Năm Tháng Vội Vã

Chương 6: Q.5 - Chương 6




Tôi cảm thấy câu nói lòng dạ con gái sâu như biển cả rất không ổn, tôi cho rằng, lòng dạ của con gái sâu như hố đen vũ trụ! Bạn tưởng rằng bạn đã hiểu được phần nào vấn đề, nhưng thực ra chỉ là một cái bóng mong manh, nội dung thực tế cách bạn ít nhất hàng vạn năm ánh sáng.

Giữa tôi và Phương Hồi đã xảy ra một chuyện không vui.

Nguyên nhân là gì tôi cũng không rõ, điểm khác với bình thường là chúng tôi đã gặp Hoan Hoan trong khi đi chợ mua thức ăn. Lúc đó chúng tôi đang ra sức trả giá rau và dưa chuột, ông chủ trả lời chúng tôi khá thờ ơ, vì ở hàng bên cạnh, có khách hàng đang ra sức hạ thấp giá trị của món củ cải với mức kinh khủng hơn. Và hai người đó chính là Hoan Hoan và anh bạn người Australia của cô ấy.

Cuối cùng hai chúng tôi đã ôm dưa chuột và củ cải rồi giáp mặt với nhau, không thể không nói đây là cảnh tượng khá ngại ngùng, đặc biệt là khi tôi phát hiện ra anh chàng người Australia đó nhìn chẳng khác gì một con heo, khóe mép tôi giật giật một cách rất mất tự nhiên. Tôi thầm nghĩ rõ ràng là cô nàng này đã chửi tôi gián tiếp, cô ta đá tôi để chọn hắn ta, không phải vì hắn ta hơn tôi đó sao? Tuy nhiên... m.kiếp!

Hắn hơn tôi ở bộ phận nào hả?

Lông mày Hoan Hoan giật giật, tôi biết đây cũng là biểu hiện bất bình thường của cô nàng. Cô nàng liền kéo khuỷu tay của anh chàng đó như thể hiện rõ lập trường, chào bằng câu tiếng Anh vẫn rất sặc mùi Tư Xuyên: “Hi!”

Tôi nghĩ bụng, lại còn giả vờ nữa! Tổng cộng có bốn người, ba người là người Trung Quốc, cần đếch gì phải đánh rắm Tây nữa!

“Xin chào!”. Tôi trả lời rất lịch lãm: “Bạn em à? Khá đó nhỉ! Anh còn tưởng em sẽ không bao giờ đến chợ để mua rau nữa cơ! Hôm nay đến đây để tìm kiếm sự lãng mạn à? Hai người trả giá ăn ý quá!”.

“Cũng... được”. Rõ ràng là mặt cô nàng tái đi một lát, sau đó liền liếc nhìn Phương Hồi nói: “Về ở với nhau rồi à!”.

Trong lúc Phương Hồi chưa kịp trả lời thì tôi đã túm tay cô trước và nói: “Ừ!”.

Thực ra trong lòng tôi cũng không dám chắc, chẳng may Phương Hồi buông ra câu “Làm gì có” thì tôi mất mặt thực sự. Nhưng cô lại rất phối hợp, ngoan ngoãn giữ nguyên bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay tôi, giống như đôi tình nhân rất tình cảm.

“Em biết ngay mà...”. Hoan Hoan tỏ ra rất hiểu vấn đề: “Thế nên hồi đầu em đã rất sáng suốt, ngay từ đầu anh đã thích cậu ấy rồi đúng không?”.

Mặc dù cô ấy nói không đúng, nhưng tôi cũng không phản bác, vì ít nhất là cô đã đoán đúng được một nửa, hiện tại đúng là tôi thích Phương Hồi. Ngoài ra, nét buồn buồn trên khuôn mặt Hoan Hoan, khiến tôi cũng cảm thấy nao lòng. Tôi không thấy đã khi cô sống hạnh phúc hay không hạnh phúc, cùng là người lưu lạc nơi xứ người, tội gphải như vậy?

“Nếu không phiền, các bạn có thể nói tiếng Anh được không?”. Cuối cùng, gã đàn ông như con heo đi bên cạnh đã lên tiếng.

Hoan Hoan lập tức cười rạng rỡ, giới thiệu chúng tôi với nhau rất dịu dàng, dĩ nhiên không nói tôi là người yêu cũ của cô mà chỉ nói là bạn học.

Gã đó hàn huyên vài câu, ánh mắt hắn nhìn Phương Hồi vô cùng soi mói, tôi không thể chịu nổi, nói dăm ba câu rồi kéo cô đi mất.

Vừa đi khuất, Phương Hồi liền hất tay tôi ra, cú hất đó khiến tôi hiểu ra được rằng chắc chắn cô không vui cho lắm. Tôi vội vàng ghé sát vào cô và hỏi: “Sao vậy?”.

“Chẳng sao cả! Người ta đi xa rồi, bọn mình cũng không cần thiết phải đóng kịch nữa”.

Cô nàng này thông minh thật, trò mèo đó của tôi bị cô đi guốc trong bụng.

“Ừ, đúng vậy, thế sao em lại giận?”.

“Ai giận?”.

“Em coi em kìa, miệng nói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu! Mặt đang còn nhăn mà còn nói mạnh!”.

“Xí, cũng không biết ai là người miệng nói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu!”. Cô cười gằn một tiếng, khiến tôi thực sự không thoải mái.

“Em nói đi! Anh miệng nói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu như thế nào hả?”.

“Sao phải nói ra điều đó với Hoan Hoan! Rõ ràng là anh vẫn còn nhớ cậu ấy!”.

“Hiện giờ anh làm gì còn thời gian nhớ đến cô ấy nữa!”

“Thế tại sao anh lại nâng niu chiếc cốc của Hoan Hoan thế hả?”.

“Anh...”

“Thôi! Không phải thanh minh nữa, không phải anh vẫn thường nói đó sao? Thanh minh chính là giấu giếm, giấu giếm chính là thú tội!”.

Tôi tức đến bật cười, bình thường tôi nói chuyện, Phương Hồi thường không để ý gì nhiều, nhưng mỗi khi chúng tôi cãi nhau, cô lại luôn lôi ra những câu mà tôi đã từng nói để chặn họng tôi.

“Anh phát hiện ra được rằng, em chính là khắc tinh của anh!”. Tôi đón lấy túi xách trên tay cô và nói.

“Không dám!”. Phương Hồi không tranh mà giao chiếc túi cho tôi, nhưng vẫn còn chưa hết ấm ức.

“À! Anh hiểu rồi, em ghen đúng không?”. Tôi trêu cô, mặc dù là câu nói đùa, nhưng tôi vẫn ôm một niềm hi vọng cao xa.

“Trương Nam! Anh đừng nói linh tinh có được không!”. Phương Hồi trợn mắt nhìn tôi, cắt đứt luôn ý nghĩ của tôi.

Tôi liền cười mỉa mình và nói: “Anh giữ lại chiếc cốc của cô ấy, không có nghĩa rằng anh vẫn thích cô ấy. Giống như việc em đã vứt hết mọi thứ của Trần Tầm, nhưng cũng không có nghĩa rằng em đã quên cậu ấy. Nói thế này nhé, không phải con người chỉ có hai cung bậc tình cảm là yêu và hận, mà còn biết nhớ nhung, biết oán trách, biết hoài niệm, biết than thở. Không thể nói anh và Hoan Hoan chia tay nhau rồi thì anh chỉ có thể căm ghét cô ấy đúng không? Dù thế nào thì bọn anh cũng đã từng có một quãng thời gian rất vui vẻ, vì quãng thời gian này mà anh không thể quên hẳn cô ấy được, không người đàn ông nào có thể làm được! Dù có nói cũng chỉ là nói dối em! So bì, tị nạnh với quá khứ chẳng có gì là thú vị cả, một người phụ nữ sáng suốt sẽ không bao giờ tính toán đến chuyện làm thế nào để chiếm được quá khứ của người đàn ông, mà chỉ suy nghĩ xem làm thế nào để có được hiện tại và quá khứ của anh ta!”.

Thực ra lúc đó tôi nói như vậy cũng không có ý gì đặc biệt, chỉ phát biểu cảm tưởng của mình mà thôi.- Tuy nhiên, Phương Hồi đã độngì những câu nói đó, cô trầm ngâm một lát rồi nói: “Không ngờ anh lại rất để ý đến vấn đề này!”.

“Ừ! Trải qua thực tiễn anh mới hiểu được điều đó!”.

“Tuy nhiên...”. Phương Hồi ngoảnh đầu lại nhìn tôi cười buồn bã: “Tại sao anh không nói với em khi em 16 tuổi?”.

Tôi hơi khựng lại, sau đó cũng cười buồn nói: “Thế tại sao em không quen anh hồi em 16 tuổi?”.

Sau khi nghe Trần Tầm kể về chuyện của Ngô Đình Đình, Phương Hồi ít nhiều cũng có phần nhạy cảm hơn.

Thực ra khi chưa biết sự thật, cô cũng rất quý Ngô Đình Đình, vì trong đám bạn thời để chỏm của Trần tầm, Ngô Đình Đình là người cứu cho cô nhiều bàn nguy nhất và cũng là người quan tâm đến cô nhiều nhất. Nhưng hiện giờ Phương Hồi không còn cảm kích như thế nữa, cô nghĩ chắc chắn Trần Tầm và Ngô Đình Đình đã thương lượng với nhau chuyện gì đó, chính vì thế Ngô Đình Đình mới tỏ ra thân thiết với cô. Ngô Đình Đình chịu làm như vậy không phải là vì Phương Hồi, chấp nhận cô bạn này, mà chỉ là vì giúp Trần Tầm. Kết hợp với những chuyện mờ ám mong manh đã từng xảy ra giữa họ, Phương Hồi có cảm giác như bị lừa.

Tuy nhiên Trần Tầm không hiểu được suy nghĩ này của Phương Hồi, cậu cảm thấy chia sẻ quá khứ của mình với cô là chuyện khiến cả hai người đều cảm thấy thoải mái, nhẹ nhàng. So với những lời suy đoán nặng nề về chuyện của Lí Hạ, nói thẳng ra không phải sẽ hay hơn sao? Thế nên cậu không ngại ngần khi tiếp tục nhắc đến Ngô Đình Đình trước mặt Phương Hồi, cũng chính vì thế mà đã không để ý đến vẻ sầm mặt của Phương Hồi.

Do sinh nhật của Trần Tầm để lại những kí ức rất không vui, thế nên đến lượt sinh nhật mình, Phương Hồi cũng không định tổ chức gì nữa. Mãi cho đến ngày 9-10, không kìm được nữa, Kiều Nhiên mới hỏi Trần Tầm xem định tổ chức thế nào.

Trần Tầm nói cậu và Phương Hồi không định tổ chức gì nữa, Kiều Nhiên liền lắc đầu, nói hai đứa cậu là chuyện của hai đứa cậu, năm đứa bọn mình là chuyện của năm đứa bọn mình, không thể coi là một được. Cuối cùng bọn họ đã đi đến thống nhất, một đ buổi trưa đi mua bánh gato, một đứa đi mua quà, dĩ nhiên là đều phải giấu Phương Hồi.

Sau khi tan học, Phương Hồi mới được kéo đến một góc trường, cô vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy chiếc bánh gato viết dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Phương Hồi” và ba khuôn mặt rất ranh mãnh của ba anh chàng vì gian kế đã thành công.

Mọi người tặng cô một con gấu bông, vòng cổ của con gấu là quà riêng của Trần Tầm, cậu cũng làm một chiếc vòng đeo cổ, xuyên cả những hạt vòng bị rơi trong buổi sinh nhật của mình vào, trong chiếc bình thủy tinh thấp thoáng tên hai đứa.

Phương Hồi cười rất hạnh phúc, suýt thì rơi nước mắt.

Chiếc bánh gato đó không thoát khỏi số phận bị chia năm xẻ bảy, bọn họ quệt kem lên mặt nhau, kính Kiều Nhiên bị quệt khắp, tóc Lâm Gia Mạt cũng dính kem, Triệu Diệp nói trên người cậu ta, chỗ nào có lỗ là có kem, hai má Trần Tầm bị quệt một bên xanh, một bên đỏ, còn mặt Phương Hồi gần như không nhìn rõ các nét nữa.

Lâm Gia Mạt và Phương Hồi vào gội đầu dưới vòi nước trong nhà vệ sinh nữ, vừa gội vừa hắt xì hơi, Lâm Gia Mạt vắt đuôi tóc mình nói: “Sao chỗ này cũng có nhỉ! Tại Triệu Diệp hết! Cậu ta không ném thì mình đã không ném trả!”.

“Đúng vậy! Nước lạnh thật đấy!”.

“Còn bảo lát nữa đến khu giải trí ở Lam Đảo chơi nữa! Như thế này làm sao đi nổi!”.

“Hay là lấy khăn trải bàn lau tạm vậy, đi thôi! Lạnh quá!”.

Họ ra khỏi khu giảng đường, Trần Tầm liền bước tới, đưa áo khoác đồng phục của mình cho họ, nói: “Lấy cái này lau đầu đi! Đừng để lạnh!”.

“Hay quá! Cũng còn hơn là khăn trải bàn!”. Lâm Gia Mạt đón lấy, cười nói.

“Cậu có lạnh không?”. Phương Hồi nhìn chiếc áo phông của Trần Tầm hỏi: “T về thì làm thế nào?”.

“Không sao, cậu lau nhanh lên!”. Trần Tầm chụp chiếc áo rộng thùng thình lên đầu cô và lau rất cẩn thận.

Đúng lúc Kiều Nhiên đi ra, nhìn thấy cảnh đó, cậu lại nhìn xuống chiếc áo sơ mi mình vừa cởi ra rồi lặng lẽ nhét vào ba lô.

“Khô rồi thì đi thôi! Hôm nay tớ muốn đấm bốc! Phá kỉ lục của Lam Đảo!”. Triệu Diệp xách ba lô của bọn họ đến nói.

“Đi thôi!”. Trần Tầm chụp chiếc áo khoác lên đầu Phương Hồi nói: “Cậu cứ giữ đấy, đừng để gió!”.

Hồi đó nếu hôm nào ít bài tập, thỉnh thoảng bọn họ cũng đến khu giải trí Lam Đảo chơi một lúc, đó là khu có rất nhiều trò game trên tầng thượng của siêu thị Lam Đảo, không ít trò chỉ cần bỏ tiền xu vào là có thể chơi, 1 tệ một lần, thường là xem thì nhiều mà chơi thì ít. Thông thường, hành trình của bọn họ là thế này: Đến siêu thị Hải Lam Vân Thiên và Kama ngay bên cạnh để hưởng máy lạnh hoặc lò sưởi. Xúm quanh các quầy hàng cao cấp để tìm những đồ mới lạ, đếm sau giá niêm yết có mấy số 0, hồi đó các siêu thị vẫn còn khá thật thà, món đồ 10.000 tệ, họ sẽ không ghi thành 9.999 để lừa bạn. Sau khi than thở, xuýt xoa một hồi, sẽ có một đứa cao giọng thề rằng: “Bao giờ phất lên, tớ sẽ tặng cho mọi người!”, “Bọn mình chơi một cái, ném một cái, còn lại một cái vứt cho thú cưng chơi!”, “Thôi đi! Sau này khu vực này sẽ không gọi là Hải Lam Vân Thiên nữa, nó sẽ thuộc quyền sở hữu của gia đình tớ, có huy hiệu của nhà tớ! Huy hiệu gia đình ấy, biết không! Tớ sẽ phát cho các cậu mỗi người một cái, mang nó đến địa bàn của tớ, tha hồ chơi bời!”.

Mãi cho đến tận bây giờ, khi kể lại những chuyện này, Phương Hồi vẫn bật cười, cô nói chỉ tiếc rằng siêu thị đó không nể nang người khác cho lắm, chưa kịp đợi đến khi họ phất lên thì đã thay đổi bộ mặt trước rồi. Tôi liền lắc đầu nói, đây chính là khoảng cách giữa ước mơ và hiện thực!

Cỗ máy nổi bật nhất trong khu giải trí ở Lam Đảo chính là máy nhảy, luôn có người xúm vào xem. Cái trò đó người bình thường đều không dám bước lên đó để thể hiện, nhảy nhót một hồi không được mấy điểm thật không còn mặt mũi nào khi chui ra. Chui vào đó chơi toàn là các “cao thủ võ lâm”, nhạc và bước nhảyàu làu, nhìn bọn họ biểu diễn cũng rất thú vị, như bay lên trên cỗ máy nhỏ vậy.

Nhìn thấy có người trổ tài trên máy nhảy, Trần Tầm liền nói với vẻ rất coi thường: “Thường thôi, không nhảy đẹp bằng Ngô Đình Đình, cậu ấy mà nhảy thì phải lác mắt! Butterfly không hề sai! Động tác cuối cùng đó, cậu ấy hai tay một chân chạm đất, đẹp mê li!”

“Ai vậy? Ai mà được ông ca ngợi kinh thế!”. Triệu Diệp hỏi với vẻ sửng sốt.

“Bạn thời để chỏm của tôi, Phương Hồi đã từng gặp!”. Đẻ chứng minh rằng mình không nói dối, Trần Tầm liền kéo Phương Hồi nói: “Cậu đã từng gặp cậu ấy, đúng không?”.

Phương Hồi liền gật đầu một cách chua chát và không nói gì nữa.

Đừng nghĩ Trần Tầm nói thì ta đây, nhưng cậu ta mà lên chơi cũng chẳng đâu vào đâu, trò chơi mà bọn họ hay chơi nhất là “Mọi người cùng bắt lỗi”, vừa tiết kiệm vừa tham gia được đông đảo. Năm đứa đứng trước màn hình, chỉ ngón tay vào, đứng xa nhìn chắc chắn vừa không chuẩn vừa buồn cười, nhưng bọn họ không cần quan tâm, liên tục hò hét mấy từ “giá”, “mây”, “hoa!” không đâu vào đâu. Lúc thì ồ lên cười, lúc lại than thở vì tiếc.

Phương Hồi nói, đó là giai đoạn mà năm đứa họ bên nhau vui nhất, và từ đó về sau, dần dần không thể cùng nhau vui đùa nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.