Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Chương 85: Q.4 - Chương 85: Thưởng trâm cài, lòng sinh ngờ vực




Lúc tâm tình Chu Tử không tốt, thường sẽ nghĩ biện pháp tự mình giải tỏa. Buổi chiều Triệu Tử ngủ hết giấc trưa, liền bị Cao Thái phi phái người đến đón, Chu Tử không thể giúp gì thêm được, liền bắt đầu ở trong phòng thu dọn đồ đạc.

Chu Tử mới đặt làm một cái tủ, loại dùng để đựng tài liệu, để bên trái bàn đọc sách trong phòng ngủ, bên trong đều là những vật nàng yêu thích.

Nàng lấy từ bên trong ra mấy bức tranh Triệu Trinh vẽ lúc dưỡng bệnh ở Bắc Cương, mở từng bức ra, thoải mái vui vẻ nhìn ngắm.

Sau khi xem một lát, Chu Tử cảm thấy tâm tình của mình đã hồi phục, thu dọn mấy bức tranh, chuẩn bị vào thư phòng tìm Triệu Trinh.

Bình thường Triệu Trinh trở về Diên Hi cư chỉ để ngủ, thư phòng phía trong căn bản rất ít sử dụng, từ Kim kinh trở về đã gần một tháng, nơi này từ từ bị Chu Tử chiếm lĩnh, bên trong căn bản đều là sách, bút, tranh của Chu Tử .... Triệu Trinh cũng chấp nhận, rất ít đến, hôm nay lại đến đó tránh phiền phức.

Bởi vì đã là thời tiết tháng mười một, cho dù Nhuận Dương chếch về phía nam, cũng lạnh khác thường. Trong nội viện, vì Chu Tử yếu ớt và Triệu Tử còn nhỏ, nên Triệu Trinh đã sai người đặt các chậu than ở sát vách tất cả các phòng trong viện, trong phòng rất ấm áp.

Chu Tử tiện tay cầm một cái áo choàng khoác lên người, đi vào thư phòng.

Lúc này đêm đã khuya, cửa sổ trong thư phòng mở ra, bên cạnh bàn đọc sách là một cây nến thật cao, mười mấy ngọn nến cùng cháy sáng, trong phòng sáng ngời. Chu Tử nhìn vào trong từ cửa sổ mở rộng, thấy Triệu Trinh chỉ mặc một cái áo choàng tắm màu trắng đứng trước bàn đọc sách vẽ gì đó.

Nàng lẳng lặng đứng ngoài sân nhìn vào bên trong.

Tóc Triệu Trinh đã khô, bóng mượt xõa ra sau, có lẽ hắn không thích trong thư phòng quá nóng, chẳng những mở rộng cửa sổ, ngay cả tay áo cũng cuốn lên, cánh tay thon dài lộ ra ngoài, tay phải đang cầm một cây bút.

Dưới ánh nến, hình như hắn đang suy tư điều gì, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần là vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ.

Chu Tử nghĩ thầm: không phải là đang vẽ Vương Tích Trân chứ?

Phía trước cửa sổ trong thư phòng trồng một khóm trúc, mùa đông, đương nhiên khóm trúc có chút úa vàng khô héo, bất quá vẫn có thể che được cho một người.

Chu Tử lặng lẽ đi tới trước cửa sổ, muốn hù dọa Triệu Trinh.

Ai ngờ nàng vừa rón ra rón rén đến gần cửa sổ, còn chưa trốn vào trong bụi trúc, Triệu Trinh đã ngẩng đầu lên: "Vào đi! Lén lén lút lút làm gì đó!"

Chu Tử rất không vui đẩy cửa thư phòng đang khép hờ ra, bước vào.

Sau khi nàng vào, Triệu Trinh liền đưa tay đóng cửa sổ lại, sau đó nói với Chu Tử: "Cởi áo choàng xuống, ngồi lên ghế!"

Chu Tử nghe xong, không chút để ý đến việc cởi áo choàng, nhanh chân bước tới, vừa tiến tới trước bàn đọc sách nhìn qua, phát hiện Triệu Trinh đang vẽ một bức đặt tả Mỹ nữ đồ, trong bức tranh đã vẽ một khóm trúc, còn chưa thêm mỹ nữ vào, nàng lập tức vô cùng vui vẻ, vội cởi áo choàng, cười hì hì đứng bên cạnh bàn đọc sách, nói: "Thiếp đứng cho chàng vẽ nha!"

Triệu Trinh gật đầu một cái, bắt đầu vung bút vẽ.

Hắn vẽ rất nhanh, không bao lâu đã vẽ xong.

Chu Tử nhìn vào, phát hiện gương mặt trong bức tranh thật sự là mình, hơn nữa còn là bộ quần áo và trang sức trên người mình.

Trong bức tranh, Chu Tử đứng bên cạnh một khóm trúc, trên mặt hơi mỉm cười, vô cùng xinh đẹp đáng yêu.

Chu Tử nhìn qua xem lại, cuối cùng liền năn nỉ Triệu Trinh: "Chàng đề thêm mấy câu đi!"

Triệu Trinh nhìn nàng một cái, nâng bút viết một dòng chữ nhỏ lên tranh: "Nhà có con lợn nhỏ, mập mạp quá mức, cần bán gấp!"

Chu Tử nhìn vào, rất cáu giận, nghiêng mắt to nhìn chằm chằm Triệu Trinh, tức giận.

Triệu Trinh nhìn bộ dạng cáu giận của nàng, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn, với tay ôm lấy Chu Tử: "Ngủ thôi!"

Trong phòng ngủ rất ấm áp, chậu than ở góc tường chậm rãi tản ra làn khói thơm nhàn nhạt, Triệu Trinh nhẹ nhàng đặt Chu Tử lên giường.

Hắn nâng chân Chu Tử lên, đưa tay tháo giày thêu của Chu Tử, sau đó một tay nâng mông Chu Tử lên, một tay cởi quần lót Chu Tử.

Chu Tử cũng đã hơi động tình, gương mặt trắng trẻo ửng hồng, mắt ướt át âm u, có chút mờ sương nhìn Triệu Trinh.

Triệu Trinh mím môi, cúi người hôn Chu Tử.

Triệu Trinh nhớ lúc ban đầu, cả việc hôn Chu Tử hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng, nhưng hiện tại hắn đã có thể dùng môi miệng trêu chọc Chu Tử rồi.

Cởi áo mỏng màu đen của Chu Tử ra, môi của hắn từ từ đi xuống, học Triệu Tử, cách lớp áo ngậm đầu ngực Chu Tử, liếm láp cắn gặm mấy cái, mặt hắn dừng trên rốn Chu Tử, lè lưỡi nghịch ngợm liếm xuống rốn Chu Tử, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Tử.

Bốn góc giường, Triệu Trinh đã phái người đặt bốn viên dạ minh châu. Ban ngày không nhìn rõ lắm, trời vừa tối, đặc biệt là sau khi tắt ánh đèn, vầng sáng mềm mại của dạ minh châu trải khắp giường, có cảm giác mờ ảo xinh đẹp.

Lúc này mắt phượng của Triệu Trinh nhếch lên, lông mi dài run run chớp chớp, trong vầng sáng mà dạ minh châu bao phủ, có chút xinh đẹp như thiên tiên.

Chu Tử nhìn hắn, trong lòng hơi chua xót: nàng yêu vì hắn tuấn tú, lại ghét bởi vì tuấn tú của hắn rướt lấy hoa đào vun vãi!

Triệu Trinh phát hiện Chu Tử lại ngây người nhìn mình, bèn không khách khí nữa, trực tiếp tách hai chân Chu Tử ra, đẩy người vào.

Một trận căng đau truyền đến, Chu Tử mới tỉnh hồn lại, than thở rằng hẳn những hoa đào vung vãi đó không biết cái gương mặt trắng trẻo như nam thần tiên kia của Triệu Trinh, ở trên giường cũng chỉ là một gã thô kệch không biết thương hương tiếc ngọc mà mạnh mẽ đâm tới!

Nào ngờ lần này Triệu Trinh giống như cố tình muốn phủ định kết luận của nàng, bày ra tư thế dọa người, mà động tác thật, lại mềm mại như nước. Lúc mới vào, nhẹ nhàng đi vào, chậm rãi lui ra, cho đến khi Chu Tử cũng động tình, hắn mới bắt đầu gia tăng tốc độ gia tăng độ sâu, ngay cả khi đã như vậy, Chu Tử vẫn có thể cảm thấy hắn săn sóc và khắc chế.

Sau trận mây mưa, hai người nằm song song trên giường. Tay Triệu Trinh lại sờ lên bụng Chu Tử. Sờ soạng một lát, sờ đến lúc tâm tình sảng khoái, hắn lại bắt đầu suy nghĩ: Không phải Hứa đại phu đã nói qua ba tháng, Chu Tử sẽ không sao nữa, nhưng tại sao vẫn chưa mang thai? Chẳng lẽ ta dùng sức không đủ? Không thể nào, kể từ sau khi Chu Tử khỏi hẳn, hơn một tháng qua đã cấy cày không ít, quả thật đã có thể xưng là ngày ngày rắc hoa đêm đêm gieo giống rồi! Hay là đã có mang, mà ta và Chu Tử cũng không biết?

Cuối cùng, hắn quyết định ngày mai lại mời Hứa đại phu đến khám một lượt.

Buổi sáng, Triệu Trinh vừa đi, Chu Tử liền vào thư phòng.

Nàng dán giấy làm khung cho bức họa đêm qua Triệu Trinh vẽ cho mình —— bởi vì lúc rảnh rỗi Triệu Trinh thích học đòi văn vẻ vẽ vài bức, nên Chu Tử liền tự học cách bảo quản tranh —— treo vào một chỗ.

Làm xong mọi thứ, nàng lại làm khung bảo quản mấy bức tranh vẽ động thực vật ở Nam Cương mà tối hôm qua Triệu Trinh vẽ trong thư phòng đặt lên kệ, lại thu dọn một chút, rồi mới rời Diên Hi cư, đến chánh viện thỉnh an Cao Thái phi, thuận tiện chơi với Bánh Bao nhỏ một chút.

Lúc Chu Tử đến, Cao Thái phi đang ôm Bánh Bao nhỏ nhìn Hoàng Oanh và Đại Nhạn mới vừa nghỉ kết hôn trở về - sắp xếp lại đồ trang sức!

Chu Tử lại không quan tâm đến những thứ trang sức kia, mà quan sát Đại Nhạn trước.

Dưới sự ủng hộ của Chu Tử, rốt cuộc Đại Nhạn và Triệu Phúc từ người có tình trở thành thân thuộc, thật sự biến thành người nhà của Triệu Phúc. Hôm nay, mặc dù tướng mạo của nàng ta vẫn rất bình thường, nhưng chân mày khóe mắt lại tăng thêm vẻ quyến rũ của thiếu phụ, lại càng thêm chững chạc, chỉ tỉ mỉ dọn dẹp sửa sang, cũng không nói nhiều.

Cao Thái phi vừa thấy Chu Tử vào, vội nói: "Chu Tử, con xem thử mấy thứ của ta, rồi lấy món con thích, muốn lấy cái nào cũng được!"

Triệu Tử vừa thấy Chu Tử bước vào, lập tức vùng vằng muốn chui vào lồng ngực Chu Tử, Chu Tử vội đón lấy bé, ôm Triệu Tử đến xem mấy thứ trâm cài trang sức đó.

Cao Thái phi tích góp nhiều năm, được không ít thứ tốt, rất nhiều thứ căn bản Chu Tử chưa từng nhìn thấy.

Bởi vì được Triệu Trinh dung túng, đồ trang sức của Chu Tử luôn luôn vừa quý giá vừa tinh xảo, mặc dù đồ trang sức của Cao Thái phi không mới lạ hơn của Chu Tử, nhưng số lượng và mức độ quý báu lại cao hơn của Chu Tử gấp nhiều lần.

Chu Tử sợ đâm trúng Bánh Bao nhỏ, liền giao Triệu Tử cho Ngân Linh, bảo Ngân Linh và Nhũ Yến ôm tiểu thế tử ra dưới mái hiên phơi nắng, sau đó mình và Cao Thái phi cùng thưởng thức. Nàng rất thích những thứ đồ trang sức này, cũng không nguyện ý đoạt lấy cái tốt của người, cuối cùng Cao Thái phi vừa chọn vừa ép nàng nhận trâm cài phi Yến tương xứng với búi tóc đồng tâm của nàng, cắm vào búi tóc giúp nàng.

Ngay lúc ấy, tiểu nha hoàn tới báo, nói tiểu thư nhà họ Vương tới.

Cao Thái phi thuận miệng bảo: "Mời vào đi!"

Lần này Vương Tích Trân tới gặp Cao Thái phi, lấy cớ là mới được tặng mấy chậu Trọng ngạc mai, muốn đưa đến cho Thái phi nương nương ngắm.

Nàng ta theo nha hoàng bước vào.

Vừa vào liền thấy Cao Thái phi và Chu Tử đứng trước cửa sổ bên giường La Hán, đang thử đồ trang sức —— trên giường La Hán bày trâm cài trang sức đủ loại đủ kiểu làm bằng vàng bạc đá quý! Cho dù nàng ta xuất thân từ Tướng phủ, cũng chưa từng thấy đồ trang sức nhiều như vậy, quý báu như vậy, tinh xảo đến vậy.

Lúc nàng hành lễ thỉnh an liền nhìn Chu trắc phi một cái, phát hiện Chu trắc phi rất bình tĩnh để Cao Thái phi chọn, bộ dạng thong dong bình tĩnh, có thể thấy rõ bình thường tầm mắt đã rất cao.

Nghĩ đến Chu Tử xuất thân từ một tiện tỳ nhà nghèo không có mảnh đất cắm dùi, lại bởi vì trèo được lên giường Nam An vương mà trở thành là kẻ hơn người; còn mình đường đường là tiểu thư của Tướng phủ, lại bởi vì tranh đấu chính trị mà bị tịch thu nhà cửa, đưa đi lưu đày, tuy được Nam An vương cứu, lại chỉ cứu mà không nuôi, làm hại mình ăn nhờ ở đậu, khổ không thể tả. . . . . .

Vương Tích Trân tự thương hại bản thân, trong lòng khổ sở, trên mặt vẫn lộ vẻ bình thản ung dung, tiến lên tán thưởng Cao Thái phi: "Thái phi nương nương, khuôn mặt ngài xinh đẹp quý phái, cây trâm phượng bằng vàng khảm phỉ thúy hình giọt nước màu hồng này, cũng chỉ ngài mới có thể đeo!"

Cao Thái phi cầm lấy cây trâm phượng bằng vàng khảm phỉ thúy hình giọt nước màu hồng, trầm ngâm nhìn một chút, lại không bảo Chu Tử cài giúp bà, mà trực tiếp tặng cho Vương Tích Trân: "Tích Trân, cái này cho ngươi!"

Trong lòng Vương Tích Trân mừng rỡ —— loại trâm phượng bằng vàng này chỉ có chính phi mới có tư cách cài, chẳng lẽ. . . . . .

Trên mặt nàng cũng vẫn lộ vẻ không quan tâm đến hơn thua, khom lưng tạ ơn.

Chu Tử đứng bên cạnh rất không vui.

Mặc dù kiến thức của nàng không rộng, nhưng cũng biết loại trâm phượng bằng vàng này, chỉ có chánh thê mới có thể sử dụng, đại khái chính vì nguyên nhân này, mà tuy Triệu Trinh đưa cho nàng rất nhiều đồ trang sức, lại vẫn chưa từng đưa trâm phượng bằng vàng, chẳng lẽ Thái phi định. . . . . .

Cảm xúc trong lòng nàng không được tốt cho lắm, trên mặt vẫn nín nhịn, vẫn lộ dáng vẻ thản nhiên.

Chu Tử tìm cơ hội, lấy cớ đi thăm Bánh Bao nhỏ, rời khỏi chánh đường.

Bánh Bao nhỏ đang chơi ở hành lang của phòng kề phía đông.

Ngân Linh bê một cái giường trúc đặt ở hành lang, để tiểu thế tử vừa phơi nắng vừa chơi.

Gần đây Triệu Tử lớn rất nhanh, hình như rất nhanh sẽ phát triển vóc dáng. Chu Tử đặt bé lên giường trúc, để bé ngồi trên đó, nhưng vẫn chưa rời đi, thân thể mập mạp của Triệu Tử bổ nhào về phía trước, uốn éo nhào qua, liền biến thành tư thế nằm sấp trên giường.

Chu Tử nhìn tay chân mập mạp của bé liều mạng đá đạp lung tung, không khỏi sợ hết hồn hết vía, quyết định ôm bé vào lòng bước ra ngoài đi dạo, tránh việc Bánh Bao nhỏ cứ tìm cách tự bò đến bên cạnh giường.

Nàng ôm Triệu Tử, mang theo Ngân Linh và Thanh Châu, chơi ở đài Bích Sam một lát, thoáng thấy đã gần đến buổi trưa, liền giao Triệu Tử cho Ngân Linh ôm, mình thì chuẩn bị bước trở về chánh viện.

Bởi vì đã sắp đến buổi trưa, nên Chu Tử cất bước dẫn đầu muốn đi ngang qua con đường nhỏ nơi hậu viện, thư phòng bên ngoài.

Trong hoa viên nhỏ có một hành lang, lúc mùa hè dây nho bò đầy, phủ kín hành lang. Hôm nay đã là ngày đông, dây nho khô héo cũng đã bị thợ làm vườn tỉa bớt, trơ trụi nhìn cũng có chút lạc lõng thê lương.

Chu Tử bước nhanh qua, chợt loáng thoáng thấy nơi cây cối hoa cỏ phía bên phải hành lang, loáng thoáng có hai người đang đứng, một nam một nữ.

Nàng dừng bước.

Bởi vì hoa cỏ che chắn, nàng không nhìn thấy mặt của hai người, nhưng nhìn qua phần không bị cây cỏ che khuất bên dưới, nữ mặc một chiếc váy màu nâu đất dệt sợi ánh vàng thêu hình phượng, nam mặc áo bào trắng mang giày đen.

Chu Tử nhớ rõ hôm nay Vương Tích Trân tới, trên người đúng là đã mặc váy màu nâu đất dệt sợi ánh vàng thêu hình phượng; mà buổi sáng khi Triệu Trinh ra cửa, đã mặc áo bào thân vương màu trắng thêu Hải Long, mà kiểu giày đen đó cũng là loại mà hắn vẫn luôn mang!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.