Năm Tháng Vội Vã

Chương 6: Q.2 - Chương 6




Cả ngày hôm đó, Phương Hồi luôn ở trong trạng thái mơ mơ màng màng.

Câu nói ngập ngừng đó của Trần Tầm vẫn lởn vởn trong đầu Phương Hồi, lúc thì cô nghĩ, liệu có phải ý cậu ấy là... thích ư? Lúc lại nghĩ, không thể, không thể, làm sao cậu ấy thích minh được, rõ ràng là nói với Kiều Nhiên rằng dọa chơi cô thôi, tốt nhất không nên tưởng bở.

Thực ra chắc chắn Phương Hồi cũng mong chờ một điều gì đó, bình thường trong giờ học, cô thường liếc xuống bàn cuối, buổi trưa thường ngồi bên cửa sổ nhìn xuống sân bóng rổ, lúc làm bài tập cùng Kiều Nhiên cũng thường lén quan sát xung quanh một cách vô thức. Trong những cái nhìn bối rối đó của cô, bóng Trần Tầm là tâm điểm. Cô rất hiểu, cậu bạn thường xuyên gọi tên cô, thường xuyên nhớ đến cô khi mọi người quên lãng cô, thường xuyên lén chăm sóc cho cô mỗi khi cô không biết phải làm gì, đã âm thầm gieo hạt giống yêu thương trong tói tim cô và hạt giống ấy đã nhú ra một mầm xanh non nớt, nhỏ xinh

Chuyện thích nhau hồi 16 tuổi bình dị và đơn giản như vậy, những câu chuyện tình yêu với kết cục happy ending hay sad ending trong phim ảnh đã không được họ coi là thật nữa. Họ luôn cho rằng mình sẽ trải qua một mối tình không giống ai, tưởng rằng những ngày tháng lông bông này sẽ kéo dài mãi mãi. Tuy nhiên, sau khi trưởng thành, họ mới phát hiện ra rằng, hóa ra mọi thứ vẫn đi theo lối mòn xưa cũ, những người đã từng ở bên mình mỗi ngày rồi cũng sẽ mỗi người mỗi ngả.

Buổi trưa ăn cơm, từ đầu đến cuối Phương Hồi không ngẩng đầu lên. Trần Tầm cố tình kể mấy câu chuyện cười nhảm nhí, thậm chí là lấy trộm viên thịt trong hộp cơm của cô, nhưng đều không thể khiến cô ngước mắt lên được. Triệu Diệp kéo Trần Tầm đi chơi bóng, Tiểu Thảo kéo Phương Hồi đi lấy thư. Hai người một bên, đi cùng một lúc, nhưng cuối cùng lại rẽ theo hai hướng khác nhau.

Hồi đó máy tính vẫn chưa phổ biến, thế nên không có QQ để chat, cũng không có email để gửi thư điện tử. Điện thoại di động và tin nhắn lại càng khỏi phải nói, chỉ có mấy kiểu điện thoại di động, nhưng vẫn chưa có chức năng nhắn tin bằng tiếng Trung. Bạn bè ở các trường liên lạc với nhau bằng thư từ. Cổng trường nào cũng có sạp hàng bán giấy viết thư, hình các nhân vật hoạt hình của Nhật Bản, rồi các mẫu hoa nhí của Hàn Quốc, thần tượng điện ảnh, loại 5 tệ/ tập, có thể xé ra từng tờ để viết, loại 4 tệ/tập, còn được tặng thêm mấy phong bì nhỏ, vừa rẻ vừa đẹp, tha hồ chọn lựa.

Tiểu Thảo là cô bạn nhận được nhiều thư nhất trong lớp bọn họ, bạn bè của cô nằm rải rác khắp Bắc Kinh.

“Cậu xem tập thư này đi”. Trong phòng văn thư, Tiểu Thảo đưa cho Phương Hồi một chồng thư.

“Ừ”. Phương Hồi bước đến chọn thư của lớp

mình, một lát thì tìm thấy hai lá thư của Tiểu Thảo.

“Í! Đẻ tớ xem nào! Không ngờ cậu ấy lại hồi âm nhanh như vậy”. Tiểu Thảo cầm lấy lá thư cười nói: “ơ, Phương Hồi, sao chẳng bao giờ thấy cậu viết thư gì cả! Bạn cấp hai của cậu không liên lạc với nhau

“Tớ không thân với bọn họ lắm”.

“Không thân?”. Tiểu Thảo hỏi với vẻ kinh ngạc: “Cậu đùa à?”.

Phương Hồi xếp lại chồng thư, đứng bên đợi bạn, đằng xa hình như có cậu nào đó ghi được một cú 3 điểm, mọi người reo hò, vỗ tay rất ồn ào, bất giác cô lại dõi mắt về phía đó.

“Tớ bảo này... Phương Hồi...”. Tiểu Thảo cầm lên một lá thư, giơ lên trước ánh nắng, nhìn tờ giấy viết thư gấp thành hình trái tim bên trong.

“Hả?”. Phương Hồi ngoảnh đầu lại, lá thư đã che kín đôi mắt Tiểu Thảo, cô nhìn thấy mặt sau của phòng bì có nét chữ rất dễ thương: “Cảm ơn chú đưa thư”.

“Cậu... có phải cậu thích Trần Tầm không?”.

Tiểu Thảo hỏi nhỏ.

“Hả?”.

“Đúng không?”.

“Không... làm gì có!” Tim Phương Hồi đập thình thịch, cảm giác bị người ta nói trúng tim đen khiến cô vô cùng sợ hãi: “Cậu đừng nói linh tinh!”.

“Hi hi! Tớ biết rồi!”. Tiểu Thảo đặt ngay lá thư xuống, vui vẻ nói: “Thực ra là cậu thích Kiều Nhiên, đúng không?”.

“Cậu nói gì lạ vậy! Nhảm nhí quá!”. Phương Hồi lườm Tiểu Thảo một cái rồi quay đầu đi ra.

“Đừng giận, đừng giận mà!”. Tiểu Thảo kéo cô lại, nói với giọng rất bí ẩn: “Tớ cam đoan sẽ không nói cho ai biết đâu!”.

“Tớ xin đấy, đừng nói linh tinh nữa!”. Nét mặt Phương Hồi tỏ vẻ bất lực.

Bị Tiểu Thảo dọa như vậy, Phương Hồi phát hiện ra rằng, trước cái gọi là tình cảm đẹp, cô vẫn cảm thấy sợ. Cảm giác này, tự nhiên khiến cô cảm thấy vô cùng chán chường.

Tưởng như thế là xong, nhưng trước khi tan học,

Trần Tầm lại đến chỗ cô.

Phương Hồi luống cuống thu dọn ba lô, trong lúc chuẩn bị với lấy túi đựng bút thì bị Trần Tầm ấn tay xuống. Cậu không nói gì, chỉ nhét một tờ giấy vào trong đó, Phương Hồi sửng sốt nhìn, Trần Tầm liền cười nói: “Về nhà hãy xem”.

Phương Hồi không đợi được đến lúc về nhà mà đã xem trước, thực sự cô không chịu được cảm giác thót tim này, đi đến giữa đường liền mở ra xem. Tuy nhiên, sau khi đọc xong, cô lại càng thót tim hơn.

Mẩu giấy viết rằng:

“Phương Hồi, buổi sáng chưa nói được hết, sở dĩ tớ lo cho cậu, không phải vì tớ là người tốt, cũng không phải vì chúng mình là bạn thân của nhau. Mà là vì, TỚ THÍCH CẬƯ. Tớ không đùa đâu, tớ thật lòng đấy. Nếu cậu thấy tớ được thì hãy viết tên tớ vào vở bài tập lịch sử. Tớ đợi cậu!”.

Phương Hồi là tổ trưởng phụ trách môn lịch sử, lần đầu tiên phát vở bài tập lịch sử, có một cuốn vở không ghi tên, cuốn đó chính là vở của Trần Tầm. ít nhiều Trần Tầm có ý tiếp cận cô, lần thứ hai nộp vở, cậu vẫn không ghi tên, Phương Hồi biết nên đã trả thẳng cho cậu. May mà bài tập môn lịch sử không nhiều, nên Phương Hồi cũng âm thầm dung túng cho trò đùa có phần mờ ám này của cậu. Ngày mai có giờ lịch sử, bài tập tuần trước lại phải trả và lần này, cô có nên viết tên vào vở rồi trả cho cậu ta hay không?

Giữa nắng thu, Phương Hồi nhìn theo con đường phủ đầy lá ngân hạnh vàng, trong tay nắm chặt tấm lòng của một cậu bạn, nhưng lại không biết phải làm gì.

Hiện tại, khi được nghe Phương Hồi kể về câu chuyện của cô ngày trước, tôi rất hiểu tâm tang rối bời của cô lúc đó. Tôi hiểu cô đã phải lưỡng lự, đấu tanh tư tưởng thế nào, nhưng vẫn không thể viết ra tên của cậu bạn mà rõ ràng cô rất có cảm tình đó.

Tuy nhiên, chắc chắn hồi đó Trần Tầm không hiểu được những điều này. Chính vì vậy, ngày hôm sau, cậu cầm cuốn bài tập lịch sử trên tay mà lòng tràn đầy hi vọng, đến khi phát hiện ra rằng vạch chấm phía sau chữ họ tên vẫn để trống, cậu thấy vô cùng chán nản. Cậu rất muốn đi hỏi cô, rốt cuộc là tại sao, tại sao rõ ràng đã nhìn thấy vẻ cảm tình hiện lên tong ánh mắt của cả hai người mà cô vẫn cố tình né tránh.

Nhưng rõ ràng Phương Hồi đang tránh mặt cậu, mấy ngày hôm đó gần như cô chỉ chuyện trò với Tiểu Thảo hoặc Kiều Nhiên mà không liếc cậu cái nào, cũng không nói chuyện với cậu. Nhưng Trần Tầm có cảm giác rằng, chắc chắn Phương Hồi không ghét mình. Vì từ đó trở đi cô không hề cười, trong đôi mắt trong trẻo đó, chất chứa một vẻ u buồn khó có thể miêu tả bằng lời.

Cuối cùng Trần Tầm không nói được với Phương Hồi câu nào, dĩ nhiên là câu hỏi tại sao đó cũng không nói ra được. Lúc tan học, cậu nhìn theo Phương Hồi và Kiều Nhiên cùng ra khỏi lớp, bước chân của họ rất đều nhau, rất ăn ý, ngay cả lúc bước ra khỏi cửa lớp cũng là bước chân trái trước.

Phương Hồi liếc trộm Trần Tầm, cô biết chắc chắn cậu đang nhìn cô. Nhưng cô không ngoảnh đầu lại, cho dù chỉ là mỉm cười với cậu cũng không.

Không phải cô không muốn, mà là không dám.

Trong lúc Phương Hồi định tiếp tục im lặng và lặng lẽ bước đi, cô không thể ngờ rằng, ngày hôm sau, trên bảng lại có một dòng chữ đang chào đón cô.

Đó là nét chữ nghiêng nghiêng ngả ngả, không nhận ra là chữ của ai, nhưng lại vô cùng nặng nề: “Phương Hồi thích Trần Tầm”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.