Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 61: Chương 61: Muốn đón Ngôn Tiểu An về nhà




“ Đứng lại.” Đằng sau Ngôn Chi Tinh, vang lên giọng nói lạnh lùng, “ Ngôn Chi Tinh, cô quên lời cảnh cáo trước đây của tôi à?” Giọng nói người đàn ông, không có chút ấm áp nào, mang đầy đe dọa, Ngôn Chi Tinh toàn thân cứng đờ, đứng ở đó, bước chân không nhấc lên nổi.

Sắc mặt ông Ngôn không tốt lắm: “ Vân Trạm, Chi Tinh chỉ là đi thăm chị nó. Dù sao chị con bé cũng vừa sinh.”

Thần sắc Lục Vân Trạm cũng thay đổi, sắc lạnh nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, “ Ngôn tiên sinh, An An là người phụ nữ của Lục Vân Trạm của tôi, tôi sẽ không để cô ấy chịu bất cứ nguy hiểm nào.”

“ Chi tinh là em của Tiểu An, đi thăm chị sinh con, có gì mà nguy hiểm chứ. Vân Trạm câu nói này của cậu không dễ nghe chút nào.”

Không dễ nghe sao?

Như thế đã không dễ nghe rồi sao?

Cười khẩy nói: “ An An không thích ăn cay, các người có biết không? An An thích màu trắng, các người có biết không? Ngày sinh thật sự của An An, các người còn nhớ không?”

trong lòng cô.

Ông Ngôn bà Ngôn còn chưa nói gì, Ngôn Chi Tinh ở bên cạnh sắc mặt đã chuyển trắng bệch rồi.

Lục Vân Trạm nói những lời này làm gì!

“ Vân Trạm, em không đi thăm chị là được chứ gì.” Ngôn Chi Tinh tỏ vẻ đáng thương, hy vọng có thể che giấu nội tâm của Lục Vân Trạm.

Cô ta không muốn những điều mà bao nhiêu năm nay, nỗ lực để khiến ông bà Ngôn không để tâm, có khái niệm mơ hồ, lại lần nữa bị người ta lật lại, đặc biệt là ở trước mặt ông bà họ Ngôn.

Ai cũng không biết, nếu như những điều này bị nói ra trước mặt ông bà Ngôn, sự việc sẽ phát triển thế nào.

“ Cái, cái gì?” Ông Ngôn nhất thời không hiểu ý. Lục Vân Trạm đột nhiên nói những điều này để làm gì?

Lục Vân Trạm không thèm để ý vẻ đáng thương của Ngôn Chi Tinh, cũng không cần quan tâm cảm nhận của ông bà Ngôn, hắn chỉ biết, nhất định không thể để kẻ ngốc Ngôn Tiểu An, lại lần nữa bị người nhà họ Ngôn lợi dùng và làm tổn thương.

Có vài lời, nhất định phải nói rõ với người nhà họ Ngôn.

“ Trước đây tôi chỉ thông báo với Ngôn tiên sinh và Ngôn phu nhân, An An mang thai con của tôi, việc sắp sinh, cũng nói địa chỉ bệnh viện cho Ngôn tiên sinh và Ngôn phu nhân biết.

Muốn hỏi tại sao Ngôn tiên sinh và Ngôn phu nhân, khi con gái sinh lại không đến thăm? Đây là việc mà làm cha mẹ nên làm phải không?”

Lục Vân Trạm chất vấn: “ Lại nói, tôi chỉ nói cho Ngôn tiên sinh và Ngôn phu nhân, việc An An nhập viện sắp sinh con, nhưng, trên sự thật, An An bị ung thư dạ dày, giai đoạn cuối.”

Câu nói này, như sét đánh bên tai, nổ trong đầu của ông bà Ngôn, đến Ngôn Chi Tinh cũng sững sờ.

“ Cậu nói cái gì?”

Đột nhiên trái tim bà Ngôn như có dao cứa, đột nhiên ý thức được một vấn đề --- Tiểu An mới là con gái đẻ của bà, còn bà đến con gái đẻ mắc bệnh ung thư, cũng không biết.

Cho đến lúc này, vẫn là Lục Vân Trạm nói cho bọn họ biết.

Nếu như không ai nói, có phải việc Tiểu An bị mắc bệnh ung thư, sẽ không có ai biết.

“ Khi An An mắc bệnh ung thư dạ dày, Ngôn tiên sinh, Ngôn phu nhân, Ngôn Chi Tinh, tôi, còn cả cô ấy, cùng ăn bữa tối vui vẻ đó. Trong bữa cơm, chúng ta vì một miếng gà cay, trách mắng An An.........tôi rất hối hận, không biết Ngôn tiên sinh và Ngôn phu nhân nghĩ thế nào?”

“ Chúng, chúng tôi.......”

“ đừng nói gì nữa, việc đã qua đều qua cả rồi. An An lần này không chỉ sinh còn, dạ dày cô ấy còn bị cắt đi một nửa lớn...có thể sống được, là ông trời có mắt. Việc này, dừng tại đây, những việc này, chỉ là hy vọng mọi người nếu như không thể giống ba mẹ đối với con gái của mình mà yêu thương An An, quan tâm An An, thế thì đừng xuất hiện trước mặt cô ấy nữa.

An An có tôi chăm sóc và che chở.”

Sắc mặt ông bà Ngôn và Ngôn Chi Tinh đỏ bừng lên. Một người nói với mình như thế, các người không quan tâm con gái của mình, thế thì sau này con gái các người có tôi quan tâm và chăm sóc, xin nhờ các người sau này đừng xuất hiện trước mặt cô ấy nữa, dù cho trong lòng hay trên mặt, coi như không có đi.

“ Tôi muốn đưa tiểu An về nhà......” Bà An nghĩ một lát, đối diện thần sắc chế giễu của Lục Vân Trạm, vẫn nói ra yêu cầu này.

Lục Vân Trạm lắc đầu, rất kiên định, hắn sẽ không để người phụ nữ ngốc này về nhà họ Ngôn, những cái khác không nói, Nhà họ Ngôn còn có Ngôn Chi Tinh ở đó, hắn không dám để người phụ nữ ngốc đó ở nhà họ Ngôn.

“ Tiểu An, cũng là con gái của chúng tôi.” Bà Ngôn lí nhí nói, nhưng khi nói, mắt cụp xuống, không dám nhìn thẳng vào Lục Vân Trạm.

Lục Vân Trạm lần này không nói gì, chỉ là nheo đôi mắt chế giễu nhìn, không cần nói cũng biết không chào đón nhà họ Ngôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.