Năm Đó, Tớ Cũng Thầm Yêu

Chương 1: Chương 1




Mười sáu tuổi, tôi vào trường trung học nổi tiếng với thành tích đứng đầu khóa. Lúc đó, tôi là một cô bé cao cao gầy gầy, ăn mặc luộm thuộm. Đa số quần áo của tôi đều là đồ bộ đội, bởi vì bác tôi là bộ đội, cho nên tôi có rất nhiều quân trang rộng thùng thình, vốn không có cái gì gọi là chiết eo. Tôi giống như một cậu bé, suốt ngày lăn lộn đánh nhau với bọn con trai, may mắn là thành tích học tập vẫn vượt trội dẫn đầu. Sau khi trở thành thủ khoa, tôi còn đắc ý một thời gian dài.

Ngày đầu tiên học sinh nhập học, tôi ôm chồng sách mới nhận đi đến phòng học, chẳng may đụng phải một người ở góc hành lang.

Giữa mùa thu, cậu ấy mặc bộ đồ thể thao màu xanh lam, ôm một quả bóng rổ, cao ráo đẹp trai xuất hiện trước mặt tôi. Cậu cười, lộ ra hàm răng trắng bóng. Chúng tôi đồng thời nói xin lỗi đối phương, sau đó bèn nở nụ cười. Sau nữa, mặt của tôi đột nhiên đỏ ửng.

Vẫn nhớ góc đó có một gốc hợp hoan cực kỳ đẹp, tôi vội vàng nhặt đống sách bị rơi lên, chạy thẳng về phía phòng học.

Một lúc sau, chủ nhiệm lớp đi vào, tiếp theo là cậu ấy.

Cậu ấy chính là người vừa đụng phải tôi. Tôi nhìn thấy cậu ấy, đồng thời cậu ấy cũng nhận ra tôi. Tôi để ý, cậu ấy vén vài sợi tóc rối lên phía trên, động tác đó vô cùng hấp dẫn. Cậu ấy được xếp ngồi sau tôi.

Tim của tôi đập nhanh hơn. Trước đây khi cãi nhau đánh nhau với nam sinh, tôi vốn không ý thức được mình là con gái, chỉ từ khi gặp cậu ấy, tôi mới cảm thấy mình đúng là con gái. Tôi không biết phải làm sao, tim đập rất nhanh, mồ hôi tay chảy đầm đìa, quan trọng hơn là, đỏ mặt. Bạn cùng bàn tên là Chu Tố, cô ấy hỏi, cậu làm sao thế?

Tớ nóng. Tôi đáp.

Hồi đó nam nữ căn bản không nói chuyện với nhau, lớp của chúng tôi chỉ có một nữ sinh nói chuyện với nam sinh, cô ấy là lớp trưởng. Nhưng tôi cũng không quan tâm đến điều này, từ sau lần đầu tiên đụng phải cậu ấy, tôi chỉ biết, chắc tôi hư hỏng rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.