Nam Nam Thú Thụ Bất Thân

Chương 24: Chương 24:  Đàm Công Việc 




CHƯƠNG 24:  ĐÀM CÔNG VIỆC 

 

Chẳng hạn là đi gặp tình nhân chưa gặp mặt của mình ? Ánh mắt Viên Tử Hàm hoài nghi ở trên người hắn lưu chuyển tới tới lui lui , trừ lý do này ra, cậu thật sự nghĩ không ra được còn có lý do gì khác nữa , nếu không hắn như thế nào có thể cự tuyệt mang mình theo, nguyên lai là sợ mình phá rối chuyện tốt của hắn.

” Chuyện không muốn cho ai biết ?” Thượng Quan Mộc có chút buồn cười, hắn cùng Lý Thiên Cương thảo luận công việc cũng xem như là không muốn cho ai biết đi! Thật đúng là uổng phí hảo tâm của mình . Vừa quay đầu lại nhìn thấy Viên Tử Hàm đã bày ra bộ dạng tiểu tức phụ bị ủy khất, khó chịu trong lòng nhất thời liền tan thành mây khói .

Cậu ta bộ dáng tức giận không giống tức giận, giống như là làm nũng trước mặt người yêu, mà cái bộ dáng kia, chết tiệt còn rất đáng yêu, khiến hắn không muốn để cậu rời đi.

” Thế nào, chuyện xấu tôi muốn làm hay không làm, đối với cậu, rất quan trọng sao?”

Thượng Quan Mộc trong lời nói mang theo một chút thăm dò, không biết là đầu óc Viên Tử Hàm thật sự đơn giản, hay là cố ý làm bộ không hiểu, mỗi lần thăm dò chung quy đều không có kết quả. Nên lần này, phỏng chừng kết quả vẫn là như trước kia đi.

Đối với câu trả lời của Viên Tử Hàm, hắn đã không có gì kỳ vọng nữa . Chỉ là im lặng, chờ câu trả lời của cậu, vốn cũng không phải, cuối cùng vẫn không có câu trả lời đi!

” Ngược lại , tôi mới lười quản anh, tôi một người ngốc ở nhà, giống như đứa ngốc, không thú vị. Anh nói vú Trương khi nào thì mới có thể trở về a, tôi nhớ…vú quá a ”

Viên Tử Hàm xùy một tiếng, quản hắn, cậu có tư cách gì, lấy thân phận gì đi quản hắn; chính mình bị hắn quản mới đúng, chờ sau này căn nhà kia có chủ nhân chân chính rồi, mình coi như cũng phải rời đi . Nghĩ nghĩ, trong lòng cảm thấy không thoải mái . Xem ra cuộc sống tốt đẹp này làm cho người ta trở nên dễ hư hỏng rồi .

” Vậy cậu vẫn là ngốc ở trong nhà sẽ tốt hơn, gần đây âm khí quá nhiều, tôi sợ cậu lại gặp phải thứ gì đó, đến lúc đó cậu lại oán hận tôi ”

Lấy cớ, hết thảy đều là lấy cớ .

” Nói như vậy, tôi càng phải theo anh mới được ” nhất định phải nhìn xem bộ mặt thật ‘ Người yêu cũ’ của anh.

Thượng Quan Mộc thấy cậu là nuốt phải quả cân —— quyết tâm, muốn cùng mình ra ngoài, cũng không nói gì thêm. Lời Viên Tử Hàm rất đúng, càng là thời khắc như vậy, hắn lại càng không thể để Viên Tử Hàm thoát khỏi tầm mắt của mình . Cho dù ‘Phượng Ly’ của cậu không rời thân, nhưng quản không được nếu có chuyện gì ngoài ý muốn. Cân nhắc xong một phen, cuối cùng vẫn là đồng ý cậu, mang cậu cùng đi.

Xe vừa quẹo, liền cấp tốc chạy đi .

Viên Tử Hàm cũng biết Thượng Quan Mộc đồng ý để mình cùng đi, trong lòng vừa cao hứng cũng vừa lo lắng không yên, nữ nhân kia là làm gì đây? Thật là lão tổng Diệu Ký sao ? Bộ dạng như thế nào a ? Nhìn bộ dáng kia của Thượng Quan Mộc, nữ nhân kia chắc chắn cũng sẽ không thua kém chút nào đi, nhưng Thượng Quan Mộc là bị bao nuôi, không có quyền lựa chọn, cũng có thể là một bà lão lớn tuổi.

Viên Tử Hàm bởi vì ý nghĩ của mình, cả người không tự chủ được run run một chút, nghĩ muốn dứt bỏ suy nghĩ quái lạ trong đầu, nhưng hình ảnh Thượng Quan Mộc ôm một bà lão đầu bạc cuồng hôn vẫn luôn quanh quẩn ở trong đầu cậu .

Buồn bực trừng mắt nhìn Thượng Quan Mộc lái xe, Thượng Quan Mộc nhìn thấy vẻ mặt tức giận của cậu, sờ sờ chóp mũi: nói, mình khi nào lại chọc tới cậu ta , sao lại bày ra bộ mặt nhỏ nhen như thế chứ .

Hắn thông minh bảo trì tư thế trầm mặc .

Chiếc xe màu đen nhanh chóng chạy đi, chậm rãi dung hợp trong đêm tối mênh mông.

Cuối cùng xe dừng lại ở trước một nhà hàng cao cấp. Bóng đèn trần nhà chiếu rọi sáng trưng. Hai cô gái trước cửa dáng cao gầy xinh đẹp vừa thấy người tới, khuôn mặt tươi cười, hơi hơi cúi đầu “Hoan nghênh quý khách ”

Viên Tử Hàm hướng về phía các cô nở một nụ cười hữu nghị, không ngờ lại bị vẻ mặt khó chịu của Thượng Quan Mộc một phen giữ chặt, hướng bên trong kéo đi . Trực tiếp tiến đi vào thang máy . Lúc lên tới tầng năm, dừng lại, hướng bên trong đi đến .

Thấy hắn quen thuộc như vậy, khẳng định số lần tới đây hẳn sẽ không ít, chẳng lẽ chỗ này là địa điểm hắn cùng ‘ Người yêu cũ’ hẹn hò sao ? Viên Tử Hàm con ngươi đen bóng linh động chuyển lưu , đánh giá xung quanh.

Viên Tử Hàm đang đánh giá tỉ mỉ, một người phụ nữ toàn thân trang phục màu đen bước nhanh hướng bên này đi đến, mang theo nụ cười chuẩn mực nhìn Thượng Quan Mộc, kính trọng lên tiếng ” Xin chào, ông tổng của chúng tôi đợi ở bên trong đã lâu, xin theo tôi ”

Thượng Quan Mộc lạnh lùng liếc nhìn cậu, thoáng gật đầu, liền theo người phụ nữ kia hướng phòng đi đến. Viên Tử Hàm nhìn người phụ nữ kia khóe miệng khẽ cười, chung quy cảm thấy rất giả tạo, làm cho người ta có loại cảm giác không được thoải mái. Không biết cảm thụ của người khác như thế nào , nhưng cậu cảm giác được chính là như vậy.

Bất quá lão tổng hắn nói, đã chờ rất lâu . Xem ra Thượng Quan Mộc đối với tiểu tình nhân này rất ngạo mạn , cư nhiên dám để cho ‘Áo cơm cha mẹ’ của mình chờ lâu như vậy.

Bên trong cánh cửa đỏ thẫm kia rốt cuộc là một người như thế nào, Viên Tử Hàm rất là kỳ vọng, đỏ mắt trông mong. Nhìn những cánh quạt kia, tựa hồ muốn xuyên thấu qua cửa gỗ nhìn rõ người ở bên trong.

Người phụ nữ dẫn đường kia hơi hơi cúi đầu, đưa tay đẩy cửa ra, Thượng Quan Mộc trước sau đều không liếc nhìn cô ta một cái, liền nghênh ngang đi vào, tìm chỗ ngồi xuống.

Thời điểm chưa nhìn thấy người kia ngược lại rất muốn thấy rõ cô ta, thật sự đi vào, Viên Tử Hàm cư nhiên phát hiện, chính mình lại không có cái dũng khí kia , hơi hơi cúi đầu, theo sát phía sau Thượng Quan Mộc, có chút băn khoan đứng phía sau hắn.

“Thượng Quan tổng giám luôn luôn là người đúng giờ, hôm nay cư nhiên lại đến trễ , ngược lại rất hiếm thấy ”

Giọng nam ồm ồm mạnh mẽ vang lên, Viên Tử Hàm nghe thấy thanh âm kinh ngạc đồng thời ngẩng đầu lên, mới nhìn rõ người ngồi ở trước mặt này, cư nhiên là Lý Thiên Cương .

Chẳng lẽ người hắn hôm nay muốn gặp không phải ‘ Người yêu cũ’, mà là Lý Thiên Cương. Viên Tử Hàm đem ánh mắt khó hiểu nhìn về phía Thượng Quan Mộc, hy vọng nhân được lời giải thích của hắn.

Thượng Quan Mộc cũng thấy rõ vẻ mặt Viên Tử Hàm giờ phút này, hướng về phía cậu khiêu mi một chút, liền rất nhanh quay đầu nhìn về phía Lý Thiên Cương ” Vừa rồi gặp một chút chuyện ngoài ý muốn, trên đường kéo dài chút thời gian. Thời gian rất gấp, chúng ta liền nhanh chóng bắt đầu đi ”

Đối với lời nói vân đạm phong khinh của Thượng Quan Mộc, Lý Thiên Cương cũng chẳng buồn so đo . Cùng hắn hợp tác đã mấy năm , hắn người này, y vẫn là quá hiểu rõ, làm việc nghiêm túc cẩn thận, tính tình tuy có chút lãnh đạm, nhưng đây cũng không ảnh hưởng đến thực lực của y. Cho nên lúc này cái công trình ‘ Thành phố xanh trên biển’ này liền hiện lên trong đầu y, y nghĩ đến đối tượng hợp tác chính là ‘Diệu Ký ‘ . Lai lịch của Diệu Ký, điểm này y hoàn toàn không cần lo lắng, mà Thượng Quan Mộc người này, cũng là người có nguyên tắc, cũng không cần lo lắng .

“Cũng không gấp lắm, tôi gọi món rồi, trước dùng cơm đã” Lý Thiên Cương cười nói, khi ánh mắt nhìn về phía Viên Tử Hàm đứng, hơi thở ra một chút ” Anh bạn nhỏ nếu đã đến đây, cũng cùng nhau ngồi xuống ăn cơm đi ”

Viên Tử Hàm hướng hắn cười cười, ngồi xuống bên cạnh Thượng Quan Mộc .

Chỉ chốc lát sau, đồ ăn đều được mang lên. Viên Tử Hàm nhìn trên mặt bàn không dưới mười món , trong lòng hô to Lý Thiên Cương xa xỉ và lãng phí quá, hơn nữa khẩu vị còn rất nặng, trên bàn ăn tất cả đều là thịt, cậu nhìn mà dạ dày từng đợt co rút.

Thượng Quan Mộc cau mày . Đối với Lý Thiên Cương bình thản mở miệng nói ” Khẩu vị của tôi gần đây không tốt, nên chỉ ăn được mấy món chay ”

Khẩu vị không tốt, sự tình là từ khi nào, mình như thế nào không biết ? Viên Tử Hàm ngẩng đầu liếc mắt nhìn Thượng Quan Mộc , tất cả đều là nghi hoặc. Thượng Quan Mộc tựa hồ cũng chú ý tới cái nhìn chăm chú của cậu, ngẩng đầu lên chống lại ánh mắt của Viên Tử Hàm, Viên Tử Hàm không biết là có phải mình bị ảo giác hay không, ở trong mắt của hắn giống như nhìn thấy một nụ cười khiêu khích.

Lý Thiên Cương nghe xong lời của hắn, ánh mắt cũng dừng lại trên người Thượng Quan Mộc vài giây, nhưng nghi ngờ trong mắt rất nhanh cũng liền biến mất . Đối với nhân viên phục vụ nói mấy tiếng, vài phút sau, mấy món ăn chay đã được đem lên . Viên Tử Hàm im lặng ăn cơm, mà Thượng Quan Mộc cùng Lý Thiên Cương lúc ăn cơm cũng sẽ ngẫu nhiên xen vào một hai câu không quan trọng.

Mọi người ăn xong, đống hỗn độn trên bàn ăn rất nhanh lại được thu thập dọn sạch sẽ .

 

____________

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.