Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 62: Chương 62: Chương 43 (p3)




"Không được!" Tô Song Song lập tức múc một thìa cháo đưa lên miệng: "Ăn! Boss đã mời, tôi cầu còn không được, sao lại không hay!"

Tần Mặc nhìn thấy cô như vậy, khóe miệng liền giương lên một chút, hơi gật đầu, người giao hàng lập tức hiểu ý nhanh chóng bày nốt những thức ăn còn lại lên bàn.

Người chuyển hàng vừa muốn rời đi, cửa liền bị một người bên ngoài thô lỗ đá văng ra, Tô Mộ trực tiếp xông vào, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng: "Song Song, xem tôi mang đồ ngon gì cho cô ..."

Lúc Tô Mộ nhìn thấy Tần Mặc đang ngồi trên ghế, liền ngây ngẩn, nụ cười bỉ ổi trên mặt cũng trở nên cứng ngắc.

Cô vội vàng đứng thẳng người, bày ra dáng vẻ thục nữ, sau đó hơi thẹn thùng nhìn Tô Song Song, chỉ là những gì hiện ra trong mắt đã hoàn toàn bán đứng cô.

Ánh mắt kia nhất định đang muốn làm thịt Tô Song Song, rõ ràng đang hàm ý với cô là: Cô đã có soái ca ở bên cạnh, sao không nói cho tôi một tiếng, lại còn để tôi mất hết hình tượng, thật đáng ghét.

Tay kia của Tô Song Song cầm muỗng cháo còn chưa kịp đưa đến miệng, nếu không chắc đã phun hết ra ngoài, một miếng cháo là 88 đồng, nếu phun ra ngoài, cô sẽ chết vì tiếc mất.

Cô thận trọng đem thìa cháo thả lại vào trong bát, quay đầu nhìn Tần Mặc đang vô cùng bình tĩnh, đột nhiên không biết giới thiệu thế nào.

Nào biết Tần Mặc lại tự mình đứng lên, hướng về phía Tô Mộ gật đầu một cái, coi như chào hỏi: "Tôi là hàng xóm của Song Song."

"Ồ!" Tô Mộ ý vị sâu xa đáp một tiếng, mặc dù cô đang cố gắng giữ hình tượng thục nữ, nhưng nụ cười của cô lại rất thô bỉ, khiến lông tơ của Tô Song Song cũng phải dựng hết lên.

Tô Mộ nhìn lướt qua chiếc bàn đầy những món ăn phong ph, vội vàng mang phần cháo mộc mạc trong tay giấu đi, tỏ a vẻ như không mang theo cái gì.

"Cái đó ... Tôi chợt nghĩ ra, tôi còn phải về cho cún của tôi ăn cơm!" Tô Mộ nói xong liền đùa dai đem cháo ở sau lưng lấy ra, quơ quơ trước mặt Song Song.

Tô Song Song còn chưa kịp xù lông lên phản ứng lại thì Tô Mộ đã chạy đi mất, còn không quên rống lại: "Song Song, anh ta không tệ đâu! Cuối cùng cô cũng có được chút thẩm mỹ!"

Tô Song Song nhất thời bị câu nói không đầu không đuôi làm cho nhăn nhó, mặt lúc trắng lúc đỏ, cô hơi bất đắc dĩ dựa lưng về phía sau một chút, đưa mắt nhìn Tần Mặc.

Cô vừa muốn giải thích một chút, để anh đừng hiểu lầm rồi lại tức giận, nhưng lúc nhìn Tần Mặc lại thấy anh từ đầu đến cuối không hề để ý.

Tô Song Song liền thở phào, nhưng không biết tại sao, đối mặt với thái độ thờ ơ này, trong thâm tâm cô lại có chút hoảng hốt.

Thế nhưng Tô Song Song lại cố gắng đè nén cảm giác không thoải mái đó xuống, bưng bát cháo lên rồi bắt đầu ăn, cô tự trấn an mình là đang đói mới cảm thấy như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.