Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút

Chương 3: Q.1 - Chương 3: Năng lực của cô có hạn, khát vọng hạnh phúc của cô quá hèn mạt




Thực sự là trên thế giới này có rất nhiều người họ Viên, nhưng chỉ có vài người tên là Viên Nhược Hồng.

Hôm nay có một người trong vài người đó xuất hiện, có hình dáng, có sức sống đang đứng trước mặt Duyệt Tâm, giống hệt trong ký ức của cô nhiều năm về trước: Cao cao, gầy gầy, nét mặt lạnh lùng, nụ cười cũng nhàn nhạt như thế.

Thư ký Vu cẩn thận giới thiệu với mọi người: “Anh Viên Nhược Hồng tạm thời đảm nhận chức tổng giám đốc của công ty, quản lý các dự án trong công ty chúng ta.”

Duyệt Tâm ngạc nhiên, không dám tin vào tất cả những gì hiện ra trước mắt mình.

Trong nhận thức của cô, chỉ có những cuốn tiểu thuyết tình yêu mới có thể xảy ra những tình huống như thế này: Người không có khả năng gặp lại bỗng nhiên xuất hiện trong một hoàn cảnh đặc biệt, nối lại mối tình xưa.

Nhưng không có nhân vật nào trong bất kỳ tiểu thuyết tình yêu nào xuất hiện với bộ dạng nhếch nhác như cô.

Ít nhất nhân vật nữ chính cũng không phải là phụ nữ đã kết hôn, càng không bối rối khó nói nên lời, xấu hổ không dám đối mặt như cô.

Thư ký Vu dẫn Viên Nhược Hồng đến chào và làm quen với từng nhân viên trong công ty.

Viên Nhược Hồng tới trước mặt Duyệt Tâm, cô không biết nói gì để làm cho mình bớt căng thẳng.

“Anh…Tôi…”

“Cô Hà, xin chào!” Viên Nhược Hồng lịch sự chào Duyệt Tâm, làm như chưa hề quen biết cô trước đây, giọng của anh vẫn quyến rũ như trước, vừa thân thiết vừa tạo ra khoảng cách nhất định khiến người khác không hiểu được tâm trạng thực sự của anh là gì.

Duyệt Tâm đứng yên ở đó. Cô nghĩ tất cả những điều này chỉ là ảo giác, chỉ cần cô động đậy, ảo giác đó sẽ biến thành sự thật khiến cô không dám động đậy.

Thật ra có thể nói Duyệt Tâm đang mong muốn thế giới hiện thực sẽ trở thành ảo giác.

Cũng may Viên Nhược Hồng vẫn giữ khoảng cách nên cô cảm thấy yên tâm hơn.

Duyệt Tâm hít một hơi thật sâu rồi cố gắng thể hiện mình không đến mức hoang mang như thế, nhưng cô vẫn không thể thốt nên lời.

Thấy phản ứng bất thường của cô, Hàn Hiên kéo trộm gấu áo cô, ghé tai cô nói nhỏ: “Này, chị không phải sợ anh ấy. Anh Viên là một người rất hòa đồng.”

Đương nhiên Duyệt Tâm không sợ Viên Nhược Hồng, cũng không lo lắng anh có phải người dễ hòa đồng hay không, cô chỉ không dám tin họ có thể gặp lại nhau, đặc biệt là trong hoàn cảnh như thế này.

Thư ký Vu ôm một đống giấy tờ hỏi Duyệt Tâm: “Những giấy tờ này tạm thời giao cho cô hay để tôi lưu?”

Duyệt Tâm nhớ ra đang ở công ty, bên cạnh cô có rất nhiều đồng nghiệp. Cô vội vàng giở bảng biểu, nói với thư ký Vu: “Tôi sẽ nhanh chóng chỉnh lý lại rồi báo cho công ty.”

Viên Nhược Hồng vẫn đứng bên cạnh cô, hơi nhướn mày, khen ngợi cô: “Cô làm việc thật tận tâm!”

Duyệt Tâm vội vàng đứng dậy, nói với điệu bộ cung kính: “Tổng giám đốc Viên, anh quá khen, đây là những việc tôi nên làm.”

Viên Nhược Hồng gật đầu, không biết vô tình hay hữu ý, anh nhìn cô nửa như cười nửa như không, dịu dàng nói: “Cô vẫn khiêm tốn như thế.”

Cả buổi chiều, Duyệt Tâm ở công ty giống như đang ngồi trên một thảm đinh.

Lòng cô rối bời, lúc làm việc còn phạm vài sai sót không to không nhỏ.

Cũng may được Hàn Hiên phát hiện ra, cậu chỉ lên con số trên bảng biểu nhẹ nhàng nhắc cô: “Chỗ này thừa ra hai số không, công ty sẽ phải bồi thường chết mất.”

Duyệt Tâm nhìn Hàn Hiên, ánh mắt tỏ vẻ xin lỗi: “Xin lỗi, tôi sẽ sửa ngay.”

Hàn Hiên dứt khoát cầm bảng biểu làm giúp cô, vừa làm vừa hỏi: “Trước đây chị có quen anh Viên sao?”

Duyệt Tâm gật đầu rồi lại lắc đầu.

Hàn Hiên bị cô làm cho không hiểu gì, bật cười: “Dù sao đã biết nhau rồi, sau này sẽ quen thân hơn.”

Nghe thấy câu nói này, Duyệt Tâm hơi giật mình.

Cô không muốn có bất kỳ quan hệ gì với Viên Nhược Hồng nữa, bởi vì bây giờ cô đã là vợ của Cố Nam.

Lúc hết giờ làm, Duyệt Tâm gọi điện cho Cố Nam, lần đầu tiên cô yêu cầu anh: “Anh, hôm nay anh đến công ty đón em được không?”

“Sao thế? Em ốm à?” Cố Nam đang bận đàm phán với khách hàng từ Mỹ, tranh thủ thời gian nhận điện thoại của cô, không yên tâm hỏi.

“Không!” Duyệt Tâm vội vàng phủ nhận, “Chỉ là muốn anh đón thôi.” Đây là lần đầu tiên cô nói với anh bằng giọng hơi nũng nịu.

Cố Nam cảm thấy hơi lạ: “Sao tự nhiên lại muốn anh đón? Anh đang bận, có lẽ muộn một chút anh mới về được!”

Duyệt Tâm hơi thất vọng, cô trách mình lắm chuyện, không hiểu vì sao bỗng dưng yêu cầu Cố Nam làm như thế?

Sau khi ra khỏi công ty, Duyệt Tâm một mình ra bến xe đợi xe buýt.

Bến xe đối diện với bãi đỗ xe của công ty, cô nhìn thấy Viên Nhược Hồng đang đi lấy xe ở đằng xa. Động tác của anh nho nhã và cuốn hút đến mức không thể diễn đạt được bằng lời.

Duyệt Tâm bất giác lùi lại phía sau đám đông, cố gắng để mình không bị nhận ra.

Nhưng Viên Nhược Hồng vẫn nhìn thấy cô. Anh dừng xe lại bên đường, gọi tên cô: “Duyệt Tâm, để tôi đưa cô về!”

Cô vội vàng lắc đầu: “Không cần.”

Anh không hề có ý bỏ đi, tiếp tục dừng xe ở đó đợi cô, chiếc xe buýt đằng sau đang tiến lại gần, vì anh chiếm chỗ đỗ xe nên không ngừng bấm còi inh ỏi.

Duyệt Tâm bị mọi người để ý, khổ sở bước từng bước, đợi lúc xe buýt đến, cô đập tay vào cửa xe rồi chen chân bước lên.

Viên Nhược Hồng cười khẽ, vẫy tay chào cô rồi lái xe biến mất nhanh như một làn gió.

Lúc chen lên xe buýt, Duyệt Tâm rất căng thẳng, tim cô đập rất mạnh. Cô không biết mình đã lên tuyến xe buýt nào, đến khi định thần lại, chiếc xe buýt đã rẽ về hướng đường cao tốc đi ra sân bay.

Cô hét to đòi xuống xe, cô gái thu vé nói: “Trên đường cao tốc sao có thể tùy tiện dừng xe?”

Duyệt Tâm đợi mãi mới có cơ hội xuống xe, bắt chuyến xe ngược lại đi về nhà.

Kết quả, cô về đến nhà muộn hai tiếng so với bình thường.

Cố Nam về nhà sớm hơn bình thường, anh không yên tâm trước hành động kỳ lạ của Duyệt Tâm, không biết rốt cuộc hôm nay cô làm sao.

Sau khi về đến nhà, không thấy Duyệt Tâm về nấu cơm, Cố Nam bắt đầu lo lắng, gọi điện thoại cô đều không nghe máy.

Anh bắt đầu sốt ruột, lo lắng đến mức ngồi không yên, đi xuống đợi ở cổng khu nhà.

Cố Nam hút hết bốn năm điếu thuốc mới thấy Duyệt Tâm chầm chậm bước về.

“Em đi đâu đấy? Sao ngay cả điện thoại cũng không nghe?” Cố Nam đợi quá lâu, tâm trạng không tốt nên giọng nói cũng không vui, hơn nữa anh cũng không có tính kiên nhẫn.

Nghe thấy Cố Nam hỏi Duyệt Tâm mới nhớ ra, vội vàng xin lỗi anh: “Em xin lỗi, em lên nhầm xe, trên xe ồn quá, điện thoại ở trong túi nên em không nghe thấy chuông.”

Cố Nam không thể hiểu nổi cô: “Em bao nhiêu tuổi rồi? Sao lại ngồi nhầm xe được? Nếu ngốc thì cũng ngốc vừa thôi chứ?”

Tâm trạng cuả Duyệt Tâm cũng không vui nhưng cô không muốn cãi nhau với anh trên đường đi nên không nói gì mà đi thẳng về nhà.

Cố Nam cảm thấy Duyệt Tâm không hiểu sự lo lắng của anh, thậm chí không để tâm đến thành ý của anh, bực bội nói: “Hà Duyệt Tâm, em có thái độ gì thế?!”

Duyệt Tâm không có tâm trạng để cãi nhau, cô rất mệt mỏi và sợ hãi, sự lo lắng và đau khổ của cô không ít hơn bất kỳ ai.

Một lần nữa gặp lại Viên Nhược Hồng, cô mới nhận ra cuộc sống hạnh phúc của mình bây giờ thật hư vô mờ mịt, cô sợ sự xuất hiện của anh sẽ phá tan sự yên bình hiện có của cô.

Năng lực của cô có hạn, khát vọng hạnh phúc của cô quá hèn mạt, cô không có cách nào nắm giữ được một hiện tại và tương lai vốn không ổn định như thế.

Cố Nam đi theo Duyệt Tâm về tới nhà.

Cô mở cửa, cô thay quần áo, cô yên lặng, cô hành động như không hề có nhận thức và không có gì liên quan đến sự tồn tại của anh.

Cố Nam bị thái độ lơ đãng, hững hờ của cô làm cho đau lòng.

Anh cần cô phản ứng với anh, cho dù là phản bác anh, cho dù là ầm ĩ vô lý với anh, cho dù là khóc lóc, anh đều có thể cảm thấy bình thường.

Nhưng Duyệt Tâm yên lặng, chỉ yên lặng mà thôi.

Cố Nam mở điện thoại của Duyệt Tâm, muốn kiểm tra xem có phải hết pin không, anh nhìn thấy mười mấy cuộc gọi nhỡ của mình.

Vì sao cô không nghe điện thoại của anh? Không nghe thấy tiếng chuông là lý do tại sao?

Lúc anh ở bên ngoài, cho dù như thế nào, cách khoảng mười phút là anh lại mở điện thoại ra xem.

Anh lo Duyệt Tâm có thể đột ngột gọi điện tìm anh, vạn nhất không nghe điện thoại của cô, anh sợ cô sẽ lo lắng vì không tìm được anh.

Nhưng Duyệt Tâm thì sao? Cô đã làm gì? Hay là cô không quan tâm đến việc anh có gọi điện cho cô hay không…

Cố Nam càng nghĩ càng buồn, cuối cùng tức giận đến nỗi ném điện thoại của Duyệt Tâm lên bàn.

Không ngờ, anh ném mạnh quá nên điện thoại trượt trên bàn rơi xuống nền nhà lát đá, màn hình vỡ thành mấy mảnh, thân máy, pin, vỏ máy rời ra, nằm chỏng chơ giữa nhà.

Duyệt Tâm biết Cố Nam nổi giận vì cô về muộn, nhưng cô cũng không muốn lên nhầm xe!

Tất cả đều xảy ra ngoài ý muốn chỉ vì sự việc có liên quan đến Viên Nhược Hồng, cô không thế giải thích rõ ràng được.

Lúc ở công ty cô đã lo lắng suốt cả ngày. Buổi tối về đến nhà còn phải chịu đựng cơn thịnh nộ của Cố Nam, tâm trạng của cô không sao tốt lên được.

Cố Nam ném đồ đạc, cô chỉ buồn mà không muốn nhìn thấy anh.

Cô thu dọn nền nhà, bỗng dưng muốn khóc mà không rõ lý do.

Duyệt Tâm thu các linh kiện của điện thoại rồi lắp lại như cũ. Chỉ là một chiếc điện thoại mà thôi. Cô không có tâm trạng để tính toán với anh, sau này không dùng nữa là được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.