Năm Tháng Còn Dài, Có Anh Không Hoang Mang

Chương 125: Chương 125




“Cây không được vui vẻ” nói: Tôi không phát biểu ý kiến chủ quan, chỉ dùng sự thật để nói ra, sự thật chính là---một là Dương Liễu trong mối quan hệ hôn nhân trong lúc còn tồn tại của Lục Văn Bân và Vân Khuynh, phát sinh mối quan hệ không bình thường với Lục Văn Bân, sống chung phi pháp.

Hai là Dương Liễu chưa cưới sinh con, còn mượn chuyện này lên ngôi, phá hoại cuộc sống hôn nhân của người khác.

Ba là Dương Liễu mồ côi ba mẹ, Vân gia có ơn nghĩa sinh thành dài tận hai mươi năm với cô ta, nhưng cô ta lại độc chiếm tình yêu thương của Vân Bính Hoa và Tô Tương, không hề có chút cảm thấy sự độc chiếm tình cảm có gì là sai!

Bốn là Vân Bính Hoa và Tô Tương yêu thương mình Dương Liễu đã thành sự thật, một vài lời nói liền có thể đảo ngược thị phi? Muốn lừa gạt bản thân hay là lừa gạt quần chúng?

Năm là Vân Bính Hoa và Tô Tương đối xử không tốt với Dương Liễu? Vậy tại sao trước đó lại đối xử tốt với cô ta, nhưng sau khi cô ta sắp trở thành Lục đại thiếu phu nhân, có chỗ dựa rồi lại đối xử không tốt với cô ta? Vân Bính Hoa và Tô Tương ngu xuẩn như thế sao?

Dương Liễu lại tại sao nhất định phải để Vân Bính Hoa và Tô Tương không còn gì hết mới nói ra bọn họ đối xử không tốt với cô ta? Không lẽ không có tình nghi về việc yêu giàu khinh nghèo, vong ơn bội nghĩa thật sao?

Sáu là ở trên có một bạn nhắc qua rồi, con mình bị thương, Dương Liễu tại sao không phải ở thời gian đầu tiên ôm đi bệnh viện, mà là mời phóng viên quay clip phát tin tức ra? Không lẽ không lo lắng đứa con sẽ đau sẽ bị bệnh?

Tổng kết phía trên, xin hãy lý trí suy nghĩ sự khóc lóc của Dương Liễu, rồi hãy phát biểu bình luận, phụ nữ không nên làm khó phụ nữ, nhưng trước tiên người đó là một người đáng để không bị làm khó, người và người là không giống nhau đấy……

“Mật chiều bảo bối” nói: Xác nhận là đang diễn kịch, tẩy trắng, làm trái ngược chân tướng sự thật, Dương Liễu nên phải bị đóng đinh trên cây cột tủi nhục mãi, mãi mãi không xuống được!

“Đuôi rồng màu tím” nói: Đây chính là kẻ thứ ba tồi tệ, cũng đáng để các bạn thảo luận ở đây sao? Đừng làm hôi thối bản thân, đi đi đi, khẩn trương đi!

“Tiểu tiểu thư quá đáng yêu” nói: thông tin nội bộ, Dương Liễu lợi dụng Vân Bính Hoa và Tô Tương xong liền đá phăng bọn họ ra, mặt là do cô ta tự đánh, đứa con là do cô ta tự nhéo.

“Trời xanh xanh” “Tiểu tiểu thư quá đáng yêu”: Thật sao? Có chứng cứ không?

“Tiểu tiểu thư quá đáng yêu”: Nhìn hình.

Đính kèm theo đó là một tấm hình có chút mơ hồ, mơ hồ có thể nhìn thấy một người phụ nữ ngồi kế bên cái nôi em bé, đưa tay đi nhéo em bé, thân hình rất giống Dương Liễu.

Tấm hình vừa mới tung ra, bình luận trên mạng tức thời bùng nổ, bất kể mặt người có nhìn rõ không, mọi người đều nhất trí nhận định đây là Dương Liễu. Bất kể trước đó giúp Dương Liễu hay là mắng Dương Liễu, toàn bộ đều nhất trí chửi mắng Dương Liễu thậm tệ!

Dương Liễu không những không tẩy trắng được bản thân, trái lại càng tô càng đen, cho dù mọc thêm mười cái miệng, mọc thêm mười cặp mắt, cũng không cứu vãn được danh tiếng của mình!

Chỉ tại vì, tấm hình này là thật đấy, “Tiểu tiểu thư quá đáng yêu” là một trong những n fan nhỏ của Giang Mạc Thần, vì muốn theo dõi động tác của Lục Văn Bân, Vân Khuynh, Cao Thúy Lan bọn họ, phòng tránh bọn họ làm ra những chuyện tổn thương Vân Khuynh, Hoắc Nhất Hàng từ sớm đã để một thân tín của mình đến biệt thự làm giúp việc, tấm hình là do camera trong biệt thự chụp được, vốn dĩ rất rõ ràng, nhưng quá rõ ràng sẽ trở thành sự thật, không có gì để tranh luận, và không có gì tranh luận đương nhiên sẽ không có gì nổi trội, cho nên, tấm hình Giang Mạc Thần đưa đã được xử lý thành mờ ảo.

Nhưng mờ ảo như thế nào, Dương Liễu đương nhiên là nhìn được rõ ràng, cô nhìn thấy tấm hình đó, tức thời có chút kinh hãi, khẩn trương đi xóa những bình luận đó, tốc độ càng ngày càng nhanh, sắc mặt càng ngày càng kém, cuối cùng trực tiếp vứt điện thoại mình xuống đất.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Rõ ràng vừa mới bắt đầu dư luận là có lợi bên cô, tại sao đột nhiên lại thay đổi?

Đây không phải là kết quả cô muốn! Tại sao chuyện không thể dựa theo phương hướng của cô mà phát triển chứ?

Có phải có người thao tác âm thầm?

Đầu óc của Dương Liễu vừa nảy ra suy nghĩ này, lập tức có ngay đối tượng tình nghi đầu tiên---Vân Khuynh!

Là Vân Khuynh, nhất định là Vân Khuynh, chính chỉ có Vân Khuynh không muốn cô được tốt lành! Cũng chỉ có Vân Khuynh có khả năng làm được những phản ứng tức tốc để bôi đen cô!

“Con tiện nhân đáng chết!” Dương Liễu tức đến chửi lên.

Cao Thúy Lan vừa đúng lúc đến trước cửa, nghe thấy câu này, còn tưởng rẳng Dương Liễu đang mắng bà. Lập tức nhấn vào nút xe lăn tự động đi lên trước xông lên hướng của Dương Liễu, “Dương Liễu! Cô là một con tiện nhân mất nết, cô mắng ai là tiện nhân thế? Nói đến tiện, ai lại tiện như Dương Liễu cô? Đã tiện ở vô số phần dưới gã đàn ông gọi xuân, còn dám đến Lục gia để lừa lọc!”

Cao Thúy Lan xông đến bên bàn trà, sau đó cầm lấy một cái ly trên bàn quăng qua hướng của Dương Liễu.

Dương Liễu nhất thời không có phản ứng kịp, chiếc ly ném trúng tay cô, chiếc ly rất cứng rắn, đụng một cái trên xương cánh tay cô, rớt xuống đất, “bốp” một tiếng, rơi ra rất nhiều mảnh vụn.

Dương Liễu chịu đau rồi, tức thời liền nóng lên, mắng lên dữ dội, “Lão phế vật, bà điên rồi phải không? Bà dám lấy chiếc ly ném tôi?”

“Tôi có cái gì không dám ném cô?” Cao Thúy Lan dùng giọng nói sắc bén chửi qua đó, “Cô là con trà xanh tiện nhân mất nết, cô còn dám lăng nhăng sau lưng con trai ta, tôi không những muốn ném cô, tôi còn muốn hại chết cô!”

“Lúc tôi chuyển đến sáng hôm đó, tôi đã phát hiện cô không ổn, mới sáng sớm mang theo cả người hôi thối ghê tởm về, còn không biết nghĩ ra cách gì lừa gạt con trai tôi, để con trai tôi che giấu cho cô, cô ngày đó thật ra là ra ngoài lăng nhăng với người đàn ông khác?!

Nghe Cao Thúy Lan nhắc đến chuyện tối hôm đó, sắc mặt của Dương Liễu tức thì đổi thay, lập tức phản bác, “Bà ăn nói xằng bậy gì thế? Cẩn thận tôi xé nát cái miệng của bà!”

“Cô nói cái gì? Muốn xé nát miệng của tôi sao?” Sắc mặt của Cao Thúy Lan không thay đổi, “Vậy tôi hôm nay rất muốn biết, cô rốt cuộc là làm sao xé nát miệng của tôi! Nhưng ở trước đó, tôi xé nát cái mặt này của cô trước!”

Cao Thúy Lan cầm lấy túi xách của mình, tức tốc mở dây kéo ra, đưa tay vào nắm một xấp hình ra, vứt sang Dương Liễu, “Xem cho rõ ràng đây, chuyện con trà xanh tiện nhân cô đã lộ ra rồi, những thứ này, toàn bộ đều là những chứng cứ mà cô lăng nhăng sau lưng con trai ta! Chính ngay cả cái giống gì đó của cô cũng không biết là của người đàn ông hoang nào, còn mặt dày ngụy trang thuần khiết trong Lục gia chúng tôi, tiện nhân, mất nết!”

Mười mấy tấm rơi rớt xuống xung quanh Dương Liễu, cô chỉ nhìn một lượt, trong lòng đã hoang mang.

Đây chẳng phải là lúc cô ở nước ngoài, tình cảnh vui vẻ thoải mái sao? Tại sao lại……đều bị người ta chụp thành hình rồi?

Còn nữa, Cao Thúy Lan làm sao có được?

Lão phế vật này bà ta ngay cả ba ruột của đứa con mình cũng không rõ, bà ta còn dám tính sổ với cô? Muốn đuổi cô ra khỏi Lục gia sao?

Khẳng định là thế! Lão phế vật này sớm đã không ưa gì cô.

Nhưng, những thứ này, là chỉ có lão phế vật một mình biết được, hay là Lục Văn Bân cũng đã biết?

Không được! Cô tuyệt đối sẽ không chấp nhận bị đuổi ra khỏi Lục gia, cô tốn hết tâm tư, không mấy dễ dàng leo lên được vị trí này, cô tuyệt đối sẽ không chấp nhận cho bất kì ai đem cô từ vị trí này kéo xuống.

Nhưng chỉ là vài tấm hình, cô chỉ cần cắn răng không thừa nhận là được!

Nghĩ đến đây, Dương Liễu hơi bình tĩnh lại chút, tiện tay nhặt vài tấm hình đó, nhìn nhìn, cười lạnh một tiếng, nói, “Cao Thúy Lan, tôi biết bà không thích thôi, nhưng bà lấy đống hình photoshop này để vu khống tôi, có lẽ quá tàn độc chút chứ?”

“Cái gì? Hình chụp photoshop? Tiểu tiện nhân, cô bản lĩnh giả vờ vô tội cũng tốt thật đấy, nhưng cô tưởng rằng tôi không có tìm người giám định qua sao? Kết quả giám định là, những tấm hình này đều là hình gốc HD, không có bất kì vết tích photoshop nào!” Cao Thúy Lan nói như thế đương nhiên là đang hù Dương Liễu, bà lấy hình xong đã về tính sổ với Dương Liễu, làm gì có làm qua giám định gì?

Nhưng ánh mắt lẩn tránh của của Dương Liễu và sắc mặt biến sắc xác định những tấm hình đều là thật!

Bà lại tiếp tục mắng chửi, “Tiểu tiện nhân! Đừng cố gắng phủ nhận nữa, tấm hình là thật đấy, giả là con người cô này! Cô từ lúc bắt đầu đã mưu tâm bày kế tiếp cận con trai tôi, lại làm ra những chuyện dơ bẩn dâm đãng như thế, cô căn bản không có tư cách bước vào Lục gia nhà ta!”

“Bây giờ, cô lập tức gọi điện thoại cho Văn Bân, để nó trở về, đem những chuyện này nói nó nghe, ly hôn với nó, đem tất cả tài sản của cô toàn bộ để lại, sau đó mang theo đứa con giống hoang của cô sinh ra cút đi cho tôi! Những lời nói đó, tôi còn nể chút mặt cho cô, nếu đem những tấm hình này công bố ra ngoài, nếu không, tôi đem những tấm hình này truyền lan lên mạng, cô cả đời này đừng mong có thể ngẩng cao đầu làm người!”

Cao Thúy Lan tưởng rằng nói như thế, Dương Liễu sẽ sợ bà, sẽ ngoan ngoan làm theo yêu cầu của bà, hoặc giống như con chó vậy quỳ xuống dưới chân bà, cầu xin sự tha thứ của bà.

Nhưng bà không biết là, bà nói những lời này, đã đem thông tin rất quan trọng nói cho Dương Liễu biết---Lục Văn Bân vẫn chưa biết chuyện những tấm hình này!

Mép miệng Dương Liễu khẽ nhếch, trong mắt tỏa ra ác độc lạnh băng, “Cho dù tấm hình này là thật đấy, kĩ thuật khoa học bây giờ tiên tiến như thế, chỉnh cái dung đổi cái mặt đều không phải là chuyện khó gì, lại có thể là có người mặt giống như tôi vậy, nhưng đống hình chết này, bà liền muốn cộng cho tôi tội danh dâm đãng dơ bẩn? Cao Thúy Lan, bà quá đề cao những đống hình không biết từ đâu có này, hay là xem thường Dương Liễu tôi đây?”

Vừa nói, Dương Liễu nhặt từng tấm hình lên, xé nát!

“Cô……” Cao Thúy Lan thấy Dương Liễu hủy diệt chứng cứ, vội vàng lên đó giật hình lại, vừa giật vừa nói, “Đây là tôi dùng rất nhiều tiền mua từ đám phóng viên, cô nói hình này là chết sao? Hứ! Tôi còn có đoạn clip, đoạn clip chứng mình được cô chơi đùa với đàn ông, còn muốn đem giống hoang trong bụng đổ thừa lên con trai tôi!”

Dương Liễu nghe Cao Thúy Lan nói như thế, động tác xé hình hơi khựng lại một hồi, tấm hình trên tay liền bị Cao Thúy Lan giật đi.

Ánh nhìn của cô rơi vào cái máy ảnh kĩ thuật số trong túi xách của Cao Thúy Lan, đưa tay qua đó cầm lên, trực tiếp mở máy ra xem, bên trong vừa xuất hiện âm thanh, cô lại lập tức tắt đi ngay.

Sắc mặt cô triệt để tối đen lại, một đôi mắt như rắn độc nhìn chằm chằm vào Cao Thúy Lan, “Lão phế vật, bà nói, những thứ này, rốt cuộc là ai đưa cho bà?”

“Là ai đưa tôi không quan trọng, quan trọng là, những thứ này, bây giờ đang ở trong tay tôi, tiểu tiện nhân! Cô cuối cùng biết sợ rồi sao?” Cao Thúy Lan ngẩng mắt lên, đắc ý nói, “Sợ rồi, thì lập tức quỳ xuống, cúi lạy trước cho tôi, cầu xin tôi tha thứ cho cô!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.