Này Anh Đẹp Trai Tóc Giả Rớt Rồi Kìa

Chương 45: Chương 45: Qua Lại




CHƯƠNG 45. QUA LẠI

Sau khi Na Thần đi, An Hách ngồi ở trong phòng rất lâu, y cũng không biết bản thân là đang ngẩn người hay là đang suy nghĩ chuyện gì nữa.

Trong phòng bếp, các loại gia vị Na Thần mua về được xếp chỉnh tề lên giá, thật giống như chủ nhân của căn phòng này đặc biệt nhiệt tình yêu thương cuộc sống, lại còn rất ngăn nắp nữa chứ.

Y đem bình giữ nhiệt đi rửa, đun nước sôi, tính dựa theo phương pháp Na Thần chỉ để dùng bình giữ nhiệt nấu cơm một lần. Nói thật ngay cả quan sát người khác nấu nướng, y cũng chỉ thấy được có vài lần, món mẹ làm nhiều nhất chính là cơm chiên. Thỉnh thoảng bà mới nấu một bữa thì cũng là buổi trưa nấu hẳn một nồi cơm to, xào chút đồ ăn, cơm nấu nhiều để chừa tối đem ra chiên.

Chắc là bởi vì tập luyện quá ít nên đồ ăn mẹ nấu thường rất khó ăn, còn Na Thần chỉ đơn giản nấu mì thôi cũng có thể khiến y quét sạch sẽ. An Hách hy vọng bà xuống bếp chỉ vì mong muốn được ăn “đồ ăn trong nhà” mà thôi.

Trong tủ lạnh có đồ ăn Na Thần mua, thịt xông khói, xúc xích, củ cải trắng này nọ. An Hách giữ cửa tủ lạnh, nghiền ngẫm thật lâu xem nên ăn cái gì, cuối cùng lôi ra khoai tây, cà rốt cùng một miếng thịt xông khói.

Gạo vo sạch bỏ vào trong bình giữ nhiệt, y không biết nên bỏ bao nhiêu nước, nên ước chừng đổ vào hơn nửa bình, sau đó đem rau cùng thịt đã thái thành mấy hình vuông, sợi kỳ quái bỏ vào, cuối cùng rất trừu tượng mà bỏ thêm chút muối, chút bột ngọt.

Y thật có chút hoài nghi liệu dùng nửa bình nước sôi có thể nấu chín gạo và đồ ăn không. Để chắc chắn hơn, y lấy một cái khăn lông quấn kỹ bình lại sau đó nhét vào tủ quần áo trong phòng ngủ.

Trên giường, chăn gối ngổn ngang, buổi sáng Na Thần thức dậy cũng không gấp lại. An Hách bước qua tính dọn lại một chút, lúc rũ chăn ra thì có một vật rơi xuống giường.

Là một sợi dây chuyền nam, An Hách cầm lên xem, mặt dây chuyền nhìn qua như một hòn đá nhỏ màu đỏ sậm, mặt đá mài nhẵn bóng, có điều nhìn không ra chất liệu. Đây là của Na Thần. An Hách đặt sợi dây chuyền lên bàn, dự định bữa qua ăn sẽ trả lại cho hắn.

Dọn giường xong chưa tới một giờ, y lại trải chăn ra, chán quá không bằng đi ngủ thôi.

Vừa có cảm giác cái là đã ngủ một mạch tới hơn bảy giờ tối, lúc rời giường đầu nặng trịch, cả người như nhũn cả ra. Trong phòng tối đen, khi y đứng dậy bật hết đèn lên, chân vẫn còn hơi loạng choạng.

Ngủ được lâu lắm đây, y thường xuyên đã ngủ là rất khó tỉnh lại, nghiêm trọng nhất là có một lần ngủ liền tù tì hai ngày trời, khi thức dậy vọt ngay vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu, nếu không phải độ khó quá lớn, y thật có cảm giác như cả ruột cũng bị nôn ra.

Sau khi tất cả đèn trong phòng sáng lên, An Hách cảm thấy thư thái đi rất nhiều, rửa mặt xong liền vào phòng ngủ.

Bình giữ nhiệt để trong tủ quần áo cũng gần với thời gian Na Thần dặn rồi, y mở cái khăn quấn bình ra. Lúc mở nắp bình, mùi hương của thịt xông khói nhẹ nhàng bay lên. Y liền trở nên kích động, giống như gặp đường cùng đá phải cục đá, cúi đầu lại tình cờ nhặt được một trăm đồng vậy.

Y đổ cơm nóng hôi hổi trong bình ra tô. Do bỏ nước hơi nhiều nên cơm khá nhão, nhưng nhìn qua thì vẫn thấy rất có thành tựu. An Hách gắp một đũa bỏ vào miệng, cẩn thận nếm, phát hiện món cơm này vậy mà lại ngon đến bất ngờ.

“Đầu bếp An, mày thật giỏi quá đi,” Y nở nụ cười, đặt tô xuống mặt bàn, vô cùng trịnh trọng ngồi xuống ghế bắt đầu ăn, ăn mấy đũa liền nhịn không được lại tự khen thêm một câu, “Thật là giỏi quá đi.”

Bữa cơm này ngon hơn nhiều so với đồ y bình thường mua ở ngoài tiệm, chủ yếu toàn món có thể dễ bỏ vào nấu. An Hách quyết định lát sẽ ra ngoài mua ít cánh gà.

Ngày hôm sau, lúc tụ hội cùng với nhóm Lâm Nhược Tuyết, An Hách đem phương pháp nấu cơm bằng bình giữ nhiệt ra giới thiệu cho Lâm Nhược Tuyết, kết quả là bị khinh bỉ.

“Anh đẹp trai à, anh không biết cái này hả?” Lâm Nhược Tuyết tặc lưỡi cả nửa ngày, “Hồi xưa mẹ tôi hay dùng cái này để nấu cháo, cứ rót nước sôi vào bình rồi bỏ thêm một nắm gạo, sáng ra là có thể thành cháo rồi. Còn có thể nấu cháo đậu xanh, cháo đậu đỏ nữa…”

“A?” An Hách ngẩn người.

“Cậu ta không biết mấy chuyện đó đâu,” Tống Chí Bân ném điếu thuốc qua cho An Hách, “Chẳng phải mẹ cậu ta không nấu cơm sao.”

“Ờ ha, chắc mẹ cậu cũng chẳng biết được,” Lâm Nhược Tuyết cười khẽ, kề sát tai y thì thầm, “Nói, ai dạy cho cậu?”

An Hách do dự trong chốc lát, cầm ly trà lên uống một ngụm, mơ hồ nói: “Na Thần.”

“Thằng… bé kia?” Lâm Nhược Tuyết dường như có chút giật mình, “Hai người đến mức độ nào rồi?”

“Không mức độ nào hết,” An Hách chưa từng kể rõ chuyện Na Thần cho Lâm Nhược Tuyết nghe mà chỉ mới nhắc qua có vài lần. Chuyện này, cho dù là đối mặt với Lâm Nhược Tuyết, y cũng không biết nên nói như thế nào, “Như vậy thôi.”

Lâm Nhược Tuyết nhìn ra y không muốn nói nhiều nên cũng không hỏi lại, nhanh chóng đổi đề tài: “Ê, Lưu Giang đâu rồi, gọi điện thoại giục đi, mang vợ đi mời khách ăn cơm lại đến muộn vậy đấy! Đúng là buộc chúng ta thấy không được vợ hắn nể mặt mà!”

“Tôi gọi, không phải kêu cô bạn gái hơn cậu ta ba tuổi sao, tôi còn đang chờ để được học tập kinh nghiệm ôm được vàng khối đấy nhé,” Tống Chí Bân vỗ bàn cầm điện thoại ra, “Đúng là không coi tụi mình ra gì mà!”

An Hách cười ngây ngô theo cả đám một lát, sau phát hiện Lâm Nhược Tuyết đang nhìn mình, vì thế làm khẩu hình: “Sao thế?”

“Thầy An,” Lâm Nhược Tuyết cười rồi vỗ lên vai y một cái, ôm lấy cổ y thấp giọng nói, “Cậu không cảm thấy mấy năm nay những ngày bên ngoài thì sống tích cực, sau lưng thì nằm xuống đất chết dở sống dở đặc biệt đáng sợ sao.”

“Cút đi.” An Hách cười khẽ với cô nàng.

“Hôm qua tôi có vô tình gặp con gái của ông Mạc đó, nghe bảo ổng xuất viện rồi, khôi phục cũng khá lắm,” Lâm Nhược Tuyết nói, “Có muốn đi thăm ổng không?”

“Đi.” An Hách gật đầu.

“Không đi chung với tụi tôi đúng không?”

“Tôi đi một mình.”

Lâm Nhược Tuyết cười: “Biết ngay là cậu đi mình mà.”

Ông Mạc là giáo viên chủ nhiệm hồi trung học của An Hách, đối với An Hách mà nói, người này chính là ngọn đèn vàng tỏa ra ánh sáng ấm áp vào thời điểm tối tăm mờ mịt nhất của y.

Trước kì thi chuyển cấp, mẹ An Hách đã nói, tốt nhất mày vào trường nghề học đi, rồi còn sớm mà đi làm, đừng cứ bắt tao phải nuôi mày không suốt thế, tao cũng đâu có nợ gì mày.

Nhưng y vẫn chịu đựng những cái bạt tai cùng những lời chửi bới nặng nề suốt một tháng trời để kiên trì được đăng ký thi vào cấp ba. Không phải tại y cứng đầu, cũng không phải y có năng lực muốn vươn lên, mà lý do duy nhất chính là y sợ. Y sợ sau khi tốt nghiệp trường nghề rồi sẽ bị mẹ đuổi ra khỏi cửa, mất đi mối liên hệ cuối cùng giữa y và “mái nhà”.

Suốt năm lớp mười, y đều ăn chơi lêu lổng, hút thuốc, đánh nhau, trốn học, chạy sang trường khác gây chuyện, cả thể xác lẫn tinh thần đều dành cho đại nghiệp điện tử. Mãi cho đến một ngày y xảy ra xung đột với người khác ở cổng sau tiệm điện tử, lúc đang hút thuốc lá loạng quạng chạy qua con hẻm nhỏ thì bị ông Mạc chặn lại.

“Thầy tìm em suốt một đêm.” Ông Mạc nói.

“Tìm em làm gì? Ăn no quá nên đi dạo cho tiêu, đừng làm phiền em.” An Hách lướt qua ông Mạc muốn tiếp tục đi về phía trước.

“Đây là đi dạo đó hả,” Ông Mạc liền túm lấy cánh tay y, “Cùng đi nhé?”

“Bỏ tay ra!” An Hách nhìn thầy, “Tin tôi đánh ông không.”

“Thằng nhóc mà đánh một ông già?” Ông Mạc nở nụ cười, lắc đầu, “Thầy không tin.”

“Ông lượn nhanh đi.” An Hách rút tay lại, nhưng ông Mạc cũng rất nhanh, một ông già mái tóc hoa râm nhưng sức lực lại không nhỏ chút nào.

“Nếu em là người như vậy thì vừa rồi đánh nhau sẽ không thả người kia đi như thế.” Ông Mạc tiếp tục cười nói.

“Tôi nói cho ông biết,” An Hách dùng điếu thuốc chỉ vào mặt ông Mạc, “Mẹ nó, đừng có phân tích tôi, tôi không bỏ qua đâu.”

Nhưng ông Mạc hẳn là nắm chắc y sẽ không ra tay với một ông già chỉ cao tới vai mình, nên dám kéo y tới con hào bao thành phố. Suốt gần cả một tiếng đồng hồ, ông Mạc chẳng nói mấy lời chỉ túm chặt tay y không buông, cuối cùng An Hách cũng sắp lết không nổi vậy mà ông Mạc vẫn còn bước đi như bay.

“Thiếu rèn luyện,” Ông Mạc nói, “Với thể chất này mà em vẫn còn đánh nhau, sớm muộn cũng bị người ta lấy mạng thôi.”

“Đệt cả nhà ông.” An Hách vô cùng khó chịu.

“Thầy hiểu một chút tình cảnh nhà em…”

“Hiểu cái nhà ông.”

“An Hách, trò rất thông…”

“Thông cái nhà ông.”

“Đối với mỗi người, cha mẹ đều có ảnh hưởng rất lớn, nhưng cha mẹ là cha mẹ, em là em…”

“Ông câm miệng lại!” Cuối cùng An Hách nổi đóa, hung bạo vung tay ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.