Nạp Thiếp Ký 1

Chương 152: Chương 152: Quỷ ốc






Do cô gái ấy rất có thể là Tống Tình, lại liên quan đến trưởng bối của hắn - Dương gia thôn tộc trưởng, hơn nữa lại không rõ chân tướng của câu chuyện, nên trước khi làm rõ có phải là Dương lão thái gia giam giữ Tống Tình ở căn lầu đó hay không, và với mục đích gì, Dương Thu Trì không muốn làm lớn chuyện. Do đó, hắn quyết định không gọi người khác, thậm chí không gọi cả Tống Vân Nhi và đội trưởng đội hộ vệ Nam Cung Hùng.

Dù gì thì cây súng ngắn vẫn nhất mực đeo ở bắp chân hắn. Thứ đồ chơi này có thể nói là cao thủ của cao thủ, đủ để bảo hộ cho sự an toàn của hắn rồi. Hơn nữa đây là Dương gia đại viện, không có người ngoài, cửa nội trạch đã đóng, ngay cả gia đinh cũng không vào trong được, hơn nữa hắn không phát hiện Dương lão gia tử và người nhà lão có gì ác ý với bản thân hắn.

Dương Thu Trì nhanh chóng xuống lầu, đến cửa viện, thật kỳ là là cửa của viện này lại mở hé ra.

Dương lão gia tử chẳng phải nói là cửa vườn vào căn lầu này luôn khóa hay sao? Chẳng lẽ vừa có người tiến vào trong?

Dương Thu Trì cẩn thận quan sát cửa lớn, tuy có ánh trăng nhưng hôn ám phi thường, căn bản chẳng thấy gì cả.

Đành lấy cẩn thận làm đầu vậy! Dương Thu Trì rùn người xuống, nhìn phải nhìn trái thấy không có độn tĩnh gì, bèn rút súng ngắn ra lên đạn, gạt chốt bảo hiểm sẵn. Có như thế trong tình huống khẩn cấp, hắn có thể bắn được ngay.

Dương Thu Trì đút súng vào bao, thẳng lưng đẩy cửa vườn bước vào trong.

Trong vườn cỏ mọc đầy, cỏ xanh cây thắm còn đọng lại tuyết trắng chưa tan hết.

Mượn ánh trăng, hắn từ từ tiến vào vườn, bước lên bậc thang.

Các phòng trên lầu đều có xích sắt khóa lại. Dương Thu Trì cầm khóa sắt lên xem, thấy đã bị khóa chặt bèn bỏ xuống, áp tai vào cửa nghe ngóng, bên trong chẳng có âm thanh gì.

Chính vào lúc này, tiếng khóc lại cất lên, lại còn rên rên rỉ rỉ như có như không. Âm thanh này truyền xuống từ trên lầu.

Đang lúc Dương Thu Trì muốn cẩn thận nhận ra xem tiếng khóc đó có phải là của Búp bê bùn Tống Tình hay không, thì nó vụt biến mất.

Dương Thu Trì bước lên thang lần lên lầu. Tiếng kót két vang lên điết tai trong trời đêm tĩnh lặng.

Đến tầng 2, hắn thấy lầu này rất giống lầu hắn ở, có một hành lang dài, ngoài ra còn có một hàng khung cửa sổ. Hắn vừa nhìn dãy cửa sổ này, vừa thẳng tiến dọc theo hành lang.

Giấy dầu trên cửa sổ đã hư nát, Dương Thu Trì mượn một lổ trống trên đó nhìn vào trong phòng, thấp thoáng thấy giường, bàn ghế và đồ đạc, chỉ có điều tối om không nhìn sao cho rõ được.

Hắn bước lên trước vài bước, thấy có một cửa không hề khóa, vừa bất ngờ vừa cao hứng, khe khẽ đẩy vào, cửa phòng kêu két một tiếng mở ra. Âm thanh này rất khô khóc nghe buốt tận cả răng, nhưng cũng từ đó Dương Thu Trì phán đoán cửa này đã lâu chưa có ai mở.

Căn phòng khá rộng, nhưng tối om không thấy gì. Dương Thu Trì đứng ở cửa gọi: "Búp bê bùn....!' Dừng lại một chút, hắn lại gọi tiếp: "Tình Tình...!"

Âm thanh vang vọng trong căn phòng tối, không có tiếng trả lời.

Chẳng lẽ hắn nghe lầm? Dương Thu Trì không gấp tiến vào phòng, tiếp tục dọc theo hành lang mà tiến, lát sau đã đến tận đầu, không phát hiện được cửa phòng nào nữa.

Cả lầu hai này chỉ có một cửa!

Một luồng gió lạnh từ trong thổi ra, Dương Thu Trì hơi kinh dị, trong phòng làm gì có gió? Luồng gió ấy giống như có người núp từ trong đó thổi thốc về phía hắn vậy.

Dương Thu Trì cảm thấy sau lưng ớn lạnh, chợt quay ngoắt lại, các lớp giấy dầu trên cửa sổ cũ nát quả nhiên hơi rung rinh như thật có gió từ trong thổi ra vậy!

"Ai...!" Dương Thu Trì quát lên một tiếng.

Luồng gió ấy đột nhiên ngừng hẳn lại.

Trong phòng có người!

"Ai....! Bước ra đi! Đừng giả thần giả quỷ nữa!" Dương Thu Trì lớn tiếng hô.

Không ai trả lời, nhưng lại nghe được tràng cười khe khẽ, dường như là của một tiểu cô nương tinh nghịch đang đắc ý làm trò. Tiếng cười này rõ ràng là phát ra từ sau cửa sổ.

"Tình Tình, là nàng phải không?" Dương Thu Trì lấy hai tay chụp lên cửa sổ, cất tiếng hỏi.

Tiếng cười vẫn rất rõ, vẫn ở sau cửa sổ.

Dương Thu Trì đột nhiên xé bỏ lớp giấy dầu trên cửa sổ, roẹt một cái, một khoảng trống lớn đã lộ ra.

Mượn ánh trăng mờ ảo, quả nhiên hắn nhìn thấy có một nữ nhân đứng trong phòng đang nhìn hắn cười, tuy nhiên lại không quen.

Nữ nhân này tuổi rất nhỏ, đôi mắt rất to, nụ cười rất ngọt ngào.

Chẳng lẽ nữ quyến nào đó của Dương lão thái gia ban đêm chạy vào đây? Chẳng thể đường đột, Dương Thu Trì nhanh chóng khom người làm lễ: "Xin lỗi, ta nghe trên lầu có người, nên lên đây xem thử..."

Vừa nói đến đây, Dương Thu Trì đột nhiên cảm thấy không đúng. Dương lão thái gia nói ngôi tiểu lâu này không có ai ở từ khi tiểu thiếp đó treo cổ chất, hiện giờ ở đâu ra nữ nhân này?

Dương Thu Trì đột nhiên ngẩng đầu nhìn, nữ nhân kia không còn thấy đâu nữa!

Điều này suýt khiến hắn giật nảy người, thật đúng là gặp quỷ rồi!

Chẳng lẽ hắn đang gặp mộng? Dương Thu Trì nhéo mạnh vào tay, cảm giác thật đau, xác định không phải là mộng!

Vậy cô gái kia trốn rồi sao? Vào trong coi sao.

Dương Thu Trì xoay người định đi vào trong, nhưng chợt đứng sửng lại, bởi vì hắn thấy có một bóng trắng đứng ở cửa, à không, nói đúng ra là bay ra cửa, bỡi vì cô ta không có chân, dưới quần trống hươ trống hoắc, cả người cách sàn nhà hơn xích, bay là là trên không.

Nữ tử đó đang nhìn hắn cười khì khì.

Dương Thu Trì sợ đến nỗi lùi lại hai bước, vừa lùi vừa kêu lên một tiếng cả kinh. Hán cúi người định rút súng, nhưng chợt nhớ ra đối với quỷ thì dù có dùng súng cũng bắn không chết! Chỉ có thể dùng pháp thuật, nhưng pháp thuật hắn có thể lấy ở đâu ra?

Đột nhiên hắn nhớ đến lúc nhỏ, mỗi khi mẹ kể chuyện về quỷ, có nói đi ban đêm khi đi đường gặp vật gì kỳ quái, cứ niệm câu "Nam mô cứu khổ cứu nạn bạch y quan thế âm bồ tát", tay bắt ấn giơ ra, quỷ sẽ biến mất không còn tung tích nữa.

Chuyển về quỷ sao có thể coi là thật được, nhưng mà hiện giờ thà tin là có còn hơn là không, vì Dương Thu Trì không nghĩ ra được biện pháp đối phó nào hay.

Dương Thu Trì nhắm mắt lại, niệm thần chú, tay bắt pháp ấn quát lên một tiếng đưa ra.

Tiếng cười đột nhiên dừng hẳn!

Dương Thu Trì mở mắt ra, nữ tử kia đã biến mất. Hiệu nghiệm! Xem ra hiệu nghiệm thật! Dương Thu Trì trước giờ không tin quỷ tin thần, hiện giờ bắt đầu có phần bán tín bán nghi.

Có cái hộ thân phù đó, gan của Dương Thu Trì bắt đầu phình to, tay bắt pháp ấn, mượn ánh trăng mờ ảo bước lại mở cửa tiến vào phòng.

Căn phòng lớn này quả nhiên là phòng khách, hai bên có hai cánh cửa đều khép hờ, trên cửa có treo hai cái màn màu trắng.

Dương Thu Trì bước đến trước gian phòng lúc nãy có nghe tiếng nữ nhân khóc lóc đó, tay phải bắt pháp ấn, tay trái vén màn chong mắt nhìn vào trong.

Quỷ ốc(II)

Dương Thu Trì bước đến trước gian phòng lúc nãy có nghe tiếng nữ nhân khóc lóc đó, tay phải bắt pháp ấn, tay trái vén màn chong mắt nhìn vào trong.

Bên trong không người, mượn ánh sáng từ cửa sổ bị xé rách, Dương Thu Trì từ từ tiến vào trong.

Đây là một phòng ngủ, bên cạnh cửa sổ là bàn trang điểm có để một đồng kính phản xạ ánh sáng xanh lạnh.

Bên cạnh đó dường như có một xích đủ đặt sát một trà kỷ nhỏ.

Sát góc phòng có một giường lớn, đây là một giường gỗ theo kiểu cổ, trên có điêu khắc hoa văn. Màn được để rũ thấp, che rất kín. Cạnh giường để một cái nôi đưa em nhỏ, trên đó có trải một tấm vải bố màu đem.

Trong nội tâm Dương Thu Trì đột nhiên dậy lên một ý nghĩ, cái nôi này nhất định đang có một đứa bé đặt trong đó, hắn muốn nhìn thấy mặt đứa bé, hắn muốn đến xem.

Từ từ bước lại cạnh nôi, hắn đứa tay kéo một góc tấm bố lên, rồi chợt giật mạnh.

Vụt một cái, một bóng đen phóng ra ngoài, khiến Dương Thu Trì giật mình một tiếng kêu lên hoảng hốt tránh né.

Bóng đen đó dừng lại dưới đất, rồi từ từ di chuyển mà chẳng có âm thanh nào phát ra. Sau đó, nó nhảy lên bàn trang điểm, đứng đó kêu "ngao...!" một tiếng dài, thì ra là một con mèo mun!

Dương Thu Trì thở dài nhẹ nhõm, đột nhiên nhớ ra người xưa từng nói ở chỗ có tà ma thường thấy mèo, đặc biệt là mèo đen, vì quỷ hồn của người chết thường tụ hợp lại trên người của mèo!

Dương Thu Trì là pháp y, suốt ngày tiếp xúc với thi thể, thậm chí đã từng một mình trong nhà xác giải phẩu rất nhiều bộ phận cở thể người, bên cạnh bàn giải phẩu không biết để cơ man nào là nội tạng của thi thể đã trống rỗng, bền ngoài còn để vài xác chết chưa tẩm liệm.

Hắn sinh hoạt giữa "đống" người chết đó, cho nên hắn chưa hề biết sợ người chết, hắn nhìn người chết giống như nhìn hoa cỏ củ cà, cảm thấy vô cùng bình thường, thậm chí còn lấy làm kỳ vì sao người ta lại sợ người chết.

Nhưng hôm nay lại bất đồng, thứ hắn nhìn thấy không phải là thi thể, mà là một nữ nhân, là một nữ nhân trốn trong lầu quỷ khóc lóc, là một nữ nhân biết bay trong không trung, không có chân, và biết nhìn hắn cười!

Hơn nữa đây không phải là giấc mộng.

Do đó hắn thật sự cảm thấy sợ, thứ sợ này không phải đến từ người chết, mà đến từ sự tử vong.

Hắn nhìn con mèo trừng trừng, con mèo như một bức tượng, đứng bất động ở đó.

Dương Thu Trì quyết định không để ý đến nó nữa, chuyển thân nhìn cái giường gỗ điêu khắc bị màn che phủ, phảng phất như nhìn thấy bạch y nữ tử vừa rồi đang nằm trong đó, trên gối còn lòa xòa mấy lọn tóc.

Sự tình vừa rồi quả thật là quỷ dị, Dương Thu Trì quyết định tìm cho tới xem rốt cuộc là cái gì.

Miệng hắn lầm thầm niệm chú, tay phải bắt ấn, tay trái đưa ra vén màn kéo mạnh ra, pháp ấn đánh vụt tới...

Cái mà hắn mong đợi giống như trong phim ảnh vậy, đó là bóng tối chợt xuất hiện hỏa quang, trong đó có tiếng quỷ kêu thảm để rồi hóa thành tro bụi. Nhưng bên trong màn chẳng có tiếng động gì, tối đen nhìn không ra gì cả.

Dương Thu Trì thò đầu vào xem, trên giường không có quỷ hồn, cũng chẳng có nữ nhân, mà chỉ là một giường trống hoác, mền gối được xếp rất chỉnh tề, trên giường có một cặp gối cũng xếp ngay ngắn kề liền nhau như một đôi uyên ương vậy.

Đúng là gà mái mấp máy gà cồ, Dương Thu Trì thầm mắng và bỏ màn xuống, quay người bước ra ngoài, con mèo đen trên bàn trang điểm chợt kêu ngao một tiếng thật to, nhảy phốc xuống chạy vút ra ngoài cửa.

Dương Thu Trì đứng trong căn phòng tối đen âm sầm này, cứ cảm thấy sau lưng có một đôi mắt đang nhìn mình, khi quay đầu lại nhìn thì chẳng thấy gì cả.

Phía bên kia phòng khách còn một phòng khác nữa, Dương Thu Trì quyết định đi xem, nếu như không có gì thì quay về. Hắn không muốn nhìn bạch y nữ nhân bay là là ở không trung nhìn hắn cười lần nào nữa, không cần biết ả là quỷ hay là người.

Dương Thu Trì cúi đầu dò đường lần ra ngoài, ra cửa bước vào phòng khác.

Đột nhiên, hắn sửng người, cửa lớn kia không biết bị đóng từ khia nào. Ánh trăng soi qua các lổ hổng trên cửa sổ, lạnh lùng bày ra luồn ánh sáng trắng lốp đốp như vô số cặp mắt đang nhìn hắn.

Không chờ Dương Thu Trì hiểu rõ là ai đã đóng cửa, khóe mắt hắn chợt cảm thấy có điều gì đó không ổn, quay đầu lại nhìn, đột nhiên hai mắt hắn nhìn sửng vào rường nhà giữa phòng khách, lông tóc toàn thân đều dựng ngược cả lên: trên xà nhà kia đang có một người bị treo cổ, áo trắng quần trắng, đầu gục xuống, sắc mặt trắng nhợt, hai con mắt đang nhìn hắn cười khịt khịt!

Dương Thu Trì sợ hãi kêu thét lên một tiếng, chân loạng choạng lùi lại sau mấy bước, chợt trượt chân ngã xuống, hậu não đập mạnh vào vật gì khá cứng, tức thì ngất đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.