Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version)

Chương 10: Chương 10: Trốn học




Vài phút sau, một vị thầy giáo khác vào dạy thay. Bàn mới của nó cũng được chuyển vào. Tiết học lại bắt đầu. Ai cũng tập trung học, riêng các phần tử ở cuối lớp thì đang xúm vào nói chuyện. Còn nó thì lấy ra một cái khăn rồi bắt đầu lau chùi cái Laptap của mình. Nó ghét nhất ai động vào đồ của nó một cách tự tiện. Nó lau rất kĩ, không thể nào sạch hơn được nữa. Thấy thế hắn hỏi

- Bẩn đến thế sao?

Lần nữa, nó lơ hắn. Hắn thật chẳng hiểu nổi nó. Sao cứ làm lơ hắn vậy chứ? Nó đã lơ hắn thì thôi, hắn cũng nên coi nó là không khí thì hơn. Nhưng sao hắn không làm được, cứ chốc chốc lại quay qua nhìn nó.

- Cô ấy giống Bi quá! (Cùng một người sao không giống được)_Hắn thầm nghĩ. Hai người bọn hắn thì vậy còn đám người dưới kia vẫn đang nói chuyện rôm rả. Chủ đề cũng chỉ vây quanh nó thôi

- Hyo đáng sợ quá!_Sin rụt rè nói. Nhỏ không ngờ nó tức giận lại đáng sợ như vậy

- Nó không đáng sợ đâu! Đừng động vào 3 điều cấm kị của nó thì OK_Ran tươi cười nói. Lần đầu nhỏ gặp nó cũng mém chết vì dám động vào con Iphone của nó. Nhưng sau khi quen thân nó thì nó cho động vào hoài à. Nó chỉ ghét người lạ động vào đồ của nó khi chưa được sự cho phép của nó thôi

- 3 điều cấm kị của Hyo là gì vậy?_Bun chống cằm hỏi. Anh rất thích thú với mấy việc về nó lắm.

- Nói đi để bọn tôi né chứ không chết lúc nào không hay bây giờ?_Jun chêm vào

- Thứ nhất không được động vào người nó. Thứ 2, không được động vào đồ đạc của nó nếu chưa được sự cho phép của nó. Thứ 3, không được động đến những người xung quanh nó._Zan từ tốn nói_Nói vậy thôi chứ quen thân rồi thì không sao cả. Như tôi nè, lần đầu gặp Hyo, tôi xém chết vì cả gan động vào điện thoại của nó đấy nhưng bây giờ tôi có vứt đồ của nó vào nhà rác cũng chẳng bị gì

- Con nhỏ này hay nhở?_Hắn nói mà mắt cứ dám chặt vào nó

- Ôi, chán quá_Jen ngáp ngắn ngáp dài rồi khèo lưng nó. Nó quay xuống nhìn Jen. Trên mặt nhỏ bây giờ in rõ một chữ chán to tướng. Cũng không trách Jen được, chính nó cũng cảm thấy chán nói chi ai. Nó nhẹ nhàng bỏ laptap vào cặp rồi quay xuống nhìn Jen buông đúng một chữ “Cúp”. Bill, Joe, Jen và Ran nghe nó nói thì nhảy cẫng lên và ngay lập tức bốn nàng được nhận ánh mắt yêu thương của ông thầy.

- Cho bọn tôi tham gia với được không?_Jill khèo tay Jen

- Ừ. Nhưng làm sao mới ra ngoài được đây? Ông thầy đang đứng chình ình trên kia mà._Jen xoa xoa cằm bắt đầu tìm cách. Jill nghe nhỏ nói thì mang ba lô lên vai rồi ngang nhiên bước ra khỏi lớp. Rồi bọn hắn cũng bỏ đi. Ông thầy chẳng dám làm gì bọn hắn cả vì thế lực của bọn hắn quá lớn mà. Nếu muốn mất việc thì cứ lên tiếng. Trong vòng 1’ sẽ nhận được thông báo thôi. Jen và Ran thì trợn tròn mắt nhìn bọn hắn. Lộng quyền quá đáng. Với bọn nó thì dư sức để làm việc đó nhưng bọn nó không muốn lộ thân phận sớm. Bọn hắn đứng ngoài cửa nhìn bọn nó thách thức. Nhìn bản mặt đang tự đắc của Jill, Jen chỉ muốn cho một đấm cho bỏ tức mà thôi.

- Hyo, làm gì bây giờ? Mình không thể cúp ngang nhiên như bọn họ được._Jen nhíu mày nhìn nó

- Không cần phải thế! Vọt xuống cho lẹ_Nói rồi nó đứng phắt dậy rồi phóng người ra ngoài cửa sổ mà ông thầy không hề hay biết, vẫn say sưa viết bài trên bảng. Cả lớp thì hả họng mà nhìn nó. Răng thiếu điều rớt xuống đất thôi. Bọn hắn cũng không khác gì

- Đây…đây là tầng 2 đấy!_Sam lắp bắp

- Hyo như đang diễn xiếc ấy_Ren góp lời. Ở ngoài thì thế còn ở trong lớp, Jen và Ran cùng vỗ tay cái bốp

- Thế mà không biết. Nhà xe ở dưới

- 2 em làm ồn gì đó hả?_Ông thầy quay xuống trừng mắt nhìn hai nhỏ. Ông ta vẫn không nhận ra sự vắng mặt của nó. Jen liền cười trừ với thầy.

- Bọn em đang thảo luận về tính chất của H2SO4 ạ, hìhì

- Có thảo luận thì cũng nói nhỏ thôi_Ông thầy nói rồi quay lên. Jen thở phào nhẹ nhõm. Nhỏ đeo balô lên rồi quay xuống nhìn Bill và Joe, gật đầu một cái rồi nhỏ lại gật đầu với Ran. 4 người cùng một lúc phi thân ra ngoài cửa sổ trước con mắt ngỡ ngàng của cả lớp và của bọn hắn.

- Em thú vị lắm Hyo à!_Tên Khang cười thầm_Em sẽ là của anh. Ông trời đã ấn định rồi (Dạ cái này thì không có đâu anh ạ. Anh đừng có mơ) Dưới đất, nó đang đứng chờ. Khi 4 người vừa đáp đất thì nó tiến lại

- Lâu quá đấy!

- Do ông thầy thôi!

- Được rồi. Ra gara nào_Ran hồ hởi móc tay nó lôi đi. Ngồi trên xe Jen hỏi

- Giờ ta đi đâu đây?

- Tớ không biết, tớ mới tính đến chuyện cúp thôi. Các cậu quyết định đi_Nó hờ hững nói

- Đi đâu nhỉ?

- Hay đến nhà bà tớ đi. Bà rất muốn gặp hai cậu đấy!_Ran vui vẻ cất tiếng

- Đúng đấy. Bà sẽ rất vui cho xem._Bill cũng góp lời

- Được, vậy đến nhà bà thôi!_Jen quyết định, vừa định rồ xe đi thì bị nó chặn lại

- Định đến đó quậy à? Đi mua ít đồ biếu ông bà chứ!

- Không cần đâu. Đến chơi được rồi, quà cáp gì. Ông bà không thích đâu_Ran nhíu mày, bọn nó quá khách sáo rồi

- Đó là lễ nghĩa. À, hay là chúng ta mở tiệc luôn đi._Jen nói

- Tiệc hả? Được đấy chị._Joe reo lên_Chúng ta sẽ mở tiệc kỉ niệm lần đầu tiên ba chị về VN

- Được thôi._Nó cười, một nụ cười hiếm thấy. (tg tưởng nó không biêt cười luôn chứ) Nụ cười đó của nó vô tình lọt vào mắt ai kia làm tim kẻ đó một hồi rung động

- Mọi người định đi đâu thế?_Rin bay tới bám víu lấy nó. Nó hơi khó chịu nhíu mày. Lại là cái bọn người này

- Bọn tôi định mở tiệc. Các người có muốn tham gia không?_Ran cởi mở.

- Rất vinh dự.

- Giờ thì chúng ta đi thôi._Jun và Ren hí hửng vào lấy xe.

- Chị à, em đi với chị được chứ?_Rin e dè hỏi nó. Dù ngày xưa có thân với nó tới đâu thì nhỏ cũng không thể xua đuổi cái sự sợ hãi nó của bây giờ trong lòng mình. Nhỏ cứ nhắc bản thân đó có thể là chị Bi để nhỏ không phải sợ nó nữa. Nhưng nhỏ làm không được. Nhỏ muốn cái cảm giác đó biến mất. Muốn vậy thì nhỏ phải gần gũi nó nhiều hơn, thân thiết với nó hơn. Nó nhìn khuôn mặt đang hiện lên hai chữ sợ hãi của Rin mà phải động lòng (như mình giới thiệu, nó không phải là một kẻ lạnh lùng. Nó cũng quan tâm đến người khác lắm). Nó cũng hơi hơi mến nhỏ vì lần đầu tiên gặp mặt, nhỏ đã nhìn nó khóc nức nở mà. Mọi người ai cũng lo sợ nó sẽ không đồng ý rồi Rin sẽ buồn. Rin là một cô gái yếu đuối và rất dễ khóc. Bằng chứng là đến cái ngày mà Bi ra đi, nhỏ lại nhốt mình trong phòng mà khóc nức nở. Họ không muốn cô nhóc buồn thêm nữa. Với họ Rin cứ như là một báu vật vậy. Nó nhìn Rin hồi lâu rồi cũng mấp máy môi

- Em muốn đi môtô?_Mọi người ai cũng bất ngờ. Nó mà cũng quan tâm đến người khác sao? Rin được một hồi ngạc nhiên. Nhỏ tưởng nó lơ nhỏ, phóng xe đi mất rồi. Ai ngờ nó lại hỏi như vậy

- Không phải em muốn đi môtô mà là em muốn đi với chị_Rin rụt rè, cúi gằm mặt nói

- Tại sao?

- Em muốn thân thiết với chị hơn thôi!_Nó lại nhìn Rin chằm chằm. Có người muốn thân thiết với nó sao?

- Em lên đi. Không cần phải sợ chị đến vậy đâu. Chúng ta phải ngẩng cao đầu mà sống chứ. Sao cứ phải cúi gằm mặt xuống đất như thế?

- Dạ?_Rin bất ngờ. Cái này có được gọi là quan tâm không nhỉ?

- Không muốn đi à?

- Dạ không!_Rin nhảy cẫng lên rồi leo lên xe nó. Nó không quá đáng sợ như nhỏ nghĩ

- Ôi cậu ấy được đi với chị Hyo kìa. Chị ấy có bao giờ cho tớ đi chung đâu!_Bill làm bộ mặt nũng nịu. Nó liền quay phắt sang nhìn Bill

- Cho em đi chung để ngày mai chị nhập viện à?

- Sao lại nhập viện ạ?_Bill tròn mắt nhìn nó không hiểu

- Chị không bị con nhỏ ngồi sau em quánh ghen thì cũng bị fan cuồng của em đập chết thôi!

- Á, chị quá đáng!_Bill và Joe đồng thanh hét lên. Cả bọn cười cười. Jen thì nhìn nó, trong lòng thầm vui mừng vì nó đã cởi mở hơn với mọi người xung quanh rồi. Bọn hắn leo lên xe rồi nhìn bọn nó

- Chúng ta xuất phát được chưa Hyo?_Bun hỏi

- Được. Mà em tên gì?_Nó hỏi Rin

- Em là Trịnh Gia Hân, cứ gọi em là Rin ạ

- Rin? Ừm. Em đội mũ vào đi_Nó đưa cho Rin mũ bảo hiểm của mình. Rin nhận lấy mũ bảo hiểm từ nó rồi đội vào. Nó rồ ga lên chuẩn bị phóng đi thì

- Em là lần đầu tiên đi môtô à?

- Dạ không

- Vậy em muốn chết hay sao mà không ôm vào?

- Em nghe bảo chị ghét người khác động vào mình mà. Đó là một trong 3 điều cấm kị của chị mà_Rin phân trần

- Em là trường hợp hi hữu. Ôm vào đi nếu không muốn mặt hôn đường

- Vâng ạ._Rin tươi cười rồi vòng tay ôm lấy nó. Cô bé thật đáng yêu làm sao?

- Chị, đua không?_Bill chạy xe đến ngang hàng với nó

- Được thôi!_Nó nhếch môi. Nó cũng muốn xem trình độ của Bill tới đâu rồi_ Đường cao tốc nhé!

- Đường cao tốc sao? Chị có biết đường không?_Joe ngồi sau Bill hỏi nó. Nó mới về thì làm gì biết đường cơ chứ?

- Chị có bản đồ sống mà_Nó nháy mắt tinh nghịch. Với mấy đứa em dễ thương này thì nó dịu dàng lắm.

- Bọn tớ tham gia nữa._Jen chạy xe lên ngang bằng nó

- Nếu biết có màn đua xe này thì mình đã đi xe môtô rồi_Vicky tiếc nuối

- Mấy người làm trọng tài đi._Ran nói

- OK

Vậy là sắp sửa có màn đua xe rồi. Chắc hấp dẫn lắm đây! Hắn rất háo hức muốn xem tài nghệ của nó ra sao. Nhìn mặt nó bây giờ tự tin lắm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.