Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Chương 119: Q.4 - Chương 119: Vạch rõ nỗi lòng giấu kín




Tiếng thét của Cao Tứ phu nhân thấp, chói tai và ngắn ngủi, giống như âm thanh vịt đực trong nháy mắt bị bóp cổ. Nha hoàn thân cận Thúy Doanh hầu hạ ở phòng ngoài nghe được động tĩnh trong phòng Cao Tứ phu nhân, vội vén chăn lên, đứng dậy chạy tới, vừa cột vạt áo, vừa nói: "Phu nhân, sao vậy?"

"Ngươi, ngươi nhìn bên ngoài xem!"

Thúy Doanh tiến tới nhìn một chút, phát hiện đống đồ ngoài cửa sổ kia vẫn còn phát ra âm thanh "Ưm ưm ưm", giống như có người bị bịt miệng nhét vào bên trong.

"Phu nhân, chúng ta ra xem một chút!"

Ban ngày ở Quế Hương viện người đến người đi, khi buổi tối, trừ tứ phu nhân và Thúy Doanh, cũng chỉ có bốn tiểu nha hoàn nghỉ ở nhà kề cùng hai ma ma trực đêm ở cửa phòng trị sự.

Chỉ kỳ quái là, dường như những người này không hề nghe thấy tiếng thét chói tai của Cao Tứ phu nhân, một chút động tĩnh cũng không có, đại khái đều ngủ thật ngon lành!

Dù sao Thúy Doanh cũng trẻ tuổi lớn gan, nàng ta đốt đèn lồng đi cùng Cao Tứ phu nhân ra ngoài. Đến gần nhấc đèn lồng chiếu lên, hai người mới phát hiện thì ra là một túi vải màu đen rất lớn, miệng túi bị người dùng sợi dây cột chặt, bên trong giống như có người giùng giằng không ngừng, mặt ngoài túi không ngừng lồi ra lõm vào.

Thúy Doanh có võ công, tài cao gan lớn, giao đèn lồng cho Cao Tứ phu nhân, tự mình tháo sợi dây.

Miệng túi vừa mở, một nữ hài tử bị bịt miệng trói tay chui ra, miệng kêu "Ô ô".

Cao Tứ phu nhân nhấc đèn lồng tiến lên nhìn thấy, nhất thời kinh hãi, bụm miệng —— đây là Cao Liễn! Nữ nhi bảo bối Cao Liễn của bà!

Bộ dạng Cao Tứ phu nhân mập và đen, nhìn như rất thô kệch, tính tình thật ra khá cương nghị quả cảm, rất nhanh bà liền trấn tĩnh, một tay cầm đèn lồng, một tay bắt đầu tháo khăn vải nhét trong miệng Cao Liễn xuống.

Thúy Doanh cũng nhận ra được là tiểu thư của mình, nàng ta vội vàng tiến lên cởi sợi dây trói đôi tay Cao Liễn.

Sau khi trở vào phòng trong, Cao Tứ phu nhân nhìn nữ nhi, không khỏi chảy nước mắt.

Vóc dáng Cao Liễn cao thêm không ít, vóc người trổ mã càng xinh đẹp, khuôn mặt ửng hồng, mắt to đen trong suốt, rõ ràng là một thiếu nữ trổ mã cực kỳ xinh đẹp, nhưng ánh mắt nàng không có tiêu cự, không nhận ra mẫu thân của nàng, miệng khẽ hát lung tung ". . . . . . Lúc gặp gỡ, lén trao túi thơm, dây lụa khẽ tháo. . . . . ."

Những lời ca tươi đẹp này, lúc còn sống Hưng Thịnh đế rất thích nghe nàng hát, bảo nàng học rất nhiều, hôm nay e rằng nàng đã đần độn, lại hát những lời ca tươi đẹp này, không ngừng ngâm nga.

Cao Tứ phu nhân ôm con gái vào lòng, vuốt ve một hồi, từng giọt lệ chảy xuống từ trên gương mặt thô ráp, rơi lên mái tóc rối tung của Cao Liễn.

Thúy Doanh quan sát nét mặt bà thật lâu, rồi nói: "Phu nhân, có muốn mời lão gia tới đây hay không?"

Cao Tứ phu nhân lau lau nước mắt, ôm Cao Liễn nói: "Để ta suy nghĩ một chút đã."

Cao Tứ phu nhân cũng không phải là người không có đầu óc, mặc dù trong cung trong triều giữ kín như bưng nguyên nhân Hưng Thịnh đế chết, nhưng bà vẫn nghe được một chút, biết lúc Hưng Thịnh đế chết bất đắc kỳ tử, bên cạnh chỉ có hai vị mỹ nhân họ Trác kia cùng nữ nhi Cao Tiệp dư của mình, sợ là cái chết của hắn hẳn phải có liên quan đến nữ nhi của mình.

Sau chuyện phát sinh trong cung, Cao Tiệp dư cùng hai vị mỹ nhân họ Trác liền mất tích.

Cao gia đương nhiên không dám truy tìm, vì vậy ba người này liền giống như chưa từng tồn tại trên thế gian, biến mất không thấy tăm hơi.

Ai ngờ ông trời che chở, Cao Liễn lại được đưa trở về.

Một lát sau, Cao Tứ phu nhân mới nói: "Thúy Doanh, ngươi đi mời lão gia đến, đừng nói trước là tiểu thư đã được đưa về!"

"Nô tỳ sẽ chú ý!" Thúy Doanh lui ra ngoài.

Cao Tứ phu nhân ôm nữ nhi, trong đôi mắt nhỏ thoáng qua một tia độc ác: "Liễn nhi, con biết không, suýt chút nữa thì mẫu thân đã báo được thù cho con, ả tiện nhân Chu Tử kia dám xúi giục Vương Gia đánh con đưa con tiến cung, mẫu thân nhất định sẽ tiếp tục báo thù cho con, nhất định sẽ khiến ả tiện nhân kia trả giá thật lớn!"

Cao Tứ lão gia đang vô cùng vấn vương thị thiếp Mẫn nhi mới nạp, bị nha hoàn thân cận Thúy Doanh của phu nhân mời đi, trong lòng rất không vui, lúc tiểu nha hoàn giúp lão mặc quần áo, lão vẫn nghiêm mặt.

Mẫn nhi dịu dàng không xương chưa thức dậy, ngọc thể phơi bày, mềm như bơ ngã lên giường, dịu dàng nói: "Lão gia, nô tỳ chờ chàng. . . . . ."

Giọng của nàng thật thấp, khàn khàn, mang theo mê hoặc.

Tâm tình Cao Tứ lão gia nhất thời khá hơn, sờ soạng Mẫn nhi một chút, mặc quần áo tử tế đi ra ngoài.

Lúc Cao Tứ lão gia đi vào, Cao Liễn đang nằm trong lòng mẫu thân, lời ca tươi đẹp đã biến thành "Lầu ngọc giường băng gấm uyên ương, phấn tan mồ hôi đổ mờ sơn gối. . . . . . vứt bỏ cả sinh mạng, vui với chàng hôm nay. . . . . ."

Cao Tứ phu nhân trầm mặt, nhìn về phía Cao Tứ lão gia đã kinh ngạc đến ngây người.

Ý niệm đầu tiên trong lòng Cao Tứ lão gia không phải là vui mừng, mà là muốn giết Cao Liễn diệt khẩu. Lão trầm mặt, ngồi xuống ghế, sau đó nói: "Ta đi bẩm báo phụ thân!"

Cao Tứ phu nhân giật mình, bà trừng mắt nói: "Ai cũng không được động đến nữ nhi của thiếp!"

Cao Tứ lão gia nhìn cũng lười phải nhìn bà, nói: "Tóc dài kiến thức ngắn! Trừ ngồi trong nhà ghen tuông hại người thì nàng còn biết cái gì?"

Lão đứng dậy đi ra ngoài.

Triệu Trinh gặp hai vị thần y Hứa Hầu ở thư phòng bên ngoài.

Hai vị này ra vẻ đạo mạo như ‘thế ngoại cao nhân’ trước mặt vương phi, nhưng trước mặt Vương Gia cần bao nhiêu bỉ ổi liền có bấy nhiêu bỉ ổi, khiến Triệu Trinh phiền chết.

Nhưng phiền thì phiền, sâu trong nội tâm, hắn vẫn rất cảm kích ơn cứu mạng của Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh với Chu Tử, cho nên luôn luôn rất bao dung.

Sau khi hai vị Hứa Hầu vào, Triệu Trinh tỏ thái độ khác thường đuổi lui mọi người, bao gồm cả bốn gã sai vặt thân tín Bình An Hỷ Nhạc, còn dặn dò Lâm Tiêu Sấu và Lâm Tuyết Trập đứng cách cửa thư phòng hai mươi bước, nhìn xa xa, không cho ai đến gần thư phòng.

Lâm Tiêu Sấu và Lâm Tuyết Trập cho là Vương Gia cần bàn Quốc Quân đại sự, mặc dù trong lòng rất kinh ngạc sao lại nói chuyện Quốc Quân đại sự với hai đại phu coi tiền như rác này, nhưng vẫn trợn to hai mắt nghiêm túc chăm chỉ canh gác cửa thư phòng.

Triệu Trinh và hai vị Hứa Hầu đều lộ vẻ nghiêm túc, giọng nói ép rất thấp.

Mặc dù tính tình Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh tùy tiện, nhưng biết rõ trình độ yêu chìu và quan tâm của Vương Gia đối với vương phi, lúc nói tới vương phi tuyệt đối không dám có chút không kính trọng nào.

Hầu Lâm Sinh nói: "Vương Gia, ngài thật không muốn có nữa sao?"

Hứa Văn Cử cũng trợn to hai mắt, chờ Vương Gia trả lời.

Triệu Trinh thẳng lưng ngồi sau bàn đọc sách, rũ mí mắt nói: "Tối thiểu không thể có trong năm nay."

Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh cùng nhìn nhau, hình như cũng hiểu ra một chút.

Hứa Văn Cử suy nghĩ một chút, nói: "Vương Gia, thật ra thì thân thể vương phi đã sớm khôi phục, tiếp tục uống loại canh tránh thai trước kia cũng không tồi!"

Triệu Trinh nghe vậy, mặt khẽ cương cứng —— vì canh tránh thai này, trước kia Chu Tử từng tức giận hắn không biết bao nhiêu lần —— hắn không muốn nói nhiều đến chuyện này, trực tiếp hỏi: "Các ngươi đã có kết quả chưa?"

Nghe Vương Gia hỏi việc này, Hầu Lâm Sinh và Hứa Văn Cử lập tức nghiêm túc. Sau khi Vương Gia giao vàng đã hứa cho bọn họ, liền đề ra một nhiệm vụ —— tra rõ mỗi tháng rốt cuộc khi nào cùng phòng thì nữ nhân sẽ mang thai.

Hầu Lâm Sinh nhìn Hứa Văn Cử, khẽ gật đầu.

Hứa Văn Cử đứng lên nói: "Thế gian đều cho rằng thời gian thụ thai tốt nhất là sau khi nữ nhân vừa hết nguyệt tín, ta và Lão Hầu lại cho rằng thời gian tốt nhất là giữa hai lần nguyệt tín, chỉ cần cùng phòng trong mấy ngày này, nữ nhân sẽ rất dễ mang thai, thời gian khác, sẽ không sao."

"Là thật?" mắt phượng của Triệu Trinh híp lại, ánh mắt âm u, nhìn chằm chằm hai vị Hứa Hầu.

Hai vị Hứa Hầu đứng song song, cảm nhận được ánh mắt của Vương Gia, nhất thời cảm nhận áp lực nặng nề. Cuối cùng vẫn do Hứa Văn Cử có năng lực chống đỡ mạnh hơn, nói: "Vương Gia, đây là kinh nghiệm nhiều năm qua của chúng ta, sẽ không sai."

Lúc này Triệu Trinh mới nhè nhẹ gật đầu, thân thể cũng có chút buông lỏng, dựa vào lưng ghế, nhìn bọn họ, hỏi: "Các ngươi có vàng, vì sao không mua nhà lấy vợ sinh con, mà vẫn nương nhờ trong phủ của ta?"

Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh là người cơ trí, nghe xong lời này, cũng biết Vương Gia đã hỏi xong chánh sự, đã buông lỏng, lập tức tùy cơ ứng biến.

Hầu Lâm Sinh cười hề hề hèn hạ nói: "Không phải do tiểu nhân không bỏ được Vương Gia ngài sao!"

Triệu Trinh cảm thấy da gà trên người nổi rần rần, trợn mắt nhìn Hầu Lâm Sinh.

Hứa Văn Cử cười nói: "Vương Gia, tiểu nhân vẫn chờ hầu hạ vương phi sinh Tam công tử Tứ công tử Ngũ công tử!"

Nghe hắn nói đến Chu Tử, trong nháy mắt mặt Triệu Trinh buông lỏng, nói: "Có một Tiểu quận chúa cũng không tồi!"

Lúc này đã là chiều tối, ráng chiều màu vàng nhìn có vẻ ấm nóng, tuy nhiên lại mang theo chút lạnh lẽo.

Trên đường trở về Diên Hi cư, chân Triệu Trinh đạp lên lá cây trên đường mòn bị Chu Tử cố ý dặn người giữ lại, yên lặng tính toán thời gian nguyệt tín lần trước của Chu Tử, cuối cùng cho là mấy ngày này mình có thể tận tình tận hứng, trong lòng hắn không tự chủ được mà thả lỏng, bước cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Lúc hắn còn niên thiếu, luôn thích loại nữ tử ‘băng thanh ngọc khiết’ lạnh lùng trong trẻo tựa như tiên; kể từ khi có Chu Tử, hắn càng quý trọng loại hạnh phúc đời thường đồng lòng nắm tay vượt qua cuộc sống trần thế.

Lúc Triệu Trinh trở lại Diên Hi cư, bọn người Ngân Linh đang trông chừng ở cửa phòng trị sự.

Hắn trực tiếp vào phòng ngủ.

Chu Tử đang ngồi trên giường La Hán trước cửa sổ phòng ngủ may quần áo cho hắn, thấy hắn tiến vào, cũng không đứng dậy, chỉ cười nói: "Sao hôm nay lại về sớm như vậy?"

Miệng nàng nói chuyện, thân thể vẫn ngồi yên.

Triệu Trinh đi tới, đứng bên cạnh, nhìn nàng dùng răng cắn đứt chỉ, thu dọn kim.

"Đến đây, thử cái áo khoác này một chút!" Chu Tử đứng lên, đưa tay phải cởi áo Triệu Trinh.

Triệu Trinh đứng trước mặt nàng, không nhúc nhích mặc cho nàng cởi áo, rũ mí mắt, ánh mắt của hắn nhìn phía trước ngực Chu Tử.

Sau khi Chu Tử ngủ trưa thức dậy, vẫn luôn ở trong phòng chưa từng ra ngoài, cho nên chỉ mặc yếm cộng thêm một cái áo tay bó, lại không buộc dây, vạt áo lỏng lẻo mở ra.

Triệu Trinh cúi đầu, nhìn khe hở giữa hai luồng tuyết trắng trước ngực nàng.

Chu Tử nhón chân, cởi áo khoác Triệu Trinh, đặt lên giường La Hán, đang muốn khom lưng cầm áo khoác mới làm lên, thình lình bị Triệu Trinh bế lên, đặt lên giường La Hán. Chu Tử vừa giãy giụa vừa nói: "Không phải buổi sáng đã làm rồi sao. . . . . ."

Triệu Trinh đè lên người Chu Tử, tìm môi của nàng, răng môi trằn trọc cắn mút, khiến nàng nuốt trọn lời chưa nói xong vào.

Trong lúc cấp bách Chu Tử vẫn giùng giằng: "Hay là, đi tắm trước?"

Nàng biết Triệu Trinh thích sạch sẽ, muốn dùng điều này dời sự chú ý của hắn.

Triệu Trinh hít sâu một hơi, nâng thân thể lên, rốt cuộc buông môi Chu Tử đã bị gặm cắn đến sưng đỏ ra.

Chu Tử nghĩ mình đã dời đề tài thành công, nhất thời mừng rỡ.

Mấy ngày nay, Triệu Trinh luôn quấn lấy nàng, nhất quyết không tha, hễ đụng tới nàng, liền có xu thế vọt người lên ngựa nhao nhao muốn thử, khiến eo nàng cũng ê ẩm.

Chu Tử nhớ tới tâm tình mong muốn chuyện này của mình mấy ngày trước đây, liền có loại cảm giác như cách biệt một đời.

Nàng đang mất hồn, lại phát hiện thân thể chợt nhẹ, là bị Triệu Trinh bế lên.

Triệu Trinh ôm Chu Tử đi về phía phòng tắm.

Hắn ôm Chu Tử nâng lên, liền phát hiện Chu Tử nặng hơn trước một chút, thân thể mềm hơn, ngang hông sờ có chút thịt mềm mại.

Triệu Trinh cảm thấy rất có cảm giác thành tựu, hắn vô cùng thích dáng vẻ Chu Tử đầy đặn một chút.

Chu Tử mặc nguyên quần áo bị Triệu Trinh đặt trong bồn tắm to lớn, còn chưa kịp kháng nghị, Triệu Trinh đã từ phía sau ôm lấy nàng.

Sau mấy trận mây mưa, Triệu Trinh ôm Chu Tử lên giường ngủ.

Cả người Chu Tử mệt mỏi, đang mơ hồ sắp ngủ, nghe Triệu Trinh hỏi: "Nếu muốn trả thù một nữ nhân, dùng cách nào là tốt nhất?"

Chu Tử nhắm mắt lại, đầu óc bắt đầu mơ màng: "Khiến trượng phu nàng không thương nàng, khiến người nàng yêu thương nhất bị thương tổn. . . . . ."

Nói xong, Chu Tử nghĩ tới con của mình, vội nói: "Chỉ là, ngàn vạn lần không được tổn thương đứa bé!"

Triệu Trinh ôm sát Chu Tử, cảm thụ xúc giác mềm mại ấm áp.

Hắn đã sớm phát hiện, có lẽ mình có chút quấn quít Chu Tử , chỉ cần trần truồng chạm tới da thịt Chu Tử, rất nhanh sẽ có cảm giác yên lòng.

Đây là một loại bệnh sao?

Triệu Trinh nghĩ tới vấn đề này, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

Khi Triệu Trinh tỉnh lại, trời đã tối đen.

Hắn ngồi dậy trên giường, mới vừa xuống giường, liền nghe thấy giọng Chu Tử truyền từ phòng ngoài đến: "A Trinh à, mau mau tỉnh dậy, tỷ tỷ đã tự tay nấu mì cho chàng nè!"

Chu Tử vốn thừa dịp Triệu Trinh ngủ mà đùa giỡn, ai ngờ nàng vừa vén rèm cửa phòng ngủ lên, liền nhìn thấy Triệu Trinh mặc trung y đứng trước mặt nàng, nhất thời sợ hết hồn.

Triệu Trinh lại không nói gì, nhàn nhạt hỏi: "Mì tự tay làm đâu?"

Chu Tử sợ hắn tức giận, vội nói: "Sợi mì đã cán xong rồi, thiếp sẽ đi nấu ngay!"

Dứt lời, chạy trối chết.

Nhìn bóng dáng nàng vội vội vàng vàng chạy trốn, khóe miệng Triệu Trinh lặng lẽ cong lên.

Ngày hôm sau, bởi vì ngủ sớm, sáng sớm Triệu Trinh và Chu Tử đã thức dậy.

Triệu Trinh muốn đến thư phòng bên ngoài, một đống chuyện đang chờ hắn!

Chu Tử phải đến chánh phòng —— vì lần làm chuyện xấu hổ đó vào ban ngày, nàng đã trốn ở Diên Hi cư ba ngày rồi! Cuối cùng, nhớ nhung mãnh liệt với Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ đã chiến thắng cảm giác xấu hổ của nàng, sau ba ngày ở ẩn trong Diên Hi cư, rốt cuộc Chu Tử cũng bước khỏi Diên Hi cư.

Triệu Trinh mới vừa vào thư phòng, Thuần Tiểu Vũ và Chu Thanh đã đến gặp hắn.

Thuần Tiểu Vũ tiến lên một bước nói: "Bẩm Vương Gia, thư báo từ Kim kinh, đã đưa người vào Quế Hương viện của Cao Tứ phu nhân!"

Triệu Trinh không nói gì, đầu óc đang nhanh chóng tính toán: trả củ khoai lang phỏng tay này lại cho Cao phủ, đủ cho Cao Tứ phu nhân phiền não một chút.

Ánh mắt hắn nhìn Thuần Tiểu Vũ, ý bảo hắn ta tiếp tục nói.

"Bạch Thống lĩnh đã bố trí xong, hắn xin phép Vương Gia, sau khi bắt được nữ gian tế đó thì có muốn áp giải tới Nhuận Dương hay không."

"Không cần, sau khi thẩm tra xong, giao cho hắn xử lý." trên mặt Triệu Trinh không lộ vẻ gì, "Hà Nguyên đồng ý điều kiện của ta chưa?"

Chu Thanh tiến lên phía trước nói: "Hà đại nhân đã đồng ý, Hà nhị tiểu thư đã được đưa đến biệt viện ở ngoại ô."

Triệu Trinh gật đầu một cái, không nói thêm gì nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.