh run lên, đắp hai cái chăn mà vẫn lạnh, ngay cả xương cốt cũng đau buốt.

Triệu Anh Triệu Dũng còn chưa rời đi vừa tới nhìn thấy, phát hiện Vương Gia nóng sốt như lửa than, đôi môi cũng phồng rộp lên.

Triệu Anh Triệu Dũng kinh hãi. Từ nhỏ bọn họ đã theo Vương Gia, từ mười hai tuổi đến bây giờ, Vương Gia chưa từng ngã bệnh, không ngờ vừa bệnh lại nghiêm trọng đến thế.

Triệu Anh lệnh cho Trần Bình bưng một ly nước ấm vào đút cho Vương Gia uống, hắn muốn ở lại trông chừng Vương Gia, bảo Triệu Dũng cưỡi ngựa chạy về vương phủ gọi Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh tới —— bệnh của Vương Gia ầm ầm kéo đến, đại phu bình thường e là không được, xem ra chỉ có thể mời hai vị này thôi.

Tuy rằng nhân phẩm của Hứa đại phu và Hầu đại phu không tốt, nhưng y thuật lại tương đối đáng tin.

Đang lúc ấy, Triệu Dũng đang muốn rời đi hình như nghe thấy tiếng Vương Gia nói chuyện, âm thanh rất nhỏ, hắn và Triệu Anh vội kê lỗ tai tới gần.

Triệu Trinh sốt cao hỗn loạn, trong lòng chỉ muốn Chu Tử đến đây, miệng lầm bầm: "Chu Tử. . . . . . Chu Tử. . . . . ."

Nghe Vương Gia gọi tên vương phi, trong lòng Triệu Anh Triệu Dũng đau xót, thiếu chút nữa rơi lệ: Vương gia của nô tài, sao ngài lại khổ như thế chứ, đến lúc này còn thương nhớ vương phi! Vương phi thật sự là oan gia năm trăm năm trước của ngài mà, đời này đến là để trả thù rửa hận!

Triệu Dũng dụi dụi mắt, bước nhanh ra ngoài.

Hắn vừa dắt ngựa ra ngoài, còn chưa cưỡi lên, liền thấy xe ngựa của vương phi lộc cộc đi tới.

Trong nháy mắt nhìn thấy vương phi cùng hai vị Hứa Hầu mới rời đi hôm trước lần lượt xuống xe, Triệu Dũng thật lòng cảm thán: ai nói ông trời không có mắt? Ông trời vẫn có mắt đó thôi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.