Này Anh! Chịu Trách Nhiệm Đi!

Chương 16: Chương 16: Ngoại truyện: đến kì phát tình rồi [h+]




Lời tựa: theo nhu cầu thiết yếu… sự ủng hộ nhiệt tình của con dân và chúng hủ. =v= thịt lại tỏa mùi thơm trên xôi dẻo ngon nhé. 3 không phải cp lão Đại, đây là cp ngoài lề.. Lão Tứ và đứa nhỏ mắt đỏ sát thủ í, ở ngoại truyện này thì lão Tứ và đứa nhỏ đã dọn ra riêng dzồi, G phải bán thận để mua nhà cho hai đứa tung hoàng đấy… khổ quá mà=)))))))))))))))))) Xem như quà Noel cho các đồng chí luôn nhé.

Đó là một buổi sáng đẹp trời, lão Tứ ôm bảo bối đang say ngủ trong lòng và xem lịch trên điện thoại.

‘Ngày phát tình của baobei’

Khẽ nhếch môi thích thú, lão Tứ chuyển tầm mắt xuống đứa nhỏ đang vùi mình trong chăn, loáng thoáng nghe tiếng chẹp miệng khe khẽ… chắc lại đang mơ được ăn ngon. Lão Tứ cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc mềm bị rối tung của nó rồi luyến tiếc chậm rãi xê dịch người, xuống giường chuẩn bị bữa sáng.

Vốn từng là ngụy Alpha, sát thủ được đào tạo chuyên nghiệp của đồ tể hẻm số 10, nay lại thành nguyên trạng Omega dưới trướng của lão Tứ. Vốn dĩ không có tên chỉ có số thứ tự, nay mạc danh kì diệu lại được đặt tên. Xem như nó may mắn đi.

Cảm giác bên cạnh trống không, nó miễn cưỡng mở cặp mắt đỏ ngái ngủ ra, vươn tay khỏi chăn, sờ loạn bên cạnh xác minh rồi từ từ tỉnh hẳn.

“Trường…”, khẽ thì thào gọi tên lão Tứ, nó thấy hôm nay mình không khỏe cho lắm. Mang dép bông vào chân và rề rà đi làm vệ sinh cá nhân buổi sáng.

Nghe tiếng động bên trong, lão biết nó đã dậy. Bưng bữa sáng ra bàn, lão nhìn những món ăn, đánh giá và tự hài lòng với chính bản thân.

“Trường ơi…”, tiếng gọi nhẹ bẫng như vuốt mèo cào vào lòng khiến lão Tứ thoáng muốn cương lên.

“Ơi, bảo bối nay không khỏe?”, anh bước đến cửa bếp bồng nó lên, cho nó ngồi vào lòng mình, cưng chiều mà giúp nó lau lau tay cho ráo nước.

Nó ngượng ngùng đỏ ửng mặt, vội rụt tay về và bưng chặt hai mái đỏ như cà chua chín… Chẳng hiểu sao nó như hồi xuân, cái đoạn thời gian không lâu sau khi thành công rơi vào lưới tình, nó chẳng còn vẻ mặt ảm đạm hay đáng sợ của sát thủ nữa mà giống như còn mèo ba tư nhỏ kiêu kỳ hay hờn dỗi thôi.

Cầm lấy muổng, nó an vị trên đùi của lão Tứ, chậm rãi dùng bữa sáng thanh đạm.

“Trường, hôm nay em có hẹn với Quang thiếu đi mua quà cho sinh nhật của Trâm Nghi, 9 giờ sẽ đi”, thỏa mãn ăn hết chén cháo, tựa vào lòng lão Tứ để anh xoa bụng giúp mình, nó sực nhớ ra hôm nay có cái hẹn. Tay đang xoa bụng phẳng chợt dừng lại, lão Tứ cau chặt mày lại nhìn bảo bối trong lòng… đứa nhỏ này thật sự không biết hôm nay là ngày phát tình của chính mình?!

“Không cho đi. Hôm nay em ở nhà, tôi sẽ hủy hẹn giúp em.”, lão từ chối cho nó rời khỏi nhà.

Bảo bối mất hứng thì con ngươi màu đỏ đục đi một chút, nó vùng vẫy thoát khỏi cái ôm của lão Tứ, đứng đối diện lão “không cho cũng sẽ đi, em không phải chim trong ***g! mấy hôm trước thì anh bận nên em phải ở nhà, đến lúc có thời gian thì anh nên tự ở nhà hảo hảo cảm thụ sự tự do một mình đi!”, nói xong thì bước vội vào phòng ngủ, nó sợ thấy khuôn mặt hắc tuyến hóa đen của lão Tứ, dẫu gì nó cũng thực muốn đi mua sắm, lâu rồi không đi mua gì đó cho lão Tứ, nay có cơ hội, phải tận dụng đến cùng! Cấm cũng phải đi!Vội vã cởi áo ngủ ra, nó mau chóng mặc áo thun rộng và quần bó, thêm cái khăn quàng nữa vì thời tiết chuyển lạnh dần. Nó nhìn lên đồng hồ, cũng gần đến giờ rồi, Quang thiếu sẽ ghé ngang và đón nó đi thôi. Chưa kịp bước ra khỏi phòng ngủ thì lão Tứ với gân xanh trên trán, lôi ngược nó vào phòng ngủ, túm lấy và quăng nó thẳng lên giường.

“Anh… anh… “, nó hoảng loạn nhìn lão, không tự chủ mà rụt người về phía sau.

“Hôm nay là ngày phát tình của em, chỉ cần tôi khiến nó đến sớm hơn dự tính, em sẽ không thể đi được”, lão Tứ nắm cổ chân nó, kéo giật về phía mình, trụ cổ tay nó, lão cúi xuống hôn lên môi nó, nụ hôn sâu, nồng nhiệt với mùi Alpha để thúc tình.

“Ưm…”, cố gắng giữ lý trí, cắn mạnh vào môi lão, nó run rẩy trào nước mắt, tức giận gào lên “khốn nạn! ngày phát tình của em không phải hôm nay!! Em đã.. mấy ngày trước đã uống thuốc hãm rồi!!! không cần anh lo!!!!”, nó đẩy lão ra và chật vật rời khỏi phòng, vừa chạy thực nhanh vừa sửa lại quần áo, còn có lau hết nước mắt trên mặt. Nó sẽ không nói đây chỉ là diễn đâu, lão Tứ đau lòng nhất chính là thấy nó khóc.

Căn nhà trở lại vẻ im ắng vốn có. Lão Tứ rửa sạch hết máu ngay môi, dùng thuốc bôi lên để giảm sưng nhức. Bảo bối đã muốn đi, lão không cần tìm cách giữ trong nhà nữa, phải để nó chịu chuyện gì đó mới nhận ra rằng người sai là nó, cãi chỉ có đường chết thôi. Trầm mặc vài giây, lão vẫn miễn cưỡng gọi cho Quang thiếu để an tâm.

Lúc này tại trung tâm mua sắm đông người

Quang thiếu chọn được vài món đồ xinh xắn cho Trâm Nghi, nhìn qua nó đang cao hứng ôm gói quà nho nhỏ đã chọn cho lão Tứ trong lòng.

Sắc mặt nó thoáng trắng bệch đi.

“Bị sao vậy?!…”, Quang thiếu cầm gói quà từ quầy thanh toán, hốt hoảng thấy nó tựa vào tường mà run lên nhè nhẹ. Quang thiếu vội chạy đến gần xem xét thì phát hiện… đúng như lão Tứ có nhắc khéo qua, nó đến ngày phát tình rồi…

Quang thiếu vội vã túm người, chạy nhanh đến bãi đổ xe, sợ những Alpha chung quanh bị thu hút làm ra chuyện quá đáng, lúc đó chẳng biết nên ăn nói làm sao với lão Tứ cả. Quang thiếu khẽ thở dài, đứa nhỏ này thực quá ươn ngạnh mà, thuốc kìm hãm thực sự không có tác dụng với những O từng ngụy A trong một khoảng thời gian dài.

“Nóng… ngô… ân…”, nằm ở ghế sau, nó khó chịu vặn vẹo người, muốn ma sát ghế để tạm áp chế cảm giác nóng bừng không ngừng lan trong cơ thể.

“Chịu đựng một chút… sắp về đến nhà rồi!”, Quang thiếu cũng là O, may mắn qua ngày phát tình một tuần rồi nên dù có gặp O đang phát tình cũng không cùng đồng thời phát tình theo.

Xe dừng trước nhà đã thấy lão Tứ bình thản đi đến mở cửa sau xe, vươn tay bồng lấy bảo bối cùng cầm đồ này nọ nó đã mua, lão cười cảm ơn Quang thiếu đã quan tâm đến nó rồi đi vào nhà. Quang thiếu cười cười lái xe rời đi.

“Kết quả này do em tự chuốc lấy thôi bảo bối”, lão Tứ sau khi khép cửa thì bắt đầu đồ sát đứa nhỏ.

Nó quấn lấy lão Tứ, tay gì chặt vai lão, môi chủ động dâng lên hướng về phía môi của lão mà hôn lên, mút nhẹ, đói khát vươn lưỡi muốn cạy khớp hàm của lão ra, lí trí của nó đã hoàn toàn bị đánh vỡ rồi, quanh quẩn trong đầu chỉ còn khao khát được lão Tứ giày vò, âu yếm thôi.”Cho em… Trường…”, nó nức nở van xin, hôn hôn môi lão. Lão không chiều theo ý nó, xem như là trừng phạt. Ép bảo bối của mình lên cửa ra vào, lão cúi đầu xuống hôn cổ nó, hé môi gặm cắn cần cổ trắng nõn, để lại dấu hôn trên xương quai xanh, cách một lớp áo thun cắn lấy đầu nhũ tiêm đã cứng rắn vì phát tình, lão thỏa mãn mút nhẹ, nghe tiếng bảo bối của mình khẽ bật ra tiếng rên mê người.

“A…”, ánh mắt đỏ sẫm dại đi vì ***, nó cảm thấy trướng đau, ngứa ngáy nên tự động lắc lư nhẹ cái eo, vì cả người trên bị lão trụ lại nên chỉ có thể chật vật tự tháo quần bó xuống để lộ ra cặp mông nộn nộn và mặt trước đã cương cứng, còn phát ra bạch trọc làm ướt cả quần lót, mặt sau thì tiểu huyệt không ngừng khép mở, cơ khát được lắp đầy.

“Tiểu yêu tinh, hương thơm của em, thật khiến tôi mê đắm!”, lí trí dần bị vứt ra sau đầu, lão Tứ nâng thắt lưng của nó lên, để hai chân mảnh khảnh kẹp lấy hông mình, nam căn to lớn cũng vì mùi hương của Omega mà cương cứng Dũng mãnh… hướng tiểu huyệt ẩm ướt tiết sẵn ra chất bôi trơn kia, đâm thẳng vào sâu bên trong.

Dù không hề cảm thấy đau đớn nhưng thật lâu về trước bị lão Tứ điều giáo qua, nó sợ nhất là bị đột ngột tiến vào thế này. Tay ôm chặt lấy cổ lão Tứ, nó bất giác bật lên tiếng khóc nức nỡ, lão không động, đau lòng hôn lên mô bảo bối để trấn an nhưng vô tình lại thỏa ham muốn của người nọ, chiếc lưỡi nhỏ vươn vào khoan miệng lão, truy kích chiếc lưỡi kia, quấn lấy nhau, dây dưa nhau. Ám ảnh gì đó chỉ là chuyện cỏn con! Phát tình mới quan trọng!

Chiều theo ý nó mà hôn sâu, nút lấy lưỡi nó, đến khi nó không thể thở nổi mới hài lòng tách ra, để nó thở một chút rồi bắt đầu chuyển động.

“A… Ân… Của anh… A, to…”, bị vắt trên không trung nên nó hoảng loạn vừa rên rỉ nức nở vừa bám chặt lấy lão.

Tiểu huyệt ướt đẫm tiết ra nhiều dịch trơn hơn, gắt gao nuốt lấy nam căn to lớn quen thuộc, để nam căn hướng vào sâu, cọ nội vách mềm mại, tìm kiếm điểm G quen thuộc.

“Nga”, nó khẽ rên như mèo kêu khi cảm giác một địa phương trong tiểu huyệt bị cọ sát qua. Lão Tứ biết, mình đã tìm ra điểm G của bảo bối rồi.

“Ô… A… Ân… Chậm … Chậm lại… A… A…”, màu đỏ dần nhạt phai một chút, lúc này sắp cao trào rồi. Trong không khí chỉ còn tiếng rên mê hoặc lòng người cùng tiếng va chạm ám muội vang lên, quanh quẩn đầy mùi Omega, như thứ xuân dược bằng khí được xịt khắp phòng.

“A… Ưm… Ưm… Ngô…”

Tiểu huyệt siết chặt lấy nam căn to lớn kia còn nam can kia thì tự hình thành Alpha kết, không thể tách ra được, nó sực nhớ ra điều gì đó nhưng đã quá muộn rồi, bên trong cơ thể bị bắn đến mức nó cứ nghĩ có lẽ lên đến cả ruột mình…

Cao trào qua đi nhưng khoái cảm chỉ tiến chứ không lùi. Nó muốn xuống khỏi người lão Tứ thì bỗng bị giữ chặt lại. Lão rời địa điểm hiện tại, chậm rãi bước vào trong phòng khách.

Mỗi bước đi chính là cực hình đối với nó, nam căn to lớn của lão theo mỗi nhịp mà thúc vào sâu rồi rời đi rồi lại thúc sâu vào. Tiểu huyệt bị ma sát đến trơn láng, còn có chất lỏng trắng chảy ra ngoài, rơi xuống sàn.

“A… Ân… Đừng… Đừng động… Ô…”

Lão Tứ ngồi trên ghế sofa rộng, để bảo bối ngồi đối mặt với mình, lão nhàn nhạt cất tiếng “tự mình động”.

Tiểu huyệt dù ngậm chặt nam căn nhưng bên trong vì không được luận động nên cảm giác ngứa ngáy nóng bừng lại ập đến. Nó bất mãn hừ nhẹ, tay vịn vai lão, từ từ động. Lần đầu chủ động vô cùng khó khăn, động một hồi lâu vẫn không thấy đủ.

“A… a… giúp em.. Trường… a…”

“Ưm… em mệt quá… a… ân…”

Lão Tứ thở nặng nề, nãy giờ phạt cũng đủ rồi đi… nắm lấy thắt lưng của nó, lão giúp nó động thân thể. Lão Tứ rành cơ thể mẫn cảm của bảo bối đến mức một khắc sau, bảo bối nhỏ gục lên vai lão, run rẩy mà bắn ra trước. Tiểu huyệt thêm một trận co rút gắt gao siết chặt nam căn.

“Đừng… A Có… Có thai mất… Ngô…”, nó ưỡn người đón nhận từng luồn khoái cảm len lỏi qua từng tế bào cơ thể, chất lỏng đặc sệt lại được bắn vào bên trong, lần này lâu hơn lần trước. Đến mức sau khi kết thúc xong, dù còn phát tình nhưng nó mất hết sức lực, gục vào lòng lão Tứ mà thiếp đi.

Đau lòng xoa tấm lưng trần ướt đẫm mồ hôi của nó, lão từ từ rút ra, bồng nó đi tẩy rửa cẩn thận, cho uống thuốc giảm phát tình, thuốc đặc chế mà lão Nhị thu được và phát cho anh em mình, để nguy cấp còn dùng để bảo đảm an toàn cho bảo bối. Chẳng hạn như lúc này.

Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ rồi leo lên giường ôm bảo bối vào lòng. Mặc kệ giờ là trưa hay chiều, cứ ngủ lấy sức cái đã.

Ngủ đến tận chiều hôm sau, nó thức dậy với cơ thể đầy đau nhức. Nhớ đến chuyện hôm qua mình phát tình, nhớ đến lão Tứ đã bắn vào trong hai lần, nó mệt mỏi thở dài.

“Bảo bối, sao lại thở dài?”, lão Tứ thương yêu hôn lên môi nó.

“Em sợ sẽ có thai”, nó cau chặt mày lại, lão Tứ sững sốt nhìn nó, hỏi “sao lại sợ?! có thai thì tốt chứ sao? Tôi thực thích có con, đứa nhỏ do bảo bối của tôi sinh ra, tôi là người mong đợi nhất”.

Cảm nhận cái ôm thật chặt cùng giọng nói trầm thấp quen thuộc, nó khẽ bật cười, đúng rồi, nó còn sợ gì nữa, có lão Tứ ở đây thì đứa nhỏ cũng sẽ được bảo vệ và yêu thương.

“Vậy… vậy có thai thì tốt rồi, vài tháng nữa sẽ biết…”, nó đỏ bừng mặt lí nhí.

Lão cười ha hả hôn lấy hôn để bảo bối của mình, gian tà nói “Vậy để tiến triển nhanh hơn thì chúng ta làm thêm vào hiệp nữa nhé!”.

Dứt lời thì… sau đó thì… không có sau đó nữa…

Hạ màn ngoại truyện

X” nói chung thì, Noel vui vẻ nha!!!! 3 3 3

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.