Nắm Tay Người, Kéo Người Đi

Chương 89: Chương 89: Phiên ngoại – Mạnh Thiếu Giác [Ba]




Vì thế hắn lập tức bắtđầu cười điên cuồng, cười đến ngay cả cần câu cũng nắm không chặt, “Ha ha ha haha, ha ha ha ha ha.”

Cô vé áo lam mặt vẫnkhông chút thay đổi nhìn hắn, tròng mắt ngăm đen không hiểu chuyện gì đang xảyra.

“Ha ha, ha ha,” Hắn cườiđến thở không nổi, buông cần câu đang nắm trong tay, một tay ôm một bên hông,đứt quãng nói: “A, hay là, hay là ngươi cho rằng viết trên trán mình một chữ‘Vương’, ngươi sẽ trở thành hổ? Ha ha ha ha ha, cười chết ta, sao lại có mộtngười đần như vậy chứ, ha ha ha ha ha.”

Cô bé sửng sốt một chút,trấn định tiêu sái đến bên hồ nước cúi đầu nhìn nhìn, sau đó vươn tay vốc nướclên lau chữ trên trán.

“Ha ha ha, ngươi rất mắccười, ha ha ha” Mông Hãn Vũ vô cùng khoái trá, “Ôi a a, bụng đau chết mất,ngươi nói xem, sao ngươi lại mắc cười như vậy hả, ha ha ha, ta nghe qua ngườikhác bịt tay trộm chuông, gặp qua người khác đưa bạc để người khác đánh mình,nhưng mà, chưa thấy qua người tự viết chữ vẽ hổ trên trán a, ha ha ha ha ha.”

Cô bé áo lam không để ýtới hắn, lướt qua hắn muốn rời đi.

“Ngươi đừng đi a, ha haha, được rồi, ta không cười ngươi nữa, không phải là ngươi muốn làm đại lão hổsao.” Khóe miệng Mông Hãn Vũ khoa trương cong lên, trong mắt nhìn không ra nửaphần không có ý cười, cảm thấy cô bé này thật sự chơi rất vui.

Cô bé dừng chân lại,bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt chuyên chú.

Cần câu lại hơi hơi trầmxuống, Mông Hãn Vũ vội vàng quay lại hai tay nắm chặt cần câu, miệng còn nói,“Ta thật sự không lừa ngươi, ta liền nghĩ ngươi là con hổ kia, đúng, là con hổlợi hại uy phong nhất Tề Vân Sơn, đến đến đến, đại lão hổ, nhanh kéo một tay,kéo một tay.”

Mông Hãn Vũ đợi khôngthấy bàn tay cô bé vươn ra cầm cần câu, nhưng thật ra lại nhận lấy một cướchung hăng đá vào mông.

Sau đó, “Phù phù” , hắnngã vào hồ nước.

Mông Hãn Vũ đứng trongnước dại ra vài giây sau đó mới vươn tay chỉ vào cô bé cả giận nói: “Ngươingươi ngươi, ngươi dám đá bổn thiếu gia! Ngươi thật to gan lớn mật, ngươi cóbiết cha ta là ai không? Cha ta là Mông Bằng Phi! Ngươi chờ xem, ta sẽ nói chata bắt ngươi đứng ngâm trong nước ba canh giờ!”

Mặt cô bé không chútthay đổi, một đôi con ngươi thản nhiên nhìn hắn, không vui không giận.

Mông Hãn Vũ thấy thế lạitức giận, vừa định nói cái gì thì lại bị người mạnh lôi cổ áo lên. Hắn có loạidự cảm không tốt, sau đó, vừa quay đầu lại, quả nhiên......

“Ngươi làm mất thể diệnnhư thế còn dám ở chỗ này kêu la!” Mông Bằng Phi xách hắn giống như xách mộtcải củ rồi kéo lên bờ, hùng hùng hổ hổ nói: “Cái thằng nhóc này, đã dặn ngươiđừng có chạy loạn khắp nơi gây chuyện, xem ta về nhà xử lý ngươi như thế nào!”

Mông Hãn Vũ lại run run,hắn cha thật vất vả mới bắt được hắn, như vậy hắn...... “Ta ta ta, cha, lànàng, là nàng đá con xuống!” hắn chỉ tay vào cô bé kia, tố cáo nói: “Cha xem,cả người con đều ướt hết a!”

“Ướt cái đầu ngươi! Đểxem mẹ ngươi xử lý ngươi như thế nào!” Mông Bằng Phi tát một cái lên khuôn mặtđầy uất ức của hắn, xoay người nói với cô bé: “Vị tiểu cô nương này, thật xinlỗi, con trai ta chắc là đã làm chuyện gì xấu, thật là xin lỗi xin lỗi, ta trởvề sẽ dạy cho nó một bài học.”

Nói xong hắn vung tayđem Mông Hãn Vũ vác lên vai, bước chân sải dài đi nhanh. Mông Hãn Vũ trên vaihắn cố gắng vẫy đạp tay chân ngắn ngủn, vừa đạp vừa hướng cô bé kia kêu la:“Thối ngốc tử thối con hổ kia ngươi nhớ kỹ cho ta, đừng có để ta gặp lại ngươi,bằng không xem ta làm thế nào dạy cho ngươi một bài học ôi! Cha! Đừng đánhmông con! Con méc mẹ cha ngược đãi con a! Ôi đừng đánh đừng đánh ! Sưng hết lênrồi sưng lên rồi!”

Cô bé áo lam không rênmột tiếng, trầm mặc nhìn hai cha con càng chạy càng xa, trên mặt trắng nõn ẩnẩn hiện lên vẻ tươi cười.

“Cha! Đừng đánh!” MôngHãn Vũ cố gắng ôm mông, tê tâm liệt phế kêu: “Mông đều đã biến thành hai cánhhoa!”

Mông Bằng Phi liếc mộtcái xem thường, “Mông vốn liền chính là hai cánh hoa .”

Mông Hãn Vũ ngây người,tiếp tục tê tâm liệt phế, “Mông đều đã biến thành bốn cánh hoa !”

“Bốn cánh hoa? Ta nóicho ngươi biết, nếu vừa rồi ngươi còn xằng bậy, mông ngươi đều sẽ biến thànhđóa hoa!”

“Ôi chao?” Mông Hãn Vũngừng tru lên,“Vừa rồi làm sao vậy?”

“Ngươi có biết cô bé vừarồi là ai hay không?”

“Gì, con làm sao biếtđược đó là ai.” Mông Hãn Vũ lơ đễnh, “Nhìn như vậy, chắc là một đứa ngốc.”

Lời nói vừa, ót hắn liềnbị cha hắn hung hăng đánh một cái. “Cha!” Mông Hãn Vũ hai mắt nước mắt lưngtròng,“Sao cha lại đánh con?”

“Ta đánh ngươi, cái đồkhông biết trời cao đất rộng! Cái gì mà đứa ngốc? Người ta là Vân Di ngũ côngchúa!”

“A?”

“Acái rắm! Ngươi cái xú tiểu tử, nơi nơi quậy loạn lên, hôm nay ta không thểkhông đánh chết ngươi!”

“Ôichao? Cha, đừng, con không biết, đừng đánh a!”

“Khôngbiết? Ta hôm nay liền đánh ngươi có biết!”

“Cha,cha đây là trả thù!”

MôngBằng Phi âm trầm cười, “Chính là trả thù đấy, thì sao?”

MôngHãn Vũ, ngươi tự cầu nhiều phúc đi.

......

MôngBằng Phi lần này xuống tay không lưu tình chút nào, thẳng đánh tay làm cho MôngHãn Vũ nằm trên giường năm ngày năm đêm. Cứ như vậy, lúc ngồi xe ngựa trở về,mông còn ẩn ẩn đau -- Các ngươi biết, trí nhớ tiểu hài tử vô cùng tốt, hơn nữarất dễ mang thù -- Mông Hãn Vũ chính là một trong số đó.

Tronglòng Mông Hãn Vũ đã sớm đem bộ dáng cô bé áo lam kia nghi nhớ trăm ngàn vạnlần. Hừ, Vân Di ngũ công chúa? Rất giỏi sao? Dám đá hắn xuống nước, thế mà hạihắn bị cha bắt được, thế mà hại hắn bị đánh lâu như vậy không xuống giườngđược!

Nghĩđến đây hắn lại sờ sờ mông mình, âm thầm hạ quyết tâm, lần sau gặp lại cái gìngũ công chúa kia, nhất định phải báo thù cho tốt, để cho nàng biết hắn - MôngHãn Vũ không phải dễ chọc !

Saukhi từ Tề Vân Sơn trở về, Mông Bằng Phi và Mông Hãn Vũ vẫn còn tiếp tục đấutranh, trong phủ họ Mông vẫn như trước tràn ngập một mảnh cười vui cùng tranhcãi ầm ĩ. Nhưng vào buổi tối một ngày kia, Mông Hãn Vũ đi chơi trở về, đối mặtvới cái cửa Mông phủ bị phá.

MôngHãn Vũ ban đầu lơ đễnh, nhưng lúc nhìn thấy những thứ trên đường đều bị đập vỡ,hắn liền ý thức được có chút không thích hợp. Hắn một đường chạy nhanh vàophòng ngủ cha nương, cuối cùng bối rối vọt vào phòng ngủ muội muội, sau đó nhìnđến...... bà vú của muội muội, oán hận trừng mắt nằm trên mặt đất, quần áo màunâu tràn đầy vết máu.

Hôhấp Mông Hãn Vũ tại đây một khắc này liền ngừng lại, chậm rãi lấy tay ôm miệng,chặn lại tiếng kinh hô thốt ra. Hắn chậm rãi đến gần thi thể, môi run nhènhẹ......

Bàvú vì sao lại chết?

Chamẹ cùng Oánh Lộ ở đâu?

Ngườitrong phủ đều đã đi đâu?

Lúchắn đi ra ngoài, trong phủ đã xảy ra chuyện gì?

Aicó thể nói cho hắn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

MôngHãn Vũ ngồi xổm xuống, run run vươn tay chuẩn bị vuốt mắt cho bà vú, lại mẫncảm phát hiện tầm mắt bà vú đang gắt gao nhìn cái thùng. Trong đầu hắn có một ýniệm chợt lóe qua, rất nhanh đứng dậy chạy đến bên cạnh thùng biên, mở mạnh nắpthùng ra!

Hắnnhìn thấy muội muội luôn cười của hắn đang cuộn mình ở trong thùng, hai mắtnhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt. Hắn vươn tay sờ sờ của mặt nàng, rất lạnh.

“OánhLộ, Oánh Lộ.” Mông Hãn Vũ thấp giọng mở miệng, “Ta là ca ca, Oánh Lộ, muội tỉnhdậy tỉnh dậy.”

OánhLộ vẫn như trước nhắm hai mắt, trầm tĩnh như đang ngủ say.

“OánhLộ, muội đừng dọa ca ca, muội mở mắt ra được không?” Giọng nói Mông Hãn Vũ mangtheo sợ hãi, run nhè nhẹ, “Ta là ca ca a.”

Hắnvừa định vươn tay đem Oánh Lộ ôm ra khỏi thùng, lại nghe thấy có tiếng bướcchân hướng bên này đi tới. Ánh mắt hắn sợ hãi, lập tức đem nắp thùng khép lại,lắc mình trốn vào ngăn tủ ở một bên. Hắn xuyên qua khe hở nhìn người bước vàophòng, thân mình khôi ngô rất quen thuộc.

Bàntay hắn nắm chặt, là...... Mạnh phó tướng? Hắn không phải đang ở biên giới đánhgiặc hay sao?

Mạnhphó tướng đánh giá căn phòng bừa bãi, nhăn lại mày rậm cúi đầu nói: “Tướng quân......Ta đến quá muộn rồi hay sao?” Hắn nhìn nhìn bà vú, đột nhiên khởi bước tới bêncạnh thùng. Mông Hãn Vũ cả kinh, thiếu chút nữa thất thanh kêu to. Mạnh phótướng đi đến bên thùng rồi dừng lại, nghĩ nghĩ, vươn tay muốn mở thùng ra, cũngkhông ngờ một ngăn tủ bên ngăn nhảy ra một người, hung hăng đá lên đùi hắn mộtcước, “Không cho phép mở ra!”

Mạnhphó tướng nghe được giọng nói quen thuộc liền ngừng phản kích, kinh hỉ kêu lên:“Hãn Vũ!”

Nàobiết Mông Hãn Vũ chính là đề phòng cùng phẫn hận nhìn hắn, hai tay mở ra bảo vệthùng phía sau.

Mạnhphó tướng không để ý tới hắn đề phòng, một chưởng lao ôm hắn vào lòng, “Hãn Vũ,cháu còn ở đây, thật sự là quá tốt!”

MôngHãn Vũ liều mạng giãy dụa, quyền đấm cước đá, “Ngươi buông!”

“HãnVũ, cháu phải bình tĩnh!” Mạnh phó tướng chế trụ hai tay của hắn, “Ta biết Môngphủ xảy ra chuyện lớn như vậy khiến cháu rất khó tiếp nhận, nhưng cháu phảibình tĩnh.”

MôngHãn Vũ lúc này mới ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Mạnh phó tướng, chậm rãi hỏi:“Mạnh thúc thúc, mong thúc nói cho ta biết, rốt cuộc Mông phủ xảy ra chuyệngì?”

Mạnhphó tướng hơi hơi kinh ngạc, nhưng nói chi tiết, “Sáng nay Thánh thượng hạchỉ...... Nói tướng quân thông đồng với địch bán nước, ba ngày sau xử trảm cảnhà.”

MôngHãn Vũ nghe vậy như bị sét đánh, “Thánh thượng...... Hạ chỉ? Phụ thân thôngđồng với địch bán nước?” Hắn gợi lên khóe môi miễn cưỡng cười cười, “Mạnh thúcthúc, thúc đang nói đùa với ta đúng không, phụ thân làm sao có thể thông đồngvới địch bán nước? Phụ thân là tướng quân lợi hại nhất Vân Trạch, không phảisao?” Còn có thánh thượng, thánh thượng vẻ mặt luôn tươi cười kia, cái ngườiluôn dung túng hắn còn hơn cả phụ thân kia, làm sao có thể hạ chỉ xử trảm cảnhà bọn họ?

Mạnhphó tướng chỉ trầm trọng gật đầu, “Hãn Vũ, chúng ta đều biết cha cháu bị oan,nhưng bây giờ gian thần đầy đường, hoàng hậu lấy thúng úp voi, đừng nói làchứng cớ, ngay cả thánh chỉ này cũng không biết có phải là hoàng thượng tự tayhạ hay không ......”

MôngHãn Vũ dùng sức cầm cổ tay Mạnh phó tướng, “Như vậy chúng ta đi tìm hoàngthượng, chúng ta đi rửa sạch oan khuất cho cha mẹ, chúng ta đi cứu bọn họ a!”

“HãnVũ, cháu phải bình tĩnh!” Mạnh phó tướng ôm lấy vai của hắn, “Người trong cungbây giờ đang lùng bắt cháu cùng muội muội cháu, chúng ta phải tìm chỗ trốntrước đã!”

“Chúngta phải đi cứu cha và nương!”

“Bâygiờ quan trọng nhất chính là bảo hộ cháu và muội muội cháu!”

“Vậy......”Hốc mắt hắn phiếm hồng, “Cha và nương đâu?”

Mạnhphó tướng thở dài, “Chúng ta...... phải nghĩ cách kỹ hơn.”

MôngHãn Vũ cùng Mông Oánh Lộ được Mạnh phó tướng đưa tới nơi an toàn dấu đi, nhưngcái gọi là bàn bạc kế hoạch cứu người kỹ hơn...... Mạnh phó tướng biết, dườngnhư không hề có hy vọng. Cho nên ba ngày sau, Mạnh phó tướng mang theo Mông HãnVũ cải trang xuất hiện trong đám người, im lặng nhìn đài hành hình xa xa.

MôngHãn Vũ nhìn thấy phụ thân mình luôn oai hùng, giờ phút này đang thẳng lưng quỳtrên mặt đất, tù phục màu trắng dính đầy vết máu khô cạn, để lộ ra từng vết roigiữ dằn khắc lên da, vẻ mặt kiên nghị tràn đầy bất khuất, nhưng chạm lúc nhìnqua mẫu thân bên cạnh, trong mắt lại mang theo nhè nhẹ ôn nhu. Mẫu thân vẫn làđẹp như vậy, chẳng qua sắc mặt tái nhợt, nhu nhược dường như gió thổi qua sẽngã xuống, trong mắt mẫu thân cũng không có sợ hãi, có chăng chính là thảnnhiên trào phúng, lúc nhìn qua cha cũng mang theo tình yêu ôn nhu như vậy.

Đâylà cha mẹ hắn, vẫn sủng hắn thương hắn - cha mẹ.

Trongđám người, thỉnh thoảng có người mắng quan viên trên đài cùng người hành hình,nhưng sắc mặt những người đó vẫn chất phác như vậy, ngữ điệu tuyên đọc thánhchỉ lãnh cứng như vậy, không mang theo một tia tình cảm.

“HãnVũ, không nên nhìn.” Tay Mạnh phó tướng che mắt Mông Hãn Vũ, nhưng hắn chỉ kiênđịnh đẩy ra, lạnh lùng nhìn cha và nương trên đài hành hình.

Hắnnhìn thấy ánh mắt vẫn bình tĩnh của cha và nương, cha cùng nương hiểu ý cười,nhìn nơi bọn họ ẩn ẩn lộ ra ưu thương, nhìn đến......

Mộtmảnh màu đỏ.

Mạnhphó tướng lo lắng nhìn về phía Mông Hãn Vũ, lại nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh củahắn, mắt một cái cũng không chớp, gắt gao nhìn chằm chằm một mảnh màu đỏ trênđài.

Thiếuniên lúc này, không bao giờ là Mông Hãn Vũ tiểu tử nghịch ngợm hay gây sự hắnquen thuộc kia nữa.

Thếgiới này sẽ không còn người tên là Mông Hãn Vũ nữa.

******

Nhiềunăm về sau, hắn và nàng lại gặp nhau. Nàng vẫn là nàng, mà hắn, đã sớm khôngphải là hắn.

---Toàn văn hoàn---


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.