Năm Tháng Vội Vã

Chương 1: Q.5 - Chương 1




Nhiều lúc tôi sợ Phương Hồi sẽ biến mất.

Tôi cảm thấy cô đã rời xa Bắc Kinh với một tâm trạng rất kiên quyết và tuyệt vọng, vì tại đây, ngoài người thân ra, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô gọi điện thoại cho bất kì cái tên nào xuất hiện trong câu chuyện, điều này khiến tôi có một linh cảm rất ức chế rằng - một ngày nào đó cô ấy cũng sẽ âm thầm bỏ tôi mà đi.

Mặc dù giữa chúng tôi cũng có mối quan hệ tựa như nương tựa vào nhau mà sống, tuy nhiên trong lòng tôi vẫn thấy có cái gì đó không yên tâm. Tôi nghĩ đây có lẽ là một đặc tính của giống đực, lúc nào cũng nhớ về con mồi chưa đưa được vào miệng.

Chỉ tiếc rằng tôi không thể giống như con sư tử vồ chú linh dương, chộp Phương Hồi bằng móng vuốt của tôi, những đêm tối không chờ được cô cũng như không liên lạc được với cô, tôi chỉ có thể nằm co ro trong nhà như một oán phụ, hút thuốc, suy nghĩrủa thầm trong bụng, nhưng rồi lại dỏng tai lắng nghe động tĩnh ngoài hành lang.

Phương Hồi vào phòng rất nhẹ nhàng, cô xoay tay nắm cửa, khẽ khàng đặt đồ đạc xuống, cố gắng không để túi giấy và túi nilon phát ra tiếng kêu sột soạt, sau đó lại nhẹ nhàng đi ra.

“Về rồi à”. Trong góc nhỏ tối om, tôi bất chợt lên tiếng.

Tôi đã từng hỏi cô tại sao lại mang tên “Hồi”, cô nói là do ba cô trong thời gian về nông thôn lao động, rời xa quê hương, lúc nào cũng chỉ mong sớm được trở về nhà, thế nên phản ứng đầu tiên khi sinh đứa con đầu lòng là nhớ đến chữ “Hồi”, mẹ cô chê con gái đặt cái tên này không mềm mại, thế là lại cho thêm bộ Thảo ở phía trên chỉ cỏ cây hoa lá cho dễ thương. Tôi cảm thấy cô đã thực sự phụ lòng cái tên này, rõ ràng là gửi gắm tình cảm nhớ thương quê nhà, muốn trở về nhà, nhưng lại thường xuyên phiêu bạt ở nơi đất khách quê người. Tuy nhiên mặt khác, cô lại có nỗi niềm lưu luyến với cái tên này, luôn khiến mọi người xung quanh phải nhớ đến, cô quay về, hoặc không quay về.

“Hả...”. Phương Hồi không nghĩ rằng tôi đang đợi cô, có phần sửng sốt.

“Em vừa đi đâu vậy?”. Tôi ngồi dậy hỏi cô, thị lực của tôi không tốt, nhưng mũi lại rất thính, đây gọi là sự bổ sung cho nhau của giới sinh vật, luôn có một cách giúp bạn phát hiện ra điều bất thường của cuộc sống, cho bạn cơ hội để đưa ra phản ứng kịp thời.

Trên người Phương Hồi có một mùi gì đó rất lạ, không phải là hơi người ồn ào trên đường phố, mà là mùi ở một nơi nào đó rất lâu.

“Em ra... ra ngoài”. Cô lắp bắp nói.

Tôi thở dài về tật cũ của cô, chỉ cần có chuyện gì muốn giấu là lại nói lắp, có lẽ là do tật xấu từ thời cấp hai để lại.

“Anh còn không biết là ra ngoài à? Nếu em ở nhà thì việc gì anh phải mong đứng mong ngồi như vậy?”. Tôi nói với vẻ bực bội: “Em cũng không cần thiết phải giấu anh, thực sự anh không thích quan tâm đến chuyện của người khác như vậy đâu, cũng không theo dõi chuyện riêng tư của em đâu, chỉ có điều lần sau đi đâu em nên nói một tiếng, hiện tại không phải em sống một mình, dù gì thì cũng nên tự giác, lớn bằng ngần này rồi, không biết thế nào là giúp đỡ lẫn nhau à! Ngày nào anh cũng mệt rã rời, em đừng để anh phải lo lắng nữa được không?”.

Phương Hồi không nói gì, cô lặng lẽ đứng ở đó, rõ ràng là người hơi khựng lại.

Tôi nghĩ có lẽ mình hơi nặng lời, nhưng thực sự là tôi rất lo cho cô, cô nàng này quá ngờ nghệch, thật thà, không phải là người sắc sảo, lại vô cùng cố chấp. Vứt cô nàng ở chỗ ai tôi cũng không yên tâm, kể cả Aiba cũng không được, tôi sợ một ngày nào đó cô nàng cũng bị Aiba dụ dỗ.

“Mệt rồi thì em đi tắm trước đi, cứ tắm bên nhà anh ấy, tiết kiệm cho Aiba một chút”. Tôi bước đến kéo Phương Hồi.

Cô không ngần ngừ mà hất ngay tay tôi ra, sau đó lại có phần sững lại, cả hai đều tỏ ra ngại ngùng.

Tôi nhớ rất rõ, sau khi sống chung với nhau, cô đã không còn từ chối sự tiếp xúc với “mục đích đơn thuần” của tôi nữa.

Cuối cùng, bầu không khí im lặng đã bị một người ngoài phá vỡ, một cậu Hàn Quốc mắt ti hí ở tầng dưới lên gõ cửa phòng chúng tôi, gọi tên Phương Hồi bằng thứ tiếng Anh rất Hàn Quốc.

“Cái túi xách mà anh xách đó, vừa nãy quên đưa cho em”. Cậu ta đứng trước cửa, một tay chống lên cửa, chân khuỳnh khuỳnh với vẻ rất ta đây nói.

Tôi thầm nghĩ, nhà ngươi tóc xịt ít keo, đầu đội mũ lưỡi tai đã tưởng mình là Jang Dong Gun, Song Seung Heon ư! Đúng là cái dạng...!

“À! Cảm ơn anh!”. Phương Hồi lịch sự đáp.

“Phiền quá! Lại bắt cậu phải chạy lên đây!”. Tôi vội vàng đón lấy túi xách trước Phương Hồi, nét mặt thể hiện rõ vẻ biết điều thì biến ngay, đứng trước cửa nhìn

“Thế tối mai anh lên đón em nhé, bọn mình cùng đi”. Anh chàng mắt ti hí lườm tôi một cái, mỉm cười rồi nói với Phương Hồi.

“Vâng, Yeong Ho, cảm ơn anh, phiền anh quá”. Phương Hồi nói rất chân thành.

“Đi đâu vậy?”. Tôi đã có phần nóng mắt, gã Yeong Ho đó đã có tình ý với Phương Hồi từ lâu, cô không nhận ra nhưng tôi đã nhận ra điều ấy, trong thời buổi tối tăm này, tôi cũng có ý đồ đó, thế nên hoàn toàn hiểu được suy nghĩ xấu xa của cậu ta. Tôi kiên quyết không thể cho phép việc trong lúc mình lặng lẽ cống hiến, gã mắt híp đó lại phỗng tay trên trước được.

“Làm thêm”. Yeong Ho hoàn toàn không để ý đến việc Phương Hồi đang cố gắng ngăn hắn lại mà đáp với vẻ rất đắc ý: “Bắt đầu từ hôm nay, tối nào bọn tôi cũng đi làm thêm với nhau”.

Tôi thực sự không còn gì để nói.

Không phải vì ghen tị, mà là vì cảm động, chỉ có tôi mới biết tại sao cô đi làm thêm, chắc là cô cảm thấy không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy tôi vất vả như vậy.

Gã Hàn Quốc ngờ nghệch đó không hiểu gì hết, tạm biệt chúng tôi bằng điệu bộ của kẻ thắng lợi, tôi đóng cửa và nói với vẻ ngại ngùng: “Em không cần phải...”.

“Này!”. Phương Hồi đưa cho tôi túi xách, nói với vẻ ngại ngần: “Anh ăn đi!”.

Tôi mở túi xách ra, mắt sáng rực, bên trong là một hộp cơm rang kim chi, đã N ngày rồi tôi không được ăn món này, nói một cách chính xác hơn là sau khi ăn chung với Phương Hồi, bọn tôi chưa được ăn bữa nào ra hồn cả, chắc hai chúng tôi cộng lại, cũng không nặng bằng một gã Australia lực lưỡng.

“Cửa hàng bọn em làm thêm nấu đấy, có ngon không?”. Phương Hồi nằm sấp xuống bàn hỏi.

“Ừ! Ngon lắm! Em cũng ăn đi!”. Tôi ăn ngấu nghiến

“Em ăn rồi”. Phương Hồi nói: “Để em rót cho anh cốc nước”.

Lúc cô bê nước đến, tôi đã đang lau miệng, cô liền nhìn tôi với ánh mắt vô cùng sửng sốt, hỏi: “Anh...?”.

“Hê hê, đánh một trận sạch không kinh ngạc như trong truyền thuyết mà!”. Tôi cười nói: “Bọn em làm thêm ở đâu vậy? Nếu xa quá thì đừng đi nữa, nếu ngày nào em cũng về muộn thế này thì anh sốt ruột chết đi được!”.

“Không sao, em và Yeong Ho đi làm cùng nhau mà!”

“Đi cùng với cậu ta lại càng đáng lo hơn! Tâm địa của cậu ta rất rõ ràng còn gì!”. Tôi cầm hộp cơm, hậm hực nói.

“Thôi đi anh!”. Phương Hồi cười nói: “Tóm lại là chắc chắn em đã đi làm thêm rồi, nếu anh còn ngăn cản thì bọn mình đành phải ai về nhà nấy vậy! Lớn bằng ngần này rồi, không hiểu thế nào là quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau à!”.

“Hê, em bắt chước giọng anh đúng không? Cái hay không học, lại học được cách đe dọa anh trước!”.

Tôi cau mày cười đau khổ.

“Không phải lúc đó anh cũng đã đe dọa em như vậy sao? Thôi cứ thế nhé, em đi tắm đây”. Phương Hồi vừa nói vừa đứng dậy, quay lưng vào tôi nói: “Anh coi anh kìa, gầy như que củi ấy…”.

Phương Hồi là như vậy, thỉnh thoảng lại khiến tói tim tôi phải đau nhói vì thương, vẻ dịu dàng ngại ngùng của cô, dần dần mới cảm nhận được.

Tôi lén nhìn trộm cô búi tóc sau gáy, kiễng chân lên lấy khăn mặt, cho quần áo vào chậu và bước vào nhà tắm. Lúc đó tôi đã có được cảm giác chân thực, cảm thấy mình đang được sống với cô, chứ không phải sống với kí ức của cô.

Chúng tôi bận rộn một hồi, đợi đến khi tôi tắm rửa, thu dọn xong xuôi, Phương Hồi đã nằm co ro trên chiếc ghế sofa mà chúng tôi nhặt về và ngủ ngon lành. Chắc chắn là cô đã quá mệt, nằm co ro, chỗ nằm không thoải mái như vậy, mà vẫn ngủ ngon như em bé. Tôi nhẹ nhàng ghé sát vào, dưới ánh trăng, khuôn mặt cô lúc ngủ điềm tĩnh, xinh đẹp, không hề tỏ ra cảnh giác, hai lọn tóc còn ướt xõa xuống má, miệng hơi chu lại, mịn màng, lấp lánh.

Tôi cúi đầu xuống hôn nhẹ cô một cái, cô không tỉnh giấc, hàng lông mi hơi động đậy, lướt qua trái tim tôi. Xét cho cùng thì tôi cũng không phải là chính nhân quân tử gì, không thể hào hiệp mãi được, nhưng tôi cũng không muốn thừa lúc người ta gặp khó khăn mà dồn ép người ta. Lúc đó tôi đã cho mình một lí do rất chính đáng, đó chính là khi Phương Hồi kể hết chuyện cũ của cô cho tôi, chúng tôi đều có thể ngẩng cao đầu đối mặt với quá khứ, sau đó cùng hướng tới tương lai.

Lúc đó tôi cũng tràn đầy tự tin như trước khi đi xin việc, tôi không thể ngờ rằng mấy năm sau tôi mới được nghe hết câu chuyện này. Bây giờ nghĩ lại, nếu tôi quyết đoán hơn một chút nữa, có lẽ đã không để lỡ.

Tuy nhiên chúng tôi mãi mãi không thể dự đoán được tương lai, hồi trẻ chúng tôi quá thẳng thắn và sau khi trưởng thành, chúng tôi lại không thẳng thắn nữa. Thời gian là thứ tràn đầy ma lực, nó không nhắc tôi sau này sẽ xảy ra chuyện gì, mà chỉ nhìn tôi tựa người vào ghế sofa và ngủ thiếp đi như một gã ngốc.

Khoảng hai giờ sáng tôi bị tiếng lạch cạch đánh thức, tôi mơ màng nhìn thấy Phương Hồi đang ngồi cuộn tròn trên ghế sofa, cô đang run rẩy, phát ra tiếng kêu u u như con thú nhỏ.

Tôi liền bò dậy, đến ngồi bên cạnh cô, vỗ vai cô hỏi: “Em sao vậy? Gặp ác mộng à?”.

“Em... mơ thấy anh ấy...”. Phương Hồi ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng, nói: “Nhưng... tại sao lại là mơ chứ?”.

Lần này, đến lượt tôi tuyệt vọng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.