Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút

Chương 1: Q.1 - Chương 1: Sau khi kết hôn, Duyệt Tâm khiến anh càng ngày càng không hiểu cô




Duyệt Tâm tan làm rất muộn, giống như mọi khi, cô đến siêu thị mua thức ăn rồi về nhà chuẩn bị nấu cơm.

Không may hôm nay mất điện, sống ở tầng 19, cô chỉ có thể leo lên từng bậc thang.

Đến cửa nhà, Duyệt Tâm mệt gần như không chịu nổi, gọi điện thoại cho Cố Nam: “Toà nhà mình ở mất điện, một lát nữa anh hãy về nhà ăn cơm, nếu không leo cầu thang sẽ rất mệt!”

Cố Nam đang bận tiếp đón khách hàng nguời Pháp của công ty mãi không xong, nghe thấy Duyệt Tâm dặn dò như vậy càng cảm thấy khó chịu hơn, nói với vẻ hơi mất kiên nhẫn: “Tối nay anh không về nhà ăn cơm”

Duyệt Tâm ngạc nhiên: “Ồ, vậy không cần lo phải leo cầu thang nữa…”

Tắt máy, cô từ từ cất điện thoại đi.

Duyệt Tâm dựa người vào cửa, một lát sau mới mở cửa bước vào nhà.

Vừa vào đến nơi, nhìn qua cửa sổ thấy trời nổi gió to, cô vội vàng ra ban công thu quần áo. Bên ngoài ban công phơi chiếc áo sơ mi của Cố Nam, màu trắng sữa, đây là màu Duyệt Tâm chọn cho anh.

Lúc giặt quần áo, Duyệt Tâm đã phải dùng chất tẩy trắng xát vài lần lên cổ áo và cổ tay mới có thể xóa đi những vết phấn son không rõ nguồn gốc đó.

Về điều này, Cố Nam giải thích là do tiếp khách để cô không suy nghĩ nhiều.

Duyệt Tâm tin Cố Nam, anh nói tiếp khách thì đúng là tiếp khách.

Cô biết, một người đàn ông lăn lộn bên ngoài xã hội không phải dễ dàng, không giao lưu tiếp khách có thể coi là một sự thất bại.

Duyệt Tâm không muốn Cố Nam phật lòng, vì thế, cô luôn thực hiện bổn phận của mình, cố gắng không để ý đến những lần tiếp khách của anh.

Đương nhiên, Cố Nam không phải là người không biết chừng mực, anh công tư phân minh, chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với Duyệt Tâm.

Như vậy mà nói, trong hai năm họ kết hôn, cuộc sống trôi qua rất bình yên.

Mặc dù Cố Nam không về nhà ăn cơm, Duyệt Tâm vẫn nấu cơm tối cho hai người.

Cô lo anh ăn uống bên ngoài không tử tế, về nhà sẽ bị đói.

Có một lần, Cố Nam tiếp khách uống rượu bên ngoài, say đến mức gần như không biết gì, khi về đến nhà đã quá nửa đêm, anh muốn ăn gì đó.

Trong nhà không có đồ ăn, Duyệt Tâm chuẩn bị ra ngoài mua đồ nhưng hình như Cố Nam sợ cô đi sẽ không về, kéo tay cô như một đứa trẻ, nhất quyết không cho cô ra khỏi cửa.

Duyệt Tâm không còn cách nào khác, đành nấu mỳ tôm và trứng cho anh.

Đêm hôm đó Cố Nam ăn rất vui vẻ, nhưng hôm sau Duyệt Tâm bị mắng một trận.

Bởi sáng hôm sau, mẹ chồng cô đến thăm con trai, nhìn thấy mỳ sót lại trong bồn rửa bát.

“Sao con lại để Cố Nam ăn thứ rác rưởi không có dinh dưỡng này?” Mẹ chồng dùng lời lẽ khuếch đại quát cô.

“Muộn quá nên con không ra ngoài mua thức ăn được”. Duyệt Tâm giải thích với bà.

Mẹ chồng lạnh lùng nhìn cô: “Từ đây ra siêu thị mấy bước chân, con lười biếng đến mức như vậy sao?”

Duyệt Tâm không dám cãi mẹ chồng, nhưng cô nói với bà vì Cố Nam về quá muộn nên siêu thị đã đóng cửa.

Lúc đó Cố Nam bước ra khỏi phòng ngủ, tiện tay cầm chiếc áo phông sạch mặc lên người, ngẩng đầu lên nhìn mẹ, anh hơi ngạc nhiên: “Mới sáng sớm, có chuyện gì thế?”

Duyệt Tâm nhìn Cố Nam với vẻ oan ức, hy vọng anh sẽ giải thích giúp cô, nhưng anh không hề để ý đến sự bối rối và tủi thân của cô.

Sự xuất hiện của Cố Nam khiến mẹ chồng cô thay đổi nét mặt trong vòng một giây.

Bà dịu dàng vỗ vai con trai: “Tối nay chị gái con về, bố con bảo các con về nhà ăn cơm!”

Chị gái Cố Nam tên là Cố Nám, chỉ khác tên với Cố Nam một âm điệu, làm hướng dẫn viên du lịch nên thường xuyên dẫn đoàn đi nước ngoài, rất hiếm khi có thời gian về Bắc Kinh.

“Chỉ có việc đó thôi? Không phải mẹ gọi điện thông báo là được rồi sao?”

Đêm qua Cố Nam đi ngủ muộn nên rõ ràng anh ngủ chưa đủ giấc, ngáp liên tục.

Vì vội đi làm, anh nói với Duyệt Tâm: “Anh không kịp ăn sáng, em ăn với mẹ nhé!”

Duyệt Tâm gật đầu không nói gì, chuẩn bị quần áo cho Cố Nam, tiễn anh ra khỏi nhà rồi đi mua bánh mì và sữa cho mẹ chồng.

Bà ngồi xuống bên cạnh bàn ăn rồi bắt đầu than thở: “Mẹ không quen ăn đồ Tây, con không thể làm nước đậu, bánh bao, rau muối, quẩy…sao? Buổi sáng Cố Nam thích ăn mỳ vằn thắn mẹ nấu, nấu ăn quen rồi…”

Bà là người sinh ra và lớn lên ở Bắc Kinh, bà giảng giải cho Duyệt Tâm nghe: “Có biết người Bắc Kinh và người ngoại tỉnh khác nhau ở điểm nào không? Chính là ở cách uống một chai nước đậu, người ngoại tỉnh có thể tu ừng ực, còn người Bắc Kinh chỉ liếm môi rồi nói: Có ống hút không?”

Nhắc đến mẹ chồng tâm trạng của Duyệt Tâm trở nên phức tạp.

Bà luôn luôn tự hào mình là người Bắc Kinh nên coi thường những người ngoại tỉnh, đặc biệt là những người sống ở nông thôn.

Duyệt Tâm chính là người đến từ một vùng nông thôn của tỉnh khác.

Vì tối nay Cố Nam không có nhà nên Duyệt Tâm ăn không ngon miệng, sau khi ăn tối cô mở Laptop lên mạng.

Gần đây các bạn đồng nghiệp của cô ở công ty đều chơi trò chơi trên mạng, trồng rau, nuôi bò…rất thú vị.

Cô cũng đăng ký cho mình một tài khoản, hàng ngày vào chơi giết thời gian.

Vừa đăng nhập, cô phát hiện ra cà chua mình trồng đã bị Hàn Hiên ăn trộm sạch.

Cô chán nản nên sang địa bàn của Hàn Hiên, hy vọng có thể trộm lại được thứ gì đó để giảm bớt tổn thất.

Thật đúng lúc, chỉ cần đợi hai mươi phút nữa là có thể ăn trộm linh chi của anh ta trồng, cô vừa bật nhạc vừa ngồi canh trang web, hy vọng có thể ăn trộm được trước người khác.

Tuy nhiên điều khiến cho cô càng chán nản hơn là, dù như vậy, cô vẫn không ăn trộm được bất kỳ thứ gì.

Trước khi linh chi trưởng thành hai giây, máy của cô bị đơ, không làm gì được nữa. Sau một hồi không dễ dàng mới hoạt động lại được, cô refresh trang web rồi nhìn, linh chi trên vườn rau của Hàn Hiên đã biến mất không để lại dấu tích gì!

Duyệt Tâm ảo não bĩu môi nhưng bật cười ngay sau đó, có vẻ như gần đây cô không còn cảm thấy nhàm chán nữa, ngay cả trò chơi trên mạng cũng chơi rất thích thú.

Cô mở trang web, đứng dậy vào bếp rửa bát, không nghe thấy tiếng Cố Nam mở cửa vào nhà.

Lúc Duyệt Tâm từ trong nhà bếp bước ra, Cố Nam đang ôm laptop của cô ngồi trên ghế sô pha.

“Anh về rồi à? Mệt không? Anh ăn cơm chưa?” Duyệt Tâm nhảy chân sáo như một đứa trẻ nhỏ, vội vàng đi lấy dép cho Cố Nam nên không để ý đến ánh mắt u ám của anh.

Khi cô cúi người muốn thay giày cho Cố Nam, chân anh đột ngột duỗi ra rồi nói: “Để anh tự làm”.

Cố Nam vô tình duỗi chân đúng lúc Duyệt Tâm tiến lại gần, trong tình huống bất ngờ, Duyệt Tâm nghiêng người ngã lăn ra sàn nhà.

Nhà lát gạch đá cứng và lạnh nên cô rất đau.

Cô nhận thấy Cố Nam có điều gì đó hơi lạ, ngồi trên nền nhà nhìn anh rồi hỏi: “Sao thế?”

Cố Nam lạnh lùng vứt laptop lên ghế sô pha, “Em tự xem đi, đó là gì?”

Trang web giải trí vẫn đang mở, trên ô tin nhắn có rất nhiều tin nhắn của Hàn Hiên còn lưu lại.

“Duyệt Tâm, thật khó để lấy được tiền của cô.”

“Tôi đã ăn trộm cà chua của cô.”

“Sao cô không nói gì? Giận rồi à? Ha ha, không phải là cô nhỏ nhen thế chứ?”

“Tôi tặng cô con chuột túi và thiên nga tôi nuôi có được không?”

“Duyệt Tâm, cô không nói gì với tôi sao? Tôi rất buồn.”

“Trưa mai mời cô đi ăn cơm, ăn cơm ở nhà hàng Yoshino mà cô thích có được không?”

“Duyệt Tâm, Duyệt Tâm, Duyệt Tâm…”

Hầu hết đều là những câu độc thoại của Hàn Hiên, Duyệt Tâm sau khi xem xong thở phào nhẹ nhõm rồi giải thích: “Đây là trò chơi với các bạn đồng nghiệp mà.”

Thấy Duyệt Tâm tỏ thái độ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, Cố Nam nổi cơn thịnh nộ.

Cố Nam vứt áo khoác xuống đất, hét lên: “Hà Duyệt Tâm, em bao nhiêu tuổi rồi, sao vẫn còn chơi cái trò trẻ con này?”

Bỗng nhiên Duyệt Tâm cảm thấy tủi thân.

Cô bao nhiêu tuổi? 28 tuổi mà thôi. Lẽ nào 28 tuổi không được chơi trò chơi? Cô Vương ở văn phòng đã 50 tuổi rồi vẫn chơi trồng rau, ăn trộm với họ hàng ngày. Lẽ nào lên mạng giải trí cũng cần xem tuổi tác?

Duyệt Tâm không hiểu, nhắm mắt lại nghĩ ngợi.

Cô nhắm mắt lại, cảm thấy nước mắt đang chảy xuống.

Thấy Duyệt Tâm khóc giọng của Cố Nam nhẹ nhàng hơn: “Khóc gì? Thật là không có triển vọng.”

Duyệt Tâm không nói gì, ngồi khóc trên nền nhà.

Lúc này Cố Nam mới nhận ra thái độ của mình vừa rồi hơi quá đáng, nhưng chỉ khi rất bực anh mới nổi cơn thịnh nộ như vậy…

Sau khi kết hôn, Duyệt Tâm khiến anh càng ngày càng không hiểu cô. Anh đối xử tốt với cô, cô lạnh nhạt; anh đối xử không tốt với cô, cô vẫn lạnh nhạt.

Cô giống hệt một con búp bê không có tính cách, lúc nào cũng rất thận trọng; cô cũng giống như một người con dâu bị bắt nạt và luôn luôn thỏa hiệp.

Khoảng cách giữa hai người ngày càng xa. Cô dần dần trở nên rất mơ hồ khó hiểu, bực mình là, anh không biết vì sao Duyệt Tâm lại trở thành một người như bây giờ.

Nhưng Hàn Hiên có thể trêu đùa cợt nhả với Duyệt Tâm như thế khiến Cố Nam cảm thấy rất bực. Anh không muốn Duyệt Tâm có bất kỳ lời lẽ hành động thân mật nào với người đàn ông khác.

Vì thế, anh tức giận, anh quát tháo, anh không muốn thừa nhận mình đang đố kị.

“Đừng khóc nữa, không sốt ruột sao?” Cố Nam biết vừa rồi anh mất bình tĩnh nên muốn sửa sai.

Anh đưa tay kéo Duyệt Tâm đang ngồi trên nền nhà nhưng cô gạt tay anh rồi tự đứng dậy.

Duyệt Tâm, không nói gì, cô lau nước mắt rồi bước vào phòng ngủ, lúc đến cửa phòng mới thốt lên một câu: “Trong bếp có canh xương, anh tự đun nóng lại mà ăn.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.