Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 58: Chương 58: Lục Vân Trạm không biết bế con




Ngôn Tiểu An bế con trong tay, hôm nay, cô xuất viện rồi.

“ Đưa anh.” Lục Vân Trạm đưa tay đỡ chiếc tã bọc trong lòng Ngôn Tiểu An, bế lấy, không thể không nói, đàn ông bế con, trông rất đẹp trai, nhưng...........

“ oa oa!” Đứa trẻ vốn dĩ được Ngôn Tiểu An bế, đến lượt Lục Vân Trạm bế, lập tức há chiếc miệng nhỏ xinh, không ngừng gào khóc.

Âm thanh đó, không giống như con mèo hen lúc vừa mới xinh, tiếng khóc này, khiến Ngôn Tiểu An nghe thấy cũng phải mềm lòng: “ Hay là, để em bế đi.”

Cô xót xa đứa bé bị Lục Vân Trạm bế không thoải mái, thế là đưa ra ý kiến.

trong lòng cô.

Sắc mặt Lục Vân Trạm tối lại, vẻ nghiêm túc: “ Không được, em sức khỏe không tốt, để anh bế, em cứ ở yên đấy.”

Lục Vân Trạm để Ngôn Tiểu An ngồi vào ghế sau xe, tự mình bế đứa bé, cũng đi vào theo sau.

Bình thường anh ta có thói quen tự mình lái xe, nhưng hôm nay, để lái xe trong nhà lái.

Chiếc xe đi rất êm, tất cả đều thuận lợi, ngoài việc tiếng khóc của đứa trẻ trong xe vẫn chưa ngừng. Trên cả đường, Ngôn Tiểu An mấy lần muốn bế đứa trẻ, nhưng đều bị Lục Vân Trạm giữ lại.

“ Con đang khóc!” Ngôn Tiểu An bực mình nhìn sang Lục Vân Trạm.

Người đàn ông ra vẻ nghiêm túc gật gật đầu: “ Con đang vui mà, biết là sắp về đến nhà rồi.”

Lục Vân Trạm! Anh quả nhiên không biết xấu hổ!

Ngồi ghế phụ là Thẩm Việt, ho hai tiếng, nhìn Lục Vân Trạm rồi lại nhìn Ngôn Tiểu An, cuối cùng không kìm được ngắt quãng hai người: “ Để mình bế cho...........”

Nhưng lời anh ta còn chưa nói xong, đã bị Lục boss châm biếm nói: “ Cậu biết bế trẻ con sao?” Đùa gì chứ, Thẩm Việt và anh ta thì có gì khác nhau chứ? Anh ta không biết bế trẻ con, Thẩm Việt và anh ta chơi với nhau bao nhiêu năm, người chưa kết hôn chưa có con, sao biết bế con chứ?

“ Lục Vân Trạm, cậu đừng coi thường người khác.” Thẩm Việt phát cáu: “ Cậu dám nói, cậu đưa cậu nhóc này cho mình bế, tuyệt đối không khóc không ồn.”

“ Thẩm Việt, mình mới biết, cậu là người rất thích đùa.”

“ Ai đùa với cậu, Lục Vân Trạm, cậu là đồ ngốc, đến đứa bé mà cũng không biết bế, cậu cho rằng mọi người đều giống cậu à?”

“ Ha ha,” Lục Vân Trạm cười khẩu, trong lòng như bốc hỏa.....Hừ, Thẩm Việt, cậu cho rằng cậu là siêu nhân à, “ Đây, cho cậu bế, có lời nói lúc nãy, nếu cậu làm nhóc con nhà mình khóc, mình nhất định đánh cho cậu phải khóc chạy về gọi ba........”

Lục đại boss rất muốn chế giễu Thẩm Việt, đáng tiếc, trời không cho người được toại nguyện.

Đứa trẻ vừa được chuyển đến tay Thẩm Việt, cũng không thấy Thẩm Việt chân tay luống cuống, đã bế đứa bé vào trong tay, dỗ dành hai tiếng, là đã nín khóc rồi.

Vừa nãy còn khóc toáng lên, đến tay Thẩm Việt, lập tức nín khóc lại ngoan ngoãn.

Sắc mặt Lục đại Boss lúc xanh lúc trắng, giống như tấm biển đổi màu, trên mặt Lục Vân Trạm đầy vẻ bực tức lẫn ấm ức, nói: “ Cậu vận may tốt, con mình vừa khóc mệt rồi, ở trong lòng mình chuẩn bị ngủ, thì chuyển sâng tay cậu, cho nên, Thẩm Việt là cậu gặp may thôi.”

Nói gì Lục Vân Trạm cũng không thừa nhận, là anh ta không biết bế trẻ con.

Thẩm Việt liếc nhìn anh ta, đưa đứa bé trong tay lại đặt vào lòng Lục Vân Trạm.........

“ Oa oa....!”

Thẩm Việt cũng không quan tâm sắc mặt âm u xám xịt của Lục Vân Trạm, liếc mắt chế giễu nhìn Lục Vân Trạm, lại đưa tay bế đứa trẻ quay lại lòng mình.

Nói cũng lạ, đứa bé ở trong lòng Lục Vân Trạm, ra sức mà khóc, hễ đến tay Thẩm Việt, lập tức nín khóc.

“ Có một vài người, không chịu chấp nhận thất bại, không chịu chấp nhận sự thật. Ôi!” Thẩm Việt ôm đứa bé, bật ra những lời châm chích.

Lục Vân Trạm nghe xong mặt còn tối đen hơn mực.

“ Thẩm Việt, cậu lợi hại quá đấy.”

Người phụ nữ bên cạnh còn đổ thêm dầu vào lửa, khúc khích cười từ đầu đến giờ, nét mặt Lục Vân Trạm lúc đỏ lúc trắng, rồi lại chuyển sang tối sầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.